“Im mồm đi bản thể Venom”.
“Ta không nhớ bản thân mình nói nhiều như vậy”.
Từng mảng Symbiote suit nhanh chóng bao trùm lấy cơ thể của Trọng Sinh.
Sau nhiều năm trùng sinh qua thời đại nay, cũng như có bản thể Klyntar của hắn.
Y biết bản thân bản thể klyntar của mình có thể nuốt chửng máu thịt của mình để mã gen.
Hay còn gọi là các codex được chứa đựng của hai vũ khí sát thần, cũng như nhận thêm năng lực mới.
Nhưng vì sao mà không sử dụng được hai thứ vũ khí này đối với y vẫn là một bí mật chưa rõ.
Hiện tại Trọng Sinh hắn mở được hai dạng đó là dạng mà venom ký sinh spider-man, hắn thường hay dùng dạng này chiến đấu.
Vì dạng này vừa gọn nhỏ phù hợp ám sát nhanh nhẹn hoạt động thoải mái, quan trọng là hành tung dễ giấu, mà hình dạng không vẫn giống con người.
Và cũng đã đủ để sức mạnh để phòng bị được hầu hết mối nguy ở thế giới này.
Ngoài ra dạng còn lại y mở ra chính là chân thân Venom.
Thân Hình to lớn như quái nhân răng nanh sắt nhọn, trảo dài sắc lẻm.
Y chỉ mới dùng dạng này một lần khi đại náo ngàn quân, cũng là lần biển máu xác người đầy đất, máu ngựa thành sông.
Kẻ thấy dạng này của y cuối cùng chưa ai sống sót.
Không nghĩ nhiều y đưa tay ra một tơ đen liền phóng ra, chiếc tơ đen này liền kéo người y lao tới.
Cứ thế Trọng sinh di chuyển trên những trần nhà, cành cây.
Từng cành cây tiếng gió xào xạc qua từng giác quan của y.
Nhờ giác quan nhạy bén của bản thể klyntar, một giọng nói thiếu nữ phát nhanh chóng truyền tới thính giác y.
“Hai tỷ muội nhanh chạy, ta cầm chân lũ cướp này”.
“Không được Mạnh Cơ tỷ bọn muội không thể bỏ tỷ lại được”.
“Hai muội nói gì vậy trong này cũng chỉ ta biết võ, nhưng ta bị thương còn hai muội ở đây cầm chân ta”.
“Cơ hội sống sót sẽ ít đi, nhanh chạy”.
“Nhưng…”.
Không để Mạnh Huyền nói tiếp, Liên Chân liền cầm tay của nàng kéo nàng rời đi.
“Còn nhưng nhị cái gì”.
“Mạnh Cơ tỷ tỷ nói không sai, chúng ta ở lại chính là cầm chân chị ấy”.
“Không bằng chạy có thể ca ba còn chiếm được một tơ sinh cơ”.
Bên này Trọng Sinh nghe vậy liền cảm giác không thể chậm trễ thêm liền tăng tốc mà di chuyển.
Bên Phía Mạnh Cơ nàng từng cùng cha luyện võ từ nhỏ, tuy không gọi là vô địch nhưng cũng gọi là tự hào giòng dõi.
Nếu không phải bị thương mấy tên cướp này có thể làm khó nàng.
Một tên gầy gò trong đám từ từ bước lên.
“Mỹ nhân đừng chống cự nữa, cứ lên làm áp trại phu nhân của ta”.
“Ta sẽ cho các nàng sung sướng được không ?
“Chó dơ sủa bậy, ai là áp trại phu nhân của ngươi, tên thổ phỉ làm chuyện thương thiên hại lý”.
“Xông lên xem bổn cô nương vài quyền diệt gọn các ngươi”.
Tên gầy gò nhìn thân hình của Mạnh Cơ, ánh mắt đảo lên xuống của hắn lộ ra vẻ dâm tà.
Không giống sư muội nàng.
Trải qua những huấn luyện của cha, ăn uống đầy đủ cơ thể nàng dường như phát triển đẩy đà uốn lượn, vòng nào ra vòng nấy.
Làn da trắng mịn cùng mái tóc dài, điểm lên khuôn mặt sắc sảo.
Chính là khiến đàn ông nhìn vào một thân thần hồn điên đảo, không thể rời mắt.
Nhưng nàng võ công cao cường những tên nhắm tới nàng dường như đều đã bị nàng đưa giống của mấy tên đó về trời.
Một tên trong nhóm thổ phỉ liền đi lên trước.
“Đại ca, để ta lên trước chắc chắn bắt được nàng ta về cho ngài”.
Nói xong tên đó liền lao lên hướng về phía của Mạnh Cơ mà vồ tới, khuôn mặt hắn nộ ra một nụ cười đê tiện.
Đầu y nghỉ tới việc được ôm người đẹp vào lòng sao có thể không phấn khích.
Nhưng nhanh chóng Mạnh Cơ cho hắn biết cô là con nhà võ, mặc dù bị thương nhưng với cơ thể uyển chuyển của nàng.
Hai tay nàng giơ ngang ra giữ thăng bằng cho cơ thể, uyển chuyển xoay người một cước đá vào mặt tên thổ phỉ.
Cú đã của nàng khiến hắn ôm lấy sống mũi chảy máu của mình, nhưng không dừng lại nhanh chóng uyển chuyển chân vừa tung cước đáp đất.
Giữ thăng bằng chân còn lại liền tung ra cước thứ hai đá thẳng vào giữa háng của tên thổ phỉ.
Khiến hắn có chút bất ngờ khuôn mặt chuyển dần sang đau đớn rồi ngất đi.
Tên thủ lĩnh thấy vậy liền tức giận mắng lớn.
“Chỉ là một đứa con gái, vậy mà còn không thể bắt được”.
“Phu nhân tương lai của ta, ta khuyên cô nên từ bỏ trống cự”.
“Các chị em cô không thể chạy được đâu, anh em ta đã mai phục quanh đây”.
“Đến một con ruồi cũng không thể bay ra”.
“Anh em xông lên, bắt cô ta cho ta”.
Vừa nói tên thổ phỉ liền ra lệnh anh em hắn đông đảo chạy lên bắt giữ.
Mạnh cơ với thân thể bị thương chống trả, cũng chỉ cản chở được hai tên rồi cũng kiệt sức nhanh chóng đánh ngã nhào ra sau.
Một thân nàng y phục liền cũng là bị mấy tên thổ phỉ tiện tay xé rách, nàng đứng trước tình cảnh này ôm lấy cơ thể.
Từ từ ngước mặt lên trời.
“Ông trời ơi sao lại chơi đùa với chị em nhà ta như vậy”.
“Gia tộc diệt môn, giờ lại không chừa lại chúng ta một con đường sống”.
Vừa nói giọng nàng vừa có vẻ trách đời, trên khuôn mặt tráng lệ của nàng vậy mà rơi xuống một giọt nước mắt bi ai.
Nàng cũng liền có ý nghĩ ngay khi lũ cướp tới gần nàng sẽ cắn lưỡi tử tử, dù sao thà chết cũng không để lũ thổ phỉ làm nhục.
Đám Thổ Phỉ càng ngày càng tới gần, mà nàng cũng hạ quyết tâm.
Nhưng đột nhiên cả người nàng nhanh chóng được choàng lấy chiếc áo vải dù hơi cũ.
Nhưng cũng giúp nàng che đi cơ thể, giọng nói quen thuộc, nhưng cũng có vài phần lạ lẩm phát ra.
“Vậy ra các ngươi làm nương tử ta khóc”.
Mạnh Cơ từ từ ngước nhìn lên bóng lưng ấy, khuôn mặt cùng mái tóc dài.
Nàng không thể nhầm lẫn được.
“Ngươi là phu quân ?
“Ồ vậy mà lại chịu gọi ta là phu quân cơ đấy”.
Trọng Sinh khóe miệng nở nụ cười quay người cuối xuống, từ từ đưa tay lau đi giọt nước mắt của Mạnh Cơ.
“Ngồi đây chờ ta giải quyết đám đó được chứ”.
Phu quân gầy gò trước đó đâu, tại sao bây giờ cảm giác lại không giống bộ dạng hèn mọn nhu nhược đâu, tại sao bây giờ nàng lại cảm thấy an tâm với lời nói của hắn như vậy.
Trong suy nghĩ của nàng, vị phu quân nàng từng khinh miệt, vậy sao giờ trước mặt ta lại đáng tin như vậy.
Khuôn mặt nàng bổng khẽ đỏ, cúi mặt xuống mặt đất thẹn thùng nói.
“Cẩn thận”.
Trọng Sinh gật đầu giọng nói tự tin.
“Được”.
Nói xong khuôn mặt y nhanh chóng được bọc lại vào bộ đồ symbiote, hắn cố ý để lộ ra khuôn mặt chính là để chấn an Mạnh Cơ.
Cũng như tránh để xảy ra hiểu lầm không đáng có.
Một tên thổ phỉ nhìn Trọng Sinh khuôn mặt lộ rõ vẻ thắc mắc.
“Tên đồ đen đó là cái gì vậy”.
“Còn Bộ đồ đó là sao”.
Nhưng chưa kịp để y nói xong.
Trọng Sinh liền bật người tới, một quyền tung ra nhắm thẳng vào ngực của tên thổ phỉ khiến hắn bay xa chục mét.
Nhưng tên còn lại liền chảy mồ hôi, tốc độ lực quyền đó hắn còn là con người sao.
“Các ngươi sợ cái gì chúng ta có nhiều người”.
“Còn hắn chỉ có một mình”.
Nghe lời tên thủ lĩnh cả đám lao vào mong muốn lấy số lượng áp đảo Trọng Sinh, nhưng mỗi tên thổ phỉ đều không chịu nổi hắn một quyền.
Tên nào tên nấy lăn quay trên mặt đất.
Từ đằng sau một cái bóng lao vào hắn, tên thổ phỉ gầy cùng thanh đao.
Mạnh Cơ thấy vậy liền cảnh báo y”Cẩn Thận”.
Nhưng nhanh chóng Trọng Sinh phản ứng lại với nguy hiểm, với codex spider man đã mở khóa y có giác quan nhện có thể cảm nhận nguy hiểm, muốn đánh lén y chuyện không thể.
Nói xong hắn quay người một tay nhanh chóng đưa lên bóp thẳng đầu tên thủ lĩnh.
“Ngươi không thể nào là con người”.
bộ giáp Symbiote theo ý chí của Trọng Sinh nhanh chóng thu lại phần giáp đầu để lộ ra diện mạo của y.
đôi mắt của y từ từ mở ra lộ ra hai bên mắt đen đục.
“Trách thì trách ngươi đụng vào người của ta”.
Nói xong Trọng Sinh liền tăng lực một bóp nát đầu tên thổ phỉ.
Tấu Chương Xong.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập