Chương 10: Nghe Nói Hôm Nay Nó Bị Đánh Ngất Xỉu

Chương 10:

Nghe Nói Hôm Nay Nó Bị Đánh Ngất Xiu

Cú đấm của Trịnh Đức lao vun v-út, thậm chí có thể nghe được tiếng xé gió của nó.

Việc Trịnh Đức đột ngột động thủ cũng khiến những thí sinh khác giật mình.

“Tên này thật can đảm, dám tấn c:

ông mà không có tính toán trước,” một nam thí sinh tóc xoăn gần đó đưa ra đánh giá.

Nhưng cũng tốt, từ nãy tới giờ cậu không dám động thủ vì cậu không thể thăm dò được thự lực của Lâm Minh.

Tên Trịnh Đức này dám tấn c-ông cũng giúp những người khác hiểu rõ về Lâm Minh hơn.

Khán đài lúc này cũng như bị một không khí vô hình đè nén, mọi người đều yên lặng trước đòn tấn công của Trịnh Đức.

Họ đều đang trông chờ, trông chờ vào màn trình diễn của kẻ chưa chiến đấu lần nào trên đấu trường.

Đến mức MC cũng nín thở trước cú đấm này.

Cú đấm nhanh đến mức Lâm Minh không kịp nhìn thấy nó, da mặt cậu chỉ cảm nhận được kình phong kéo đến.

Không kịp phản ứng nhiều, Phong Hành Tẩu được cậu bật hết công suất.

Việc thu thập được 144 điểm tỉnh thông của công pháp này giúp cậu hiện tại còn tỉnh thông nó hơn cả Thải Vi, nếu nói đúng, điểm tỉnh thông của Thải Vi về công pháp này chỉ khoảng 80 điểm.

Cơ thể của cậu nhẹ bằng sau khi vận dụng công pháp.

Trước khi cú đấm kịp đến gương mặt điển trai của cậu, thì trong tích tắc đó, cậu đã dịch cơ thể sang trái một mét.

Tay phải của cậu vận Tàn Phong Quyền Pháp.

Kình lực từ 362 điểm tỉnh huyết khiến gân tay của cậu nổi lên.

Một cú đấm được cậu tung ra đáp trả Trịnh Đức, men dọc theo cánh tay đang tung đấm của Trịnh Đức và đáp thẳng vào xương sườn đối thủ.

Bụp!

Một tiếng động vang lên, cơ thể Trịnh Đức bị đẩy ngã về phía sau vì lực đạo mạnh mẽ của cú đấm.

Trịnh Đức cảm thấy một cơn đau dữ đội từ vùng cơ liên sườn truyền về não bộ khiến cậu phải nhăn mặt đau đớn.

Ngay khi lưng của Trịnh Đức ngã về sau và văng ra xa, cậu đã kịp thời xoay người trên không, tung một cú đá về phía đầu của Lâm Minh.

Hon 600 điểm tỉnh huyết bùng nổ, Lâm Minh không kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị một đòn trời giáng vào thái dương.

Bùm!

Lâm Minh trúng đòn đá, cậu bay vài mét đâm sầm vào lồng ánh sáng của đấu trường và b-ất tỉnh.

Lưỡi của cậu vắt sang một bên.

Toàn hội trường im lặng trong vài giây.

Rồi vài chục giây.

Trịnh Đức bất ngờ.

Các thí sinh khác bất ngờ.

Toàn thể học sinh bất ngò.

“Hahaha, hóa ra chỉ là một con hổ giấy a/” một học sinh ngồi gần đấu trường nhất không nhịn được cười mà ôm bụng cười dữ dội.

Ngay lập tức tiếng cười vang lên khắp nơi.

“Trời đất ơi, cười c:

hết ta rồi.

Làm cho cố cuối cùng không chịu nổi một cú đá a.

Lê Đạo Khúc lúc này trọn to mắt và cũng không nhịn nổi cười:

“Đây mới là Lâm Minh mà ta biết a, nãy giờ cứ tưởng nó bị đoạt xá, hahaha.

Tố Quyên nhìn Lâm Minh nằm chỏng vó được dịch chuyển ra khỏi đấu trường mà ôm mặt xấu hổ.

“Trời ơi, tưởng hắn mạnh lắm,” cô nghĩ thầm và quay sang nhìn bạn mình với nét mặt bất đắc dĩ.

MC lúc này mới định thần lại:

“Tiếp tục là một chiến thắng cho thí sinh Trịnh Đức của chúng ta, các bạn cùng vỗ tay nào!

Sau câu nói của MC, tiếng vỗ tay vang lên khắp nơi cùng vô số lời chế giễu Lâm Minh.

Tập trung vào ý chính đó là:

“Phế vật nhưng thích làm màu, thực sự chỉ là hổ giấy a.

Dự đoán sau ngày hôm nay sẽ có một topic hot nhất toàn trường đó là:

“Trò cười của trường goi tên Lâm Minh lớp 11A10.

Tưởng là cao thủ lạc giữa bầy cừu, nhưng không, cao thủ này không chịu nổi một cú đá.

Lâm Minh được dịch chuyển ra một vị trí ngoài đấu trường.

Một vài đồng học nữ khá có nhan sắc đã thầm thích Lâm Minh từ lâu trong trường đứng lên từ khán đài, định tiến xuống đỡ cậu dậy và chăm sóc cho cậu.

Nhưng ngay khi nhóm nữ di chuyển với vẻ thương cảm trên gương mặt, họ đột ngột thấy một bóng hình chạy nhanh như thỏ, nhảy phắt từ khán đài, lao thẳng đến vị trí của Lâm Minh.

Vác lấy cậu chạy cực nhanh biến mất khỏi hội trường trước ánh nhìn kinh ngạc của mọi người.

Người đó là Lê Đạo Khúc, cậu không thể chịu nổi khi thấy bạn mình bị nhiều người như vậy cười nhạo.

Cách tốt nhất lúc này đó là ôm cậu và chạy thật nhanh thoát khỏi những lời đàm tiếu đó.

“Thằng chó này, đã yếu còn ra gió.

Để xem sau ngày hôm nay mặt mũi mày để đâu,” Lê vừa vác Lâm Minh chạy vừa chửi rủa cậu.

Hai mươi phút sau sự kiện cường giả bị miểu sát.

Tại một phòng khám gần trường.

“Cậu ta chỉ bị choáng do nhận trọng kích vào thái dương, phim chụp CT cho thấy không có bất kỳ tổn thương nội hay xuất huyết nào.

Cậu có thể ra về, tiền chụp CT là 900 nghìn, mời thanh toán.

Lê quét mã QR thanh toán trong sự hậm hực, cậu liếc nhìn Lâm Minh đang cười hề hề nằm trên giường khám bệnh.

“Về!

Mày còn tính nằm đó ăn va à?

Lê tiếp tục chửi Lâm Minh.

Thật sự cậu rất cay cú Lâm Minh, đã biết bản thân không bằng người ta rồi thì ở nhà mà ẩn mình tu luyện.

Ngoi đầu lên thi đấu làm gì để b:

ị điánh như vậy, chán thật sự.

Nhưng Lê cũng vui vui vì người bạn của cậu có lẽ đã dũng cảm hơn và mạnh mẽ hơn trước rất là nhiều.

“Dìu tao, tao ê ẩm hết người đây này,” Lâm Minh nói với giọng cực kỳ yếu ớt.

Lê tặc lưỡi, tiến lại cõng người bạn của mình trên lưng và rời khỏi phòng khám.

Hai bóng hình từ từ di chuyển, khuất bóng khỏi khu phố tối tăm về đêm.

1913.

Tại nhà của ông Đào và bà Mai.

Lâm Minh lúc này đang ngồi ăn như chết đói, trước mặt cậu là Ông Đào và bà Mai đang nhìi cậu trân trối vì không hiểu sao con trai họ hôm nay có sức ăn khỏe đến lạ thường.

Đây là bát cơm thứ năm tổi a.

“Anh hai ăn thịt bò đi,“ cô em gái Lâm An gắp cho anh trai mình một miếng thịt bò và bảo cậu ăn.

Cô cũng khá ngại lúc này.

Vừa nãy, cô nhận được tin nhắn từ một người bạn học cùng lớp.

Nói rằng hôm nay khối 11 thi đấu thủ đài đặc sắc lắm a.

Với sự tò mò, Lâm An đã tìm hiểu.

Đúng là đặc sắc, cuộc thi ngày hôm nay không.

hấp dẫn vì những người thủ đài hay người thách đấu.

Hôm nay cả 8 thí sinh thủ đài đều thành công giữ vững vị trí của mình trong lớp đặc biệt.

Nhưng một hot topic được bạn cô gửi cho cô xem mới là trọng tâm của câu chuyện.

Tiêu đề của topic đang viral trên group trường trung học Trần Hưng Đạo đó là:

“Một cú đá, phán định số phận của cường giả hay kẻ yếu?

Bài viết hấp dẫn hơn vạn lượt xem, vài nghìn lượt like và vô số bình luận chế.

giễu một thí sinh “làm màu” trong ngày hôm nay.

Và cô phát hiện đó chính là anh trai của cô.

Khá bối rối.

Hiện tại cô không biết an ủi anh hai cô thế nào, và có nên kể câu chuyện này cho ba mẹ nghe không.

“Mọi người ăn đi, sao cứ nhìn con chăm chú vậy?

Lâm Minh thấy mọi người không ăn mà cứ ngồi nhìn cậu ăn.

Nhìn đĩa thịt bò trước mặt mà cậu khá cảm động.

Không ai ăn nó cả.

Thịt bò quá đắt tiền và cha mẹ cậu đã dành dụm mua nó cho cậu ăn để bồi bổ với hy vọng sau này sẽ đỗ Đại học Chiến đấu.

Mắt cậu hơi đỏ, cậu lấy đũa gắp thịt bò cho mọi người:

“Ăn đi ba me, em gái.

Anh ở trường học được bồi bổ khá nhiều về thực phẩm nên những cái này cũng không thiếu đâu.

Em gái anh ngay khi nghe anh nói câu này xong thì cũng rưng rưng cúi đầu ăn cơm để che giấu những giọt nước mắt.

“Anh hai thật khổ a.

Chịu bao nhiêu khổ ở trường mà về nhà vẫn nói dối để mọi người yên tâm.

“Uầy, con trai ăn nhiều vào nhé, có sức khỏe mới học hành và luyện tập nên người được,” bà Mai gắp miếng thịt bò trong chén và để lại cho Lâm Minh.

“À ba mẹ, hồi lúc chiều con có gặp chị Nguyễn Trang á, chị khoe với con là chị sẽ thi vào trường Đại học Y Dược Thành phố Hồ Chí Minh năm nay ạ,” cô bé Lâm An kể câu chuyện với vẻ ngây ngô.

(PS:

Trường Đại học Y Dược Thành phố Hồ Chí Minh là một trong những trường y khoa hàng đầu Việt Nam.

Việc đỗ vào đó đòi hỏi điểm số gần như tuyệt đối, cực kỳ khó khăn.

)

Nghe điều này, ông Đào cười.

⁄Ừ, con Trang nhà cậu Tư con đúng không?

Nghe nói nó học giỏi lắm, hình như trong lớp tri thức đặc biệt 11A03 của trường con phải không Minh?

“Đúng tồi bố, nhưng con cũng không tiếp xúc nhiều, đẳng cấp của người ta khác mình bố ạ, Lâm Minh đáp.

Tất nhiên là anh biết Nguyễn Trang chứ, học bá cùng lớp với Tố Quyên và cũng là em họ của anh.

Con của cậu Tư, là em của mẹ anh.

Lúc nhỏ cả hai chơi với nhau cũng rất thân.

Cho đến khi lớn lên, với sự áp lực từ học tập, thành tích và chính kiến của gia đình mà cả hai ngày càng có khoảng cách rồi từ từ dẫn đến không còn nói chuyện với nhau.

Đôi khi họ chạm mặt ở trường, cũng chỉ là những cái gật đầu nhẹ xem như chào hỏi.

Thật đáng buồn.

⁄Ừa, con bé đó đi theo trường phái tri thức và lại giỏi giang, thật mừng cho nó a,” bà Mai cũng phụ họa.

Đính!

Đong!

Đúng lúc này tiếng chuông cửa nhà họ Lâm vang lên.

“Ai thế nhỉ, nhà mình hôm nay có ai ghé thăm à?

bà Mai nhìn ông Đào tổi tiến ra mở cửa nhà.

Đúng là linh thiêng hết sức.

Vừa nhắc đã xuất hiện.

Đứng trước cửa là gia đình nhà cậu Tư, có cả cô gái Nguyễn Trang đang được mọi người đề cập trong cầu chuyện.

“Cậu Tư, mợ Tư ghé chơi,” Lâm Minh và Lâm An đồng thanh chào hỏi theo lễ nghĩa.

“À, em hôm nay ghé nhà chị chơi, sẵn đem chút thịt cho gia đình chị, chứ nghĩ đến cảnh khổ của chị mà em thương, chắc quanh năm anh chị chẳng được ăn mấy đâu nhỉ,” cậu Tư chẳng nói chẳng rằng bước vào nhà, trên tay cầm khoảng 100 gram thịt bò.

Cả gia đình của Lâm Minh lúc này cũng trở nên gượng gạo.

Thường gia đình cậu Tư ghé chơi thì rất mệt mỏi.

Họ luôn dè biu sự nghèo khó của gia đình ông Đào.

Mọi quà cáp đều rất bình thường nhưng nó luôn là thứ để họ chế giễu gia đình Lâm Minh.

Và sau một lúc hạ thấp gia đình cậu thì họ sẽ khoe khoang về gia đình mình.

Nào là bé Trang học rất giỏi, cái này thì đúng đi, ai cũng thấy bình thường.

Nhưng ví dụ như, gia đình em vừa đi du lịch tại châu Âu một tuần, ôi cảnh đẹp, ôi xa xỉ.

Có nghĩa là gia đình cậu Tư luôn tìm mọi cách để cho thấy sự hơn người của họ.

Còn người nghe thì sao, cực kỳ không thoải mái và bất lực a.

“Nhà mình đang ăn cơm à, chị hai?

Ðem ít thịt bò này đi xào cho Lâm Minh ăn đi chị, em nghe nói hôm nay nó b:

ị đánh ngất xỉu ở trường ấy, cậu Tư nói với ánh mắt khinh khinh nhìn Lâm Minh.

Không khí đột ngột bị đè nén sau câu nói của người cậu thân thương này.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập