Chương 2:
Yên Lẩm bẩm tính sơ sơ, lão báo giá:."
Dạ, những hàng này toàn tinh phẩm, nhưng tiểu thư xinh đẹp như vầy, tiểu nhân chỉ lấy ngài 20.
À nhầm.
10.
không, chỉ 5.
5 lượng thôi.."
hí hửng vì sắp được một món hời, nhưng khi nghe một tiếng
"hửm"
ồm ồm như con trâu đực, cùng ánh mắt sắc bén của tên to con đằng sau, hắn vội đổi giá liên tục, giọng lắp bắp run rẩy.
Ừm.
Về thôi !"
Nàng định khoe khoang với Trần Phong một món đồ chơi thú vị mình vừa tìm được, nhưng khi quay sang nhìn, nào còn có thân ảnh của hắn a.
Gã trung niên thở dài, xách chiếc lồng chứa tiểu hồ ly đến trước mặt Trần Phong.
Khi Trần Phong hô giá mười lượng, gã cũng chưa quan tâm lắm.
Nó chỉ bằng giá hai con thú khác thôi.
Nhưng năm mươi lượng?
Gã có thể mua nhiều thứ lắm.."
Mua thứ khác bồi con gái yêu vậy"
gã lẩm bẩm.
Ồ.
Mười lượng thế nào"
thấy gã vẫn không quan tâm, Trần Phong mỉm cười, vì trong một khoảnh khắc, hắn thấy gã khẽ khựng lại, nhanh thôi, chỉ như một cái chớp mắt.
Đúng lúc này thì cha của nàng đi tới, trùng hợp lại có cả cha của hắn đi cùng, thấy hai người đứng chung, hắn mồm còn bi bô bi ba, tưởng hợp tính, đang nói chuyện vui lắm, nhìn cũng đẹp đôi.
Thế là từ đấy, hai nhà như gần nhau thêm, trên đầu hắn tự dưng mọc ra thêm cái hôn ước, kèm.
một cái đuôi.
Nàng tên là Tống Dao, thanh mai trúc mã của hắn.
Nhớ lúc gặp nàng cũng là kỳ duyên.
Lúc hắn ba tuổi, cha dẫn hắn tham gia hội nghị của thành Lâm Khê, nơi đây hội tụ gần như toàn bộ nhân vật máu mặt của cả cái thành to lớn này.
Àiii.
.."
thở dài một hơi não nề, hắn cũng chắp tay sau mông chẫm rãi đuổi theo nàng.
Vân Yên bên cạnh nhìn không giấu nổi nụ cười, một nụ cười thích thú khi xem được điều thích thú.
Phong ca, đợi muội với.
Này, muội có theo dõi ta không thế .
Sao lần nào ta rời phủ là muội lại đúng lúc xuất hiện thế ?"
Trần Phong hỏi, giọng nói quái chà đậu luôn.
Hắn chắc chắn rồi a, hỏi cho có không khí thôi, quả nhiên.
Cảm nhận sự đau rát từ kiều đồn, sự ấm áp từ bàn tay đang truyền đến, nhìn xuống thân ảnh đang kéo mình từng bước tiến về phía trước, lòng Vân Yên ấm áp đến kỳ lạ.
Nàng nhoẻn miệng mỉm cười, một nụ cười vô cùng hạnh phúc.
".
Woa.
Phong ca, huynh xem cây lược này, còn cây trâm này nữa, .
này nữa.
Đều đẹp quá a"
mắt Tống Dao sáng rực nhìn những món nữ trang trên một sạp hàng, không kiềm nổi yêu thích, nàng quay sang chủ sạp dò hỏi, tay vừa chỉ vào món đồ :."
Ông chủ, cái này, cái này, .
còn có cái này nữa, tổng cộng bao nhiêu tiền"
Nhạc nhiên nhìn Trần Phong đưa một chiếc lồng về phía mình, nhưng khi thấy đồ vật bên trong là một con thỏ con xinh đẹp.
Nàng liền rạng r Õ.
"Tặng muội"
Hắn trầm ngâm, rất nhanh hiểu ra, bước tới Vân Yên, hắn thô bạo mà đánh một cái
"chát"
rõ to vào kiều đồn căng mịn của nàng, giơ bàn tay nhỏ bé nắm lấy bày tay mềm mại của nàng, kéo nàng bước đi, miệng nhẹ nhàng mà yêu thương Gã trung niên nghi hoặc nhìn sang, khi thấy Trần Phong đang đứng chỉ về một con hồ ly nằm trong góc, gã vội lên tiếng, giọng hối lỗi:."
Xin lỗi thiếu gia, con tiều hồ đó không bán.
Ta đem nó về làm quà cho nữ nhi"."
Được.
được"
thẫn thờ chốc lát rồi vội vàng lên tiếng.
Mặc dù gã không phải tên tham tiền, nhưng có tiền, ai không tham a.
Huynh đoán xem.
Tống Dao cười tinh nghịch, liếc mắt cười bí hiểm.
Rồi nàng nhí nhảnh mà chắp tay sau mông, nhí nha nhí nhảnh bước chân sáo về phía trước, theo sau còn bám nguyên một đôi hình sau tên hộ vệ to con, lực lưỡng.
Nói rồi hắn nhanh chân nhanh tay, kéo chiếc lồng vào sâu hơn, còn lấy một tấm vải phủ lên che đậy.
Về thôi !
Trần Phong liếc nhìn gã một cái, rồi chăm chú ngắm nghía từng lồng giam nhỏ xếp thành hàng phía trước.
Một con mèo nhỏ, lông đen tuyền, một con tiểu xà trắng muốt, .
Trần Phong cùng Vân Yên đứng sau xem màn kỳ hoa này, nhưng chưa kịp tiếc thương cho lão chủ sạp thì đã thấy Tống Dao lại lon ton xà vào một hàng quán khác, tràn đầy đồ chơi của trẻ con.
Thân ảnh đó là một cô bé vô cùng xinh xắn, cũng trạc tuổi hắn.
Gương mặt nàng hơi mũm mỉm, nhưng không khó nhìn ra đường nét hài hòa trên đó.."
Sau này nhất định là mỹ nhân"
hắn như thừa thầm nghĩ.
Năm mươi lượng.
Yên tỷ, giúp ta trả tiền."
giọng hắn khẳng định, quay sang nói với Vân Yên.
"Oa.
Cảm ơn Phong ca !"
Hắn toan đi theo, nhưng đúng lúc này, xa xa lại có một âm thanh truyền vào tai hắn:
Ông chủ sạp hàng mắt đã sáng quắt lên rồi, giờ mà thả hắn vào đêm tối chắc cũng chả cần đèn đốm gì nữa.
Quay sang ngắm nhìn thân ảnh đang tươi cười bên cạnh.
Trần Phong nhức hết cái đầu.
Rõ ràng là hắn chỉ muốn đi dạo một tí thôi a.
Nhưng giữa đường không hiểu sao lại gặp được nàng, liếc sang thân ảnh bên cạnh một lần nữa, lại ngó sang cái đội hình sặc mùi cơ bắp sau lưng nàng, hắn thầm than :."
khổ rồi.
trời ạ !"
Kẹo hồ lô đường đây, chỉ 1 đồng một xâu, mua đi, mua đi, .
Thú non đây, thú non đây.
Mại dô.
mại dô.."
Hứng thú nhìn sang, hắn nhấc chân bước đi.
Thiếu gia, đây đều là những thú non mà ta bắt được, ngài xem qua đi."
giọng nói ồm ồm phát ra, trước mặt Trần Phong lúc này là một nam trung niên tuổi tứ tuần, thân hình lực lưỡng, cơ bắp cuồng cuộng, gương mặt lại vô cùng hung ác, dữ tợn, thêm quả tóc rối bù cùng ba vết sẹo trên mắt trái, khiến hắn trông càng đáng sợ.
Nghi hoặc, nàng ngó nhìn xung quanh, bắt gặp thân ảnh của hắn đang ung dung tiến về một gian hàng phía xa, nàng nghiêng đầu, hiếu kỳ, vứt luôn cái trống lắc vừa yêu thích, trả lại cho chủ sạp, nhanh chân đuổi theo, miệng còn không ngừng hô hoán :
Khi đó, hắn gặp nàng, một cô dễ thương đang đứng đợi phụ thân mình.
Nổi tính trẻ con, mà lúc đó hắn cũng mới ba tuổi a.
Hắn chạy lon ton đến trước mặt.
trêu nàng rồi.
[.
Trên một con phố nhộn nhịp, tấp nập người đi qua lại, xe ngựa thồ hàng thỉnh thoảng lại đi ngang, đôi lúc hiếm thấy còn có cả vài con thú rất kì dị kéo lấy hàng hóa.
Có con thì như ngựa, nhưng đầu lại dài ra thêm, nhìn giống như rồng, có con lại nhìn như thằn lằn, nhưng to lớn như voi, .
Hắn toan bước đi, nhưng quay sang thấy Vân Yên vẫn đang nhìn chằm chằm một hướng, hắn nghiêng người nhìn theo.
Thấy được những cô gái ăn mặc gợi cảm đang bắt đầu ùa xuống trước cửa "
Di Hồng Viện"
Nghe âm thanh nhộn nhịp đang truyền vào não hải, vẻ mặt hắn vừa hứng thú lại nhăn lại, trông không khác gì trái khổ qua.
hắn ngạc nhiên quay sang hỏi :."
Con tiểu hồ kia bán thế nào ?"
Chưa kịp lấy tiền lão đã bị cản lại, tưởng hắn đổi ý.
Không ngờ hắn lại chỉ vào mấy chiếc lồng :
"thêm mấy con này, tròn trăm lượng, được không ông chủ?"
Tống Dao hết sức vui vẻ,
"chụt"
nàng nhanh chân thơm nhẹ lên má hắn một cái, rồi vui vẻ chạy nhanh về phía xa xa, nơi mặt trời đang tỏa ra ánh hồng đỏ rực của buổi chiều tà, cũng làm che đi vẻ mặt hồng nhuận của nàng lúc này.
Khi lần lượt xem tất cả các lồng, Trần Phong bất ngờ khi trong góc khuất, chỗ gã chủ sạp ngồi lại còn một cái lồng khác.
Một con hồ ly nhỏ, lông trắng muốt, đang sợ hãi ngước nhìn hắn với ánh mắt long lanh.
Ánh hoàng hôn nhẹ nhàng phủ lên hai thân ảnh đang bước đi.
Chỉ để lại một vệt bóng mờ dài đằng sau như vô tận.
Tùng.
Clack.
Clack"
nghe âm thanh vui tai phát ra từ chiếc trống lắc nhỏ xíu, Tống Dao thích thú :."
Phong ca.
Cái này nghe vui tai quá a.
Huynh xem.
."
Bánh bao ngon đâyy.
chi năm đồng một cái"."
Tiểu thư thật tỉnh mắt, những thứ này.
đều là hàng tỉnh phẩm trong tỉnh phẩm a.
' lão ta hết lời khen ngợi nàng, tư thái khom lưng kia, trông vô cùng hèn mọn.
Khi cảm thấy không còn bị ánh mắt kia đâm tới, lão mới thở phào một hơi, sống lưng lạnh toát, trong lòng thì thầm khóc không ra nước mắt :
hôm nay đá trúng thiết bản rồi !
' .
Nhưng lúc đó a, nghĩ tới hắn lại cảm thấy đậu đen rau muống.
Không hiểu thế nào, bị hắn trêu mà nàng lại ngây ra như phỗng, vẻ mặt vô cùng ngơ ngác.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập