Thành Trung Châu, Tiêu phủ
Năm thứ hai sau đại chiến, tháng giêng, mùa đông
Giờ Thìn
—
Trời đã sáng từ lâu.
Những tia nắng vàng nhạt của buổi sáng mùa đông trải dài trên những mái ngói rêu phong, len lỏi qua những kẽ lá, nhảy múa trên những con đường đá xanh đã được quét dọn sạch sẽ.
Không khí se lạnh, thoảng mùi khói từ những bếp lò đang nhóm lửa, mùi cơm mới nấu từ các gian bếp, mùi của một ngày mới bắt đầu.
Đông viện hôm nay yên ắng hơn hôm qua.
Sau một ngày yến tiệc linh đình, cả gia tộc như chìm trong sự mệt mỏi dễ chịu của những cuộc vui đã tàn.
Những dải lụa đỏ đã được hạ xuống từ sáng sớm, cuộn lại cất vào kho, chỉ còn những chiếc đinh treo còn sót lại trên cột.
Những chậu hoa mai vàng cũng đã được chuyển vào trong nhà sưởi, tránh cái lạnh cắt da của mùa đông.
Những chiếc bàn ghê đã được dọn dẹp sạch sẽ, xếp gọn gàng trong kho.
Chỉ còn những chiếc đèn lồng vẫn treo dọc hành lang, nhưng đã tắt từ lâu, trơ ra những khung tre già nua, phủ một lớp bụi mỏng.
Gió nhẹ thoảng qua, làm chúng đung đưa khe khẽ, phát ra những tiếng kẽo kẹt ma mị.
Trong căn phòng rộng nhất ở Đông viên, nơi ở của gia chủ Tiêu Chấn Vũ và phu nhân, không khí cũng trầm lắng không kém.
Căn phòng được bài trí trang nhã, với bộ bàn ghế trầm hương đặt ở gian giữa, trên bàn là một bộ ấm trà tử sa tinh xảo, còn bốc khói nghi ngút.
Bên cạnh là một lư hương nhỏ bằng đồng, khói thơm thoang thoảng bay lên, quyện vào không khí, tạo nên một mùi hương dễ chịu, thanh tao.
Trên tường treo một bức họa sơn thủy, vẽ cảnh núi non hùng vĩ, mây trắng bay lượn.
Bên dưới là một kệ sách bằng gỗ tử đàn, xếp đầy những cuốn sách cổ, bìa da đã ố màu theo thời gian.
Tiêu Chấn Vũ ngồi trên chiếc ghế trầm hương ở gian giữa, tay cầm một tách trà nóng, nhưng không uống.
Mắt ông nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng đang nhảy múa trên những tán cây khô trụi lá.
Ông mặc một bộ trường bào màu xám đậm, giản dị nhưng vẫn toát lên khí chất của một gia chủ – thứ khí chất được tôi luyện qua bao năm tháng quản lý gia tộc, đối diện với bao sóng gió.
Khuôn mặt ông đã có nhiều nếp nhăn, nhất là ở khóe mắt và trán, dấu vết của thời gian và những lo toan.
Mái tóc mai đã điểm bạc, lấm tấm như những hạt sương mai trên cỏ.
Đôi mắt ông không còn vẻ tinh anh của tuổi trẻ, mà thay vào đó là sự trầm tư, từng trải, và thoáng một nỗi buồn khó tả.
Bên cạnh, phu nhân – mẹ của Tiêu Biệt Ly và Tiêu Vân – đang ngồi thêu thùa bên khung cửa sổ.
Bà mặc một bộ y phục màu tím nhạt, chất vải mềm mại, đường may tinh tế.
Tóc bà búi cao, gọn gàng, cài một chiếc trâm bạc đơn giản nhưng thanh lịch.
Đôi tay bà thoăn thoắt đưa kim, từng đường chỉ màu xanh, đỏ, vàng hiện ra trên nền vải trắng, tạo thành hình ảnh một đôi chim uyên ương đang quấn quýt bên nhau.
Nhưng thỉnh thoảng, bàn tay bà lại ngừng lại, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, như có điều gì đó đang suy nghĩ, đang day dứt.
Không khí trong phòng lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, tiếng than củi trong lò sưởi lách tách, và tiếng thở nhẹ của hai người.
Một lúc lâu, Tiêu Chấn Vũ đặt tách trà xuống bàn, phát ra tiếng động nhẹ, phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
Ông thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút bỏ một gánh nặng vô hình.
– Nàng có nghe nói gì về chuyện hôm qua không?
Phu nhân ngừng tay thêu, ngước lên nhìn chồng.
Đôi mắt bà thoáng một tia buồn, một tia đau đớn, rồi nhanh chóng kìm nén:
– Chuyện Vân gia từ hôn ấy à?
Nghe rồi.
Tiêu Chấn Vũ gật đầu, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn những tia nắng đang dần lên cao:
– Cả phủ đồn ầm lên.
Nói là.
Biệt Ly nó còn xin tiền Vân tiểu thư trước mặt bao nhiêu người.
Nói là nó.
mất hết liêm sỉ rồi.
Phu nhân im lặng.
Những ngón tay bà bấu chặt vào khung thêu, trắng bệch, những mạch máu nhỏ nổi lên dưới làn da mỏng manh.
Đôi môi bà mím chặt, cố kìm nén những cảm xúc đang dâng trào.
– Ta nghe nói.
– Bà ngập ngừng, giọng hơi run.
– .
hôm nay nó còn ra ngoài, ngồi dưới gốc cây đa ở góc sân.
Cả đám nô bộc bàn tán, cười cợt, chỉ trỏ.
Nó ngồi đó cả buổi sáng nay rồi.
Tiêu Chấn Vũ quay sang nhìn vợ.
Trong mắt ông, một tia gì đó rất phức tạp – vừa áy náy, vừa tránh né, vừa có chút bực bội, vừa có chút thương xót.
Tất cả hòa vào nhau, tạo nên một biểu cảm khó tả:
– Nó muốn gì?
Muốn làm trò hề cho thiên hạ xem sao?
Làm nhục Tiêu gia chưa đủ hay sao?
– Giọng ông có chút gay gắt, nhưng ẩn sâu bên trong là sự bất lực.
Phu nhân cắn môi, cắn đến nỗi bật cả máu, nhưng bà không cảm thấy đau.
Nước mắt bà bắt đầu rưng rưng, long lanh trong đôi mắt đã hằn lên những tia máu nhỏ:
– Chàng.
– Bà nói, giọng nghẹn ngào, như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng.
hay là chúng ta đến thăm nó?
Đã lâu lắm rồi.
từ lần cuối cùng.
chúng ta chưa đến thăm nó lần nào.
Tiêu Chấn Vũ im lặng.
Mặt ông tối sầm lại, những nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn.
Ông đứng dậy, bước đi đi lại lại trong phòng, từng bước chân nặng nề in trên nền gạch hoa:
– Thăm?
Thăm để làm gì?
Nói với nó những gì?
– Ông dừng lại bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, nhưng mắt không thấy gì.
– Nó là phế vật rồi.
Không thể tu luyện được nữa.
Không thể làm rạng danh gia tộc.
Chúng ta có đến, cũng chẳng thay đổi được gì.
Chỉ làm cho nó thêm đau khổ, cho chúng ta thêm dằn vặt.
Phu nhân nhìn chồng, nước mắt lăn dài trên má, từng giọt, từng giọt, rơi xuống tấm vải thêu, làm nhòe đi hình ảnh đôi chim uyên ương:
– Nhưng nó là con mình!
– Bà thốt lên, giọng đầy đau đớn.
– Nó đã cứu cả gia tộc!
Nếu không có nó năm ấy.
chúng ta đã không còn gì cả!
Nó đã hy sinh tất cả vì chúng ta!
– Ta biết!
– Tiêu Chấn Vũ gắt lên, rồi dịu giọng lại, giọng đầy mệt mỏi.
– Ta biết.
Nhưng nàng xem, bây giờ nó ra nông nỗi ấy, chúng ta có giúp được gì không?
Linh dược quý đã cho nó dùng hết rồi.
Thuốc thang cũng đã đủ đầy.
Còn gì nữa đâu?
Kinh mạch đứt, đan điền vỡ, đó là thương tổn không thể cứu chữa!
Ngay cả lão tổ cũng bó tay, huống hồ chúng ta!
Phu nhân khóc, không nói được lời nào.
Nước mắt bà tuôn ra như suối, ướt đẫm cả khuôn mặt, ướt đẫm cả tấm vải thêu trên tay.
Hai vai bà run lên bần bật, những tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng.
Tiêu Chấn Vũ thở dài, một tiếng thở dài não nề.
Ông đến ngồi xuống bên cạnh vợ, vỗ nhẹ lên tay bà, an ủi.
Bàn tay ông thô ráp, ấm áp, nhưng không thể xua tan đi cái lạnh trong lòng bà:
– Thôi nào.
Đừng khóc nữa.
Nếu nàng muốn.
thì chiều nay ta sẽ cùng nàng sang đó một lát.
Chỉ một lát thôi.
Xem nó thế nào.
Phu nhân gật đầu, lau nước mắt bằng tay áo.
Đôi mắt bà đỏ hoe, sưng húp, nhưng trong đó ánh lên một tia hy vọng mong manh.
Ngoài kia, nắng đã lên cao hơn.
Những tia nắng chiếu qua ô cửa sổ, in lên nền nhà những vệt sáng dài, lốm đốm bụi.
Một ngày mới vẫn đang trôi qua, bất chấp những đau khổ của con người.
Hai người ngồi đó, im lặng.
Trong lòng mỗi người, những suy nghĩ riêng đang quay cuồng như vò xé.
Tây viện, con đường hoang tàn dẫn vào khu nhà đổ nát
Con đường từ Đông viện sang Tây viện hôm nay bỗng nhiên trở nên dài hơn bao giờ hết.
Tiêu Chấn Vũ và phu nhân bước đi trên con đường lát đá đã mọc đầy rêu xanh, cỏ dại hai bên lối đi cao đến đầu gối, ướt đẫm sương chiều.
Những giọt sương long lanh đọng trên đầu ngọn cỏ, như những giọt nước mắt của đất, của trời.
Mỗi bước chân họ đặt xuống, cỏ dại lại quấn lấy mắt cá chân, như những bàn tay vô hình níu kéo, như muốn ngăn cản họ tiến thêm bước nữa.
Hai bên đường, những bức tường đá ong đã bong tróc từng mảng lớn, để lộ lớp gạch mốc meo bên dưới.
Trên những mảng tường còn lại, rêu xanh mọc dày, phủ lên một lớp nhung mượt mà nhưng ẩm ướt, lạnh lẽo.
Những vết nứt dài chạy dọc từ chân tường lên đến mái, như những vết sẹo của thời gian, của sự bỏ hoang.
Dây leo mọc um tùm, bám chặt vào tường, luồn lách qua từng khe hở, từng vết nứt, như những mạch máu đang hút chất dinh dưỡng cuối cùng từ những bức tường đang hấp hối.
Những căn phòng dọc lối đi đều đã bỏ hoang từ lâu.
Cửa gỗ mở toang hoặc rơi rụng, để lộ bên trong tối om, đầy mạng nhện và bụi bặm.
Thỉnh thoảng, một con chuột hoặc một con thạch sùng chạy vụt qua, làm lay động những bụi cỏ, tạo nên những tiếng động nhỏ xé tan màn im lặng.
Phu nhân bước đi, tay bà run run, nắm chặt lấy tay áo chồng.
Mắt bà nhìn về phía trước, nơi cuối con đường, căn phòng tồi tàn của con trai bà đang ở.
Lòng bà đập thình thịch, vừa hồi hộp, vừa sợ hãi, vừa đau đớn.
Tiêu Chấn Vũ im lặng bước đi, mặt ông không biểu cảm, nhưng trong lòng ông, sóng gió đang cuộn trào.
Ông không biết mình sẽ nói gì với con trai.
Ông không biết con trai sẽ nhìn mình bằng ánh mắt gì.
Ông không biết liệu mình có đủ can đảm để đối diện với những gì mình đã gây ra.
Và cuối cùng, họ cũng đến nơi.
Căn phòng của Tiêu Biệt Ly hiện ra trước mắt họ, lẻ loi giữa những đống đổ nát, như một minh chứng cuối cùng cho sự tồn tại của con người giữa chốn hoang phế này.
Căn phòng chừng ba gian, nhưng chỉ còn một gian là còn có thể ở được.
Hai gian bên cạnh đã sập mái từ lâu, gạch vụn và ngói vỡ chất đống, cỏ dại mọc um tùm từ những đống đổ nát, cao đến thắt lưng người.
Gian giữa còn lại cũng chẳng khá hơn là bao.
Mái nhà lợp bằng những mảnh ngói cũ, nhiều chỗ đã vỡ, để lộ những lỗ hổng lớn, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào qua những lỗ hổng ấy, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên nền đất.
Tường nhà bong tróc từng mảng lớn, để lộ lớp gạch mốc meo, có chỗ còn thấy cả những vết nứt dài chạy dọc từ trần xuống nền, có thể nhìn xuyên qua thấy cả bên ngoài.
Nền đất được lát bằng những viên gạch vuông đã cũ kỹ, nhiều chỗ đã vỡ, lồi lõm, tạo thành những ổ gà nhỏ.
Những vũng nước nhỏ đọng lại từ những lần mưa dột vẫn chưa khô hẳn, tạo thành những vũng bùn loang lổ, trên mặt nước còn có một lớp váng mỏng màu xanh.
Rêu mọc xanh cả những khe gạch, và ở những góc tối, nấm mọc lên từng đám trắng nhờn, bốc mùi hăng hắc, khó chịu.
Nhưng Tiêu Biệt Ly không ở trong phòng.
Hắn đang ngồi dưới gốc cây đa ở góc sân Đông viện, như mọi khi.
Tiêu Chấn Vũ và phu nhân đứng đó, nhìn căn phòng tồi tàn, nhìn những đống đổ nát xung quanh, nhìn cỏ dại mọc um tùn, nhìn những vết nứt trên tường.
Một cảm giác cay đắng dâng lên trong lòng họ.
– Nó.
– Phu nhân nói, giọng nghẹn ngào.
nó sống ở đây sao?
Ông không trả lời.
Ông chỉ đứng đó, nhìn căn phòng, nhìn những đống đổ nát, và trong lòng ông, một nỗi đau đang xé rách.
Họ quay người, bước trở lại con đường cỏ dại, về phía Đông viện, nơi con trai họ đang ngồi.
Dưới gốc cây đa cổ thụ
Tiêu Biệt Ly vẫn ngồi đó, tựa lưng vào thân cây sần sùi, phủ đầy rêu xanh.
Mắt hắn nhắm, như đang ngủ, như đang thiền định.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên người hắn, trên bộ áo rách, trên mái tóc rối bù, trên khuôn mặt hốc hác, xanh xao.
Hắn đang đếm.
*Ba trăm bảy mươi đơn vị.
Ba trăm tám mươi.
Ba trăm chín mươi.
Mỗi ánh mắt khinh miệt, mỗi tiếng cười chế giễu, mỗi lời thì thầm của đám nô bộc xung quanh – tất cả đều chảy vào hắn, luyện hóa thành Ma Khí, như nước chảy vào lòng hồ cạn, như mưa rơi xuống đất khô.
Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, từ lồng ngực ra tứ chi, từ đầu xuống chân, xua tan cái lạnh của mùa đông, xua tan cả những cơn đau âm ỉ từ kinh mạch đứt nát, từ đan điền vỡ tan.
Hắn đang tiến gần đến mục tiêu.
*Bốn trăm đơn vị.
Bốn trăm mười.
Bốn trăm hai mươi.
Bỗng nhiên, những tiếng động xung quanh lắng xuống.
Không phải kiểu lắng xuống như hôm qua khi Tiêu Vân đến – cái lắng xuống của sự tò mò, của sự khinh miệt.
Mà là một kiểu lắng xuống khác – có chút kính cẩn, có chút sợ sệt, có chút nể nang.
Những bước chân đang rảo qua rảo lại ngừng hẳn.
Những tiếng thì thầm tắt lịm.
Những ánh mắt đổ dồn về một hướng.
Tiêu Biệt Ly mở mắt.
Hai bóng người đang tiến về phía hắn.
Một người đàn ông, dáng cao, gầy, mặc trường bào màu xám đậm, bước đi uy nghiêm nhưng có chút chậm chạp, nặng nhọc.
Một người phụ nữ, mặc y phục màu tím nhạt, tay cầm một chiếc giỏ nhỏ đan bằng mây, bước đi bên cạnh, mặt đầy vẻ lo âu, hồi hộp.
Cha mẹ hắn.
Tim hắn như ngừng đập trong một khoảnh khắc.
Rồi nó lại đập, bình thản, lạnh lùng.
Tiêu Biệt Ly nhìn họ, lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp.
Một cảm xúc mà chính hắn cũng khó gọi tên.
Hắn nhớ lại những ngày xưa, khi hắn còn là đại công tử, là thiên tài của Tiêu gia.
Những ngày ấy, cha mẹ luôn ở bên cạnh, luôn tự hào về hắn, luôn nhìn hắn với ánh mắt yêu thương và kỳ vọng.
Những bữa cơm gia đình ấm cúng, cả nhà quây quần bên mâm cơm, cha gắp cho hắn miếng thịt ngon nhất, mẹ ân cần hỏi han chuyện tu luyện.
Những lời dạy bảo ân cần của cha về đạo lý làm người, về trách nhiệm với gia tộc.
Những ánh mắt yêu thương của mẹ mỗi khi hắn đạt được thành tựu mới.
Và hắn nhớ lại những ngày sau này, khi hắn nằm trên giường bệnh, không thể cử động, không thể tu luyện.
Những ngày ấy, cha mẹ đến thăm ngày càng thưa.
Lúc đầu còn hàng ngày, rồi cách ngày, rồi mỗi tuần, rồi mỗi tháng.
Lần cuối cùng họ đến – cách đây đã hơn một năm.
Hôm ấy, trời mưa tầm tã.
Họ đứng ở cửa, không bước vào.
Cha hắn nhìn hắn, ánh mắt phức tạp, rồi nói vài câu an ủi xã giao.
Mẹ hắn khóc, nhưng bà không đến gần.
Rồi họ bỏ đi, từ đó không ai đến nữa.
Và bây giờ, họ đến.
Hai người dừng lại trước mặt hắn, cách chừng ba bước.
Im lặng.
Một sự im lặng đến ngột ngạt, đến nặng nề, như có ai đó vừa ném một tảng đá lớn xuống mặt hồ phẳng lặng.
Tiêu Chấn Vũ nhìn con trai – người con trai từng là niềm tự hào lớn nhất của ông, từng là hy vọng lớn nhất của gia tộc.
Giờ đây, hắn ngồi dưới gốc cây, gầy gò, rách rưới, như một kẻ ăn mày, như một kẻ bị xã hội bỏ rơi.
Ông nhìn mái tóc rối bù, lòa xòa trước mặt, phủ đầy bụi và lá khô.
Nhìn bộ áo sờn rách, loang lổ đủ thứ vết bẩn, vết máu khô, vết nước ố vàng.
Nhìn đôi mắt hốc hác, sâu hoắm, quầng thâm đen kịt như hai vết mực loang trên nền giấy trắng.
Nhìn bàn tay gầy guộc, xương xương, những ngón tay khẳng khiu như que củi, móng tay dài và ố vàng.
Phu nhân nhìn con, nước mắt bà bắt đầu rưng rưng, long lanh trong đôi mắt đã hằn lên những tia máu nhỏ.
Bà muốn chạy lại ôm con, muốn ôm chầm lấy đứa con bé bỏng của bà, nhưng chân bà như đóng đinh xuống đất, không thể nhấc lên nổi.
Tiêu Biệt Ly nhìn họ.
Nhìn cha, nhìn mẹ.
Trong đầu hắn, những ký ức lại ùa về, như một cơn lũ dữ dội, cuốn phăng mọi thứ.
Ngày xưa, khi hắn còn nhỏ, mẹ thường ôm hắn trong lòng, hát ru hắn ngủ.
Những bài hát ru ngọt ngào, ấm áp, đưa hắn vào những giấc mơ đẹp.
Cha thường bế hắn lên vai, dạy hắn những đường kiếm đầu tiên, những bước đi đầu tiên trên con đường tu luyện.
Ngày xưa, khi hắn lên Luyện Khí tầng năm – một thành tựu lớn với một đứa trẻ – cha mẹ mở tiệc ăn mừng, mời cả gia tộc đến chung vui.
Mẹ cười tươi như hoa, nước mắt rưng rưng vì hạnh phúc.
Cha tự hào khoe với mọi người, nói rằng con trai ông sau này nhất định sẽ làm nên nghiệp lớn.
Ngày xưa, khi hắn cứu gia tộc khỏi yêu thủ, cha mẹ khóc, ôm hắn, nói rằng hắn là niềm tự hào lớn nhất của họ, là món quà quý giá nhất mà trời đất ban tặng.
Và bây giờ.
Hai năm sau.
Họ đứng trước mặt hắn, như những người xa lạ.
Ánh mắt họ – những ánh mắt ấy, hắn đã từng yêu thương biết bao, đã từng khao khát biết bao.
Giờ đây, trong đó chỉ còn sự áy náy, sự thương hại, và một chút gì đó mà hắn không muốn gọi tên.
Tiêu Chấn Vũ mở miệng trước.
Giọng ông khàn khàn, hơi run, như một lão nhân tám mươi tuổi vừa trải qua cơn bạo bệnh:
– Biệt Ly.
con.
con khỏe không?
Một câu hỏi thật đơn giản.
Ba chữ.
Nhưng sao nó nghe xa lạ quá.
Như thể họ là những người dưng nước lã, tình cờ gặp nhau trên đường, hỏi thăm xã giao cho có lệ.
Tiêu Biệt Ly nhìn cha.
Nhìn thật lâu.
Rồi hắn cười.
Một nụ cười nhẹ, không buồn không vui, không đau đớn không chua chát.
Chỉ là một nụ cười:
– Dạ, con vẫn ổn.
Phu nhân bước lên một bước, tay run run đưa chiếc giỏ về phía hắn.
Chiếc giỏ đan bằng mây, nhỏ nhắn, xinh xắn, bên trong là những chiếc bánh đậu xanh vàng ươm, thơm phức, xếp ngay ngắn trên một lớp lá chuối xanh:
– Mẹ.
mẹ có mang ít bánh cho con.
Bánh đậu xanh, ngày xưa con thích ăn lắm.
Tiêu Biệt Ly nhìn chiếc giỏ.
Nhìn những chiếc bánh.
Bánh đậu xanh.
Ngày xưa, hắn thích ăn bánh đậu xanh lắm.
Mỗi khi có dịp, mẹ thường làm cho hắn.
Những chiếc bánh nhỏ xinh, vàng ươm, thơm lừng, vừa ngọt vừa bùi.
Hắn có thể ăn hết cả chục cái một lúc.
Nhưng đó là ngày xưa.
Hắn nhìn bánh, rồi nhìn mẹ.
Trong mắt mẹ, hắn thấy nước mắt.
Thấy sự ân hận.
Thấy tình thương.
Nhưng hắn cũng thấy sự xa lạ.
Sự ngại ngùng.
Sự gượng ép.
Sự vụng về của những người đã lâu không gặp, không biết nên nói gì, nên làm gì.
Hắn cười, lắc đầu nhẹ:
– Con không ăn bánh nữa.
Răng con yếu rồi.
Phu nhân sững người.
Nước mắt bà trào ra, lăn dài trên má, từng giọt, từng giọt, rơi xuống đất, thấm vào lớp cỏ khô.
Tiêu Chấn Vũ nhíu mày, giọng có chút khó chịu, nhưng cố kìm nén:
– Mẹ con mang bánh cho con, con nên nhận lấy.
Đó là tấm lòng của mẹ con.
Đôi mắt hắn vẫn vô hồn, vẫn đờ đẫn, nhưng ẩn sâu bên trong, một tia gì đó đang lóe lên.
Một tia sáng lạnh lùng, tính toán:
– Cha nói phải.
Mẹ mang bánh cho con, con nên nhận.
Hắn đưa tay ra, nhận lấy chiếc giỏ từ tay mẹ.
Tay hắn gầy guộc, xương xương, run run, chạm vào tay mẹ – bàn tay vẫn còn mềm mại, ấm áp, nhưng hơi lạnh vì thời tiết.
Một khoảnh khắc.
Một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để cả hai cảm nhận được hơi ấm từ người kia.
Rồi hắn rút tay về, đặt chiếc giỏ xuống bên cạnh, không nhìn vào nó nữa.
Chiếc giỏ nằm đó, trên nền cỏ khô, bên cạnh những chiếc lá rụng, như một vật thể lạc loài giữa cảnh hoang tàn.
Im lặng lại bao trùm.
Một sự im lặng nặng nề, ngột ngạt, như bầu không khí trước cơn giông bão.
Tiêu Chấn Vũ nhìn con trai, nhìn căn phòng tồi tàn sau lưng hắn – nơi mà ông biết là con trai ông đang sống.
Ông nhìn những vết nứt trên tường, nhìn cỏ dại mọc um tùn xung quanh, nhìn những đống đổ nát, nhìn mạng nhện giăng đầy.
Ông nhìn bộ áo rách của con, nhìn mái tóc rối bù, nhìn đôi mắt hốc hác.
– Con.
– Ông ngập ngừng, giọng khó nhọc, như mỗi chữ phải mất rất nhiều sức lực mới thốt ra được.
sao con không ở trong phòng?
Ra đây làm gì?
Tiêu Biệt Ly nhìn cha, vẫn giữ nụ cười nhẹ đó, nụ cười không hề chạm tới đôi mắt:
– Trong phòng tối lắm.
Ẩm thấp.
Cỏ dại mọc cả vào trong rồi.
Nấm mọc trên tường.
Mạng nhện giăng khắp nơi.
Có những con nhện to bằng ngón tay cái, mắt đỏ hoe, nhìn ta chằm chằm suốt đêm.
Ở ngoài này, ít nhất còn có nắng, còn có người.
Ông biết Tây viện thế nào.
Ông biết căn phòng của con trai thế nào.
Ông biết, nhưng ông chưa bao giờ đến đó.
Ông chưa bao giờ tận mắt chứng kiến những gì con trai mình đang phải chịu đựng.
– Để ta.
– Ông nói, giọng có chút khó nhọc, như nuốt phải thứ gì đó đắng ngắt.
để ta sai người sang dọn dẹp.
Sửa lại mái nhà.
Quét dọn cỏ dại.
Tiêu Biệt Ly lắc đầu, một cái lắc đầu nhẹ, như thể không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa:
– Không cần đâu.
Dọn dẹp rồi cũng thế thôi.
Rồi lại mọc lại, lại hỏng lại.
Chỉ cần con ở đó, cỏ dại vẫn mọc, nấm vẫn lên, mạng nhện vẫn giăng.
Chỉ cần con là phế vật, mọi thứ vẫn thế.
Câu nói như một nhát dao đâm thẳng vào tim Tiêu Chấn Vũ và phu nhân.
Phu nhân bật khóc thành tiếng, không kìm được nữa.
Bà đưa tay lên che mặt, hai vai run lên bần bật, những tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng, vang lên trong không gian tĩnh lặng, thê lương và đau đớn.
Tiêu Chấn Vũ mặt tái đi, trắng bệch như tờ giấy.
Ông nhìn con trai, môi mấp máy, nhưng không nói được lời nào.
Cổ họng ông như bị ai đó bóp nghẹt.
Đôi mắt ông đỏ hoe, những giọt nước mắt đàn ông hiếm hoi bắt đầu lăn dài trên gò má đã hằn sâu những nếp nhăn.
Nhìn những giọt nước mắt của mẹ.
Nhìn sự ân hận, đau đớn trên mặt cha.
Hắn cảm thấy.
gì nhỉ?
Không phải đau đớn.
Không phải xót xa.
Không phải thương hại.
Mà là một cảm giác rất lạ, rất mơ hồ.
Một thứ gì đó vừa chua chát, vừa hả hê, vừa thỏa mãn, vừa châm biếm.
Như thể hắn đang xem một vở kịch, mà chính hắn là đạo diễn, là diễn viên chính.
*Các người đến thăm ta.
Các người khóc vì ta.
Nhưng đã quá muộn rồi.
* – Hắn nghĩ, mắt vẫn nhìn họ, không chút dao động.
– *Hai năm.
Hai năm ta nằm đó, chờ đợi, hy vọng.
Hai năm không một lần các người đến.
Và bây giờ, các người đến, khóc, nói lời xin lỗi.
Ta không cần nước mắt của các người nữa.
Ta không cần tình thương của các người nữa.
Và đúng lúc đó, hắn cảm nhận được.
Một luồng Ma Khí mạnh mẽ, nồng đậm, đang từ từ chảy vào cơ thể hắn.
Từ những giọt nước mắt của mẹ – những giọt nước mắt muộn mằn, đau đớn, ân hận.
Từ sự áy náy, day dứt của cha – nỗi đau của một người cha khi nhận ra mình đã bỏ rơi con.
Từ những ánh mắt thương hại, tò mò của đám nô bộc xung quanh.
Tất cả đều chảy vào hắn, luyện hóa thành Ma Khí, ấm áp và mạnh mẽ, như một dòng suối ngầm đang nuôi dưỡng một mầm cây độc.
*Tốt.
Rất tốt.
Tiêu Chấn Vũ hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại.
Ông lau nước mắt bằng mu bàn tay, cố giữ vẻ điềm tĩnh của một gia chủ:
con có cần gì không?
Cha có thể.
– Con có cần gì không?
– Tiêu Biệt Ly cắt ngang, vẫn giữ nụ cười đó, nụ cười khiến người đối diện không thể đoán được hắn đang nghĩ gì.
– Con cần kinh mạch lành lặn.
Con cần đan điền nguyên vẹn.
Con cần có thể tu luyện lại.
Cha có thể cho con không?
Ông cúi đầu, không dám nhìn con.
Hai tay ông nắm chặt lại, run run, những khớp xương trắng bệch.
– Con cần linh dược quý để chữa thương.
– Tiêu Biệt Ly tiếp tục, giọng vẫn đều đều, không cao không thấp, như đang đọc một bản danh sách.
– Hay là linh dược giờ đều dành cho nhị đệ rồi?
Cho thiên tài của gia tộc?
Cho người có thể làm rạng danh Tiêu gia?
Mỗi câu nói như một nhát búa đập vào tim Tiêu Chấn Vũ.
Ông ngước lên nhìn con.
Trong mắt ông, nước mắt lại trào ra, không kìm được nữa:
cha biết.
cha có lỗi với con.
Cha.
– Cha có lỗi?
– Tiêu Biệt Ly cười, một tiếng cười nhẹ, không chút cay đắng, không chút oán hận.
– Cha có lỗi gì đâu.
Cha chỉ là một gia chủ, phải lo cho gia tộc, phải lo cho tương lai của Tiêu gia.
Mà con là phế vật, không còn giá trị gì nữa.
Cha làm vậy là đúng mà.
Là hợp lý.
Là.
cần thiết.
Phu nhân khóc to hơn.
Bà quỳ xuống, hai đầu gối khuỵu xuống nền đất lạnh, bất chấp cỏ dại và bùn đất.
Bà ôm lấy chân con trai, ôm thật chặt, như sợ hắn sẽ biến mất:
– Biệt Ly!
Con đừng nói vậy!
Mẹ xin lỗi!
Mẹ xin lỗi con!
Mẹ là mẹ tồi!
Mẹ đã bỏ rơi con!
Tiêu Biệt Ly nhìn mẹ quỳ dưới đất, ôm chân mình.
Một người mẹ quỳ trước mặt con.
Người phụ nữ từng là tất cả đối với hắn, từng là bầu trời, là mặt đất, là vòng tay ấm áp nhất.
Ngày xưa, nếu chứng kiến cảnh này, hắn sẽ đau đớn lắm.
Sẽ khóc lắm.
Sẽ ôm mẹ và nói rằng không sao, rằng con tha thứ cho mẹ, rằng tất cả rồi sẽ ổn.
Nhưng bây giờ, hắn chỉ thấy.
trống rỗng.
Một sự trống rỗng đến lạ lùng, như thể trái tim hắn đã hóa đá, như thể mọi cảm xúc đã bị đốt cháy thành tro tàn.
Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng đỡ mẹ dậy.
Bàn tay hắn gầy guộc, lạnh ngắt, nhưng cử chỉ thì nhẹ nhàng, trìu mến:
– Mẹ đừng khóc.
Con không sao.
Con vẫn sống mà.
Còn sống là còn hy vọng.
Phu nhân nhìn con, mắt đẫm lệ, long lanh:
con nói thật?
Tiêu Biệt Ly gật đầu, vẫn giữ nụ cười hiền lành, nụ cười của một đứa con ngoan:
– Thật.
Con sẽ ổn thôi.
Mẹ về đi.
Trời lạnh, mẹ đừng ở ngoài lâu.
Về đi ạ.
Phu nhân nhìn con, rồi nhìn chồng.
Tiêu Chấn Vũ bước đến, đỡ vợ dậy, ôm bà vào lòng:
– Thôi, mình về đi.
Để nó nghỉ ngơi.
Hai người đứng đó, nhìn con trai thêm một lúc lâu.
Họ muốn nói thêm điều gì đó, nhưng không biết nói gì.
Họ muốn ôm con, nhưng không dám.
Rồi họ quay người bỏ đi.
Những bước chân nặng nhọc trên nền đá, in hằn lên lớp rêu xanh những dấu chân sâu.
Phu nhân thỉnh thoảng ngoái lại nhìn, nước mắt lại trào ra.
Tiêu Chấn Vũ chỉ cúi đầu, bước đi, không dám ngoái nhìn.
Tiêu Biệt Ly nhìn theo bóng họ, nụ cười trên môi vẫn không tắt.
Nụ cười ấy, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy nó không hề lan lên đôi mắt.
Đôi mắt hắn vẫn lạnh tanh, vô hồn, như hai hố sâu không đáy.
*Tạm biệt, cha mẹ.
* – Hắn nghĩ, trong lòng không một gợn sóng.
– *Cảm ơn vì đã đến.
Cảm ơn vì những giọt nước mắt.
Cảm ơn vì Ma Khí.
Hắn cúi xuống, nhìn chiếc giỏ bánh đậu xanh.
Bánh vẫn còn thơm.
Vẫn còn vàng ươm.
Vẫn hấp dẫn như ngày nào.
Nhưng hắn không ăn.
Hắn cầm chiếc giỏ lên, đặt sang một bên, ra khỏi tầm mắt.
Rồi hắn lại ngồi xuống, tựa lưng vào gốc cây, nhắm mắt.
*Bốn trăm chín mươi đơn vị.
Năm trăm.
Năm trăm mười.
Đông viện, phòng Tiêu Chấn Vũ
Tiêu Chấn Vũ ngồi phịch xuống ghế, như một người vừa trải qua một trận ốm nặng.
Mặt ông tái mét, môi thâm lại, hai tay run run đặt trên thành ghế.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, lăn dài xuống thái dương, xuống má, hòa lẫn với những giọt nước mắt còn đọng lại.
Phu nhân ngồi bên cạnh, vẫn còn khóc, hai mắt sưng húp như hai quả táo tàu ngâm nước.
Chiếc khăn tay trên tay bà đã ướt đẫm, nhàu nhĩ.
Bà không nói được lời nào, chỉ ngồi đó, run run, nước mắt vẫn chảy.
Im lặng kéo dài.
Chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cát trên bàn, tiếng than củi trong lò sưởi lách tách, và tiếng thở dốc của hai người.
Một lúc lâu, Tiêu Chấn Vũ mới cất tiếng, giọng khàn đặc, khô khốc như tiếng lá khô xào xạc trong gió:
nó thay đổi thật rồi.
Phu nhân gật đầu, nước mắt lại trào ra:
– Nó không còn là đứa con ngày xưa nữa.
Nó nhìn ta.
bằng ánh mắt xa lạ.
Như thể.
như thể ta không còn là mẹ nó nữa.
Tiêu Chấn Vũ thở dài, một tiếng thở dài não nề, nặng trĩu:
– Chúng ta có lỗi với nó.
Quá có lỗi.
Phu nhân nhìn chồng, mắt đỏ hoe:
chàng có định làm gì không?
Tiêu Chấn Vũ im lặng một lúc lâu, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối ngày đang tắt dần.
Rồi ông lắc đầu, một cái lắc đầu nhẹ, nhưng nặng trĩu:
– Làm gì bây giờ?
Nó nói đúng.
Nó cần kinh mạch lành lặn, cần đan điền nguyên vẹn.
Những thứ đó, ta không thể cho nó được.
Linh dược quý.
cũng đã dùng hết rồi.
Còn lại cũng phải dành cho Vân nhi.
Nó là hy vọng duy nhất của gia tộc bây giờ.
Bà biết chồng nói đúng.
Nhưng lòng bà vẫn đau như cắt, như có ai đó dùng dao cứa vào từng thớ thịt.
– Hay là.
– Bà ngập ngừng, lau nước mắt.
hay là ta cho nó ít linh thạch?
Để nó sống đỡ vất vả?
Ít nhất cũng có tiền mua thuốc thang, mua đồ ăn.
Tiêu Chấn Vũ gật đầu, mệt mỏi:
– Ừ, nàng làm đi.
Mỗi tháng cho nó ít linh thạch, đủ sống là được.
Cũng là.
một chút bù đắp.
Phu nhân gật đầu, lau nước mắt, nhưng nước mắt vẫn chảy, không ngừng.
Ngoài kia, nắng đã lên cao.
Một ngày mới đang trôi qua, bất chấp những đau khổ của con người.
Và ở Tây viện, Tiêu Biệt Ly vẫn ngồi dưới gốc cây, vẫn nhắm mắt, vẫn cảm nhận Ma Khí.
Trong lòng hắn, một kế hoạch đang hình thành.
*Sáu trăm đơn vị.
Bảy trăm.
Tám trăm.
Hắn mỉm cười.
*Chỉ còn hai trăm đơn vị nữa thôi.
Ngày mai, ta sẽ đủ.
Chiều tối
Khi mặt trời bắt đầu lặn, những tia nắng cuối ngày nhuộm đỏ cả bầu trời, Tiêu Biệt Ly mới đứng dậy, lê bước về phòng.
Tay hắn cầm theo chiếc giỏ bánh đậu xanh.
Con đường về phòng vẫn hoang tàn như mọi khi.
Cỏ dại vẫn mọc cao, ướt đẫm sương chiều.
Những bụi cây hoang dại vẫn đan xen vào nhau, như những bàn tay vô hình đang vươn ra.
Nhưng hắn không còn thấy chúng đáng sợ nữa.
Chúng chỉ là cỏ, là cây, là những thứ vô tri vô giác.
Hắn về đến phòng, đặt chiếc giỏ lên bàn, nhìn nó một lúc lâu.
Những chiếc bánh vẫn còn thơm, vẫn còn vàng ươm, vẫn hấp dẫn như ngày nào.
Trong ánh sáng le lói của hoàng hôn, chúng trông như những cục vàng nhỏ, lấp lánh.
Hắn cầm một chiếc lên, đưa lên mũi ngửi.
Mùi thơm của đậu xanh, của đường, của bột nếp, của bàn tay mẹ.
Một mùi hương quen thuộc, gợi nhớ biết bao kỷ niệm.
Hắn đưa lên miệng, cắn một miếng.
Ngọt.
Bùi.
Thơm.
Dẻo.
Mềm.
Đúng vị bánh mẹ làm ngày xưa.
Hắn nhai, nuốt.
*Cũng ngon đấy.
Nhưng không còn ý nghĩa gì nữa.
Hắn ăn hết chiếc bánh, rồi lấy cuốn Vạn Tượng Luyện Hư Công ra đọc.
Trong ánh sáng le lói cuối ngày, những dòng chữ hiện ra trên trang giấy vàng ố, như những lời thì thầm từ quá khứ, từ một thế giới khác:
"Ma Chủng sơ cấp hình thành, có thể bắt đầu hấp thụ Ma Khí từ khoảng cách xa hơn, đồng thời có thể cảm nhận được những cảm xúc tiêu cực xung quanh.
Đây là bước đầu tiên trên con đường Ma tu.
Hãy nhớ, Ma tu không có bạn, không có gia đình, không có tình thân.
Chỉ có Ma Khí và sức mạnh.
Hãy từ bỏ tất cả, nếu muốn đạt đến đỉnh cao."
Hắn gấp sách lại, nhìn ra ngoài trời.
Hoàng hôn lại buông xuống.
Những đám mây đỏ rực như lửa, trải dài khắp chân trời, như một biển lửa đang cháy âm ỉ, thiêu rụi mọi thứ.
Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc, tạo nên những âm thanh ma mị.
*Ngày mai.
Ngày mai ta sẽ đủ một ngàn đơn vị.
Hắn nằm xuống, nhắm mắt.
Trong đầu hắn, hình ảnh cha mẹ hiện ra.
Hình ảnh họ đứng trước mặt hắn, khóc, nói lời xin lỗi.
Hình ảnh mẹ quỳ dưới đất, ôm chân hắn.
Hình ảnh cha với những giọt nước mắt hiếm hoi.
Hắn không còn cảm thấy gì nữa.
Chỉ có Ma Khí.
*Chín trăm đơn vị.
Chín trăm năm mươi.
Chín trăm bảy mươi.
Hắn chìm vào giấc ngủ, trên môi vẫn còn nụ cười.
Đêm đó, trong căn phòng tồi tàn ở Tây viện, Tiêu Biệt Ly ngủ một giấc ngon lành.
Không mộng mị.
Không ác mộng.
Không những ký ức đau buồn về quá khứ.
Chỉ có bóng tối êm ái, và trong bóng tối ấy, một luồng Ma Khí đang âm thầm lưu chuyển, ấm áp và mạnh mẽ, như một dòng suối ngầm nuôi dưỡng một mầm cây độc.
Trong giấc mơ, hắn lại thấy mình đứng trên đỉnh cao.
Một đỉnh núi cao vút, mây trắng bao phủ bên dưới, gió thổi vi vu, lạnh buốt.
Hắn đứng đó, mặc một bộ y phục đen tuyền, tóc bay trong gió, mắt nhìn xuống phía dưới.
Bên dưới, muôn người đang quỳ lạy.
Họ quỳ trên những thảm cỏ xanh, trên những bậc thềm đá, trải dài đến tận chân trời.
Họ cúi đầu, run rẩy, không dám ngẩng lên.
Và trong số đó, có những gương mặt quen thuộc.
Cha mẹ hắn, quỳ ở hàng đầu, đầu cúi thấp, vai run run.
Em trai hắn, Tiêu Vân, quỳ sau cha mẹ, mặt tái mét, môi mím chặt.
Vân Tịch, vị hôn thê cũ, quỳ giữa đám đông, mặt trắng bệch, nước mắt lưng tròng.
Tiêu lão nhị, những trưởng lão, những tộc nhân, tất cả đều quỳ, đều run rẩy.
Hắn nhìn xuống họ, mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, không tha thứ, không thương xót.
Một nụ cười của kẻ đã chiến thắng, của kẻ đã vượt lên trên tất cả.
– Các ngươi.
– Hắn nói, giọng vang vọng khắp không gian.
có biết vì sao các ngươi ở dưới đó, còn ta ở trên này không?
Không ai dám trả lời.
– Bởi vì các ngươi đã dạy cho ta một bài học.
– Hắn tiếp tục, giọng vẫn lạnh tanh.
– Bài học rằng tình nghĩa không đáng một xu.
Rằng chỉ có bản thân mình mới là thật.
Rằng muốn sống, muốn tồn tại, muốn vươn lên, phải biết ích kỷ, phải biết tính toán, phải biết dùng tất cả những gì mình có.
Hắn ngừng lại, nhìn xuống họ, mắt sáng quắc.
– Và ta đã học được bài học đó.
Nhờ các ngươi.
Cảm ơn các ngươi.
Hắn cười.
Một nụ cười dài, lạnh lẽo, vang vọng khắp không gian.
Và dưới kia, muôn người vẫn quỳ, vẫn run rẩy.
Bên ngoài, gió đêm vẫn thổi qua những mái ngói rêu phong, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tròn trong sân.
Cỏ dại vẫn mọc um tùn trên con đường dẫn về Tây viện, ướt đẫm sương đêm, lung linh dưới ánh trăng.
Và trong căn phòng tồi tàn ấy, một sinh mệnh mới đang âm thầm lớn dậy, như một mầm cây độc mọc lên từ đống đổ nát.
Ngày mai, lại một ngày mới.
Lại những ánh mắt khinh miệt.
Lại những Ma Khí.
Và Tiêu Biệt Ly sẽ tiếp tục con đường của mình.
Con đường của kẻ đã chết đi để sống lại.
Con đường của kẻ không còn tin vào bất cứ điều gì, ngoại trừ bản thân mình và Ma Khí.
Hết chương 3
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập