Chương 9:
Trò chuyện (1)
Trần Phong trong bộ trường y màu đen, gương mặt tuấn mị đang ăn cơm phải ngước lên nhìn, nghi hoặc:
Trần Phong vẫn ngồi đó, trầm ngâm suy tư thêm một lúc, vừa uống rượu vừa suy nghĩ.
Đó là lão ẩu, lưng hơi còng, mặc áo vải gai thô sơ cũ kĩ.
Hắn nhìn nó một lúc, cất đi, tay ghìm dây cương ngựa, tiếp tục lên đường.
"Hắc.
Tới đâu tính tới đó vậy !
"Dù nằm giữa hai quốc gia.
Nhưng Vân Tiêu tông lại không hề bị ảnh hưởng.
Thậm chí, đệ tử khi rời tông đều được nhị quốc chăm chú."
Không biết nghĩ đến gì, hắn thần bí mỉm cười, nói thêm:
Vài giờ sau.
Cũng tại đoạn đó trên quan đạo, một đội nhân mã gấp rút lên đường, bộ dáng vội vã.
"Không giấu gì huynh, ta tới từ Nam Thiên Quốc !
"Hơn nữa, huynh hình như không phải người nơi đây ?"
Tay rót hai chén đầy, bàn tay ưu nhã đẩy một ly rượu về phía Trần Phong.
"Đây là hỏi người ?
Ta thấy ngươi đang thông báo thôi a !."
Thật thơm !
Khi chạy ngang qua lão ẩu, hắn mới lên tiếng :
Đa tạ .
nhưng ngựa không ngừng vó, vẫn tiếp tục phi về phương xa.
Thứ lỗi, tại hạ mạo phạm !
Huynh đài đây là đang định lên tiên môn cầu tiên ?
"một thanh niên mặc trường bào trắng, cầm quạt trắng, phe phẩy, nho nhã đi đến, lên tiếng.
[…]
Tiểu thư, có cần phái người thăm dò.
.."
giọng nữ trong trẻo vang lên từ phía sau.
Đứng nhìn thân ảnh thiếu niên dần hóa thành chấm nhỏ biến mất, lão ẩu mới chậm rãi rời đi.
Nàng bước chân chậm rãi, nhưng mỗi bước đi lại biến mất, lúc xuất hiện đã cách xa trăm trượng.
Chỉ vài bước chân, thân ảnh của lão ẩu cũng biến mất.
Dáng dấp, khí chất, và cả dáng vẻ !
Trên tường thành.
Chân mày giãn ra, Trần Phong gật đầu, chấp nhận.
Một thân ảnh nho nhã, mặc hắc bào đơn giản nhưng trong thoát tục, đang cuốc bộ, tay dắt theo một con ngựa, chậm rãi tới cửa thành, "
mua"
thân phận, rồi vào thành.
Nhìn một thân ảnh đang đứng phía trước, hắn nhíu mày, im lặng quan sát Vân Thiên gật đầu.
Nói tiếp:
Ngậm ngùi, những giây phút chia ly.
Thiếu niên lặng lẽ bước ra đi.
Ngươi là .
Thất lễ.
Tại hạ Gia Cát Vân Thiên, cũng chuẩn bị đi cầu tiên lộ !
Chân bước đi, đầu không ngoảnh lại.
Chẳng hay, vì sao huynh biết ta đang đi cầu tiên?"
Không cần, chúng ta.
sẽ gặp thôi !
Huynh biết khảo hạch ?"
Trần Phong tiếp ly rượu, đưa lên miệng nhấp một cái, một dòng chảy thanh thanh, lại như mật ngọt tràn vào miệng, nuốt xuống rồi, cổ họng vẫn còn lưu hương.
Hắn tấm tắc khen:
Đa tạ.
Hắn thi lễ một cái, dứt khoát rời đi.
Thấy Trần Phong đã uống rượu, Vân Thiên mỉm cười hài lòng, bấy giờ mới trả lời:
Về khoảng cách thì sec không đúng đâu, vì thế giới tiên hiệp, nên mình sẽ phóng đại một chút.
Còn về vị trí sẽ có sự tương đối.
Ba ngày sau đi.
Khi đó hẹn huynh sáng sớm ở cổng thành.
Trần Phong đầu khẽ gật, trả lời:
Chủ nhân sai lão nô chuyển cho công tử thứ này.
xong vung tay, một vật bay về phía hắn, được hắn chụp lại.
Tiết lộ một chút là.
Vân Tiêu tông là tỉnh Hồ Nam và Hồ Bắc cộng lại"
Quả là ngon.
Nhờ phúc của Vân huynh !
Lại nhấp một miếng rượu, Vân Thiên nói tiếp:
Một tháng sau.
Lại hai tháng sau.
thành Nam Ninh – Bắc Chu Quốc.
Im lặng.
Không có lời đáp lại.
Đứng nhìn thân ảnh nam tử biến mất vào dòng người trong thành.
Hồi lâu, nàng mới cất giọng chậm rãi :
Một khắc sau, ở Xuân Tiêu tửu quán, tầng một.
[Cập nhật về bản đồ]
Do mình dân mới viết truyện, tưởng tượng lại kém.
Nên bản đồ mình sẽ lấy bản đồ hiện đại thế giới làm gốc nhé.
Sẽ có tinh chỉnh một chút.
Tiểu nhị, cho một bình
"Hồng Mai Lộ"
Vân Thiên hô lớn, rồi chậm rãi ngồi xuống.
Là chốn Nam Hoang kia ?"
Vân Tiêu ngạc nhiên thốt khẽ.
Rồi lại nhận ra thứ gì, thấy Trần Phong nhíu mày, vội đứng dậy xá một cái, xin lỗi:
Đa tạ !
Không biết huynh định khi nào khởi hành?"
Vân Thiên chưa vội, chậm rãi xếp cốc, nâng vò rượu nhỏ, mở ra, một mùi hương xộc lên mũi, hắn nhịn không được khen:
Lại nhấp một ngụm, tiếp tục:
Môn nhân, đệ tử vô số.
Mỗi hai năm, đều sẽ cử hành đại lễ trắc linh, kiểm tra thiên phú cùng tuyển chọn đệ tử.
Lần này là ba tháng sau.
Người trên mười tám đều có thể tham gia.
Không nhiều.
Nhưng đủ !
Vân Thiên đứng dậy, mỉm cười Lão ẩu khẽ thi lễ với hắn, rồi im lặng quan sát hắn vài giây, mới lên tiếng:
Trần Phong chỉ nhẹ gật đầu.
Trong lòng thì ám đạo:
Chúng ta uống rượu tâm sự chứ ?"
Thở ra một hơi, Trần Phong đứng dậy, rời đi.
Đợi Vân Thiên ngồi xuống, Trần Phong mới hỏi:
Tiện thể ra hiệu tên tiểu nhị vừa đến, dọn dẹp.
Cũng may, hắn vừa ăn xong.
Nửa khắc sau.
Vâng"
âm thanh đáp lại.
Không giấu gì Phong huynh, tại hạ, cũng chuẩn bị đi tham gia khảo hạch của Vân Tiêu tông.
Chẳng hay, có thể đồng hành ?"
Vân Thiên lên tiếng.
Có sao?"
Trần Phong nhạc nhiên"
Ồ"
một cái, nhìn xuống thân thể mình, lại ngước lên :
Một thân ảnh nữ tử, mặc lam y, mái tóc đen dài phấp phơi trong gió đứng đó, ngắm nhìn.
Một thanh niên đang cưỡi ngựa phi nước đại vội kéo cương ngựa.
Con ngựa đột ngột dừng lại, hai chân trước chổng cao lên trời một lúc lấy lại thăng bằng lại dậm chân xuống lại Aiii.
Ban đầu thiết lập tu tiên.
Viết riết sao thấy giống kiếm hiệp :
v V Vân Thiên mỉm cười, lại rót thêm cho Trần Phong một ly, cho mình một ly, chậm rãi đáp:
Vân Tiêu tông – nằm giữa Bắc Chu Quốc cùng Đông Sở Quốc, nằm ở phía bắc hai nghìn dặm từ đây về phía Bắc.."
Tên xưng là Vân Thiên cúi đầu, chắp tay hành lễ xin lỗi .
Từ chương này.
Văn phong tui sẽ có sự tinh giản nhẹ.
Hi vọng là ổn"
Hí.
Trần Phong mày hơi nhíu, không biết Vân Thiên muốn gì, nhưng nghĩ nghĩ, đành cất giọng:
Trần Phong.
Mời ngồi !
Trần Phong đáp, tay ra hiệu đối diện.
của quý khách đây !"
Trần Phong chân mày lại hơi nhíu, nhưng nhanh chóng giãn ra:
Trên một quan đạo cách kinh thành Thiên Dực – kinh đô của Nam Thiên Quốc về phía bắc 20 dặm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập