Chương 5: Tàn

Chương 5:

Tàn

"Ầm"

một tiếng, chiếc xe run lắc một cái rồi đột ngột dừng lại.

"Xoẹt.."

một âm thanh bén ngọt vang lên.

Thiên Bình nhẹ nhàng giơ tay thu thanh phi kiếm về tay, vô cùng thanh thoát, như hề nàng chưa hề ra tay vậy.

Tên cầm đầu vừa thấy cảnh này, hồn liền bay mất rồi, ngoài hắn ra, còn cả đám xung quanh nữa.

Chậm một nhịp, không biết ai hô hoán, cả mấy trăm tên sơn tặc ào ào chia ra chạy bán sống bán c·hết "

Vậy thì làm phiền chư vị rồi !

"Bịch.."

thân ảnh hắn gục xuống, đôi mắt trừng to, trong đầu chỉ còn một tia tàn niệm dần tan biến vào hắc ám.

Xoẹt.."

Tâm trí muốn mở lời an ủi, nhưng nhìn nàng lúc này đây, hắn lại chẳng thốt nổi một lời hoa mỹ nào khác.

Nhẹ nhàng tháo đi những gông xiềng trên người nàng.

Không mảy may màn đến cơ thể dơ bẩn, tanh hôi của nàng.

Thân ảnh nhỏ bé của hắn lúc này lại như hóa to lớn, giang tay ôm trọn nàng vào lòng, dùng sức bế nàng lên, từng bước, từng bước ra khỏi nơi u tối này.

Từ trong túi gấm bên hông của nàng bay ra một thanh kiếm, vô cùng mảnh nhẹ mà uyển chuyển.

Xung quanh hắn, tất cả đều là nữ nhân, hơn nữa tất cả đều rất xinh đẹp.

Các nàng quần áo rách rưới, tan nát.

Có người, thậm chỉ còn không mảnh vải che thân, trên người thì v·ết t·hương chồng chất.

Còn một điều nữa.

là.

Thân ảnh nữ tử khẽ run rẩy, miệng muốn gào lên nhưng cơ thể đã bất lực, nước mắt muốn trào ra nhưng đôi mắt đã không còn.

Khẽ dùng chút sức lực cuối cùng mấp mấy miệng hai chữ "

cảm ơn"

Chán nản nằm lại xuống sàn xe, đầu gối lên đùi của Thiên Bình, chân gác ngang lên đùi Vân Yên, cảm giác mềm mại bên má, Trần Phong vươn tay xoa xoa,

"meow.

.."

một tiếng, tiểu miêu nũng nịu mà dụi tay hắn.

Nhìn con chim nhỏ trên vai Vân Yên đang chăm chỉ tỉa lông, hắn trêu chọc:

Và quan trọng là.

Trần Phong chậm rãi từng bước đến gần tên thủ lĩnh, tay nắm chặt thanh đoản đao.

Xa phu đang lo sợ muốn chết, thì đúng lúc Trần Phong ngó ra, tuy rất nhanh chui vô lại, nhưng động tác vén rèm của hắn hơi lớn.

Ngươi biết không?

Khi ta tàn sát lũ người kia, cũng có vài kẻ quỳ lạy cầu xin như người vậy, nhưng thì đã sao?"

giọng bình thản vang lên.

Đang lúc xa phu không.

biết làm sao, một giọng nói ngọt ngào, trong trẻo phát ra từ trong xe:

"Lộc cộc.

lộc cộc.

.."

tiếng chân ngựa bước đi trên nền đất cứng.

Ở đó, cuối phòng giam, một nữ tử vô cùng xinh đẹp đang bị trói gô cả tay chân.

Xiềng xích mang theo những chiếc đinh sắc nhọn đâm xuyên chân tay nàng.

Phía trước là một đám son tặc đang chặn đường, tên nào tên nấy dáng vẻ hung tợn, vẻ mặt bặm trọn, trông vô cùng hung dữ.

Yên tâm, sư phụ cứ theo chúng là được !"

Thiên Bình giọng bình thản đáp lại.

"Mười bước, chín bước, .

bốn bước.

.."

Truyện tui viết là:

hậu cung.

ngựa giống.

Thiên Bình mỉm cười, nhẹ khuya tay, phi kiếm bay nhanh chóng, tốc độ như một cơn gió gặt hái sinh mạng, đường kiếm đi qua, người đổ như ngả rạ, tu vi nàng đã trúc cơ trung kỳ rồi, điều khiển phi kiếm nhẹ như lòng bàn tay.

Tới rồi!

Mỹ nhân ơi.

Nàng xuống xe được rồi đó !"

Tên dẫn đầu giọng nũng nịu, hô hoán như kêu gọi người yêu, nghe sởn cả gai óc.

"Đây rồi .

Hắn mừng rỡ lên tiếng "

Đã bảo thiếu gia mà, để ta mang hai người thì đã tới từ bao giờ rồi.."

Thiên Bình châm biếm nhìn hắn.

Không có?

thì cho nó chìm luôn chứ sao :

"Vẫn là tiểu miu dễ thương"

hắn khen ngợi mà vuốt vuốt mèo nhỏ, đáp lại lời hắn là lực đạo trên chân khẽ tăng một chút, cùng ánh mắt đầy hờn dỗi của Vân Yên.

[.

Song đồng loạt hứng khởi, con mắt trừng to, hơi thở hồng hộc như trâu đực nhìn chằm chằm thùng xe.

Tốt.

Tốt.

Dẫn đường.."

tên dẫn đầu đắc ý.

Tui muốn viết hệ thống bá đạo lắm.

"Ta ở đây rồi.

.."

Ở vị trí hắn vừa đứng, thình lình là một thanh kiếm cắm ở đó.

Trần Phong cũng không nói gì, cầm cây đoản đao, nhẹ lao về một hướng khác, bắt đầu gặt hái sinh mệnh, hắn tuy chưa có linh khí để điều khiển phi kiếm, nhưng mấy tên lâu la này, hắn đối phó dư sức a.

Haizz.

Giúp mấy nàng ấy ra đi thanh thản một chút.

giọng nói tràn đầy mệt mỏi.

Ha ha ha.

Cách năm bước tới cửa địa lao, bỗng.

Nghi hoặc kéo rèm ngó đầu ra nhìn một cái rồi nhanh chóng rút vô lại.

Trần Phong thầm hô xui xẻo.

Không thích.

thì ra đi.

Đám sơn tặc kia là người của Thổ Mang trại.

Chúng ỷ có tên luyện khí sĩ trung kì làm chỗ dựa nên không xem ai ra gì.

Dù cách gần Lam Lan trấn.

Nhưng chúng rất biết điều, bình thường chỉ thu phí mãi lộ, chẳng g·iết người hay bén mảng đến trấn phụ cận, nên cũng không ai quản.

Nhưng nữ tử thì.

khác rồi.

haizz"

Chất lỏng sền sệt tràn khắp cả cỡ thể nàng, không nơi nào không có.

[.

Leng keng.

tiếng kim loại vang lên, từ trong ống tay áo của tên thủ lĩnh, một cây dao găm rơi xuống.

Không biết cảm ứng được gì, hắn cười mỉm liếc nhìn Thiên Bình một cái, chậm rãi bước tới cửa địa lao.

Nhìn một dãy cảm xúc tiêu cực của nàng đều đạt 5★.

Trần Phong lòng như nghẹn lại.

Hắn lúc này đã phất tay ra hiệu, hơn trăm tên sơn phỉ từ trong trại lao ra, vây chặt chiếc xe ngựa, mắt hau háu nhìn.

Tiên tử tha mạng.

tha mạng, tiểu nhân có mắt như mù, mạo phạm ngài, xin ngài độ nhân rộng lượng tha cho tiểu nhân, xin ngài!

giọng hắn khẩn cấp tua nhanh, hắn sợ mình nói chậm, đầu liền rơi liền tại chỗ, lúc đó là hết cầu với xin luôn.

Tằng hắng một tiếng, há miệng định đớp trái nho vừa được Thiên Bình lột vỏ, ai ngờ đâu một bóng ảnh trắng nhỏ đã nhanh miệng đớp trước, khiến hắn tức không thôi.

Tới rồi sao ?"

giọng nũng nịu đáp lại, rèm che vén lên, hai mỹ nhân như hoa như ngọc bước ra, khiến cho đám giống đực đang vây quanh phải thở hồng hộc.

Trần Phong nín lặng luôn.

Đại tiểu thư của ta a.

Ngươi bay một mình thì được, ta mà trèo lên đó, khác nào gắn cái đèn lên đầu.

Đảm bảo vừa bay ra khỏi thành là thành con nhím ngay a.

Giữa khu rừng xanh mướt, đại thụ che cao như chọc trời.

Một chiếc xe ngựa bình thường chậm rãi băng băng trên con đường đất nhỏ.

Sắp tới rồi thiếu gia, còn tầm mười dặm nữa thôi!."

xa phu đáp.

Khặc.

khặ.

c.

ặc!

hai tay ôm lấy cổ họng để hi vọng máu không chảy ra, nhưng những tí máu vẫn bắn ra xối xả.

Mỗi khi hắn bước qua một gian phòng giam, sau lưng hắn, từng nữ nhân một ngã xuống như ngã rạ, thân thể bốc lên một ngọn linh hỏa, dần tan biến vào hư vô.

Sau một khắc đi đường, trước mặt cũng xuất hiện một son trại, có tường rào gỗ vây sơ, nhà mái lụp xụp, đường mòn cũ kĩ, trông chẳng khác gì một ngôi làng nhỏ, nhưng lạ thay, trong ngôi làng này, lại không có phụ nữ, mà gương mặt tên nào cũng bặm trọn, không thì lại rất bỉ ổi, đê tiện.

Sắc mặt Trần Phong đang vô cùng tức giận, lửa giận trùng thiên, cố bình tĩnh nhìn xung quanh.

Xoẹt xoẹt xoẹt.

Nhẹ đá cái xác qua một bên, Trần Phong thong thả từng bước đi xuống địa lao.

Phi kiếm!

trúc cơ tu sĩ, chạy mau.

Đi dạo một vòng quanh sơn trại, gom hết những thứ giá trị.

Trông thấy ở một góc của sơn trại một lối đi tối tăm xuống lòng đất, hắn ngạc nhiên thốt lên:

Vun tay phóng thanh kiếm đi trước một đoạn nhẹ nhàng c·ướp đi tính mạng của ba tên, nàng khẽ phẩy tay, thanh kiếm vòng về nằm gọn trong tay nàng, tiếp tục cầm kiếm lao nhanh về phía trước.

Hiển nhiên nàng cũng không phải dạng vừa, mà là một tu sĩ luyện khí cao giai.

Có ý tưởng, thì sau này phát triển.

Vân Yên bình thản, lặng lẽ từ túi gấm bên hông lấy ra một thanh kiếm và một cây đoản đao.

Vứt đoản đao sang cho Trần Phong, nàng nghiêng người lao nhanh về một hướng.

Nghe được âm thanh mị hoặc này, cả đám người lũ sơn tặc tim nhảy lên một cái, tay chân như bủn rủn.

Xa phu nghĩ nghĩ, biết mấy người trong xe là có bản lĩnh, chỉ đành có ý tốt nhắc nhở:

Đang hí hửng cười đùa, bỗng.

Đáp lại lời hắn là hai tiếng"

chíp chíp !

cùng thân ảnh xà xuống mổ nhanh lên đầu hắn hai cái, nhưng đã vội bay về khi bị mèo nhỏ đưa tay dọa nạt.

Nhưng, hắn cũng chỉ có thể xem những người có tinh thần yếu ớt"

như phàm nhân"

hoặc người có tình cảm hoặc không phòng bị, an tâm mở lòng với hắn mà thôi.

Không sao!."

giọng nói vẫn bình thản khiến xa phu có thêm một chút hi vọng.

Một ngày mới lại bắt đầu.

Cảm thấy không hay.

thì cho tui xin góp ý.

Ba vị a, lần này chúng ta tiêu thật rồi!

xa phu thấp giọng.

Đây là đồng thuật của hắn, hắn gọi là

[Chân nhãn]

nó giúp hắn nhìn rõ hơn trạng thái của lòng người tại thời điểm mà hắn nhìn.

[.

[~~~~~~]

[.

Kinh khủng hơn là, trên gương mặt xinh đẹp đó, đôi mắt đã trống rỗng, nay chỉ còn lại một hốc mắt rỗng tếch, cùng những v·ết m·áu khô đọng lại.

Bụp bụp bụp.

tiếng dập đầu của hắn liên tục lên nền đất cứng Nhưng lại thấy khó chịu.

Tui muốn viết hệ thống có tác dụng lắm.

Nhưng tui sợ mình không kham nổi.

Chỉ một bước nữa thôi.

Con mắt đỏ lên và đau nhức vì quá độ sử dụng.

Nhưng không hiểu hắn đang ôm một tia hi vọng nào, vẫn cố gắng sức tìm kiếm một thứ gì đó mà hắn cũng không biết tên.

Tên sơn tặc dẫn đầu tinh ý trông thấy một thân hình yểu điệu đang ngồi trong góc.

Mắt hắn sáng lên, cúi người hành lễ Thiên Bình khẽ nhíu mày.

Chưa đầy một khắc sau, nhìn xác c·hết la liệt xung quanh, tên thủ lĩnh lúc nãy bây giờ vô cùng hoảng sợ, hắn đang quỳ gối, dập đầu liên tục mà cầu xin tha mạng.

Không khí trong xe bỗng chốc ấm lên, tiếng cười đùa vang lên rộn rã, nhưng đều không thoát ra khỏi thùng xe nhỏ này.

Trên cơ thể đầy rẫy những dấu tay đỏ hỏn, những vết bỏng chưa lành, những vết đỏ sắc như dao chém.

À thì.

Các vị đi đường xa chắc cũng mệt, chi bằng ghé vô tệ xá của tại hạ uống cốc nước!

Trần Phong âm thầm kêu khổ, chiếc xe ngựa quỷ quái này, xóc nảy không chịu nổi, đi có ba mươi dặm mà ruột gan hắn muốn đảo lộn hết cả lên.

Vậy.

các vị cũng nên lên đường rồi!

giọng Thiên Bình chợt lạnh.

Tên xa phu thì thầm hô"

hỏng bét"

vì hắn biết trong xe có hai vị mỹ nữ vô cùng xinh đẹp cùng một tiểu thí hài a.

Vốn chỉ tốn ít tiền mãi lộ, nay mạng e rằng khó thoát a.

Bên trong địa lao.

Ngươi a, bộ đi tìm tình lang hay gì mà chăm chút vậy a.

Sư phụ a.

Sắp tới chưa vậy.

.."

giọng nói non nớt nhưng hơi chút mệt mỏi phát ra từ trong xe.

Ài.

Thời tiết oi nóng, anh em chúng tôi đứng đây đã lâu.

Chẳng hay các vị thương lòng cho xin ít phí trà nước?"

tên dẫn đầu giả bộ cúi đầu, khách khí nói.

Nhưng cái bộ dáng to con của gã hành lễ trông vô cùng buồn cười.

Gã vừa nói xong là đám lâu la đằng sau liền hào hứng cười to phụ họa.

Chỉ thấy ở sau mép cửa vào của địa lao, một thân ảnh già nua mặc đồ trông vô cùng tiên phong, đạo cốt đang ôm lấy cổ họng mà gục xuống.."

bịch.

Ồ.

còn một địa lao?"

[.

[Thống hận – 5/5★ ]

[Tuyệt vọng – 5/5★]

[~ – 5/5★ ]

[.

Một mùi xú uế ọc lên mũi, khiến hắn nhăn mặt lại.

Nhìn vẻ mặt vô hồn của các nàng, cùng đám chất lỏng sền sền đặc quánh dính khắp thân thể kia, Trần Phong chỉ còn biết thở một hơi thật dài.

Tui lựa chọn viết cái hệ thống đơn giản thôi.

Yêu các bạn đọc giả nhiều.

Hắn vẻ mặt không thể tin nhìn thân ảnh nhỏ bé đẫm máu trước mặt.

Tất cả.

Tất cả đều là nữ nhân"

Vân Yên bần thần, vẻ mặt ngây dại.

Hắn ngã người bật mạnh lùi về sau, gương mặt trêu tức mỉm cười.

Một bóng đen lướt nhanh qua tên thủ lĩnh, cổ hắn hiện lên một vệt đỏ như sọi chỉ.

Ngoài kia, ánh nắng ban trưa gắt gao bao phủ lên thân ảnh hai con người, người nhỏ bé, kẻ t·ang t·hương.

Nhiệt độ nóng rực cùng ánh nắng gay gắt như lò sưởi ấm xua tan đi cái lạnh trong đêm giá.

Thân thể nàng buông lỏng hòa mình bóng đêm.

Ở nơi đó, một tia sáng le lói vẫn đang cố gắng dùng chút sức cuối cùng để dẫn đường cho nàng.

Cho nên là.

Chương này.

Tui muốn tâm sự rằng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập