Chương 9: Cướp Của Người Giàu Chia Cho Người Nghèo

Trên đường trở về thành Mondstadt, Amon lững thững đi bên cạnh Bennett, đôi mắt xanh thẳm thi thoảng liếc nhìn bộ dạng tàn tạ của người bạn mới quen.

Cậu không nhịn được tò mò mà lên tiếng hỏi:

"Này Bennett, cậu đã làm gì mà để con Thủ Vệ Di Tích đó dí chạy tóe khói từ tận thần điện ra đến đây vậy?"

Bennett gãi đầu cười, gương mặt lấm lem lộ rõ vẻ xui xẻo đặc trưng:

"À.

chuyện là thế này.

Lúc nãy tôi đang hì hục đào một cái kho báu vừa tìm được thì bất ngờ bị một đám Hilichurl lao ra cướp đoạt mất.

Sau một hồi chật vật đánh bại bọn chúng để lấy lại rương, tôi mới tá hỏa phát hiện ra đó không phải kho báu bình thường.

"Cậu thiếu niên nuốt nước bọt, giọng run run nhớ lại:

"Cái rương đó là của Klee!

Bên trong chẳng có vàng bạc gì cả, chỉ có một quả bom to bự đang đếm ngược sắp nổ khi không mở đúng cách.

Tôi hoảng quá, ném đại quả bom đi để giữ mạng, ai dè thế nào không biết nó lại bay trúng ngay đầu con Thủ Vệ Di Tích đang ngủ say gần đó.

Thế là.

bùm một cái, nó thức dậy và rượt tôi hơn một tiếng đồng hồ luôn!

"Nghe xong câu chuyện, Amon chỉ biết im lặng, trong lòng thầm than cái vận rủi

"đỉnh cấp"

của Bennett.

Vừa đụng trúng

"kho báu"

của Klee, vừa đánh thức cỗ máy chiến tranh cổ đại theo cách không thể ngờ tới nhất, đúng là danh bất hư truyền.

"Cậu.

đúng là một thiên tài theo cách riêng đấy, "

Amon lắc đầu thở dài,

"Bị nó rượt hơn một tiếng mà vẫn còn lành lặn để gặp tôi, mạng cậu cũng lớn lắm.

"Bennett nhe răng cười, vẻ lạc quan lại tràn đầy:

"Hì hì, thói quen rồi mà!

Nhưng mà Amon này, cậu mạnh thật đấy, cái chiêu biến hình lúc nãy thực sự làm tôi lác mắt luôn!

"Hai người vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc cổng thành Mondstadt đã hiện ra trước mắt.

Amon liếc nhìn dòng người qua lại, thầm nghĩ có lẽ nên đưa Bennett đi băng bó vết thương trước khi cái vận rủi của cậu ta lại khiến cả hai gặp rắc rối ngay tại cổng thành.

Amon dẫn Bennett quay trở lại quầy Hiệp Hội Nhà Mạo Hiểm.

Dù không mang theo linh kiện gì sét nào của con Thủ Vệ Di Tích để làm bằng chứng, nhưng với sự xác nhận nhiệt tình của

"nhân chứng sống"

Bennett, người vừa bị nó rượt đuổi đến suýt mất mạng, Katheryne đã nhanh chóng làm thủ tục để Amon nhận lấy số thù lao hậu hĩnh.

Sau đó, Amon đưa Bennett đến Giáo Đường Tây Phong.

Tại đây, Barbara đã dùng năng lực chữa trị để giúp Bennett xóa đi những vết bầm tím và trầy xước.

Khi Bennett đã hồi phục vẻ năng nổ thường ngày, Amon hào hứng dẫn cậu đến quán Người Săn Hươu để chiêu đãi một bữa thịnh soạn bằng số Mora vừa nhận được.

Sau khi ăn uống no nê, cậu chia tay Bennett xong, Amon liền quay về phòng gặp mặt Lumine và Paimon.

Mọi việc diễn ra đúng như dự kiến:

Venti đã mượn đàn thất bại và đang lên kế hoạch lén vào trộm đàn sau 6 giờ chiều.

Trong lúc chờ đợi thời điểm hành động, tên hát rong đó vẫn đang thong dong ở quán rượu.

Amon đứng tựa lưng vào tường, đôi mắt xanh thẳm khẽ liếc nhìn chiếc đồng hồ đang chậm rãi điểm nhịp.

Cậu thừa biết phải chờ đến tận khuya nay, khi Jean xuất hiện thì mọi chuyện mới thực sự dễ bề hành động.

Nhìn sang Lumine và Paimon vẫn đang vẻ mặt đầy suy tư về kế hoạch của Venti, Amon thò tay vào túi, lấy ra một túi Mora căng phồng, thành quả từ phi vụ

"mượn"

của Đạo Bảo Đoàn lúc trước, rồi thản nhiên đưa cho hai người:

"Hai người cầm lấy mà đi ăn cơm đi, thích ăn gì thì cứ gọi.

Tôi có chút việc riêng phải giải quyết, tối nay gặp lại.

"Paimon sáng rực mắt khi đón lấy túi tiền nặng trịch, nhanh nhảu gật đầu:

"Oa!

Amon hào phóng quá!

Vậy tụi này không khách sáo đâu nhé, Lumine, đi ăn thôi!

"Lumine nhận túi Mora, khẽ nhìn Amon với vẻ thắc mắc nhưng cũng không gặng hỏi thêm.

Sau khi hai người bạn rời đi, Amon khẽ mỉm cười.

Không bao lâu sau, làn khói trắng của Nirvana Seal bùng lên giữa màn tuyết trắng xóa mịt mù của Long Tích Tuyết Sơn.

Sau khi hóa thành đại bàng bay thẳng từ Mondstadt đến lưng chừng núi, Amon đáp xuống ngay trước mục tiêu khổng lồ mà cậu đã nhắm tới, một con Cần Cẩu Di Tích đang chìm trong giấc ngủ.

So với Thủ Vệ Di Tích thông thường, cỗ máy này to lớn và hung hãn hơn nhiều.

Nhưng đối với Amon lúc này, nó chỉ là một nguồn

"nguyên liệu"

cao cấp.

Không nói lời thừa thãi, Amon lập tức phát động Nirvana Seal, trực tiếp tiến vào hình thái Seraphel.

Lần này, sự cộng hưởng năng lượng diễn ra ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

Khi Nirvana Seal nuốt chửng lõi năng lượng của Cần Cầu Di Tích, cơ thể Seraphel bắt đầu giãn nở dữ dội.

Lớp giáp trắng bạc ban đầu giờ đây được bồi đắp thêm những tấm kim loại cổ đại cứng cáp, chiều cao từ 5m vọt lên tới 10m, sừng sững như một tòa tháp cơ giới giữa bão tuyết.

Hai chiếc sừng trên trán dài ra và sắc lẹm, đôi mắt lam rực sáng uy nghiêm, toàn thân tỏa ra áp lực kinh người.

Amon khế siết chặt nắm đấm khổng lồ, cảm nhận sự bùng nổ sức mạnh vượt xa mọi giới hạn trước đó.

Cậu kiểm tra lại một vòng, cảm giác vô cùng thỏa mãn với sự tiến hóa vượt bậc này.

Đặc biệt, cậu nhận ra một khả năng mới:

hai lòng bàn tay bọc thép giờ đây có thể tích tụ năng lượng để bắn ra những tia laser chết chóc.

Lần cường hóa từ việc cướp đoạt lõi năng lượng của Cần Cẩu Di Tích không chỉ mang lại hình thể đồ sộ mà còn khiến các năng lực cốt lõi như Kho Đồ, Tốc Biến và Tàng Hình trở nên mượt mà, hoàn mỹ đến cực điểm.

Không còn độ trễ, không còn tiếng động, mọi thứ vận hành như một phần bản năng tự nhiên của cơ thể.

Amon thu lại hình thái Seraphel, trở về hình người rồi khẽ tập trung ý niệm phát động Tốc Biến.

Vút!

Trong chớp mắt, bóng dáng cậu biến mất giữa bão tuyết và xuất hiện ngay lập tức bên trong căn phòng bí mật sâu thẳm của Cung Điện Cổ.

Không gian nơi đây tĩnh mịch, cổ kính, tách biệt hoàn toàn với cái lạnh lẽo bên ngoài.

Ngay giữa phòng, thanh trọng kiếm Tuyết Vùi Tinh Ngân được cắm trên bệ đá, tỏa ra luồng ánh sáng xanh băng giá lung linh, soi rọi khắp căn phòng tối tăm.

Trên các vách tường xung quanh là những hình vẽ cổ xưa về một nền văn minh đã mất.

Amon đưa mắt lướt qua, những hình ảnh này cậu đã nhìn đi nhìn lại không biết bao nhiêu lần từ trong game ra đến ngoài đời thực, nhưng thú thật, cậu vẫn chẳng thể hiểu nổi những thông điệp huyền bí mà chúng muốn truyền tải.

"Rắc rối quá, dẹp qua một bên đi."

Amon thầm nhủ, không buồn quan tâm đến những bí ẩn lịch sử đó nữa.

Cậu tiến lại gần bệ đá, thản nhiên đưa một tay ra, nắm lấy chuôi kiếm và nhấc bổng Tuyết Vùi Tinh Ngân lên.

Thanh trọng kiếm nặng nề vốn cần những chiến binh lực lưỡng nhất mới sử dụng được, nay nằm trong tay Amon lại nhẹ tựa như một thanh kiếm đơn bình thường.

Khẽ vung một đường, ánh sáng xanh xé toạc bóng tối trong căn phòng cổ.

Cậu vô cùng thỏa mãn với món vũ khí mới này, cảm nhận rõ rệt sự cộng hưởng giữa sức mạnh cơ bắp của mình và độ sắc lạnh của thép tinh ngân.

Sau khi thu hồi Tuyết Vùi Tinh Ngân vào Kho Đồ.

Amon liếc nhìn đồng hồ, thời gian vẫn còn sớm trước khi cuộc hẹn 6 giờ chiều tại giáo đường diễn ra.

Ngẫm đi ngẫm lại một hồi về cái kế hoạch

"mượn đồ"

đầy sơ hở của Venti, Amon quyết định chơi chiêu

"gậy ông đập lưng ông"

Cậu thầm tính toán:

đợi đến đúng thời điểm, cậu sẽ hóa thành đại bàng kết hợp với kỹ năng Tàng Hình để phục kích ngay phía ngoài giáo đường.

Chỉ cần thấy Thuật Sĩ Cicin của Fatui ôm đàn chạy ra sau khi phỗng tay trên của Lumine, cậu sẽ trực tiếp lao xuống cướp luôn mà không tốn chút sức lực nào.

"Để bọn Fatui làm chân chạy vặt cho mình cũng không tệ, "

Amon vui vẻ nói thầm.

Nhìn lại đồng hồ thấy vẫn còn kha khá thời gian trước 6 giờ chiều, Amon nảy ra một ý tưởng

"nhân văn"

hơn.

Cậu quyết định đi thực hiện lý tưởng

"cướp của người giàu chia cho người nghèo"

Trong tâm niệm của cậu,

"người giàu"

đương nhiên là lũ Đạo Bảo Đoàn chuyên đi vơ vét của người khác, còn

"người nghèo"

không ai khác chính là hai kẻ lữ hành khốn khổ đang phải lăn lộn kiếm từng đồng Mora tên là Amon và Lumine.

Nghĩ là làm, Amon kích hoạt Tầm Nhìn Đại Bàng.

Đôi mắt lam sắc lẹm lướt qua các khe núi và thung lũng quanh vùng chân núi tuyết.

Chẳng mấy chốc, cậu đã phát hiện ra một doanh trại Đạo Bảo Đoàn khá lớn đang hì hục vận chuyển những thùng gỗ nặng trịch, có vẻ như chúng vừa

"trúng mánh"

từ một phi vụ nào đó.

"Mục tiêu đây rồi.

"Amon không vội vàng.

Cậu kích hoạt Tàng Hình, cơ thể hoàn toàn hòa vào màn tuyết trắng xóa.

Với tốc độ của Tốc Biến đã được nâng cấp lên mức hoàn mỹ, Amon lướt đi giữa những bông tuyết mà không để lại một dấu chân nào.

Với tốc độ Tốc Biến đã được nâng cấp lên mức hoàn mỹ, Amon lướt đi như một bóng ma giữa trại của đám Đạo Bảo Đoàn.

Trong trạng thái Tàng Hình, cậu áp sát những thùng hàng và bao tải Mora nặng trĩu mà bọn chúng vừa dày công thu lượm được.

Vút!

Vút!

Vút!

Chỉ trong vài nhịp thở, Amon liên tục thi triển Tốc Biến đi qua từng vị trí chiến lược.

Mỗi nơi cậu lướt qua, những rương báu, túi tiền và cổ vật quý giá đều biến mất không một dấu vết, trực tiếp bị hút gọn vào Kho Đồ.

Đám Đạo Bảo Đoàn đang đứng canh gác và kiểm kê bỗng thấy tay mình nhẹ bẫng, những món đồ vừa cầm trên tay hay đặt ngay dưới chân bỗng chốc bốc hơi vào không khí.

"Cái.

cái gì thế này?

Mora của tao đâu?."

"Đại ca!

Thùng đồ cổ biến mất rồi!

Ma.

có ma!

"Tiếng la hét hỗn loạn vang lên khắp doanh trại.

Bọn chúng hoảng hốt quờ quạng trong không trung, mặt cắt không còn giọt máu khi chứng kiến khối tài sản khổng lồ

"bốc hơi"

ngay trước mắt.

Trong khi đám trộm đang ngẩn ngơ và sợ hãi tột độ, Amon đã âm thầm rút lui ra khỏi phạm vi doanh trại.

Cậu hiện thân ở một mỏm đá xa xa, khẽ kiểm tra lại Kho Đồ.

Số lượng Mora và bảo vật lần này đủ để hai người lữ hành

"nghèo khổ"

là cậu và Lumine sống dư dả ở Mondstadt trong một thời gian dài.

"Chia cho người nghèo xong rồi, giờ thì chuẩn bị đi 'nhận quà' từ Fatui thôi.

"Amon liếc nhìn đồng hồ, trời đã bắt đầu ngả về chiều.

Cậu hóa thân thành đại bàng, vỗ cánh mạnh mẽ xé toạc màn sương mù của núi tuyết, bay thẳng về hướng Đại Giáo Đường Mondstadt.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập