Tại bên trong một căn phòng diện tích cực lớn, ít ỏi ánh sáng từ bên ngoài len lỏi vào trong căn phòng thông qua khe rèm che cửa sổ, chiếu sáng lên bối cảnh mờ mịt trong phòng.
Đầu cửa phòng bên góc trái là một cái bàn học với phía trên là chất đầy sách vở được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, bên góc phải là một chiếc bàn với một dàn máy tính chất lượng cao.
Cuối căn phòng là một khu vực để đầy dụng cụ và máy móc tập thể hình.
Ở giữa bên trái phòng liền là một tủ đồ quần áo và một tủ cất giày.
Đối diện bên phải liền là một cái giường mềm mại to lớn, trên giường, có một thanh niên tầm khoảng 23~25 tuổi, đang nằm ngáy o o trên đó, thỉnh thoảng anh còn lăn qua lăn lại đổi chỗ.
Nhìn sơ qua là có thể thấy được, điều kiện gia đình của căn phòng này có thể nói là khá giả.
Cộc cộc cộc!
Bỗng nhiên, từ bên ngoài cửa phòng liền vang lên một tiếng gõ cửa, kèm theo đó là một giọng nói của nữ sinh.
"Anh hai, anh đã dậy chưa?"
Trần Tĩnh Du nguyên bản đang ngủ say như chết, tự nhiên nghe được âm thanh quen thuộc ở bên ngoài cửa phòng truyền đến.
Anh lập tức như phản xạ có điều kiện, mở ra hai mắt, bật người ngồi dậy tỉnh cả ngủ.
Qua một chút thời gian, anh mới từ từ lấy lại tinh thần, ngáp dài một cái rồi vò vò cái đầu tóc rối bời của mình, đưa tay mò lấy điện thoại ở trên đầu giường nhìn xem một chút.
Trên điện thoại biểu hiện là:
Ngày 17 – Tháng 7 – Năm 2243.
09:
37 Giờ.
"Tới rồi, tới rồi.
"Trần Tĩnh Du vội vàng nói một tiếng, đi xuống giường mang vào dép lê, sẵn tiện kéo ra rèm cửa sổ một cái.
Xoạt!
Lập tức, cả căn phòng đều được ánh nắng mặt trời từ bên ngoài tràn vào chiếu sáng, đồng thời, trước mặt còn xuất hiện một cái giao diện điện tử màu lam quang.
[Không rõ lực lượng đang xâm nhập vào Thế Giới này.
[Tỉ lệ Thế Giới đã bị Đồng Hóa:
02.
76%.
[Thế Giới hoàn toàn Đồng Hóa 100.
00%, Kỷ Nguyên Trò Chơi sẽ lập tức giáng lâm, Vạn Vật đều sẽ bị Trò Chơi Hóa.
[Bạn là người duy nhất có được Đặc Quyền mở ra Kỷ Nguyên Trò Chơi sớm hơn, bị Trò Chơi Hóa trở thành Người Chơi ngay bây giờ.
[Bạn có muốn mở ra Kỷ Nguyên Trò Chơi?
[Có/Không?
Trần Tĩnh Du nhìn lên những dòng chữ hiển thị ở phía trên giao diện điện tử, cũng không có gì bất ngờ.
Bốn ngày trước, cái màn hình điện tử màu lam quang quỷ dị này liền đã xuất hiện ở trước mặt anh khi mới ngủ dậy.
Mở mắt ra, anh đã nhìn thấy nó lơ lửng trước mặt mình, Trần Tĩnh Du còn tưởng mình đã bị ảo giác do ngủ quá nhiều, nhưng sau khi nhiều lần thử nghiệm.
Anh đã chắc chắn rằng, đây không phải là ảo giác, mà nó thực sự tồn tại, chỉ là, thứ này chỉ có duy nhất một mình anh nhìn thấy được.
Khoảng cách đã bốn ngày thời gian trôi qua kể từ khi nó xuất hiện, ngày đầu tiên nó xuất hiện tỉ lệ Thế Giới bị Đồng Hóa còn chưa bắt đầu là 0%, nhưng hiện nay đã bị Đồng Hóa gần 3% rồi.
Trần Tĩnh Du không biết khi tỉ lệ Đồng Hóa hoàn thành 100%, Thế Giới này sẽ ra sao?
Và mở ra Kỷ Nguyên Trò Chơi, trở thành Người Chơi sẽ biến thành dạng gì?
Cho nên, đến giờ anh vẫn không tùy tiện mở ra Kỷ Nguyên Trò Chơi mà vẫn để nguyên nó một chỗ.
Hằng ngày, mỗi lần tỉnh ngủ mở mắt ra, cái bảng giao diện điện tử này cũng sẽ đúng lúc xuất hiện trước mặt anh.
Cứ như là nó đang nhắc nhở anh là phải nhanh chóng mở ra Kỷ Nguyên Trò Chơi trở thành Người Chơi vậy!
Trần Tĩnh Du quơ quơ tay, đem cái màn hình giao diện kia đẩy qua một bên, đi tới mở cửa.
Cạch!
Mở cửa ra, đập vào mắt anh liền là một thiếu nữ tầm khoảng 18~19 tuổi, dáng người thon gọn nhỏ nhắn.
Trên mặt ngũ quan mười phần tinh xảo, một đầu tóc đen được thất bím thả dài ở đằng sau, lộ ra tràn đầy khí tức thanh thuần của thiếu nữ.
Đáng tiếc, hiện giờ thiếu nữ này không phải đứng ở trước mặt anh, mà lại đang ngồi trên một cỗ xe lăn.
Đây chính là em gái của Trần Tĩnh Du, gọi là Trần Tĩnh Dao, cô năm nay đã 18 tuổi, là sinh viên đại học năm nhất.
"Anh lại thức khuya nữa sao?"
Trần Tĩnh Dao thở dài nói.
Trần Tĩnh Du xoa xoa đầu tóc rối bời của mình, ngồi xổm xuống trước mặt cô, nói:
"Anh xin lỗi."
"Hôm nay đúng 0:
00h là trò chơi « Dị Vực » sẽ ra mắt, Neural Device dạng Cabin cũng sẽ được giảm giá 80% chỉ với giới hạn 1000 chiếc trên toàn cầu."
"Nên anh phải tranh thủ thời gian săn nó, hơn nữa, lỡ như không săn được Neural Device dạng Cabin.
.."
"Anh cũng phải mua hai cái Neural Device dạng mũ để đề phòng hết hàng."
"Cái trò chơi quỷ này còn giới hạn Neural Device nữa, một khi đã bán hết trên toàn cầu, liền sẽ không còn sản xuất thêm nữa!
"« Dị Vực »!
Là một trò chơi Thực Tế Ảo vượt qua mọi thời đại mới vừa ra mắt và thịnh hành cách đây không lâu.
Nghe nói là từ hơn 100 quốc gia liên hợp lại khai thác đi ra trò chơi Thực Tế Ảo.
Độ mô phỏng thực tế lên tới 100%, hơn nữa còn có thể tùy ý điều chỉnh mức độ thực tế, sẽ không dễ dàng bị ảnh hưởng gì đến hiện thực.
Nó cho phép mọi người đưa ý thức của mình vào trong thế giới trò chơi bằng cách thông qua một cỗ máy điện tử gọi là Neural Device (Thiết bị thần kinh)
Bên trong « Dị Vực » là một mảnh thế giới bao la bát ngát vô tận, có rất nhiều Vùng Đất và đủ loại Chủng Tộc khác nhau ngoài con người.
Khi tham gia vào « Dị Vực » trở thành Người Chơi, mỗi một người đều sẽ được phép rút ra ngẫu nhiên Chủng Tộc, Thiên Phú và Chức Nghiệp của mình.
Người Chơi có thể đi đến các Vùng Đất khác nhau để tiến hành đánh quái, săn Boss, hoặc làm Nhiệm Vụ để thăng cấp và thu thập đủ loại chiến lợi phẩm.
Mỗi một Vùng Đất đều sẽ có những dạng quái vật và Boss khác nhau, kèm theo đó là đủ loại Phó Bản đang chờ những Người Chơi đến khai phá và chinh phục.
Đồng thời cũng sẽ có vô số NPC với những Chủng Tộc khác nhau tương tác và hỗ trợ cho Người Chơi, như là:
Dị Nhân Loại, Tiên Linh, Yêu Tinh, Cự Long.
V.
v.
Bọn họ có thể ban cho Người Chơi các Nhiệm Vụ lớn nhỏ khác nhau hay là mở ra Cửa Hàng giao dịch đủ loại Vật Phẩm.
Hoặc cũng có thể kết thân với bọn họ nếu như Người Chơi muốn.
Điều quan trọng nhất, chính là bên trong trò chơi « Dị Vực » thu thập được Vàng, một loại tiền tệ thông dụng trong thế giới đó.
Có thể đổi thành tiền thật ở ngoài đời, chỉ dựa vào một điểm này, nó đã cấp tốc chiếm lĩnh thị trường, vang dội toàn thế giới.
Trần Tĩnh Dao mỉm cười, nói:
"Vậy anh đã săn được chưa?"
"Tất nhiên là được rồi."
Trần Tĩnh Du cười đùa, nháy mắt một cái, nói:
"May mắn không làm nhục mệnh, chỉ săn được hai chiếc mà thôi!"
"Hai chiếc!."
Trần Tĩnh Dao kinh hô, hai tay che miệng, gương mặt nhỏ cực kỳ kinh ngạc, sau đó lại vui vẻ nói:
"Vậy thì tốt quá rồi."
"Anh hai, chúng ta có thể đợi giá cả của Neural Device tăng thêm một chút, mình liền đem bán chiếc còn lại lấy tiền đi.
"Trần Tĩnh Du lắc đầu, cười nói:
"Không cần, anh muốn để nó lại cho em."
"Để lại cho em?"
Trần Tĩnh Dao kinh ngạc nói.
"Đúng, không phải em muốn vào trong thế giới « Dị Vực » để đứng lên lại một lần nữa sao?"
"Anh để lại nó cho em!"
Trần Tĩnh Du nhẹ nhàng vỗ lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô nói.
"Nhưng.
Trần Tĩnh Dao mím môi như muốn nói gì đó.
Trần Tĩnh Du cưng chiều, nói:
"Ngoan, nghe lời anh."
"Hiện giờ chúng ta lại không thiếu tiền, nhưng mà Neural Device dạng Cabin lại quá hiếm."
"Neural Device dạng mũ bình thường thì không nói, nhưng Neural Device dạng Cabin phiên bản giới hạn này lại rất đặc biệt."
"Mỗi một người khi sử dụng Neural Device dạng Cabin khởi tạo ID Nhân Vật trở thành Người Chơi, liền sẽ có một phần thưởng đặc thù dành tặng cho Người Chơi ở trong thế giới « Dị Vực »."
"Phần thưởng này thì anh không biết là gì, rất có thể là Nghề Nghiệp Ẩn hay một Kỹ Năng Đặc Biệt nào đó, cũng có thể là Huyết Mạch, thậm chí là bất kỳ loại Vật Phẩm cao cấp nào khác.
v."
"Nhưng đây chỉ là giới hạn bên trong 1000 chiếc Neural Device dạng Cabin được giảm giá ngày hôm nay mà thôi, sẽ không có thêm bất kỳ một cái Neural Device nào sẽ có phần thưởng như vậy."
"Chỉ riêng về phần thưởng này, giá trị của Neural Device dạng Cabin được bán trong ngày hôm nay phải được tính bằng chục tỷ, chứ không còn là một con số lẻ nữa."
"Mà có khi có tiền cũng không mua được.
"Trần Tĩnh Dao cúi đầu, vẻ mặt đáng thương, hai ngón tay chỉ chỉ vào nhau, nói:
"Em cũng chỉ không muốn anh vất vả.
"Trần Tĩnh Du đứng dậy, xoa xoa đầu cô, nói:
"Tiền không có, chúng ta vẫn có thể từ từ kiếm lại được, nhưng những thứ có giá trị không thể mua lại bằng tiền thì không có dễ dàng kiếm được như vậy."
"Anh, hay là mình đừng có ghép chân nữa, hiện tại em rất tốt, không có vấn đề gì."
"Anh nhìn!"
Trần Tĩnh Dao nói xong, liền muốn thử ngồi dậy một chút.
Trần Tĩnh Du giật mình, vội vàng đè hai bên bả vai cô lại ngồi yên trên xe lăn, nói:
"Không có chuyện gì, em đừng động đậy lung tung."
"Đều tại em, tại em liên lụy đến anh."
"Em xin lỗi!"
Trần Tĩnh Dao khóe mắt đỏ lên, bật khóc nức nở, ôm chặt lấy anh.
Trần Tĩnh Du vỗ vỗ nhẹ sau lưng cô, nói:
"Không sao, mọi thứ đều có anh lo."
"Nếu như may mắn, anh có thể đánh quái rơi xuống được một cái trang bị cao cấp, đến lúc đó bán đấu giá lại, chúng ta sẽ có tiền."
"Tích tiểu thành đại, rồi sẽ đủ tiền cấy ghép chân cho em đứng lên được thôi."
".
"Gặp anh an ủi một hồi, Trần Tĩnh Dao mới ngừng thút thít, nhưng vẫn áp sát ôm chặt lấy anh không thả.
Ừm?
Trần Tĩnh Du cảm giác được trước ngực lớp áo của mình có hơi ấm ướt, liền cúi đầu nhìn xuống.
Đã thấy Trần Tĩnh Dao ủi ủi khuôn mặt nhỏ của mình, mang theo tràn đầy nước mắt và nước mũi vào trước ngực anh, chà xát qua lại lên trên áo, sắc mặt anh lập tức tối đen.
"Tĩnh!
Dao!
"Trong lòng cảm xúc lúc nãy cũng vụt tắt, lấy tay đẩy cái đầu nhỏ của Trần Tĩnh Dao ra ngoài, nhưng hai cánh tay cô vẫn vòng qua sau lưng anh ôm chặt.
"Em đừng có dơ, mau tìm khăn giấy mà lau đi, cái áo này anh mới vừa mua hai ngày trước đó!"
"Hể.
"Đừng có hể với anh, bớt xem anime lại, mau buông ra."
"Được rồi."
Trần Tĩnh Dao lập tức buông tay, ngồi ngay ngắn lại trên ghế xe lăn, khóe miệng mỉm cười như chưa có chuyện gì xảy ra.
Trên gương mặt cũng đã sạch sẽ, nào có một giọt nước mắt nước mũi nào, hiển nhiên là đã chùi sạch sẽ ở trên áo của Trần Tĩnh Du rồi.
"Thật là!"
Trần Tĩnh Du vuốt vuốt mi tâm, nói:
"Em ăn gì chưa?"
"Rồi ạ."
"Ăn gì?"
"Đồ ăn hôm qua mình để ở trong tủ lạnh, vẫn còn chừa lại cho anh, em đã hâm nóng lại để ở dưới bếp, anh mau đánh răng rửa mặt rồi xuống ăn đi."
"Ok!
"Trần Tĩnh Du đẩy em gái nhỏ của mình trở về phòng cô ấy nghỉ ngơi, sau đó đi vào phòng vệ sinh, mở ra vòi nước, nghe tiếng nước chảy róc rách, cúi đầu dùng nước vỗ vỗ gương mặt mình.
Ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào trong gương khuôn mặt đẹp trai ướt đẫm kia, lẩm bẩm nói:
"« Dị Vực ».
Đây chính là cơ hội của mình!
"Hiện giờ, trong nhà chỉ còn lại anh với Trần Tĩnh Dao, ba mẹ anh đều đã mất sớm do một vụ tai nạn giao thông từ hai năm trước, chuyến xe đó đã thay đổi tất cả.
Nguyên bản cả gia đình đang hào hứng vì chuyến du lịch, nhưng tiệc vui lại nhanh chóng tàn, bi kịch liền ập đến với gia đình anh.
Ba mẹ hai anh em vì là ngồi ở đằng trước, nên đã không tránh khỏi, còn ở phía sau anh và Trần Tĩnh Dao lại may mắn hơn, cả hai đều còn sống.
Anh chỉ bị gãy xương một chân và bị cắt vài vết vào da thịt, còn lại là vết thương ngoài da, có thể khôi phục lại, nhưng Trần Tĩnh Dao thì lại khác.
Cô trực tiếp bị mất đi hai chân và bị thương rất nặng, may mắn là vẫn còn sống.
Đợi sau khi được chữa trị và khôi phục tỉnh lại, cô mới biết mình không còn đứng lên được nữa.
Lúc đó, Trần Tĩnh Dao cũng không có biểu hiện gì ra ngoài, không có phẫn nộ la hét, cũng không có đập phá đồ vật, không giống như trong tưởng tượng của mọi người.
Càng là như vậy, Trần Tĩnh Du lại càng sợ, Trần Tĩnh Dao vốn là tuổi mới lớn, đang có một tương lai tươi sáng chờ lấy, nhưng bây giờ lại trở thành một người tàn phế như vậy.
Trần Tĩnh Du không phải là người trải qua cảm giác đó, nhưng anh lại có thể cảm nhận rõ ràng được cảm xúc cực kỳ tiêu cực khi ở gần cô trong khoảng thời gian điều trị.
Ba mẹ mất sớm, còn em gái thì mất đi khả năng đi lại, có thể nói, áp lực trong khoảng thời gian đó đã đè ép cho Trần Tĩnh Du đến nghẹt thở, mọi thứ đều gánh lên vai anh.
Chứ đừng nói đến bản thân Trần Tĩnh Dao, người bị tổn thương là cô, nhưng cô lại là người luôn động lực và an ủi anh.
Lúc đó, vừa chuẩn bị tang lễ cho ba mẹ, vừa nhìn thấy em gái mình như vậy.
Trần Tĩnh Du thật sự rất mệt mỏi và bất lực, anh đã gần như muốn sụp đổ đến mức phải yên lặng rơi lệ một mình.
Đó cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời anh phải khóc và cũng là một lần cuối cùng!
Mặc dù rất mệt mỏi, nhưng nhìn thấy Trần Tĩnh Du dần dần khôi phục sức sống qua từng ngày, anh cũng rất thỏa mãn.
Mặc dù đã khôi phục, nhưng lại không thể đứng lên đi lại được nữa, hơn nữa cảm xúc còn nhạy cảm và kích động hơn trước.
Trần Tĩnh Du cũng muốn em gái mình một lần nữa đứng lên đi lại bình thường, nhưng hai chân của cô đã hoàn toàn phế bỏ, đã không còn khả năng đi lại.
Muốn đứng lên một lần nữa, trừ khi là cấy ghép chân giả.
Tại thời đại công nghệ khoa học kỹ thuật phát triển vượt trội này, thì việc cấy ghép một bộ phận nhân tạo lên cơ thể con người là rất dễ dàng.
Tay chân giả thần kinh cơ giới cùng với trí năng hóa, cực kỳ tiên tiến, không khác gì tay chân thật là bao nhiêu.
Hơn nữa, còn có sức mạnh và linh hoạt hơn tay chân thật của người bình thường rất nhiều.
Thậm chí có nhiều trường hợp còn cố ý chặt đứt tay chân của mình, để được thay thế tay chân giả, chính là vì sức mạnh và sự linh hoạt của tay chân cơ giới.
Thế nhưng là, giá cả của nó lại cực kỳ kinh người, không phải người bình thường có thể mua được!
Nếu là bình thường, Trần Tĩnh Du sẽ vùi đầu đi làm kiếm tiền tiết kiệm để mua sắm chân giả cho Trần Tĩnh Dao.
Thế nhưng tốc độ kiếm tiền bình thường lại quá chậm, mà anh lại muốn em mình có thể đứng lên đi lại với một thời gian sớm nhất.
Bây giờ, « Dị Vực » đã ra mắt, đây chính là cơ hội kiếm tiền nhanh nhất của anh.
Chỉ cần tổ chức hoặc tham gia Party đi đánh Boss, kiếm được vài trang bị cao cấp, hoặc là trực tiếp bán cho Người Chơi đổi thành Vàng.
Hoặc là treo lên trên diễn đàn « Dị Vực » bán, liền có thể sẽ được bán với giá cao nhất trên thị trường.
Với số tài sản đã tích lũy cả đời của ba mẹ để lại, cộng thêm số tiền được bồi thường từ tai nạn, cũng không đủ để mua sắm một cái chân giả cho Trần Tĩnh Dao.
Chứ đừng nói tới là mua hai chân, hơn nữa, còn chưa nói về các loại chi phí cấy ghép.
Hiện tại, Trần Tĩnh Du là người đang giữ cả hai số tiền đó, tổng cộng là 971 triệu.
Nhìn thì rất nhiều, nhưng tại thời đại công nghệ tiên tiến này, nói để đủ nuôi sống một người tới cuối đời là không có khả năng, chứ đừng nói đến là có hai người.
Mà giá tiền của một cái chân giả lại lên tới 23 tỷ, tổng cộng hai chân là 46 tỷ, nếu cộng thêm các loại chi phí nữa cũng gần tới 2~3 tỷ.
Gần 50 tỷ!
Một con số cực kỳ khổng lồ đối với những gia đình khá giả như Trần Tĩnh Du, nếu cứ đi làm kiếm tiền bình thường, thì cho dù có vất vả đi làm cả đời, anh cũng chưa chắc gì kiếm được số tiền đó.
Trừ phi làm mấy việc bất hợp pháp may ra mới có thể gom đủ, nhưng Trần Tĩnh Du sẽ tuyệt đối không đụng tới những chuyện này.
Không chỉ là vì anh, mà còn có cả Trần Tĩnh Dao, nếu như để cô ấy biết được anh hai vì mình mà phải làm những việc như vậy để kiếm tiền.
Cô cũng sẽ cực kỳ thất vọng về anh, thà là không muốn đứng lên lần nữa, còn hơn phải sử dụng số tiền đó để cấy ghép chân.
Cho nên Trần Tĩnh Du mới nói, « Dị Vực » chính là cơ hội của anh!
Truyện vẫn còn đang trong quá trình phát triển, nên sẽ có những lúc ra chương trễ, nhưng ít nhất sẽ là mỗi ngày 1~2 chương, cho nên các bạn cứ yên tâm, cuối cùng, chúc các bạn một lành tốt lành.
Tất cả các sự kiện, nhân vật, tình tiết.
Trong truyện đều hoàn toàn là hư cấu, không phản ánh tới lịch sử sự thật, nếu như có nét tương đồng, đó đơn thuần chỉ là một sự trùng hợp.
XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập