Chương 12: Khảo hạch

Chương 12:

Khảo hạch Nhưng quan trọng là kẻ đó có muốn dứt ra không.

Đến hắn đây, nhìn khung cảnh này, cũng có chút không nỡ.

Con đường thành tiên dài đằng đẵng.

Khởi bước Luyện khí, trúc cơ, sau đúc kim đan, hóa nguyên anh, rồi mới hóa thần.

Thì ra là vậy ?"

hắn thầm nghĩ.

Đây chắc là nội vi.

Ngoài kia chỉ là rìa thôi !

Một giờ lại trôi qua.

Đen cho hắn là lúc nãy tên la ó kia lại đứng cạnh đám Trần Phong.

Một giờ đi qua.

Nhìn lác đác người xung quanh, hắn không khỏi thổn thức.

Vì ban đầu số lượng đông lắm.

Ít cũng vài chục vạn người, mà nay còn lại chắc không hơn vài ngàn.

Trần Phong thầm nghĩ.

Con đường tu hành, dài đằng đẳng.

Kẻ không có nghị lực, thiên phú có cao, cũng vô dụng.

Giọng lão không to nhưng uy nghiêm như sấm, truyền vào tai của tất cả mọi người.

Những người còn đứng.

Qua !

Phong ca.

Ta nghe nói, lần khảo hạch này, sẽ có phần khác đi chút !

Vân Ca nhỏ giọng Lại vài phút trôi qua, giọng nói từ hư vô mà uy nghiêm lại vang lên:

Sáng sớm.

Lúc này, dưới chân núi của Vân Tiêu tông, bên ngoài Vân Tiêu thành.

Xong nàng lại trêu ghẹo :

[…]

Lời hắn vừa dứt, chưa để đám đông kịp suy nghĩ.

Một luồng áp lực như cự định đè nặng lên vai mỗi người.

Chứng kiến cảnh này, đám đông phía dưới lại càng hỗn loạn.

Nói xong lão lại biến mất.

Hóa thần kỳ?"

Lúc này, từ hư không cũng vang vọng lên giọng nói :

Hay nói là do ánh mắt huynh nhìn tốt ?"

Trần Phong khen ngược, trả về.

Sau khi hưởng thụ một hồi, nhìn những gương mặt mà hắn yêu thương, hắn âu yếm từng người.

Lấy được lại chút năng lượng tích cực, hắn thầm cảm ơn cái khảo nghiệm này.

Vì tránh gặp phải mấy tên dê sờm, nhân cơ hội lợi dụng.

Mà Trần Phong trở thành tấm khiên vững trải cho hai nàng, chen chúc gần như đã dựa sát vào ngực hắn.

Hai người nét mặt hơi phiếm hồng.

Ta phải đi rồi.

Ta sẽ trở lại.

Các nàng.

nhớ giữ sức khỏe đấy !

' hắn nói thầm, rồi cả hắn cùng mộng cảnh tan biến.

Trần Phong đã trang điểm sơ, nhan sắc đại hạ giá, thêm cái bia bên cạnh.

Hắn an tâm mà ra sức bảo vệ hai vị mỹ nữ.

Nói một câu khó nghe là hắn đang ôm các nàng luôn không phải quá đáng, vì có khác gì nhau đâu.

"Không lẽ.

Trời ạ !"

Là hóa thần.

Là hóa thần kỳ !

Đạp hụt một cái.

Thân ảnh đám người Trần Phong xuất hiện ở một chân núi khác.

Nhưng không một ai lên tiếng, kêu rên.

Vì đã bước qua một bước đầu, ai cũng bừng bừng khí thế, đang hồi phục để chuẩn bị cho khảo hạch sau.

Đám đông có người nhận ra, hét lớn thất thanh:

Vân Ca cũng Nhã nhi gương mặt đỏ tắp lự, Trần Phong hắn vừa mới như phả vào vành tai của hai nàng một luồng hơi nóng.

Vân Ca đang tính lên tiếng giải thích, thì đã nghẹn lại.

Vì trên đài đã có biến động.

Vân Thiên tức lắm, bị chửi mà.

Hắn hừ một tiếng tức giận, trả treo lại:

Không dám.

Không dám.

Ha ha.

Hơn nữa còn Tử Vân ở đây.

Người tốt nhất.

Cũng không tới phiên lão phu !

liếc nhìn thân ảnh nữ tử không xa, lão lên tiếng.

Hoài Lâm phong của ngươi năm nay lại đông đúc cho xem !

Một tên trung niên đáp lại.

Hắn tưởng sẽ bị giam cầm ý thức hay đại loại gì đó, để khảo vấn đạo tâm ban sơ nhất.

Nhưng không phải, đây chỉ là ảo cảnh mà thôi, ai cũng nhớ cả.

Phảy tay một cái, tất cả bọn họ biến mất, bị đẩy ra ngoài.

Dưới chân đám người, một pháp trận được kích hoạt, phát sáng, bao phủ lại.

Khiến tất cả phải nhắm mắt.

Hừ.

Cái tên thấy sắc quên hữu như ngươi !

Trong đám đông ngoài rìa.

Thời gian trôi qua, liên tục những thân ảnh mệt lả, cơ thể mềm nhũng mà ngã quỵ, ngất xỉu.

Còn tên Vân Thiên kia?

Hắn đang đứng cạnh Trần Phong với ánh mắt cá c·hết.

Gương mặt khó chịu vì liên tục, những bàn tay không biết ở đâu lâu lâu lại lướt qua trên người hắn, khiến hắn rùng mình.

Hừ !

hai tên Nhã nhi và Vân Thiên hừ một tiếng 1Õ to, cạch mặt quay đi.

Nàng vận một bộ bạch bào, trắng như tuyết, hai mắt nhắm hờ, đôi lông mi cong v·út.

Mái tóc dài trắng xóa, bồng bềnh nhẹ lay động theo gió.

Nàng ngồi đó, phiêu miểu, tựa như một vị tiên nữ bước ra từ trong tranh.

Các vị quả không đơn giản a !

Vân Thiên nhìn mấy thân ảnh vẫn đứng trước mặt, tuy có chút khó khăn nhưng vẫn đứng thẳng.

Bây giờ chỗ quái nào mà chả như nhau.

Ở ngoài này có khi còn dễ thở hơn ây !

Khảo hạch.

bắt đầu !

Ồ.

mấy khí tức kinh ngạc, lặng lẽ men theo thần thức nàng quan sát.

Ông trời ơi.

Ta nhất định phải thành tiên !

Tử Vân không nói gì, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần, nhưng một bàn tay đã âm thầm vươn ra hư không nguýt nàng một cái.

Hiển nhiên quan hệ của hai người không kém.

Lần này, lão giả kia lại xuất hiện.

Đứng trên không trung, quét mắt đám người.

Vì nếu đã quên mục đích ban đầu, thì đó còn là sơ tâm ?

hay chỉ là tâm tính mà bản thân chưa chắc đã biết.

Vậy đó là sơ tâm giúp hắn tu hành, hay chỉ là bản tính bộc phát trong vô thức khi còn là phàm nhân.

Trần Phong chỉ cười trừ.

Lúc này, chen chúc đứng trước mặt hắn, là Vân Ca cùng Nhã nhi.

Ha ha"

Vân Thiên cười ngượng hai tiếng.

Nhìn tên nhà quê trước mắt, tên vừa la cảm thấy hơi ưu việt, cao giọng lên tiếng:

Phía trước là đệ tử của Vân Tiêu tông đang nhàn nhã đứng im lặng một chỗ.

Này thì la cho cố vào.

Giờ thì lấy sức mà la, làm đau hết cả đầu !

Người đông nghìn nghịt, chật như cối, chen nhau từng chút một.

Bảy ngày sau ngày đêm trăng thanh tĩnh.

Biết là ảo cảnh vẫn sa vào, vô pháp tu đạo !

trong lòng lão lẩm bẩm.

Lão giả lại hiện ra, ngắm nhìn một lát, thấy vẫn có bốn phần người bị vây trong ảo cảnh chưa thoát ra, thở dài, "

Tính ra, đây cũng là lần đầu nàng nhận đệ tử thì phải ?"

một lão giả khác ở phía xa lên tiếng"

Tất cả.

yên tĩnh !

Nữ nhân tên Tử Vân kia không đáp.

Chỉ hờ hững nhắm mắt.

Yên Nhiên.

Im miệng !

Bỗng, nàng mở mắt.

giọng nói lạnh như băng :

Thật phong lưu a !

Vân Thiên tức quá.

Chỉ thẳng mặt Trần Phong mà mắng.

Ta chỉ cần một người !."

Lỡ mà tui lập hậu cung to quá, lấp hố không nổi thì sao ta :

v V"

Nói xong cả người lão cũng biến mất.

Thấy cảnh này, Trần Phong lại gắt gao bảo vệ hai người trong lòng, thẳng chân đá luôn mấy tên có m·ưu đ·ồ bất chính.

Khiến hai nữ nhìn thấy bật cười.

Phảy tay cái nữa, lão cùng đám người Trần Phong biến mất, xuất hiện lần nữa đã ở một quảng trường rộng lớn.

Hứng thú nổi lên, toan dùng thần thức thăm dò.

Nhưng đã bị thần thức của Tử Vân đánh bật ra.

Tất cả hiểu ý, cười trừ.

Có người không biết.

Hiểu kỳ:

Khảo hạch thứ hai – Đạo tâm:

Trong quá trình tu hành, không thể thiếu những cám dỗ thế tục, tâm ma khảo nghiệm, .

Do vậy, người tâm tính không kiên định, đi cũng không được xa.

Xong vòng này, các ngươi đã chính thức là đệ tử của Vân Tiêu tông.

Khảo hạch.

bắt đầu !

Vân Tiêu sơn – Ngọn núi khổng lồ như đâm thẳng mây xanh, phần trên đỉnh, mây mờ lượn lờ như sương mù che lấp.

Ồ.

khác như nào ?"

hắn hiếu kỳ.

Chỉ thấy không ít trong đám người, không ít tên chịu không nổi, biết tiên lộ vô duyên.

Thế là canh mấy thân ảnh nữ tử bên cạnh mà ngã xuống, đè lên người các nàng.

Vừa chiếm tiện nghi, mà hên hên, biết đâu lại nên duyên luôn không chừng.

Mẹ .

Khâm phục a !

[…]

Trần Phong nhàn nhã đứng nhìn đám đông yên tĩnh, trong lòng hả hê:

Cùng lúc đó, trong đám mây trên đỉnh Vân Tiêu.

Mấy thân ảnh đang ngồi đó, tĩnh tọa giữa hư không Xung quanh xôn xao.

( thật ra là muốn viết thêm mấy câu cảm thán.

Mà tự dưng không biết câu nào :

v V )

"Vân Thiên huynh bình tĩnh.

Nhã nhi chỉ vì lo lắng khảo hạch thôi !"

Trần Phong lên tiếng nói giúp nàng.

"Thôi !

Đủ rồi !"

Vân Ca giọng trở nên uy nghiêm, gắt giọng.

Trần Phong mở mắt ra, đã thấy mình vô thức trở về lại Nam Thiên Quốc, trước mặt hắn là khung cảnh ân ái cùng các thê tử.

Hắn đang nằm giữa các nàng, thoải mái hưởng thụ, như đêm trước khi hắn ra đi vậy.

"Năm nay có mấy hạt giống không tệ !"

một lão giả tiên phong, đạo cốt lên tiếng.

Một nữ tiên tử khác vô cùng xinh đẹp, không kém gì Tử Vân lên tiếng, cười đùa Không gian tĩnh lại tức khắc.

"Trời ạ.

Kim đan.

Chỉ có kim đan mới chân đạp hư không mà không cần pháp khí !

"Tên Vân Thiên c·hết tiệt, chỉ vì ngươi ngủ nướng mà hại cả bọn thê thảm thế này ?"

giọng Nhã nhi chanh chua trách móc.

Mà kim đan đã có thể thân ngự hư không.

Không ngờ người đó lại có thể thoáng cái hư không tiêu thất.

Đó chỉ hóa thần mới có thể làm được !

Nhìn xung quanh vài vạn người.

Có người vì vừa dịch chuyển, sức lực vòng trước đã kiệt mà đạp hụt một cái, thân thể mất trọng tâm ngồi bệt xuống, thậm chỉ ngã xổng xoài.

Lão giả đứng nghiêm trang giữa hư không, nhìn quanh một lượt, hài lòng gật đầu, rồi lão lên tiếng:

Ngươi không biết?"

Vân tỷ thật có phúc.

Hi hi !

Trời ơi!

Tiên nhân bay kìa.

bay kìa !"

Lời vừa dứt, hơn mấy vạn thân ảnh đang đứng biến mất.

Còn đám nằm la liệt kia.

Không ai quan tâm.

Từ trong làn mây trên đỉnh núi.

Một lão giả tóc tai bạc phơ, tiên phong đạo cốt thả mình bay xuống, đứng giữa không trung, không hề dùng bất kỳ một pháp bảo nào.

Thấy khung cảnh xung quanh, có lẽ, hắn ra không quá muộn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập