Chương 8:
Khởi Thiên Bình nằm bên cạnh, cười mắng Chưa đầy ba hơi thở sau, cả căn mật thất không còn một bóng người.
[…]
Mặt nạ rùa :
Đã chuẩn bị !"
Cả không gian vẫn im lặng, rất nhanh, một tên mang mặc nạ nhện lên tiếng:
"Th·iếp có rồi mà !"
nàng bình thản chỉ tay lên đầu, nơi một con cú mèo đang đậu.
Một lát sau.
Nhẹ in lên trán mỗi người một nụ hôn nhẹ, Trần Phong ngồi dậy, bước xuống giường để thay y phục.
"Nàng a !
Nghe chàng sắp phải đi.
Mấy hôm nay cứ làm phiền th·iếp mãi"
Hồi lâu trầm ngâm, gương mặt nàng lại trở nên cực kỳ lãnh lẽo, nụ cười đã tắt.
Trong phòng, thân ảnh kia đàn chậm rãi, đều nhịp gõ ngón tay lên án kỷ :
Nhìn lấy sự kiên định trong ánh mắt của Trần Phong, lão thở ra một hơi thật dài.
"Kế hoạch đến đâu rồi?"
"Thiếu gia, gia chủ gọi người đến thư phòng ạ !"
một giọng nói trong trẻo vang lên ngoài phòng.
Nhìn sang món đồ cuối cùng, một chiếc mặt nạ.
Mặt nạ hình mặt quỷ, vô cùng dữ tợn.
Kỳ lạ là, nó được làm từ bạch ngọc, một màu xanh trong vắt.
"Thiếu gia.."
một âm thanh vang lên từ đằng sau, trong bóng tối.
"Tiến hành đi.
.."
một âm thanh vang lên.
"Haizz"
Vòng tay ôm chặt thân ảnh trước mặt vào lòng, một tay tỉ mỉ sờ nhẹ
"đôi mắt"
của nàng – một lỗ đen sâu hoắm.
Nhẹ hôn lên trán nàng một cái, hắn yêu thương mà nói, giọng mềm nhũng.
Một khắc sau.
hắn mở mắt.
Cây đoản đao từ tay hắn, hư không tiêu thất, chỉ một chớp mắt sau, đã trở về rồi biến mất vô tung.
Trần Phong khẽ nhìn quanh một lần, thỏa mãn mỉm cười, nội tâm thư sướng, thầm nghĩ:
"Đáng lẽ.
Ta không nên kể cho con.
[.
]."
Kẻ dám chia rẽ chúng ta.
C·hết !"
Hồi lâu, một tên có vẻ là thủ lĩnh, mang mặt nạ khỉ lên tiếng:
Trầm ngâm, như hiểu ra điều gì, đưa tay thu lại chiếc mặt nạ vào nhẫn trữ vật.
Xong việc, hắn đứng dậy, rời đi.
Vô cùng dứt khoát.
Hy Nhân mỉm cười nhẹ, không nói gì, tiếp tục điềm tĩnh ngồi ở đầu giường, khoanh chân làm gối cho Trần Phong, tay đều đặn xoa bóp hai huyệt thái dương cho hắn.
Mặt nạ
:."
Xong.
Ánh trăng mờ nhạt phủ lên tiểu viện.
Tay nàng tù túi trữ vật bên hông lấy ra một mảnh vải đen dài.
Chậm rãi đưa lên
"mắt"
che nó lại, giọng nói lạnh như dao sắc từ miệng nàng phát ra:
Một nụ cười hiện lên trên môi.
Một nụ cười nhẹ nhàng đến lạ kỳ, dù đôi mắt đã trống rỗng, nhưng nhìn vào nụ cười ấy, Trần Phong trong lòng như có tiếng nói bên tai:
Hoàng cung Bắc Chu Quốc.
Trên giường, một thân ảnh để trần, cơ thể thon gầy, cân đối, từng thớ cơ không to nhưng lại trông vô cùng săn chắc.
Gương mặt anh tuấn đến ma mị, đôi lông mi dài hòa cùng đôi mắt tĩnh lặng như vực sâu, hòa quyện lại như một kiệt tác của tạo hóa.
Cả cây đao như nuốt gọn ánh sáng, nhìn vào chẳng thể thấy rõ đâu là chuôi, đâu là lưỡi.
Toàn thân nó trông vô cùng bình thường, không một tia quang mang, sát cơ được ẩn giấu để tận cùng, không để lộ một tia.
Thình lình, đằng sau nàng.
Trần Phong nhìn mái tóc mềm mại đang phấp phới bên dưới, nhịn không được thở một hơi thật dài:
"Thưa.
Ngày mai !"
Trong bóng tối, một âm thanh đáp lại.
Nhìn sang chiếc hộp nhỏ cũ kĩ, đưa tay sờ hoa văn in nổi trên đó.
Trần Phong lại nhẹ cười.
"Đã giăng bẫy.
Dù đã qua nhiều năm, gương mặt của hắn vẫn như vậy, chẳng có gì thay đổi.
Đứng nhìn đứa con trai ngày nào giờ đã lớn, lão thổn thức, chậm rãi lên tiếng :
Ngay tức khắc, hai hắc y nhân khác từ đâu nhảy xuống, nhanh chóng dọn dẹp t·hi t·hể.
Rồi lóe lên, biến mất.
Ngước lên gương mặt anh tuấn kia
nàng nhìn sâu vào mắt hắn, hồi lâu, nàng lên tiếng, giọng mềm nhũng:
Một thân ảnh mang phượng bào, đầu đội phượng mũ lên tiếng.
Đứng "
nhìn"
thân ảnh Trần Phong rời đi.
Dù thân ảnh kia đã mất hút, nhưng nụ cười của nàng vẫn chưa bao giờ tắt.
"Mèo con của ai lại ăn vụng này !
"Sao nàng không ngủ tiếp ?"
hắn nhẹ giọng, yêu thương mà mà nắm lấy bàn tay vừa giúp mình thay y phục.
Hoàng cung Nam Thiên Quốc.
"Cạch.
cạch.
Một gian mật thất khác ở nơi khác.
Trần Phong nhìn chiếc hộp nhỏ cũ kĩ quen thuộc, khẽ mở nắp, thấy vật bên trong, hắn cười nhẹ.
Chuyện của mẫu thân, con cũng có phần !"
"Vâng"
tên hắc y đáp lại, khom người, đi lùi về phía cửa.
Thư phòng của gia chủ Trần gia, Trần Chiến.
"Lui đi.
một bàn tay vươn ra từ bóng tối, phẩy tay.
Đến chiếc hộp dài kia, mang một tia hiếu kỳ nhìn ngắm.
Hộp dài tầm hai thước rưỡi, được làm từ gỗ lim đen bóng.
Mở hộp.
Thân ảnh nữ tử không trả lời.
Chỉ khẽ kiễng chân, hôn nhẹ lên trán hắn một cái, mỉm cười.
Một bàn tay nhẹ nhàng mà cẩn thận sờ nắn khuôn mặt anh tuấn của hắn.
Trần Chiến vẫn bình tĩnh ngồi đó, nhưng gương mặt đã sớm tươi cười rạng rỡ:
Khi tên hắc y vừa bước ra khỏi cửa.
Thân hình sững lại.
Trên cơ thể hắn, những đường thẳng như sợi tơ kéo dài, ngang dọc hiện lên.
"Đế vương ?
Cũng đến thế là cùng !"
Ngồi nhìn thân ảnh Trần Phong khuất bóng, Trần Chiến thổn thức, âu yếm vuốt ve chậu hoa mẫu đơn, lẩm bẩm:
[…]."
Ừm.
"."
Không.
Ý ta là.
một đôi mắt.
thật sự !"
Có là khỉ, là dơi, có là chó, là hổ, .
Mười một năm sau.
Tất cả đều choàng lên mình một bộ hắc bào rộng rãi, che đi hết phần cơ thể, trên mặt họ, mỗi người lai mang một chiếc mặt nạ thú khác nhau.
Trần Phong mình để trần, nhìn ngắm ba bốn thân ảnh uyển chuyển đang lấp ló trong chăn, mỉm cười hài lòng.
Chỉ còn một âm thanh kiên định vang lại:."
HA HA HA.
Từ nhẫn trữ vật lấy ra mấy món đồ, lão chậm rãi để lên án kỷ, trước mặt Trần Phong.
Cầm thanh đoản đao lên ngắm nghía, một giọt máu rơi xuống, hòa nhập vào thân đao, hắn nhắm mắt.
Ngoài trời, mây đen dần lui đi, để lộ ánh sáng mờ nhạt của mặt trăng chiếu xuống.
Hắn.
Lớn thật rồi !
"Con muốn đi?
Thật sao?"
Không gian im lặng đến đáng sợ.
"Vâng.
' âm thanh đồng thanh đáp lại.
Vân Yên đang mị nhẫn như tơ liếc hắn một cái, cười nói:
Nụ cười của hạnh phúc.
Xoẹt.
xoẹt.
âm thanh nhỏ bé vang lên.
Thân hình tên hắc y bị chia năm xẻ bảy, rớt xuống đất.
Đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại ấy, hắn không nhịn được, cười trêu:
Tên Khỉ đợi mọi người báo xong mới lên tiếng:
Hàaa.
Đi sao?"
Chàng lớn rồi !
giọng nói mềm mại, trong trẻo như suối nước trong veo.
Tên hắc y đang quỳ trước mặt im lặng, cuối đầu thấp hơn.
Ta biết rồi !
Đưa tay lên sờ, lại đưa xuống nhìn, một vệt máu dính trên những ngón tay nhăn nheo.
Trên má lão, một vết cắt thẳng dài, mỏng như sợi chỉ, ở đó, còn đang rỉ ra một giọt máu.
Vẫn chưa tra ra sao.
một thân ảnh đang đứng, nửa trong tối, nửa lại ngoài sáng.
Hy Nhân.
Đợi ta.
Ta sẽ tìm cho nàng một đôi mắt !
Không biết th·iếp là a miêu, hay nàng mới là a miêu nữa a !
Trong phòng ngủ.
Bên trong là một thanh đoản đao, lưỡi đao sắc bén nhưng đen kịt, thân dao hơi cong, chỉ rộng nửa phân.
Cán đao đen sẫm.
Đao tốt !
hắn khen ngợi Cùng lúc đó, ngoại thành Lâm Khê, trong một mật thất u tối chỉ được thắp sáng mờ nhạt bởi một viên dạ minh châu, ánh lên bốn bức tường xung quanh những thân ảnh.
Ba thân ảnh uyển chuyển đang đứng đó từ bao giờ, gương mặt cũng không khác nàng là bao.
Vô cùng lạnh.
Kế hoạch lần này quan trọng thế nào, tất cả đều biết.
Thực thi đi "
Chỉ thấy ở đó, một ông lão già nua, lưng hơi cúi, cơ thể đang run rẩy nhẹ, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ, lẫn.
sự vui mừng.
Thời gian như nước, luôn chỉ chảy về một hướng.
Phải !
Trần Phong đáp, giọng kiên định Trần Phong trầm giọng, giọng vô cùng kiên định.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập