Chương 15: Minh, Tôi tin cậu.

Chương 15:

Minh, Tôi tin cậu.

Lâm Minh lúc này giật mình, giống như một kẻ đang làm chuyện xấu và b:

ị bắt quả tang.

“Ùm, nếu ta nói ta đi vệ sinh vô tình lướt ngang, ngươi tin không?

Lâm Minh nói.

Khá lúng túng, chỉ trách bản thân cậu không kiểm chế được khi nhặt thuộc tính a.

“Trông ta ngu lắm sao mà tín ngươi chuyện ma quỷ?

Mà ngươi là ai?

Cô gái xinh đẹp lúc này gương mặt dần chuyển sang hung dữ, sắp động thủ tới nơi nếu Lâm Minh không giải thích được.

Lâm Minh thầm thấy không ổn, chỉ vì quá tò mò về bong bóng thuộc tính trắng mà tự bản thân đã đẩy cậu vào một thế khó.

“Thật ra, ta đang khảo hạch trở thành nhân viên mới tại võ quán a.

Ta đang điểu tức sau khi làm kiểm tra thì chọt thấy ngươi quá xinh đẹp, không kìm nổi lòng mà tiến lại gần quan sát a,⁄” Lâm Minh quyết định nói thật 50 và giả 50.

Hy vọng có thể qua mặt được cô gái trước mặt này.

“A, ngươi nói thật sao?

Ta có sức hấp dẫn như thế a?

Cô gái ngay lập tức đỏ mặt khi nghe Lâm Minh giải thích.

?

Nhìn thấy biểu cảm của cô gái, Lâm Minh thầm nghĩ:

“Nét e then này thật trái với những gì diễn ra trước đó a.

“Đúng, so với vàng còn thật hơn,” Lâm Minh đáp.

“Ùm, ta tên là Quỳnh Như, hai mươi tuổi, là tứ đệ tử của Quốc sư phụ, hân hạnh gặp ngươi,” Quỳnh Như nhìn Lâm Minh và giới thiệu.

Đối với cô lúc này, tên trước mặt trông rất hợp mắt.

“Từ gương mặt đến chiểu cao đều là hàng đầu a.

Không biết bên trong thế nào, nếu bên trong là một v-ũ khí hàng tuyển thì tên này là một cực phẩm và phù hợp với người có khí chất như ta,” cô thầm nghĩ và khẽ liếm môi khi nhìn Lâm Minh.

Lâm Minh chọt thấy có cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi bị cô gái này nhìn chằm chằm như vậy.

“Ùm, ta là Lâm Minh, 16 tuổi, còn đang là học sinh a, xin lỗi đã quấy rầy.

Lâm Minh đáp và chẳng đợi cô trả lời, cậu lập tức trở về vị trí thiền của mình.

Cô gái lúc này liếc mắt về phía Lâm Minh và cười mỉm.

“Thật ngon lành, hy vọng tên này có thể vượt qua được bài kiểm tra, vậy thì ta sẽ gặp ngươi hằng ngày a, nghĩ thôi đã thấy kích thích.

Nếu Lâm Minh biết được suy nghĩ của cô gái này, cậu ta sẽ thét lên:

“Tha cho ta, ta mới mười sáu tuổi!

Mặc dù cậu cũng rất thích gái và mê gái, nhưng gu của cậu không phải là con gái chủ động.

Lâm Minh thích sự e then, ngại ngùng.

Quỳnh Như sau khi Lâm Minh trở về chỗ đã không tiếp tục bắt chuyện với cậu, cô nhắm mắ và tiếp tục tu luyện.

“Thật nguy hiểm, lần sau phải cẩn thận hơn a,” Lâm Minh thầm nghĩ.

Thì ra bong bóng trắng là điểm linh căn, vậy khi người khác tĩnh tâm tu luyện thì linh căn sẽ rơi ra điểm thuộc tính.

Lâm Minh thầm nghĩ mà thấy khó.

Khó mà nhặt thuộc tính linh căn.

Khi người khác đang tu luyện và nhập định sâu thì việc quấy rầy họ là một điểu cấm ky, cậu không thể tiến lại gần và nhặt từng bong bóng a.

[Ting!

Ký chủ có thể thử dùng tỉnh thần lực ở thức hải để chạm vào bong bóng thuộc tính]

An

Có cả công năng này a.

Nhưng Lâm Minh thực sự không biết dùng tỉnh thần lực tại thức hải a.

Cậu thử nhắm mắt, cảm nhận những thứ xung quanh.

Nhưng, chỉ thấy tối thui.

Lâm Minh liên tục thử trong mười lăm phút, cuối cùng chỉ thấy bất lực.

Lần đầu tiên cậu nghe về tỉnh thần lực a.

Đúng lúc này, ông Quốc xuất hiện, ra hiệu cho Lâm Minh đi theo ông.

Lâm Minh lót tót đi theo.

“A, đúng.

Tại sao mình lại không hỏi ông ta cơ chứ, một cường giả như ông Quốc chắc chắn sẽ biết gì đó a/” Lâm Minh thầm nghĩ.

“Chú, chú biết gì về tỉnh thần lực không?

Lâm Minh vừa nghĩ thì ngay lập tức hỏi ông chú.

Ông chú khi nghe Lâm Minh hỏi thì dừng chân lại nhìn cậu:

“Ngươi, hỏi về tĩnh thần lực làn gì”

Lâm Minh nhìn.

thấy thái độ của ông chú thì cũng giật mình.

Có vấn đề gì a, không lẽ câu hỏi của cậu lại liên quan đến một bí mật nào đó nên ông ta mới phản ứng như vậy?

Thực sự là tỉnh thần lực có liên quan đến một sự thật về Tu Tiên Giới mà nhân loại vốn dĩ không biết.

Và chỉ có những người lăn lộn nơi dị giới mới biết.

Đó là, tu tiên giả vốn dĩ ngoại hình 100% cũng giống như nhân loại, và đa số dân chúng tại Tu Tiên Giới đều có ngoại hình như nhân loại.

Việc họ có con mắt thứ ba đó là do truyền thừa của huyết mạch.

Một số dòng dõi của tu tiên giả tại dị giới chẳng biết từ bao giờ, sinh con ra sẽ có ba mắt.

Ban đầu việc này tại dị giới được cho là dị loại.

Nhưng sau rất nhiều năm chứng minh thì những tu tiên giả có ba mắt có tốc độ tu luyện vượt xa thường nhân và tinh thần lực của họ rất mạnh.

Vì vậy, từ đó các gia tộc luôn muốn thông gia với những dòng dõi sở hữu con mắt thứ ba này.

Và từ từ, số lượng tu sĩ có ba mắt tại Tu Tiên Giới tăng lên với số lượng khủng khiiếp.

Ông Quốc vốn dĩ đã lăn lộn ở Tu Tiên Giới rất nhiều năm nên những bí mật truyền miệng này ông cũng nghe không thiếu.

Con mắt đó như một cửa sổ của tư duy và tinh thần lực.

Nên khi Lâm Minh hỏi ông về tỉnh thần lực thì ông mới ngạc nhiên như vậy.

Cụm từ “tỉnh thần lực” tại Địa Cầu vốn dĩ không ai biết, nếu có, chỉ nằm trong tiểu thuyết.

“Ngươi khi nào trở thành thành viên của nơi này thì ta sẽ nói cho ngươi biết.

Giờ thì ngươi đ theo ta kiểm tra xem tỉnh huyết của ngươi tăng bao nhiêu,” ông Quốc nói rồi bước đi tiếp.

Lâm Minh lúc này mới nhớ tới một vấn đề quan trọng.

Đó là tỉnh huyết của cậu a.

Tư chất cậu bình thường, nhưng hai tiếng trước còn là 386 thì hiện tại đã lên đến 603.

Nếu chỉ số tỉnh huyết của cậu được đo ra, tăng trưởng hơn hai trăm điểm như thế này thì biết giải thích làm sao a?

Đầu Lâm Minh bắt đầu xoay chuyển, cậu suy nghĩ liên tục làm sao để qua được cửa ải này.

Khéo ông chú sẽ cho rằng cậu là một quái vật a.

Chẳng mấy chốc, hai người đã đi đến căn phòng để đo chỉ số cơ thể.

Ông Quốc khá mong chờ kết quả đo lần này cho Lâm Minh nên ngay lập tức ông thao tác nhanh chóng và ra hiệu cho Lâm Minh tiến vào máy đo.

Lâm Minh suy nghĩ khá nhiều nhưng chẳng có cách nào để cậu có thể che giấu chỉ số tỉnh huyết lúc này.

Cậu đành bất đắc dĩ bước vào máy.

Chấp nhận sự thật, không biết khi xem kết quả ông chú sẽ phản ứng như thế nào.

Cảm giác vẫn như lần đầu bước vào máy.

Một luồng ánh sáng quét qua toàn bộ cơ thể cậu.

Năm phút sau.

Lâm Minh bước ra khỏi máy đo chỉ số cơ thể.

Nhìn xấp giấy vừa in ra được cầm trên tay ông chú mà lòng Lâm Minh hồi hộp theo từng cử chỉ lật giấy của ông.

Nét mặt ông Quốc ban đầu mong chờ.

Chuyển sang kinh ngạc.

Cuối cùng là nhìn Lâm Minh trân trối.

Ánh mắt ông đột nhiên trở nên lăng lệ lạ thường, một luồng khí tức áp bách đột ngột cuống về phía Lâm Minh đang đứng và đập vào người cậu.

Đầu gối của Lâm Minh ngay lập tức khuyu xuống, mồ hôi cậu tuôn ra như tắm.

“Ngươi, có phải là quân cờ của Tu Tiên Giới cài vào nhân loại không?

Nói!

” Giọng nói của ông Quốc vang lên hùng hồn.

Ông vốn dĩ đã nghi ngờ Lâm Minh từ khi thấy chỉ số tình thần, nhưng ông vẫn tự trấn an là Lâm Minh không phải.

Cho đến khi cậu thể hiện sự vượt trội trong máy mô phỏng thì nghi ngờ của ông lại tiếp tục tăng thêm.

Và cuối cùng, chỉ số tỉnh huyết tăng hơn hai trăm điểm chỉ sau một buổi luyện tập.

Ngươi nói ngươi không phải quân cờ từ Tu Tiên Giới cài vào, ta không tin.

“Cháu.

không.

phải!

” Lâm Minh gượng khỏi cảm giác đè nặng của uy áp từ ông Quốc, khó khăn mở miệng trả lời được ba chữ.

Và sau đó, cậu ngất xiu.

Ông Quốc lúc này mới nhận ra bản thân mình bị mất kiểm soát.

Ở trước mặt ông là một tên còn chưa bước vào Luyện Thể cảnh, việc dùng uy áp đến mức này là không cần thiết.

Nếu hắn thực sự là quân cờ, thì ông chỉ cần một cái trừng mắt cũng đủ làm cho Lâm Minh chết hàng vạn lần.

Lúc này ông cầm điện thoại lên, goi một cuộc gọi.

10 phút sau, một đám người mặc toàn vest đen xuất hiện trước mặt ông.

Ngay lập tức mệnh lệnh được ông đưa ra.

Đây là tổ điểu tra đặc biệt cấp quốc gia, được gọi với biệt hiệu là “VIE-IDENT” một tổ đặc biệt được thành lập để điểu tra danh tính và nguồn gốc của bất kỳ cá nhân nào bị nghi ngờ lề nội gián được cài cắm từ Tu Tiên Giới.

Sau bao nhiêu năm xung đột giữa hai phía nhân loại và tu tiên giả, cộng với việc các cổng không gian được mở ra ở khắp nơi, mâu thuẫn giữa hai bên đã leo thang đến mức “ngươi c:

hết ta sống, ngươi sống ta c hết.

Vô số các quân cờ được hai bên cài cắm vào thế giới của nhau.

Và sự thật là Tu Tiên Giới có phần nhỉnh hơn về thực lực.

Nhưng sự thật vốn dĩ đã được che giấu khỏi dân thường.

Lâu lâu xuất hiện một v-ụ thảm s-át hàng trăm người, đó không phải là do bất kỳ tên nào phát khùng mà xảy ra.

Đó là do quân cờ của Tu Tiên Giới kích động.

Cuộc chiến thực sự không chỉ xảy ra ở cánh cổng hay lãnh địa của đối phương.

Mà nó còn xảy ra trên chính Trái Đất.

Và ông Quốc cũng nghi ngờ cao tầng nhân loại cũng có quân cờ của chúng, chẳng qua là không có bằng chứng và không.

thể xác định được đó là ai.

Việc xuất hiện của cổng không gian đối với ông là vừa tốt vừa xấu.

Nó giúp nhân loại bước sang một trang mới.

Nhưng cũng đẩy nhân loại vào thảm k-ịch nếu không cẩn thận.

Tổ đặc biệt lúc này đã vác Lâm Minh lên một chiếc xe G63 và mang cậu đi khỏi võ đường Bạch Hoàng.

Lâm Minh tỉnh lại.

Cảm giác đầu tiên của cậu là cơ thể đau nhức.

Cậu đang nằm trong một căn phòng đơn sơ chỉ có một chiếc giường đủ một người nằm và một toilet gần đó.

Không gian xung quanh trắng tinh, tạo cho cậu một cảm giác trống rỗng lạ thường.

Lâm Minh lúc này vô cùng bối rối.

Đây là đâu?

Cậu chỉ kịp nhớ ông chú đã hỏi cậu một câu hỏi khiến cậu bất ngờ và cậu gượng để trả lời ông.

Còn lại cậu không nhớ được điểu gì cả.

Một lúc sau, một người đàn ông cao to mặc vest đen.

đẩy cửa tiến vào, còng tay Lâm Minh lại.

“Ta thành tội p-hạm rổi a, nhưng ta đã làm gì đâu a/” Lâm Minh thầm than trong lòng.

Cậu biết thế nào cũng có chuyện khi chỉ số tỉnh huyết của cậu được đo xong.

Nhưng không ngờ nó lại diễn biến phức tạp đến mức này.

“Ngươi đi theo ta/” người đàn ông ra lệnh cho Lâm Minh theo chân ông.

Cậu được dẫn vào một căn phòng trái ngược với căn phòng lúc nãy, nó tối tăm.

Chỉ có một chiếc bàn và hai chiếc ghế đối diện nhau.

Thứ ánh sáng duy nhất trong phòng là từ chiếc đèn ở trên bàn.

Cậu bị ép ngồi xuống ghế và ánh sáng từ chiếc đèn chiếu thẳng vào mặt cậu.

“Lâm Minh, 16 tuổi, cha là Lâm Đào, mẹ là Nguyễn Mai, ngoài ra còn có người em gái tên Lâm An.

Ta nói đúng chứ?

Một giọng nữ vang lên từ phía đối diện Lâm Minh.

Lâm Minh cố gắng nheo mắt để nhìn rõ đối phương nhưng ánh sáng từ chiếc đèn khiến cậu chỉ thấy lờ mờ người ngồi đối diện.

“Đúng.

Cho ta hỏi ta phạm vào tội gì?

Lâm Minh bình tĩnh đáp.

Dù sao cũng đã là cá nằm trên thớt, phải phối hợp với người ta a.

“Ngươi bị nghi ngờ là nội gián từ Tu Tiên Giới cài cắm vào nhân loại.

Nói đi, nhiệm vụ của ngươi có phải là âm thầm phát triển và ẩn mình trở thành cao tầng của nhân loại không?

người đối diện hỏi.

A, thao túng tâm lý a.

Các ngươi còn chưa điều tra rõ ràng mà đã cho ta là nội gián a, oan quá.

Lâm Minh cười khẩy đáp:

“Các ngươi còn chẳng buồn điều tra đã hỏi ta câu hỏi như thế này.

Taxin khẳng định ta 100% là nhân loại, và thứ ta muốn là tu luyện và cống hiến cho nhân loại.

“Được, không khai cũng được thôi.

Nhưng ngươi đang là diện tình nghĩ, và cả cha mẹ ngươi cũng đều sẽ bị triệu tập để lấy lời khai.

Ngươi cứ yên tâm,” người đối diện lên tiếng trả lời Lâm Minh.

Suy nghĩ của Lâm Minh lúc này là:

Thôi xong.

Hôm trước chỉ vì tham gia đấu đối kháng đã b-ị đánh cho một trận.

Nếu để ông bà biết mình bị tình nghi là nội gián thì chắc gia đình tan nát mất.

Nhưng còn cách nào, lúc này bản thân Lâm Minh còn không thể tự cứu lấy cậu.

“Được rồi, mời người số một đi vào,” người đối diện nói tiếp.

Cánh cửa phòng mở ra, một người được dẫn vào và ngồi đối diện với Lâm Minh, bên cạnh người lấy cung.

“Lâm Minh, tôi tin cậu.

Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Lâm Minh ngay lập tức nhận ra là giọng của Lê Đạo Khúc.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập