Lumine nhíu mày khi chạm vào viên tinh thể, một cảm giác lạnh lẽo và oán hận xộc thẳng vào tâm trí khiến cô khẽ rùng mình.
Thấy vậy, Amon lững thững bước lại gần.
Cậu không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đưa bàn tay ra.
Thay vì thanh tẩy hay thôn phệ nguồn năng lượng bên trong, Amon chỉ đơn giản là chạm vào viên đá đang tỏa ra thứ ánh sáng ma mị ấy.
Nirvana Seal khẽ dao động, một vết nứt không gian nhỏ xuất hiện ngay trong lòng bàn tay cậu.
Amon trực tiếp thu viên nước mắt kết tinh vẫn còn nguyên sự ô nhiễm đáng sợ đó vào Kho Đồ của mình.
Viên đá đỏ quạch và luồng khí tức mục nát biến mất khỏi tầm mắt của Lumine trong chớp mắt.
Lumine ngơ ngác nhìn bàn tay trống không của mình, rồi ngước lên nhìn Amon với vẻ mặt đầy lo lắng:
"Amon.
cậu vừa làm gì vậy?
Thứ đó tỏa ra cảm giác rất khó chịu, cậu cứ thế cất nó đi sao?
Cậu có thấy ổn không?"
Paimon cũng bay lại gần, hốt hoảng nhìn vào chỗ viên đá vừa biến mất:
"Oa!
Tên này điên rồi!
Thứ đáng sợ như thế mà cậu cũng dám giữ bên người sao?
Cẩn thận nó làm cậu phát điên đấy Amon!
"Amon thản nhiên thu tay về, đôi mắt xanh thẳm vẫn bình thản và trong vắt, không hề có một tia vẩn đục nào.
Cậu nhàn nhã đáp:
"Đừng lo, mấy thứ này không làm vấy bẩn được tôi đâu.
Cứ để tôi giữ nó, biết đâu sau này lại có việc cần dùng đến.
"Lumine vẫn không giấu nổi sự lo âu, nhưng thấy phong thái của Amon vẫn cực kỳ ổn định và thanh sạch, cô cũng đành im lặng.
Đúng lúc cả ba vừa rời khỏi khu rừng để tiếp tục hành trình, một giọng nói lanh lảnh nhưng đầy uy quyền vang lên từ phía sau:
"Này.
này!
Đợi một chút!
Mong Phong Thần bảo vệ các bạn, người lạ mặt!
"Một thiếu nữ trong bộ đồng phục đỏ rực nhảy xuống từ mỏm đá, chặn ngay lối đi.
Cô ấy giữ khoảng cách cẩn thận, tay đặt hờ lên cánh cung với ánh mắt dò xét sắc lẹm:
"Tôi là Kỵ Sĩ Trinh Thám Đội Kỵ Sĩ Tây Phong, Amber.
Mọi người không phải là người dân Mondstadt phải không?
Vậy thì, vui lòng báo cáo thân phận của mình!
"Paimon hoảng hốt bay ra phía trước, cố gắng phân bua:
"Bình tĩnh chút, chúng tôi không phải người khả nghi.
.."
"Những người khả nghi đều nói như vậy."
Amber ngắt lời, ánh mắt cô ấy lướt qua bộ trang phục kỳ lạ của Lumine rồi dừng lại trên mái tóc trắng của Amon.
Amon cũng tiến lên một bước, đôi mắt xanh thẳm của cậu nhìn thẳng vào Amber, giọng nói trầm thấp và ôn hòa:
"Tôi là Amon, cô ấy là Lumine hai chúng tôi đều là một nhà lữ hành từ phương xa.
Mặc dù chúng tôi chỉ tình cờ gặp nhau trên đường đi.
"Amber khẽ nhíu mày lẩm bẩm:
".
Nghe không giống người ở đây.
Còn đây là.
vật may mắn, lại là thế nào?"
Cô ấy chỉ tay về phía Paimon.
Lumine nhìn sang người bạn nhỏ rồi đùa một câu:
"Là thực phẩm dự trữ.
"Paimon hét toáng lên, chân tay khua khoắng loạn xạ:
"Hoàn toàn sai!
Tại sao còn không bằng vật may mắn nữa!
"Amber không cười, cô ấy vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị:
"Tóm lại, là nhà lữ hành phải không?
Gần đây có con rồng lớn xuất hiện xung quanh Mondstadt, tốt nhất chúng ta nên vào thành.
Ở đây cách Mondstadt không xa, hãy để tôi hộ tống các bạn."
"Í?
Cô ra ngoài thành không có nhiệm vụ nào khác à?"
Paimon thắc mắc.
"Tất nhiên là có, nhưng yên tâm, trên đường làm nhiệm vụ cũng sẽ đảm bảo sự an toàn của các bạn.
Hơn nữa.
Tôi cũng không thể mặc kệ người khả nghi!"
Amber dõng dạc tuyên bố.
Amon khẽ nhếch môi, một nụ cười mờ nhạt hiện lên trên gương mặt:
"Xem ra cô không tin tưởng chúng tôi lắm.
Cách xưng hô này có vẻ không được lịch sự với khách nhỉ?"
Amber thoáng khựng lại, cô ấy hơi bối rối chỉnh lại chiếc băng đô tai thỏ trên đầu:
"À.
thất lễ rồi, đây không phải cách nói chuyện mà một Kỵ Sĩ ưu tú nên có.
Tôi xin lỗi các bạn, um.
người lữ khách lạ mặt và đáng kính."
"Cách nói thật miễn cưỡng!"
Paimon lầm bầm khiến Amber lập tức phản bác:
"Bạn có gì bất mãn với cách sử dụng từ ngữ trong Sổ tay hướng dẫn Đội Kỵ Sĩ của chúng tôi sao!."
Đi được một đoạn đến địa điểm chỉ định, Amber lại quay sang hỏi với vẻ dò xét:
"Này, Nhà Lữ Hành lai lịch bất minh, các bạn đến Mondstadt làm gì?"
Paimon nhanh nhảu giải thích về chuyến hành trình tìm kiếm người thân thất lạc của Lumine.
Nghe đến đây, vẻ mặt sắc sảo của Amber dịu đi đôi chút:
"Ồ, tìm lại người nhà.
à.
Đúng rồi!
Đợi tôi giải quyết xong nhiệm vụ, có thể giúp các bạn dán cáo thị trong thành.
"Nói chứ, là nhiệm vụ gì vậy?"
Paimon tò mò hỏi.
Amber dừng bước, chỉ tay về phía một doanh trại Hilichurl đang chắn ngay con đường phía trước, ánh mắt cô ấy lóe lên tia lửa chiến đấu:
"Rất đơn giản, đợi chút các bạn xem sẽ hiểu ngay.
"Trong khi Amber còn đang chuẩn bị giương cung để thị phạm một trận chiến mẫu mực, Amon đột ngột tiến lên phía trước.
Không một lời báo trước, cơ thể cao ráo của cậu bị bao phủ bởi một làn khói trắng thanh khiết.
Chỉ trong chớp mắt, thiếu niên tóc trắng biến mất, thay vào đó là tên Hilichurl đặc biệt với bộ lông trắng muốt như tuyết.
Amber giật mình, đôi mắt mở to đầy kinh hãi, dây cung trên tay suýt chút nữa là buông lỏng:
"Cái.
cái gì?
Amon!
Cậu biến thành quái vật rồi sao?
"Paimon cuống quýt bay vòng quanh để trấn an cô nàng kỵ sĩ:
"Bình tĩnh, bình tĩnh đi Amber!
Đó là Amon đấy, không phải quái vật đâu!
"Nhưng Amon không để tâm đến sự hỗn loạn phía sau.
Với tốc độ nhanh như một cơn gió, cậu lao thẳng vào giữa doanh trại địch.
Thay vì dùng vũ khí, cậu chỉ đơn giản là lướt qua và chạm tay vào từng con Hilichurl đang ngơ ngác.
Mỗi khi lòng bàn tay Amon tiếp xúc với một mục tiêu, Nirvana Seal lại âm thầm vận hành.
Những con Hilichurl tội nghiệp thậm chí còn chưa kịp giơ gậy lên đã bị hút cạn sức mạnh và tan biến vào hư không trong sự im lặng tuyệt đối.
Amon di chuyển mượt mà giữa đám quái vật, biến một cuộc vây hãm căng thẳng thành một màn
"dạo chơi"
kỳ quái.
Chỉ trong vài nhịp thở, toàn bộ doanh trại đã trống rỗng.
Amon đứng giữa bãi đất trống, bộ lông trắng muốt không hề dính một chút bụi bặm hay vết bẩn nào.
Cậu cảm nhận được nguồn sức mạnh nguyên tố thô sơ từ đám quái vật đang được thanh lọc và chuyển hóa để cường hóa chính cơ thể mình.
Amber đứng chôn chân tại chỗ, chiếc cung trên tay vẫn đang giương nửa chừng, lắp bắp không thành lời:
"Chuyện này.
chuyện này không có trong sổ tay hướng dẫn của Đội Kỵ Sĩ!
Các người.
rốt cuộc các người là ai vậy?"
Amon thong thả giải trừ biến thân, trở lại dáng vẻ thiếu niên ôn hòa ban đầu.
Cậu quay đầu lại nhìn Amber, khẽ mỉm cười:
"Nhiệm vụ của cô là dọn dẹp bọn chúng đúng không?
Xong rồi đấy.
"Lumine chỉ biết thở dài nhìn Amber đang rơi vào trạng thái
"sụp đổ nhận thức"
, còn Paimon thì khoái chí bay tới vỗ tay bôm bốp.
Amon thản nhiên bước lại gần Amber, người vẫn còn đang đứng chết trân với chiếc cung giương dở.
Cậu đưa tay vào không trung, một vết nứt nhỏ hiện ra và cậu lôi từ trong Kho Đồ ra mấy chiếc mặt nạ Hilichurl cùng đống mũi tên gỗ vừa thu hoạch được.
Những vật phẩm này đã được Nirvana Seal thanh lọc sạch sẽ, không còn vương chút tà khí hay bụi bẩn nào, trông lấp lánh như những món đồ thủ công cao cấp.
Cậu chìa đống chiến lợi phẩm ra trước mặt Amber, giọng nói vẫn giữ vẻ trầm ổn vốn có:
"Đây là bằng chứng nhiệm vụ đã hoàn thành đúng không?
Cô giữ lấy để báo cáo đi.
"Amber giật mình, theo bản năng đưa tay đón lấy đống mặt nạ.
Cảm giác mát lạnh và thuần khiết từ những món đồ khiến cô nàng kỵ sĩ thoáng ngẩn ngơ.
Cô lắp bắp, ánh mắt nhìn Amon như nhìn một sinh vật ngoại lai chưa từng có trong sổ tay hướng dẫn:
"Cậu.
cậu rốt cuộc là cái gì vậy?
Vừa rồi rõ ràng là biến thành Hilichurl, sau đó lại.
hút sạch chúng?
Chuyện này thật sự quá sức tưởng tượng rồi!
"Paimon bay tới, hất hàm đầy tự hào như thể chính mình vừa ra tay:
"Đã bảo Amon không phải người thường rồi mà!
Thay vì đứng đây thắc mắc, chúng ta mau vào thành thôi, Paimon đói bụng sắp xỉu rồi đây này!
"Lumine cũng tiến lại gần, khẽ chạm vào vai Amber để kéo cô bạn về thực tại:
"Đừng quá bận tâm, Amon thỉnh thoảng hơi.
đặc biệt một chút.
Chúng ta đi tiếp chứ?"
Amber hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, dù trong lòng vẫn còn đầy rẫy sự nghi ngờ và kinh ngạc, nhưng trách nhiệm của một kỵ sĩ đã giúp cô lấy lại phong độ.
Cô cất đống mặt nạ vào túi, chỉnh lại chiếc băng đô tai thỏ rồi dõng dạc:
"Được rồi!
Coi như các bạn đã giúp tôi một tay.
Nhưng Amon, tôi sẽ giám sát cậu thật chặt chẽ đấy!
Giờ thì đi thôi, Mondstadt ở ngay phía trước rồi.
"Cả nhóm tiếp tục hành trình, nhưng lần này Amber thỉnh thoảng lại liếc nhìn Amon với vẻ mặt đầy tò mò, dường như cô đang cố gắng tìm xem
"Vision"
của cậu được giấu ở chỗ nào.
Khi nhóm của Amon đặt chân qua cánh cổng đá đồ sộ, không gian mở ra một thành phố mang đậm hơi thở cổ kính với những ngôi nhà mái ngói đỏ và những chiếc cối xay gió khổng lồ lững lờ quay.
Amber dang rộng hai tay, giọng nói đầy kiêu hãnh:
"Hãy để tôi chính thức giới thiệu, thành phố của những bài ca du mục với gió và bồ công anh, thành phố tự do.
Những người lữ khách được Đội Kỵ Sĩ Tây Phong bảo hộ, chào mừng đến với thành Mondstadt!
"Paimon bay lượn một vòng đầy phấn khích, hít hà mùi bánh nướng thơm lừng lan tỏa trong không khí:
"Cuối cùng cũng không phải ngủ ngoài trời nữa rồi.
"Amon bước đi thong dông, đôi mắt xanh thẳm lặng lẽ quan sát những khuôn mặt lo âu của người dân ven đường, cậu khẽ nhận xét bằng tông giọng trầm ổn:
"Nhưng những người ở trong thành.
tinh thần dường như không được tốt lắm."
"Vì gần đây cả thành phố đang lo lắng chuyện của Phong Ma Long mà.
Nhưng chỉ cần có Jean, sẽ không có chuyện gì đâu!"
Amber khẳng định chắc nịch.
"Jean?"
Paimon nghiêng đầu thắc mắc.
"Đội Trưởng Đại Diện Đội Kỵ Sĩ Tây Phong – Jean.
Người Thủ Hộ Mondstadt.
Chúng tôi là những người đồng đội của Jean, cho dù là tai họa đến từ Phong Ma Long, cũng nhất định có thể chiến thắng."
Amber dõng dạc nói.
Trong khi Lumine khẽ lẩm bẩm trong đầu rằng đây hẳn là một nhân vật lớn và hy vọng cô ấy biết chuyện về Phong Thần, thì Amber bất ngờ quay lại nhìn Amon và Lumine:
"Phải rồi, trước khi đi đến tổng bộ Đội Kỵ Sĩ, tôi có món quà muốn tặng hai bạn.
Là để trả công cho việc giúp tôi thanh lý doanh trại Hilichurl lúc nãy.
"Paimon lập tức bay vèo tới, hai tay chống nạnh đầy vẻ tị nạnh:
"Người, người nhìn cũng có phần!
Tại sao Paimon không có quà?"
Amber phì cười nhìn vẻ mặt lém lỉnh của Paimon:
"Ừm.
Vì đó là món đồ mà Paimon không dùng được.
Nhưng tối nay tôi sẽ mời Paimon ăn đặc sản Thịt Nướng Mật Ong của Mondstadt."
"Thịt Nướng Mật Ong!"
Paimon reo lên, đôi mắt sáng rực như đèn pha, quên bẵng luôn cả chuyện quà cáp.
"Bây giờ hãy đi theo tôi đã, chúng ta cần đến.
nơi cao của thành phố."
Amber vẫy tay ra hiệu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập