Chương 11:
Đêm trăng Rồi thẳng tay nhét nó vào lồng ngực, quay lưng bước đi.
Bốn người bước xuống Linh mã, chậm rãi đi vào thành.
Tên xa phu thì dắt xe ngựa tiến về một nơi đăng ký gần đó.
"Mẹ nó, đúng là hắc điểm !
' Vân Thiên tức giận, chửi rủa Vân Ca đang đi bị chững lại trong một tích tắt, TỔi mim cười như tự giễu"
Vậy.
ý huynh là.
.."
Vân Ca hơi mong chờ.
Đường phố rộng rãi, kiến trúc xa hoa, bốn người không khỏi kinh ngạc, ngó nghiêng ngó dọc.
Chi bằng, chúng ta xuống phố đi dạo một lúc ?"
Bốn người bước vào.
Do gần tới đại lễ số lượng người đông đúc.
Nên xe ngựa và thú cưỡi phải đăng ký bưởi tạm ngoài thành.
Ngắm nghía cây trâm ngọc trong tay, Trần Phong đắc Ý, giơ lên quơ quơ trước mặt nàng.
Ta a.
"Đằng này lật gấp một trăm lần !
' Cảm nhận khí tức nam tử của hắn sát chóp mũi, gương mặt nàng đỏ bừng, não c.
hết máy, ch biết đứng như trời trồng.
Cả đám bọn họ đi đường dài.
Tuy di chuyển nhàn nhã, nhưng cũng thấm mệt.
Không thấy hai tên kia ngủ say như c-hết sao ?
Bây giờ làm sao ?"
Vân Thiên ngước nhìn ba người, xin ý kiến.
Hoàng hôn phủ xuống như những ánh lửa rực đỏ.
Trên trời, làn mây trong xanh giờ đây cũng nhiễm Phải một màu cam nhạt.
Nhìn đường phố vẫn sáng trưng nhờ pháp trận của tiên môn.
Bên dưới, dòng người vẫn nô nức không ngủ.
Vân Ca hướng về Trần Phong dò hỏi :
Nè !
Đó là đồ của ta !
Huynh mau trả lại !
Không ai biết ba tháng qua hắn đã phải trải qua những gì.
Ngày ngày nhìn mấy tên kia cứ liếc mắt đưa tình, hắn sớm muốn phát điên.
Thêm vài tháng nữa, chắc đạo tâm hắn võ luôn, khỏi tu hành gì cả, về quê chăn bò thôi.
Ta sai rồi.
Huynh phải là đại ác tâm, đại sắc quỷ mới đúng !
"'"
Àiii.
Ta mà mà quay lại được thời gian.
Ta sẽ bóp cổ cái tên c:
hết tiệt đưa ra chủ ý đó !
nhớ đến cảnh tượng đã phải chiu ba tháng qua, Vân Thiên liền chả buồn nói.
Vân Thiên đuối lý, gật đầu.
Không lẽ bắt hai vị mỹ nữ chen ngang cùng bọn hắn.
Trời ạ.
Ngươi thật cũng dám nghĩ !
Vân Ca ngẩn ngo.
Hồi lâu, nàng phục hồi tỉnh thần.
Nguýt hắn một cái :
Nay nhìn lại, Hắn, Vân Ca cùng Nhã nhi đã được trang điểm nhẹ để làm giảm đi một phần nhan sắc.
Còn tên Vân Thiên kia?
Ban đầu nghĩ thuê phòng nếu có đắt thì cũng không đắc quá nhiều so với các thành khác chú ?"
Ta nghe nói, chỉ có mấy kinh đô của các quốc gia mới sánh được cảnh như vậy !
' hắn nói thêm.
Có chút nhớ nhà thôi !
Còn nàng.
Sao không ngủ mà ra đây ?"
Trần Phong đáp.
Thời gian rất nhanh trôi qua.
Dù đêm đã khuya, nhưng.
vẫn còn những âm thanh nhộn nhịp ngoài đường.
Thân ảnh bốn người chậm rãi vào thành "
Xong rồi !
Không được gỡ ra đâu đấy !
' giọng hắn tỉnh nghịch.
Đi thôi !
Trần Phong gật đầu.
Xin lỗi, ngươi phải làm bia đỡ đạn rồi !
hắn trong lòng thầm nói.
Huynh thật ác !
Đã griết người ta rồi lại phải bị hiếp !
Huynh đúng là ác tâm.
Là sắc quỷ.
Thế mà cũng nói cho được !
' nàng tức giận, tuôn một tràng dài.
Hành trình nhờ có Linh mã, đáng nhẽ ra chỉ cần một tháng đi đường.
Nhưng do bốn người bọn hắn, ai cũng lần đầu xa nhà, cái lạ, cái mới.
Thế là được tính tò mò, hắn chủ trì thành cuộc du ngoạn luôn Trần Phong nghĩ nghĩ, gật đầu.
Một lúc lâu sau, Vân Ca đang đi bỗng dừng lại, khiến Trần Phong hiếu kì, dừng theo.
Chưa kịp hỏi gì, nàng đã lên tiếng:
"Tuy vẫn còn bị chú ý nhưng vẫn còn tốt"
trong lòng hắn lẩm bẩm.
Trần Phong suy nghĩ hồi lâu, bật cười, giọng đùa cọt
"Thì.
nam griết.
nữ hiếp thôi !
"Ít ra vót lại được chút mặt mũi !
' hắn thầm nghĩ.
Ta sẽ bắt nàng bồi thường bằng cả đòi.
Phải sinh cho ta một đống tiểu bảo bảo.
Một lần.
Sao đủ ?"
giọng hắn kiên định, lại pha chút trêu đùa.
Bỗng nhiên, Trần Phong quay ngoắc sang nàng, giữ chặt hai vai, hai đôi mắt đối diện, nhìn thật sâu:
Đúng vậy !
IEB]
Hồi lâu, nàng hoàng hồn, hơi sờ nhẹ búi tóc trên đầu, lại ngẩng ngơ chốc lát.
Nghĩ nghĩ cái gì, ngẩng đầu lên, đã thấy hắn đi được một đoạn, vẻ mặt hơi tức giận, nàng chạy đuổi theo, miệng hô hoán Một lúc sau.
Hả.
?"
Vân Ca ngớ người.
Ngắm nhìn dòng người vẫn đông như ban chiều khi đến.
Vân Ca thổn thức :
Xin chào ông chủ.
Bọn ta cần ba gian thượng hạng !
' Vân Thiên đến trước quầy, hô hoán.
Bước đi chậm rãi một lúc rồi cũng tới, trước mặt bọn họ, một tòa lầu các cao đồ sộ.
Lầu cao sáu trượng, rộng đến tận 20 trượng.
Trên bảng đề :
Vân Tiêu Tửu Điểm.
"Tặng nàng !."
Cuối cùng cũng tới !
Vân Thiên thở một hơi dài.
Hắn cạn lời luôn.
Nhưng biết sao được, ông chủ ở đây có Vân Tiêu tông bảo kê, ai dám làm gì.
Hơn nữa nhìn vẻ mặt ghét bỏ của lão, mà trời cũng sắp tối.
Hắn biết, trong thành này đâu đâu cũng thế thôi.
Đành bỏ vốn liếng thuê luôn một phòng thượng hạng trên tầng ba.
Khi trời đã về đêm muộn, trăng đã đứng bóng trên đỉnh đầu, bóng dáng một cặp nam nữ đang song hành bước đi, trở về.
Tay hai người đang gắt gao nắm nhau, đan xen mười ngón.
Người nữ gương mặt rạng rỡ, luôn nở nụ cười.
Còn cái này ?
Bây giờ là của ta "
hắn bá đạo tuyên bố.
Không hổ là thành trì dưới tiên môn !
Vân Thiên cảm khái.
Trần Phong vừa đi, đôi lúc lại hiếu kỳ ngó nhìn xung quanh.
Lơ đễnh đáp:
Lại nhìn chiếc giường không quá rộng kia, nằm chen bốn ngươi có vẻ hơi chật.
Ông chủ mặt tươi rói, ánh mắt như nhìn mỹ nữ chăm chú nhìn Vân Tiêu, nhưng được một lúc lại hoi những lại.
Nếu có kẻ mà huynh yêu thương lại phản bội huynh, huynh lúc đó, sẽ làm gì ?"
Chỉ có lòng người mới khó thấy mà thôi.
Còn thứ khác, muốn thì cố gắng là có thể có được thôi!
Trước mắt, một thành trì rộng lớn, người di chuyển tấp nập như nem cối.
Tường thành cao mười trượng được làm hoàn toàn bằng huyền thiết:
rắn chắc và đen bóng.
Trên cổng treo mộ bảng hiệu khổng lồ bằng Vân thiết :
cực kì cứng cáp mà lại rất nhẹ.
Tuy đã trải qua ba tháng hành trình tẩy lễ.
Nhưng nhìn khung cảnh chuẩn bị sẵm tối, mà không khí vẫn còn tấp nập như vậy, trong lòng bọnhọ vẫn phải ngỡ ngàng.
Vân Tiêu thành
":
ba chữ được in nổi trên bảng hiệu đang phát ra quang mang nhè nhẹ, càng sáng dần khi bắt đầu về đêm.
Còn làm sao ?
Vân Ca và Nhã nhi nằm giường, ta cùng ngươi nằm đất !
"' Trần Phong nhìn hắn bằng ánh mắt cá chết, trong lòng vô ngữ.
Với nhan sắc của bốn người, đặc biệt là Trần Phong với Vân Ca.
Khiến ba tháng qua họ chịu không ít khổ.
Trần Phong mới ra chủ ý.
Vân Ca nhìn Trần Phong vẫn chưa ngủ, đang đứng quay lưng, ngắm nhìn xuống phố dài, thắc mắc đi đến bên cạnh, nhẹ giọng hỏi.
Ta giết nàng làm gì ?"
Trần Phong tỏ vẻ nghi hoặc.
Chúng ta mau đi thuê khách sạn thôi.
Trời cũng mau tối rồi !
"' giọng trong trẻo của Vân Ca lên tiếng.
Thật là tấp nập !
Không hổ là tiên thành.
Cảnh này thật khó thấy !
Nhìn về phía xa nơi chân trời.
Bầu trời tròn vắt như quả cam đang bị xỏ xuyên bởi một ngọn núi.
Ngọn núi khổng lồ, đâm thẳng vân tiêu.
Không khí giữa hai người trở nên im lặng.
Vì dù đã trang điểm, nhưng nhan sắcba người vẫn không tầm thường, nên để chắc ăn hơn.
Hắn mới chơi ám đạo này.
Ngẩng đầu lên nhìn, Trần Phong trước mắt đã biến mất, xuất hiện một hàng quán bên cạnh.
Chưa kịp có phản ứng, hắn đã đi về, tay cầm theo một vật.
Nhìn quanh, căn phòng khá rộng, cũng tầm năm, sáu trượng, không gian rất sạch sẽ, có bàn ghế, giường gối đủ cả.
Lát sau, Trần Phong lùi ra xa, ngắm nghía một lúc rồi đi đến trước mặt nàng Nói rồi hắn bá đạo đứng trước mặt, vòng tay ra sau đầu nàng, rút cây trâm ngọc của nàng ra Rồi chậm rãi mà thay bằng cây trầm hắn mới mua.
Một lúc sau, dưới đường phố.
Trần Phong nhớ đến mấy tháng qua không khỏi đậu đen rau muống Bốn người ngồi xung quanh trên một bàn trà gần cửa sổ.
Khóe miệng Vân Thiên thì vẫn còn hơi méo, khóe miệng hơi giật giật.
Còn ba tên còn lại, nhìn hắn với ánh mắt cá chết.
Thời gian chớp mắt một cái là qua, mới đó đã ba tháng nữa đã trôi qua.
Phong ca có tâm sự à ?"
một giọng trong trẻo nhẹ lên tiếng
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập