Chương 16: Đáp Án… Không Khớp

Chương 16:

Đáp Án.

Không Khớp

Lâm Minh mặc dù lúc này không thể thấy được thân ảnh của Lê Đạo Khúc ngồi đối diện, nhưng cậu vẫn rất cảm động khi nghe được giọng nói của bạn thân mình.

“Ùm, cảm on cậu,” Lâm Minh đáp.

“Được tồi, không có nhiều thời gian cho các ngươi đâu.

Bây giờ ta sẽ đưa ra ba câu hỏi, hai người các ngươi sẽ ghi đáp án vào giấy.

Nếu nó không khớp, ngươi tự biết kết quả rồi đấy, Minh,” nữ điều tra viên nói rồi đẩy một xấp giấy note và bút đến trước mặt Lâm Minh.

Việc họ đưa người bạn của Lâm Minh đến và đặt câu hỏi là để xác định nghỉ ngờ xem Lâm Minh có bị thủ tiêu và thay thế bằng người khác không.

Qua kết quả điểu tra sơ bộ, Lâm Minh từ nhỏ đến lớn đều bình thường, chỉ dạo gần đây là bất thường và có những biểu hiện của một tu sĩ.

Nên họ muốn xác nhận.

“Được tồi, câu hỏi đầu tiên:

Hồi tiểu học, lần đầu tiên hai ngươi có từng cùng nhau làm một chuyện dại dột nhất không?

Đó là chuyện gì?

Câu hỏi của điều tra viên khiến Lâm Minh bấ ngờ.

Đơn giản a.

Cậu ngay lập tức ghi vào giấy:

“Lần đầu tiên cùng nhau làm điểu dại dột là trèo lên mái trường để lấy chiếc điều bị mắc kẹt.

Điều tra viên lặng lẽ lấy tờ giấy đáp án từ Lâm Minh rồi im lặng.

Cô không nói là khớp hay không, điều này làm Lâm Minh bồn chồn hơn nữa.

“Câu 2:

Trong cả thời thơ ấu, hai ngươi từng có lần nào suýt chết cùng nhau chưa?

Nếu có, là ở đâu?

điều tra viên đặt tiếp câu hỏi thứ hai.

Lâm Minh tiếp tục ghi:

“Cả hai ngã xuống mương nước sau ruộng lúa, suýt bị cuốn trôi.

May là được người đi đường cứu nên thoát chết.

“Câu 3:

Kể biệt danh mà cả hai tự đặt cho nhau, chỉ giữa hai ngươi mới biết Đó là gì?

Lâm Minh ghi tiếp:

“Lê là “Chân Thở' ta là “Em Bé Nhút Nhát.

Điều tra viên sau khi xem xong tờ giấy thì ra lệnh cho một người dẫn Lê đi ra ngoài.

Lâm Minh vô cùng tò mò, tại sao lại không cho ta biết đáp án?

?

?

Ta cũng cần được biết câu trả lời của Lê và ta có khớp nhau không a?

Sau khi Lê được dẫn ra khỏi phòng, điều tra viên ngồi đối diện cậu mới mở miệng nói:

“Câu trả lời là.

không khớp.

Ngươi còn gì để nói không, Minh?

Lâm Minh vô cùng bất ngờ với kết quả này.

Tại sao lại không khớp?

Những sự kiện này cậu đã nhớ như in.

Vậy, vấn đề nằm ở Lê, cậu ta không nhớ rõ chuyện xảy ra giữa cả hai sao?

?

?

Lâm Minh lúc này đã bất lực, một thử thách mà cậu tưởng chừng đon giản nhưng lại không thể vượt qua.

“Được tồi, thân phận nội gián của ngươi cơ bản đã được khẳng định.

Nữ điều tra viên chỉ nói đến đó, cô chẳng nói gì thêm.

Một mệnh lệnh được đưa ra, một nhóm ba người đàn ông đi vào lôi Lâm Minh đi.

"Không, ta không thể là nội giáng, ta yêu cầu các ngươi phải điểu tra lại chuyện này, chết tiệt.

Đồ chó má"

Lâm Minh không thể chấp nhận sự thật là cậu đã bị định tội đơn giản như vậy.

Mọi thứ như một trò đùa.

Mới ngày hôm qua thôi, cậu vẫn còn là một công dân bình thường và mơ mộng về một tương lai tươi sáng.

vậy mà hôm nay, cậu đã trở thành một tên trội prhạm cấp quốc gia.

thật khó để chấp nhận.

Động tác của họ lúc này rất thô bạo.

Cánh tay Lâm Minh bị bẻ ngoặt khiến cậu cực kỳ đau đón.

Chẳng bao lâu, cậu bị lôi đến một căn phòng khác cũng tối tăm không kém.

Một sợi dây xích được bọn họ dùng để siết chặt vào cổ tay cậu.

Lâm Minh lúc này bị treo lên cao thẳng đứng như một con heo đang đợi bị chọc tiết.

Cổ tay cậu đau đớn dữ dội.

Sau đó, bọn họ rời đi.

để lại Lâm Minh một mình bị treo trong căn phòng tối tăm đó.

Họ chẳng nói thêm bất cứ điều gì với Lâm Minh.

Một quãng thời gian trôi qua, Lâm Minh cảm giác là rất lâu và rất lâu.

Trong thâm tâm cậu cứ hằng giờ trôi qua là sự dằn vặt bản thân.

Những câu hỏi tự trách.

cậu trách bản thân tại sao lại bất cẩn như vậy.

Ai sẽ tin tưởng sự tồn tại của một hệ thống nếu cậu giải thích cơ chứ.

Và cậu cũng không muốn để lộ ra hệ thống, chỉ trách bản thân cậu quá vô tri.

tăng tính huyết một cách bất kiểm soát.

Nếu cậu dừng lại ở tên người mô phỏng thứ bảy hoặc tám, có lẽ mọi chuyện đã khác.

Lâm Minh bị treo ở đó suốt mười hai tiếng đồng hồ.

Không một lời giải thích.

Lâm Minh lúc này đang có cảm giác bị cả nhân loại bỏ mặc.

Đau, đói, lạnh, cô đơn.

Đây chính xác là cảm giác của Lâm Minh lúc này.

Căn phòng tối tăm không thấy ánh sáng.

Chưa bao giờ Lâm Minh cảm thấy tuyệt vọng như lúc này, cậu thấy không thỏa đáng.

Việc điều tra này quá sơ sài, dường như họ không muốn cho cậu một cơ hội nào để chứng minh cậu là nhân loại.

Một lúc sau, nữ điều tra viên bước vào.

Trên tay là một chiếc bóng đèn, cô từ từ đi lại và treo bóng đèn đó lên gần Lâm Minh.

Lúc này, Lâm Minh mới nhìn thấy rõ dung mạo của cô gái.

Cậu uể oải hỏi:

“Tại sao?

Điều tra mà các ngươi nói là đây sao?

Một vài câu hỏi sơ sài, và bây giờ các ngươi khẳng định ta là nội gián, thật nực cười.

Mặc dù Lâm Minh đang rất kiệt sức, nhưng cũng không ngăn nổi cơn tức giận trong lòng cậu.

“Nói nhiều thật sự vô dụng.

Cả ba, mẹ và em gái ngươi lúc này đang cùng chung số phận vớ ngươi, chẳng qua họ bị treo ở phòng khác,” nữ điều tra viên nhìn Lâm Minh và nói với vẻ mia mai.

Lâm Minh ngay khi nghe được câu này, cậu không thể kìm nén được cảm xúc của mình nữa.

Cậu vùng vẫy, cậu la hét.

Sợi dây xích vang lên tiếng loảng xoảng khi cậu giấy giụa.

Mặc cho sự nổi điên của Lâm Minh diễn ra, nữ điều tra viên vẫn đứng đó nhìn cậu.

Không cảm xúc, không biểu cảm.

Ánh mắt cô vô cùng lạnh lùng, như thể Lâm Minh chắc chắn sẽ là một người chết.

Một lúc sau, khi Lâm Minh đã kiệt sức.

Cậu không còn vùng vẫy nữa, chỉ còn tiếng thở hổn hển.

“Ngươi có biết tại sao khi đã khẳng định ngươi là nội gián, mà bọn ta vẫn giữ lại mạng chó của ngươi không?

Nữ điểu tra viên lúc này mới lên tiếng hỏi.

“Ta.

không biết.

Lâm Minh lúc này chẳng buồn suy nghĩ gì nữa.

Có lẽ số phận đã định sẵn cậu có một cuộc đời bi thảm.

Cho dù được làm lại, với tính cách thiếu cẩn trọng như cậu.

Thì kết quả chỉ có một, chỉ khác quy trình mà thôi.

“Bọn ta cần biết mục tiêu của ngươi, còn đồng phạm nào không, và lời khẳng định ngươi là nội gián.

Chỉ cần ngươi đáp ứng được ba điều này, ta sẽ thả gia đình ngươi trở về” nữ điều tra viên nói.

Câu nói của cô ánh lên một tia hy vọng trong lòng Lâm Minh.

Đúng, mặc dù không thể đi đến được đỉnh cao của cuộc đời và phải kết thúc tại đây.

Nhưng ít ra, cậu cũng sẽ không còn liên lụy đến gia đình nữa, cậu sẽ cứu họ.

Cậu biết cơ hội chỉ có một, và cậu phải nắm được nó để cứu lấy gia đình mình.

“Ta có một điều kiện.

Nếu ngươi đáp ứng, ta sẽ nói,” Lâm Minh đưa ra yêu cầu.

“Mời ngươi nói, điều kiện gì?

Ta sẽ cân nhắc,” nữ điểu tra viên nở một nụ cười và hỏi Lâm Minh.

“Chu cấp cho ba mẹ ta một khoản tiền, giúp em gái ta học cho đến hết đại học.

Ta chỉ cần vậy Và chuyển lời đến ba mẹ ta:

Con xin lỗi.

Chỉ cần nhiêu đó thôi, ta sẽ nói hết.

Lâm Minh nói trong bất lực.

Mặc dù cậu không phải nội gián của Tu Tiên Giới, nhưng còn cách nào khác.

Người ta đã mặc định cậu là nội gián, vậy thì chỉ có thể tận dụng nó để hoàn thành những gì mà cậu không thể làm ở kiếp trước.

“Hm, ta không hiểu?

Ngươi đã là nội gián thì còn quan tâm đến gia đình làm gì?

nữ điều tra viên hỏi, rồi cô chẳng đợi cậu trả lời, liền nói tiếp:

^À, ngươi định diễn vở kịch đứa con hiếu thảo để thoát khỏi nguy hiểm sao, thật ngây tho.

Lâm Minh khi nghe câu nói này thì cũng đã quá chán chường, cậu chẳng thèm phản bác gì nữa.

Mặc cho các ngươi nghĩ như thế nào thì nghĩ.

“Được tổi, bọn ta đáp ứng.

Giờ thì nói hết đi, nói xong ta sẽ cho ngươi một cái c-hết nhẹ nhàng,” nữ điều tra viên nói.

Đúng lúc này, một tốp người bước vào, trên tay mỗi người đều có một khẩu súng trường.

Đứng nghiêm trang và nhắm thẳng, mục tiêu là Lâm Minh.

Cậu biết, chỉ cần cậu nói xong, những viên kẹo đồng sẽ ghim thẳng vào người cậu.

Kết thúc một trò chơi mang tên “cuộc đời”.

“Được, ta là nội gián.

Mục đích của ta là trà trộn và phá hủy nhân loại từ bên trong.

Đồng bọn của ta là học sinh Gia Huy lớp 11A03, hết”Nói xong, Lâm Minh nhắm nghiền mắt Cậu đã bịa đại một sự thật giả dối để đánh đổi những điều kiện cậu đưa ra trước đó.

Và.

Cậu muốn kéo theo tên Gia Huy đó chôn cùng cậu, mục đích ư?

đơn giản là để cứu Tố Quyên.

Nếu cậu chết, tên đó vẫn còn sống, thì lịch sử sẽ không thay đổi gì cả.

Tố Quyên vẫn sẽ yêu tên Gia Huy đó và chết.

Nên cậu đã nêu tên Gia Huy là đồng bọn để hắn chung số phận với cậu.

Cậu đã sẵn sàng cho sự ra đi của bản thân.

Lúc này cậu chẳng còn gì để hối tiếc cả

"Đến đi, cái chết của ta"

Lâm Minh lẩm bẩm.

Cậu nhắm nghiền mắt và chờ đợi tiếng súng nổ ra.

Nhưng.

Một giây, mười giây, ba mươi giây vẫn không có bất kỳ tiếng súng nào.

Lâm Minh lúc này mới mở mắt ra nhìn.

Những người lính cầm súng đã hạ súng xuống.

Nữ điều tra viên thì đang đứng, nhoẻn miệng cười nhạo cậu.

Và bên cạnh cô là một người đàn ông.

Cường tráng và bệ vệ.

Một cảm giác quen thuộc ập vào đầu Lâm Minh.

Bộp!

Bộp!

Bộp!

Từng tiếng vỗ tay từ người đàn ông vang lên.

Ông Đàm Chấn Quốc.

“Chúc mừng nhóc, đã vượt qua bài kiểm tra về Võ, Trí, Đức của ta.

Chẳng có người nhà hay bạn bè nào của cậu được triệu tập tới đây.

Thực ra câu trả lời đã được đưa về và phỏng vấn trực tiếp Lê, đáp án trùng khớp.

Từ bây giờ ngươi, Lâm Minh, sẽ là một thành viên của võ đường Bạch Hoàng,” ông Quốc nhìn Lâm Minh với vẻ hài lòng.

Lâm Minh lúc này cực kỳ ngơ ngác.

Một vài người tiến đến và gỡ dây xích cho Lâm Minh.

Cho đến khi cậu được đỡ xuống đất mà vẫn chưa thực sự hoàn hồn.

Cậu cứ ngồi thẫn thờ ở đó.

Ông Quốc cũng chẳng nói gì thêm, ông để cho cậu tự tiêu hóa những gì đã xảy ra.

Sau một lúc, cậu bật cười.

Cuối cùng cậu đã hiểu tất cả.

Toàn bộ đều là kế hoạch của ông Đàm Chấn Quốc.

Một kế hoạch khảo nghiệm xoay cậu như chong chóng.

Đầu tiên ông ta khảo nghiệm Võ, khi Võ đã đạt thì ông sẽ bắt đầu khảo nghiệm tới danh tính Trí và Đức.

Việc điều tra cậu là thật.

Nhưng họ đã diễn một vở kịch từ lúc nói đưa Lê Đạo Khúc vào.

Chẳng có một cậu bạn nào tới để đối chứng.

Ngay khi kết quả đưa về là trùng khớp, cậu đã thoát khỏi diện tình nghĩ.

Và họ đã cho cậu đưa ra sự lựa chọn trước cái c-hết, để xem cậu quyết định như thế nào.

Lâm Minh bật cười, bật cười trước bài gọi là khảo nghiệm của ông chú này.

Nó quá thật, và quá khắc nghiệt đối với cậu.

Nó là một bài thử thách tâm lý.

Cậu tưởng chừng như đã mất hết tất cả trong giây phút vừa qua.

Hahaha!

Lâm Minh từ cười nhỏ, cho đến bật cười khúc khích, rồi cuối cùng là cười một cách điên cuồng.

Ông Quốc lúc này tiến đến vỗ vai cậu.

“Thôi, theo ta về.

Trong lúc ngươi bị nhốt để điều tra thì ta đã đến thông báo cho gia đình ngươi và xin nghỉ phép cho ngươi ở trường, ngươi cứ yên tâm.

Lâm Minh lúc này gạt đi nước mắt ở khóe mắt và hỏi:

“Vậy ông nói với họ như thếnào?

“Từ lúc xác định được câu trả lời là khớp và ngươi không phải nội gián, ta đã đến và thông báo với gia đình ngươi rằng:

Ngươi, từ giờ là thành viên của võ đường Bạch Hoàng và sẽ chịu sự dạy dỗ của ta.

Làm sao họ có thể từ chối một cường giả Nguyên Anh như ta chứ.

Hahaha,” ông Quốc nói và cười to.

“Ùm, vậy ta yên tâm rồi,” Lâm Minh đáp.

Lúc này, tảng đá đang đè nặng trong lòng cậu rốt cục cũng rơi xuống.

Cậu cảm thấy nhẹ nhõm.

Mọi thứ xảy ra trong hai ngày vừa rồi thực sự như một giấc mơ đối với cậu.

Đủ mọi cảm xúc thăng trầm, đưa cậu lên rồi đạp cậu xuống.

“Được tổi, giờ thì theo ta về võ đường.

Ta sẽ giới thiệu cho ngươi về các sư huynh đệ của ngươi và mục đích thật sự của võ đường Bạch Hoàng.

Ông Quốc nói và bước đi.

“Được, thưa ông,” Lâm Minh đáp và bước theo ông Quốc.

“Sai, là Thưa Sư Phụ” ông Quốc sửa lại.

Lâm Minh bật cười, thì ra đây là cuộc sống và bộ não của cường giả a, thật phức tạp.

“Rõ, sư phụ,” Lâm Minh đáp.

Cả hai cùng thủng thẳng leo lên chiếc G63 và trở về võ đường.

Ông Quốc lúc này có một nghi hoặc trong lòng:

“Gia Huy là ai?

?

?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập