Chương 2: Cuộc Gặp Gỡ Trong Rừng

Sau khi cả ba đã đánh chén sạch sẽ đống đồ ăn, Paimon bay lơ lửng phía trước, hăng hái vẫy tay ra hiệu cho Amon và Lumine đi theo mình.

Trên đường dẫn đến Thần Tượng Phong Thần ở Hồ Sao Rơi, Paimon không ngừng liến thoắng giải thích về bảy vị Thần cai quản Teyvat và cách thế giới này vận hành.

Trong khi đó, Amon đã sớm biến thân trở lại thành tên Hilichurl đặc biệt với lớp lông trắng muốt, thong thả sải bước bên cạnh hai người bạn mới.

Khi cả nhóm đặt chân đến Hồ Sao Rơi, Amon hơi khựng lại.

Cái hồ này ngoài đời thực to lớn và sâu hơn nhiều so với những gì cậu thấy trên màn hình game.

Mặt nước trong vắt phản chiếu bầu trời, nhưng khoảng cách từ bờ đến hòn đảo nhỏ đặt tượng thần ở giữa hồ là một quãng khá xa.

Lumine đứng bên bờ hồ, ánh mắt lộ vẻ do dự.

Cô nhìn mặt nước rộng lớn rồi lại nhìn bộ váy của mình với dáng vẻ đầy ngại ngùng.

Có lẽ việc phải bơi qua một quãng đường dài như vậy trong bộ trang phục này khiến cô cảm thấy không thoải mái chút nào.

Amon liếc mắt qua là hiểu ngay cô đang e ngại điều gì, cậu khẽ bước lại gần rồi hỏi với tông giọng trầm ổn:

"Cô có cần tôi hỗ trợ một chút không?"

Thấy Lumine khẽ gật đầu xác nhận, Amon lập tức giải trừ trạng thái biến thân.

Làn khói trắng tan đi, để lộ lại dáng vẻ thiếu niên tóc trắng cao ráo trong bộ y phục gọn gàng.

Chẳng đợi cô kịp phản ứng, cậu tiến tới một bước, vòng tay qua lưng và dưới chân cô rồi trực tiếp bế Lumine lên theo kiểu công chúa.

Lumine giật mình, đôi mắt vàng óng mở to đầy bất ngờ, hai má khẽ ửng hồng vì sự thân mật đột ngột này.

Paimon thấy cảnh đó thì khoái chí bay vòng quanh trêu chọc:

"Oa, Amon ga lăng quá đi mất!

"Amon không để tâm đến lời trêu của Paimon, cậu tập trung vận dụng Nguyên Tố Băng và Phong vừa tước đoạt được từ đám Slime lúc nãy.

Đôi chân cậu đạp mạnh xuống mặt nước, tạo ra một lớp màng năng lượng vững chãi giúp cậu lướt đi băng băng trên mặt hồ mà không hề bị chìm.

Mỗi bước chân của Amon đều khiến mặt nước gợn sóng nhẹ nhàng, đưa cả hai tiến thẳng về phía bức tượng đá rực sáng ánh xanh giữa lòng hồ.

Lumine tựa nhẹ vào lồng ngực vững chãi của Amon, cảm nhận được hơi ấm và sự ổn định lạ thường từ người bạn đồng hành mới quen.

Chỉ trong chớp mắt, đôi chân Amon đã chạm vào nền đá cứng cáp của hòn đảo nhỏ.

Đứng vững chãi trên bệ đá của Thần Tượng Phong Thần, Amon nhẹ nhàng đặt Lumine xuống.

Paimon bay lơ lửng bên cạnh, đôi mắt to tròn cứ nhìn chằm chằm vào đôi chân vừa đạp nước của Amon rồi lại nhìn lên thắt lưng cậu, vẻ mặt đầy thắc mắc:

"Này Amon, Paimon để ý nãy giờ rồi nhé!

Cậu không hề có Vision, vậy mà sao cậu có thể sử dụng được sức mạnh nguyên tố?

Đã thế lúc nãy cậu còn dùng cả Băng lẫn Phong để đi trên nước nữa chứ, lạ lùng thật đấy!

"Amon phủi nhẹ vạt áo, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Paimon rồi thản nhiên đáp:

"Cái đó à?

Thực ra tôi có thể sử dụng tất cả các loại nguyên tố nếu muốn, không nhất thiết phải là một hay hai loại đâu.

"Nghe đến đây, cả Paimon và Lumine đều sững sờ.

Ở Teyvat này, việc một người sở hữu cùng lúc nhiều nguyên tố mà không có Vision là điều gần như không tưởng.

Thấy bầu không khí có chút căng thẳng, Amon khẽ nhếch môi, nảy ra ý định trêu chọc Paimon thêm một chút.

Cậu nhìn thẳng vào Paimon rồi nói bằng giọng tỉnh bơ:

"Thậm chí, nếu Paimon chịu hợp tác một chút cho tôi chạm vào, tôi cũng có thể biến thành một Paimon y hệt đấy.

Muốn thử không?"

Paimon vừa nghe xong câu đó, mặt mũi liền tái mét.

Paimon lập tức bay vèo ra nấp kỹ sau gáy Lumine, hai tay ôm chặt lấy đầu và lắc lấy lắc để:

"Không bao giờ!

Paimon là duy nhất!

Paimon không muốn có một phiên bản 'Paimon giả mạo' chạy lung tung khắp Teyvat đâu!

Đáng sợ quá đi mất!

"Cái điệu bộ cuống cuồng của Paimon khiến Lumine không nhịn được mà bật cười thành tiếng, xua tan đi sự ngượng ngùng lúc nãy.

Amon cũng chỉ cười nhạt, ánh mắt xanh thẳm quay lại nhìn về phía bức tượng đá rực sáng.

"Đùa thôi.

Lumine, đến lượt cô rồi đấy.

Thử chạm vào bức tượng xem sao.

"Lumine hít một hơi sâu, nhìn về phía Thần Tượng Phong Thần.

Cô chậm rãi đưa bàn tay ra, chuẩn bị kết nối với nguồn sức mạnh cổ xưa của vùng đất này.

Lumine tiến lại gần, đôi bàn tay thanh mảnh khẽ chạm vào bề mặt đá lạnh lẽo của Phong Thần Tượng.

Ngay lập tức, một luồng ánh sáng xanh ngọc bích từ lòng bức tượng bùng lên, bao phủ lấy cơ thể cô rồi tan dần vào trong lồng ngực.

Những hạt sáng li ti nhảy múa xung quanh Lumine như đang chào đón chủ nhân mới.

Amon đứng ở một bên yên lặng quan sát toàn bộ quá trình.

Đôi mắt xanh thẳm của cậu nheo lại, thầm cảm nhận sự dao động nguyên tố mãnh liệt phát ra từ bức tượng.

Cậu không vội vàng can thiệp mà chỉ lẳng lặng ghi nhớ tần số rung động đó vào trong tâm trí, để xem liệu Nirvana Seal có thể tự động cộng hưởng với nguồn năng lượng thần thánh này hay không.

Trong khi đó, Paimon lại tỏ ra vô cùng phấn khích.

Paimon bay vòng quanh Lumine, đôi tay nhỏ xíu khua khoắng liên tục trong không trung:

"Oa!

Lumine làm được rồi!

Cảm nhận được không?

Đó chính là sức mạnh nguyên tố của thế giới này đấy!

Paimon biết ngay là Lumine không giống người thường mà!

"Lumine đưa tay lên, một cơn gió nhỏ xoáy nhẹ trong lòng bàn tay cô.

Cô nhìn Amon với vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng:

"Tôi.

tôi thực sự cảm nhận được gió đang chuyển động theo ý mình.

"Amon khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười ôn hòa:

"Chúc mừng cô.

Xem ra chuyến hành trình tìm kiếm người thân của cô đã có một khởi đầu rất tốt đẹp rồi.

"Paimon khoái chí bay vèo tới trước mặt hai người, chỉ tay về phía khu rừng rậm rạp phía trước:

"Được rồi!

Đã có sức mạnh rồi thì chúng ta thẳng tiến đến Mondstadt thôi!

Paimon sẽ dẫn đường cho hai người qua khu rừng này!

"Amon khẽ mỉm cười rồi lại tiến tới gần cô.

Chẳng để cô kịp phản ứng, cậu tiếp tục bế Lumine lên theo kiểu công chúa một lần nữa để băng qua mặt hồ trở lại bờ.

Đôi chân Amon nhịp nhàng đạp lên mặt nước, đưa cả hai lướt đi nhẹ nhàng giữa những gợn sóng lăn tăn, trong khi Paimon bay lượn líu lo bên cạnh vì phấn khích.

Vừa đặt chân lên bãi cỏ ven bờ, Amon nhẹ nhàng đặt Lumine xuống đất.

Tuy nhiên, cả nhóm còn chưa kịp đi được vài bước để tiến vào bìa rừng, một bóng đen khổng lồ bất chợt đổ ập xuống, che khuất cả ánh nắng rực rỡ của buổi chiều tà.

Không gian xung quanh dường như đặc quánh lại bởi một áp lực tinh thần khủng khiếp.

Cả ba đồng loạt ngước mắt lên nhìn trời.

Một con rồng khổng lồ với sáu đôi cánh xanh thẳm đang sải rộng, lướt qua ngay trên đỉnh đầu họ với tốc độ kinh hoàng.

Những luồng gió mạnh mẽ từ đôi cánh của nó thổi bạt những tán cây xung quanh, tạo nên những tiếng rít gào chói tai.

Paimon hoảng hốt, hai tay ôm chặt lấy đầu rồi bay vèo ra nấp sau lưng Amon, giọng run rẩy đầy sợ hãi:

"Cái.

cái gì thế kia?

Một con rồng khổng lồ sao?

Nó to quá đi mất!

"Lumine nheo mắt nhìn theo bóng dáng sinh vật ấy, tay khẽ nắm chặt lấy vạt áo, cảm nhận được hơi thở Nguyên Tố Phong nồng nặc và có phần hỗn loạn tỏa ra từ con rồng.

Amon đứng chắn phía trước hai người, đôi mắt xanh thẳm của cậu không hề dao động, trái lại còn hiện lên một tia hiếu kỳ.

Cậu cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ Nirvana Seal trong lòng bàn tay, nguồn năng lượng từ thực thể cổ xưa kia dường như đang kích thích bản năng thôn phệ của cậu.

Amon khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm ổn như mặt hồ không gợn sóng:

"Đó không phải là sinh vật bình thường đâu.

Có vẻ như chúng ta vừa gặp 'người quen' cũ của vùng đất tự do này rồi.

"Con rồng khổng lồ hướng thẳng về phía sâu trong khu rừng rậm rạp, để lại một vệt sáng xanh mờ ảo trên bầu trời.

Amon khẽ nghiêng đầu nhìn Lumine rồi trầm giọng nói:

"Chúng ta tiến lên xem thử xem sao.

"Thấy cô gật đầu đồng ý, cả ba lập tức di chuyển về phía Rừng Rậm Thì Thầm.

Không gian nơi đây u tịch, chỉ có tiếng lá xào xạc dưới chân và hơi thở Nguyên Tố Phong nồng đậm dẫn lối.

Khi len lỏi qua những tán cây rậm rạp, họ bắt gặp một cảnh tượng kỳ lạ.

Một thiếu niên khoác lớp áo màu xanh lá đang đứng đối diện với con rồng khổng lồ, khẽ thì thầm to nhỏ:

"Đừng lo lắng, tôi quay lại rồi.

"Đúng lúc này, sự cộng hưởng nguyên tố từ Thần Tượng lúc nãy trên người Lumine đột ngột bộc phát mạnh mẽ.

Luồng năng lượng xanh biếc tỏa ra bất ngờ làm con rồng giật mình rống lên một tiếng kinh thiên động địa.

Thiếu niên xanh lá bị cắt ngang cuộc trò chuyện, gương mặt lộ vẻ bực tức, quay phắt lại quát lớn:

"Ai ở đó?"

Chưa kịp để ai lên tiếng, con rồng vỗ mạnh sáu đôi cánh khổng lồ, tạo nên một cơn cuồng phong dữ dội càn quét cả khu rừng.

Paimon hoảng hốt, hai tay bám chặt lấy tóc Lumine như bám vào phao cứu sinh để không bị thổi bay mất hút.

Thiếu niên kia cũng nhanh chóng hóa thành một làn gió xanh huyền ảo rồi biến mất dạng giữa những tán cây.

Khi cơn gió lặng dần, Paimon mới dám buông tóc Lumine ra, một tay xoa xoa lồng ngực thở phào nhẹ nhõm:

"Hú hồn, xém chút nữa là Paimon bị thổi bay tới tận Đảo Thiên Không rồi!

"Lumine nhăn mặt, đưa tay vuốt lại mái tóc bị rối tung và đau điếng vì bị Paimon kéo chặt.

Amon đứng bên cạnh, đôi mắt xanh thẳm của cậu hiện lên vẻ thích thú.

Cậu đưa tay vò nhẹ mái tóc trắng của mình, rồi nhìn sang Paimon với nụ cười đầy ẩn ý:

"Nhìn biểu cảm của Lumine kìa, có lẽ cô ấy đang suy nghĩ xem tối nay có nên nấu canh Paimon để bù đắp cho bộ tóc này không đấy.

"Paimon nghe xong liền rùng mình, bay vèo ra xa một khoảng rồi phân bua:

"Paimon chỉ là tự vệ bản năng thôi mà!

Lumine chắc chắn sẽ không làm thế đâu đúng không?"

Lumine chỉ biết thở dài nhìn hai người bạn đồng hành, rồi cô cúi xuống nhặt một miếng tinh thể màu đỏ sẫm vừa rơi ra từ chỗ con rồng lúc nãy.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập