Chương 9:

Chương 9:

Sau khi đã xác nhận đầy đủ thông tin với hệ thống Trần Lục Nam cũng vô lực nằm xuống giường, thật không ngờ quyển sách mà hắn cần phải hoàn thành lại chính là bộ sách này, nói thật bản thân hắn cũng có chút không được tự tin cho lắm.

Cho dù bản thân hắn là tác giả của bộ truyện này chăng nữa, thì hiện tại các nhân vật trong:

thế giới này cũng đã dần có tự chủ ý thức riêng của bản thân nên nếu như không tính toán kỹ càng, muốn cho bọn hắn bước lên con đường cốt truyện lần nữa là vô cùng khó khăn.

Hơn nữa thế giới này không phải là một thế giới bình thường mà nó còn được thêm vào các yếu tố huyền huyễn nữa.

Tuy không được thông thiên triệt địa như những bộ huyền huyễn khác nhưng khi đạt tới cảnh giới tối cao là Tông sư thì cũng có thể ngự không phi hành, đạn bắn không xuyên, đao thương bất nhập, một bàn tay ra có thể huỷ một toà nhà 2 tầng, đến tuổi thọ cũng gia tăng đến 200 tuổi.

Chính vì vậy dù cho có nắm được trước kịch bản thì một số việc vẫn nhất định phải nhờ vào vũ lực, mưu kế đơn thuần không thể trăm phần trăm áp dụng được.

– “Đau đầu à, Bạch Ngọc bao lâu nữa thì ta có thể có được ký ức của 4 năm này.

Xoa xoa trán, Trần Lục Nam quay qua hỏi Bạch Ngọc, bản thân hắn cũng là hiếu kỳ những việc mấy năm nay mà bản thân đã làm, dù sao trong nguyên tác hắn cũng chỉ miêu tả vài phần.

– “Đêm nay thôi ký ức sẽ được truyền tải cho ký chủ, mà ta nhắc nhở ngài trước những năm này do thiếu đi lĩnh hồn, cơ thể ngài không có thất tình lục dục, nên tất cả những hành động của hắn chỉ đon thuần là thực hiện theo cốt truyện mà thôi.

Vì vậy rất nhiều hình ảnh thật sụ khó nói, túc chủ ngài cũng nên chuẩn bị tình thần trước đi là vừa.

– “Hả, ngoài việc giữa ta và Mộng Đình thì hơi khó nói ra, những việc khác không phải chỉ ă uống rượu chè, tiêu tiền p:

há h:

oại thôi sao?

Nghe Bạch Ngọc nói vậy Trần Lục Nam cũng nhất thời không hiểu, hắn nguyên tác tuy có viết bản thân là một tên cặn bã, nhưng dù sao trước kia bản thân cũng chỉ là một đứa trẻ nên cũng không làm quá đáng quá.

– “Túc chủ à, ngài quên mất việc bản thân ở ngoài đường luôn là kẻ khốn nạn chuyên ức hiếp già trẻ, ở trường thì lại chuyên bạo lực học đường hay sao.

Nhớ năm đó có một cô gái bị ngài bắt nạt suýt chút nữa thì tự trử, lần đó nhà họ Trần không biết phải dàn xếp bao nhiêu mới có thể lắng lại được.

Còn nữa khi ở nhà có lần ngài còn trộm đi đồ lót của chị tư ngài để đem đi khoe mẽ với mấy tên bạn không ra gì của ngài.

– “Khụ khụ Bạch Ngọc dừng dừng, ta biết rồi.

Trần Lục Nam thấy Bạch Ngọc còn có ý định nói tiếp khuôn mặt lập tức đỏ lên, vội vàng đưz tay ra cản lại.

Hắn biết bản thân là một tên khốn nạn nhưng không ngờ lại khốn nạn tới tình trạng này.

Đêm nay qua đi khả năng.

hắn liền có thể trực tiếp lên núi làm vua khi được rồi, thật sự là mất mặt mà, nếu như còn có cơ hội làm lại hắn thề bản thân sau này sẽ chỉ viết phản diện lạnh lùng bá đạo, nhất quyết sẽ không viết phản diện là một tên biến thái như vậy nữa.

Bên kia người Trần gia khuôn mặt cũng hơi đỏ lên ngượng ngùng cười với Lạc Linh Nhĩ, thậ sự là xấu hổ muốn c:

hết mà.

Chuyện mất mặt như này mà lại lộ ra với một người ngoài như Lạc Linh Nhi, bọn hắn thật không biết giấu mặt đi đâu cả.

Lạc Linh Nhi ngoài mặt thì vẫn bình thản nhưng trong lòng lại âm thầm cho Trần Lục Nam nâng thứ hạng trên danh sách đen thêm một bậc.

Lại ngồi thêm một lúc, mọi người thấy Trần Lục Nam không còn tiếp tục giao lưu với hệ thống nữa, Lạc Linh Nhi cùng Trần Gia Hân liền đứng dậy rời đi.

Mặc dù hiện tại bọn hắn cũng rất muốn được nghe thêm về tương lai của mình, nhưng Trần Lục Nam không muốn nói bọn hắn lại cũng không thể hỏi, nên đành để lại bố mẹ Trần Lục Nam với Uyển Mộng Đình ở lại.

– “C-hết rồi Bạch Ngọc, trong nguyên tác có phải lúc này ta nên tỏ vẻ đáng thương vòi vĩnh Lạc Linh Nhi ở lại chăm sóc ta đúng hay không?

– “Đúng tổi à túc chủ, theo nguyên tác thì ngươi sẽ phải mặt dày khóc lóc lấy danh nghĩa hôi Phu ra mà năn nỉ Lạc Linh Nhi ở lại, đây cũng là sự kiện đầu tiên khiến cho ấn tượng của nàng ta với người trở nên xấu đi.

Ngay khi hai người Trần Gia Hân và Lạc Linh Nhi chuẩn bị bước ra khỏi phòng viện thì tiếng nói của Trần Lục Nam với Bạch Ngọc lại lần nữa vang lên.

Nghe được những lời này bước chân của Lạc Linh Nhi hơi khựng lại đôi chút, nàng suy nghĩ chút ít rồi đột nhiên quay đầu lại đi về phía Trần Lục Nam.

Nhìn thấy Lạc Linh Nhi bước đến, Trần Lục Nam vội vàng chuẩn bị tỉnh thần, nhưng chưa đợi hắn lên tiếng thì Lạc Linh Nhi đã nói.

– “Lục Nam ngươi hiện tại có muốn ăn chút gì không để ta chuẩn bị cho ngươi.

Ngạch.

Nghe được những lời hỏi thăm của Lạc Linh Nhi, Trần Lục Nam cũng nhất thời đơ ra một lúc.

– “Ngoạ tào Bạch Ngọc, ta đây có phải đang nằm mơ hay không?

Ta nhớ rằng nguyên tác Lạc Linh Nhi nếu không phải bị ông nội bắt ép thì đến một mắt cũng không thèm liếc ta.

Sao giờ đây cô nàng lại quan tâm ta muốn ăn gì rồi?

– “Ta cũng không rõ à túc chủ.

Nhận được câu hỏi của Trần Lục Nam, Bạch Ngọc cũng vô tội lên tiếng.

Nghe được Bạch Ngọc trả lời, lại nhìn về một bên Lạc Linh Nhi đang dùng một khuôn mặt lạnh lùng nhìn về mình, Trần Lục Nam liền lúng túng lên tiếng.

– “Chỉ cần là do chị Linh Nhi bón cho ăn thì ta ăn gì đều có thể.

– “Sao rồi Bạch Ngọc, ta nói như vậy chắc chắn sẽ làm cho nàng ta không vui đúng chứ?

– “Khả năng cao à túc chủ, dù gì Lạc Linh Nhi cũng là tiểu thư Lạc gia, xuất thân cao quý từ nhỏ đã có người hầu người hạ, giờ đây bảo nàng đi chăm sóc cho người khác nàng nhất định sẽ không vui.

Trong lúc Trần Lục Nam và Bạch Ngọc vẫn còn đang đắc ý với câu nói của mình, bên cạnh Lạc Linh Nhi thì lại hơi hơi nhếch khoé miệng cười.

Hai tên ngốc này đúng là không biết những tâm tư nhỏ của bản thân đều đã bị người khác nghe thấy hết rồi sao.

– “Được, vậy thì để ta bảo người hầu mang tới chút cháo gà, sau đó ta sẽ bón cho ngươi ăn.

Lạc Linh Nhi nói xong liền kéo lấy một chiếc ghế tới ngồi bên cạnh giường của Trần Lục Nam.

Nhìn khuôn mặt lạnh lùng nhưng tuyệt mỹ trước mắt Trần Lục Nam nhất thời nghẹn lòi.

– “Không phải à Bạch Ngọc, ngươi có chắc là không đọc nhầm tên truyện hay không?

Lạc Linh Nhi từ bao giờ lại dễ nói chuyện đến như vậy chứ?

– “Ta, ta cũng không rõ à túc chủ.

Bạch Ngọc trên khuôn mặt nhỏ cũng tràn đầy bối rối, nàng cũng không rõ vì sao vị đại thần.

này lại có thể dễ nói chuyện đến như vậy.

– “Ta, ta không thích không khí ở bệnh viện nên rất khó ăn uống, nếu như sau không có chị Linh Nhi bón thì ta sẽ không ăn được đâu.

Nhìn Lạc Linh Nhi vẫn đang nhìn chằm chằm mình, Trần Lục Nam cắn răng lên tiếng, hắn cũng không tin một người cao ngạo như Lạc Linh Nhi lại có thể chấp nhận yêu cầu quá đáng này của hắn.

Nhưng sự thật lại không như Trần Lục Nam mong muốn, Lạc Linh Nhi sau khi nghe được những lời này cũng không tỏ ra vẻ gì là tức giận cả, nàng chỉ hơi cười nhẹ rồi nói.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập