Chỉ mất 5 phút sải cánh dũng mãnh, một con đại bàng đã đáp xuống đỉnh cột đá gãy nát của Thiên Phong Thần Điện.
Nó nghiêng đầu, ánh mắt sắc lẹm vốn dĩ đang tràn đầy khí thế săn mồi bỗng chốc khựng lại, chuyển sang vẻ ngơ ngác tột độ.
Amon hoảng hốt lẩm bẩm trong đầu:
"Thủ Vệ Di Tích của mình đâu?
Một con Thủ Vệ Di Tích lớn như vậy mà chạy đi đâu được chứ?
?."
Cậu đảo mắt khắp đống đổ nát rêu phong, tìm kiếm cái bóng dáng kim loại khổng lồ đáng lẽ phải ngồi chễm chệ ở đây, nhưng đáp lại chỉ là sự im lìm của đá vụn.
Cuối cùng, ánh nhìn của cậu dừng lại trên thi thể một kẻ mặc đồng phục xám đen đặc trưng nằm gục bên góc tường.
Amon vỗ cánh bay lại gần rồi làn khói trắng bùng lên, cậu biến trở lại hình người.
Cậu cúi xuống xem xét cái xác của tên Kẻ Đòi Nợ Fatui này.
Bên cạnh hắn vẫn còn vương vãi một chai rượu đã cạn và ít thức ăn dang dở.
Amon chép miệng đưa ra kết luận:
"Tên này chắc chắn là trốn việc ra đây nhậu nhẹt rồi.
Nhưng mà nghĩ mãi không ra, chạy đến tận cái xó xỉnh này làm gì để rồi chết oan chết uổng thế này không biết?"
Dù sao thì
"của thiên trả địa"
, Amon không để lãng phí món hời lộ thiên này.
Cậu thản nhiên đưa tay đặt lên thi thể lạnh ngắt, phát động Nirvana Seal.
Ngay khi quá trình thôn phệ hoàn tất, một luồng năng lượng quỷ quyệt và mờ ảo chạy dọc sống lưng khiến Amon vô cùng kinh ngạc.
Cậu cảm nhận được một kỹ năng mới vừa được hình thành, đứng ngang hàng với Kho Đồ và Tốc Biến.
Amon khẽ mỉm cười, cơ thể cậu bỗng chốc trở nên trong suốt rồi tan biến hoàn toàn vào không khí:
"Tàng Hình sao?
So với kỹ năng mờ mờ ảo ảo trong game của bọn Fatui, cái này của mình mới thực sự là biến mất khỏi thực tại.
"Amon thử nghiệm sức mạnh mới, di chuyển lặng lẽ giữa thần điện.
Dù mất đi con Thủ Vệ Di Tích để cường hóa cơ thể, nhưng bù lại có được khả năng ám sát và ẩn mình cực hạn này cũng không phải là lỗ vốn.
Đang định bụng rời đi thì bất chợt, một tiếng kêu cứu thảm thiết xé toạc không gian u tịch của thần điện, kèm theo đó là những tiếng bước chân rầm rầm làm rung chuyển mặt đất.
Amon không chần chừ, lập tức hóa thân thành đại bàng dũng mãnh, vỗ cánh bay vút lên cao để quan sát toàn cảnh từ trên không.
Tầm mắt sắc lẹm của loài săn mồi nhanh chóng bắt được mục tiêu.
Phía dưới con đường mòn dẫn vào di tích, một thiếu niên với mái tóc trắng đặc trưng đang cắm đầu chạy trốn trong tình trạng vô cùng thê thảm.
Quần áo cậu ta rách tả tơi, trên người đầy những vết trầy xước và bầm tím, trông vừa chật vật vừa đen đủi không để đâu cho hết.
Ngay sát gót chân cậu thiếu niên đó chính là khối kim loại khổng lồ mà Amon đang tìm kiếm, con Thủ Vệ Di Tích đang điên cuồng nã đạn tên lửa và vung những cánh tay gỉ sét truy đuổi.
Đôi mắt của đại bàng hiện lên sự vui vẻ:
"Hóa ra mục tiêu của mình chạy đi 'ship hàng' tận nơi thế này à?"
Nhìn kỹ lại cái dáng vẻ vừa chạy vừa vấp ngã rồi lại lồm cồm bò dậy của cậu thiếu niên kia, Amon nhận ra ngay đó chính là Bennett, Đội Trưởng của
"Đội Mạo Hiểm Benny"
nổi danh với vận rủi đeo bám không rời trong trò chơi.
Có vẻ như cậu thiếu niên này lại vô tình kích hoạt cơ chế phòng thủ của con Thủ Vệ Di Tích khi đang đi thám hiểm đâu đó gần đây.
Bennett vừa chạy vừa hét lớn, giọng lạc đi vì hoảng sợ:
"Cứu với!
Tại sao hôm nay mình lại đen đủi đến mức đụng trúng cái thứ to lớn này chứ!
Đừng có đuổi theo tôi nữa mà!
"Amon từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt đại bàng lấp lánh tia sáng tinh quái.
Cậu bắt đầu thu cánh, thực hiện một cú rơi tự do đầy ngoạn mục từ đỉnh tầng mây.
Giữa không trung, làn khói trắng của Nirvana Seal bùng lên dữ dội, bao phủ lấy cơ thể đang rơi tự do.
Trong tích tắc, Amon hóa thân thành hình dạng Vua Mũ Băng khổng lồ đầy uy lực.
Cậu không chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp thuần túy mà còn vận dụng tối đa các nguyên tố đã cướp đoạt được.
Tay trái cậu bùng lên những tia chớp Lôi Nguyên Tố tím ngắt, rạch nát không gian, tay phải cuộn trào ngọn lửa Hỏa Nguyên Tố hừng hực, nung nóng cả bầu không khí xung quanh.
Bennett đang cắm đầu chạy bỗng thấy mặt đất tối sầm lại, cậu ngước lên với đôi mắt trợn ngược kinh hãi:
"Cái.
cái gì rơi xuống kia?
Một con quái vật hệ băng đang bốc cháy và xẹt điện sao?
"Ầm!
Hai nắm đấm khổng lồ của Amon giáng thẳng xuống đỉnh đầu Thủ Vệ Di Tích.
Sự kết hợp giữa sức nặng và phản ứng Nguyên Tố Quá Tải tạo ra một vụ nổ kinh hoàng ngay tại điểm tiếp xúc.
Lớp giáp kim loại cứng cáp của cỗ máy cổ đại bị đập lún xuống, những linh kiện gỉ sét văng tung tóe, khói đen bốc lên nghi ngút từ cái lõi năng lượng đang chập điện liên hồi.
Con Thủ Vệ Di Tích khựng lại, đôi mắt cam của nó nhấp nháy rồi tắt lịm, toàn bộ khung sắt đổ sụp xuống mặt đất dưới chân Amon.
Amon trong lốt Vua Mũ Băng thở ra một luồng khí lạnh trắng xóa, đôi mắt xanh thẳm lướt nhìn cỗ máy đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.
Cậu thản nhiên đưa bàn tay khổng lổ đặt lên thân hình bằng thép của nó, kích hoạt Nirvana Seal để bắt đầu quá trình cướp đoạt lõi năng lượng và cấu trúc kim loại siêu bền.
Khi Nirvana Seal bắt đầu vận hành, một cảnh tượng kinh hoàng nhưng đầy tráng lệ diễn ra ngay trước mắt Bennett.
Lớp giáp nghìn năm rỉ sét của con Thủ Vệ Di Tích không hề bị phá hủy một cách tầm thường, mà bắt đầu phân rã thành hàng triệu hạt bụi kim loại li ti, lấp lánh như những đốm lửa điện.
Những hạt bụi này không hề tan biến vào hư không, chúng bị lực hút kéo lại, bám chặt và thấm sâu vào từng sợi lông tuyết, từng thớ thịt của hình thái Vua Mũ Băng.
Amon nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt một luồng năng lượng lạnh lẽo từ kim loại cổ đại đang chảy trong thân thể.
Giờ đây cơ thể cậu không chỉ đơn thuần là mạnh về cơ bắp nữa, mà dường như đang được
"bọc thép"
từ tận xương tủy.
Dưới tác động của sự kết hợp giữa sinh học và cơ giới, thân thể Vua Mũ Băng bắt đầu biến đổi dữ dội.
Những khối cơ gồ ghề thô kệch dần co duỗi, trở nên cân đối và hoàn mỹ một cách thần thánh.
Chiều cao của Vua Mũ Băng từ 3.
5m vọt lên tới 5m, sừng sững như một ngọn tháp giữa thần điện.
Lớp lông trắng muốt ban đầu giờ đây được bao bọc bởi một lớp giáp trắng bạc cứng cáp, tỏa ra ánh kim lạnh lùng.
Trên trán mọc ra hai chiếc sừng dài uy lẫm, và gương mặt hung tợn của loài Hilichurl đã biến mất, thay vào đó là một chiếc mặt nạ màu xanh huyền bí với đôi mắt rực lên sắc lam thanh khiết.
Amon khẽ cử động, cảm nhận sự linh hoạt và uy lực tuyệt đối trong hình thái mới này.
Cậu khẽ lẩm bẩm trong đầu, đặt cho nó một cái tên xứng tầm:
Seraphel.
Trong khi đó, Bennett đứng chết trân tại chỗ, hai chân run rẩy không còn chút sức lực.
Cậu thiếu niên 16 tuổi tội nghiệp cứ ngỡ mình vừa thấy một con quái vật ăn thịt một cỗ máy, nhưng giờ đây, trước mặt cậu là một thực thể trông giống như một vị thần chiến tranh đầy kiêu hãnh.
Vận rủi của Bennett lần này dường như đã mang đến một thứ vượt quá xa tầm hiểu biết của cậu.
Amon trong hình thái Seraphel cúi xuống, đôi mắt lam rực sáng nhìn về phía cậu nhóc đang hóa đá.
Thấy Bennett mặt cắt không còn giọt máu, đôi mắt trợn ngược như sắp sửa
"hồn lìa khỏi xác"
trước sự uy nghiêm tột độ của hình thái Seraphel, Amon vội vàng thu hồi sức mạnh.
Làn khói trắng của Nirvana Seal bùng lên bao phủ lấy thân hình khổng lồ 5m, rồi nhanh chóng co lại, trả cậu về nhân dạng thiếu niên 1m77 với mái tóc trắng và đôi mắt xanh thẳm ôn hòa.
Cậu không chần chừ, sải bước dài chạy lại chỗ thiếu niên tóc trắng đang đứng chết trân.
Amon vươn tay giữ chặt lấy vai Bennett, lắc mạnh một cái để kéo cậu ta về thực tại:
"Này!
Tỉnh lại đi!
Tôi là người, không phải quái vật đâu!
"Bennett giật bắn mình, nấc lên một tiếng như vừa được hít thở lại.
Cậu nhìn chằm chằm vào gương mặt Amon, rồi nhìn xuống đống đổ nát của Thủ Vệ Di Tích, lắp bắp kinh hãi:
"Cậu.
cậu là người sao?
Vị thần.
à không, thực thể bọc thép to đùng lúc nãy.
là cậu biến thành ư?
Tôi.
tôi cứ tưởng mình vừa gặp phải 'vận rủi' cấp độ hủy diệt, sắp bị thần bảo hộ của thần điện tiễn đi luôn rồi chứ!
"Amon khẽ thở phào, buông vai Bennett ra rồi thản nhiên phủi bụi trên áo:
"Chỉ là một loại năng lực đặc biệt thôi, đừng để tâm quá.
Trông cậu thảm hại thế này, nếu tôi không ra tay thì cái đống sắt vụn kia đã nghiền nát cậu từ lâu rồi.
"Bennett lúc này mới hoàn hồn, cậu gãi đầu cười hì hì dù trên người đầy vết thương chằng chịt.
Ánh mắt cậu nhìn Amon hiện rõ vẻ hâm mộ tột độ:
"Chào cậu!
Tôi là Bennett, Đội Trưởng Đội Mạo Hiểm Benny!
Dù hôm nay xém chút nữa là 'xong đời', nhưng gặp được một người ngầu như cậu thì đúng là may mắn của tôi rồi!
Cậu tên là gì vậy?
Cậu cũng là nhà mạo hiểm sao?"
Amon nhìn bộ dạng tơi tả của cậu thiếu niên kém mình một tuổi, thầm nghĩ cái
"vận rủi"
này đúng là danh bất hư truyền.
Cậu điềm tĩnh đáp:
"Tôi là Amon.
Vừa mới đăng ký vào Hiệp hội sáng nay thôi.
"Amon liếc nhìn những vết thương chằng chịt trên người Bennett, rồi lại nhìn về phía đống phế tích của Thủ Vệ Di Tích đã bị cậu rút cạn tinh hoa.
Cậu thản nhiên phủi lớp bụi kim loại còn sót lại trên tay, gương mặt vẫn giữ vẻ ôn hòa:
"Cậu có đi về chung không?
Trông cậu thảm hại thế này, để cậu tự lết về chắc lại đụng thêm mấy rắc rối nữa mất.
"Bennett nghe vậy thì đôi mắt sáng rực lên, vẻ mặt đầy cảm kích xen lẫn chút lúng túng.
Cậu gãi đầu, khẽ xuýt xoa vì chạm vào vết bầm trên trán:
"Được.
được sao?
Có cậu đi cùng thì tôi yên tâm hơn nhiều rồi!
Nói thật là cái vận rủi của tôi thỉnh thoảng 'khó đỡ' lắm, đi một mình khéo lại bị đá lăn trúng đầu không chừng.
Cảm ơn cậu nhé, Amon!
"Amon không nói gì thêm, cậu lẳng lặng vận hành Nirvana Seal.
Một luồng khí tức mờ ảo bao phủ lấy cả hai, kích hoạt kỹ năng Tàng Hình vừa cướp đoạt được từ tên Kẻ Đòi Nợ lúc nãy.
"Đi thôi.
Nhớ bám sát tôi đấy.
"Hai thiếu niên, một người trầm ổn bí ẩn, một người nhiệt huyết nhưng đầy thương tích, lặng lẽ rời khỏi Thiên Phong Thần Điện.
Dù chỉ mới gặp mặt và cách nhau một tuổi, nhưng Amon thầm nghĩ, có lẽ đây là
"nhân vật"
thú vị nhất mà cậu từng gặp kể từ khi đến thế giới này.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập