Chương 23:
Đại Chiến, Chiến!
Trong hội trường thi đấu lúc này đã trôi qua được ba tiếng.
Các học sinh bên trong chẳng những không cảm thấy mệt mỏi mà còn đang rất hưng phấn, từng tiếng reo hò chấn động hội trường.
“Kính thưa quý vị và các bạn, trận chung kết sẽ chính thức bắt đầu ngay sau đây!
Liệu người chiến thắng là Lục Dư, người đứng thứ hai tại lớp thiên kiêu 11A01, hay là con hắc mã Lâm Minh, thiên tài mới nổi của lớp 11A10?
Chúng ta hãy cùng nhau xem ai sẽ là người chiến thắng ngày hôm nay nào!
” Vị MC lúc này đang đứng trên võ đài, tay cầm micro, giọng oang oang phát biểu.
Ngay khi vị MC phát biểu xong, võ đài một lần nữa di chuyển.
Từng chiếc võ đài vang lên tiếng ầm ầm đầy mạnh mẽ, từ từ hợp lại thành một sân đấu rộng hàng trăm mét vuông.
Lúc này, tại khu vực chờ của các học sinh thủ lôi, một thân ảnh cao lớn, khí chất bất phàm đang từ từ đứng dậy.
Là Lục Dư.
Một thanh niên tóc ngắn màu nâu, thân hình rắn chắc minh chứng cho sự rèn luyện chăm chỉ, với chiều cao không thua kém gì Lâm Minh.
Nếu nói Lâm Minh là một chàng thư sinh điển trai, thì Lục Dư là một chiến binh mang nét đẹp mạnh mẽ, rắn rỏi.
Hắn tỏa ra một loại uy áp, uy áp của những chiến binh thực thụ.
Hắn không nhiều lời, tay cầm lấy thanh trường thương bên cạnh.
Ánh mắt hắn khóa chặt và‹ Lâm Minh, chiến ý hừng hực, khiến những học sinh ngồi gần đó cũng hồi hộp đến nghẹt thỏ “Kính thưa các vị đồng học, Lục Dư của chúng ta đã xuất hiện!
Á Khoa chiến lực của khối 11 một trong những thiên tài hàng đầu của trường!
Dự kiến đây sẽ là một màn long tranh hổ đấu đầy căng thẳng!
” MC gào thét, không khí bị đẩy lên mức đỉnh điểm.
Khán đài lúc này dường như muốn nổ tung.
So với Lâm Minh, fan hâm mộ của Lục Dư trong trường đông hơn rất nhiều.
Hắn vừa đẹp trai, lại có tiềm năng thiên phú mạnh mẽ, không biết trong trường có bao nhiêu cô gái say hắn như điếu đổ.
“Lục Dư!
Lục Dư!
Em yêu anh!
”
“Cho tên Lâm Minh biết thế nào là thiên kiêu chân chính đi!
“Lục Dư số một, không phải bàn!
Hàng nghìn lời cổ vũ vang lên dành cho Lục Dư.
Đâu đó cũng có người ủng hộ Lâm Minh, nhưng thực sự không đáng kể nếu so với Lục Dư.
“Và giờ, mời hai thí sinh cùng lên đài để bắt đầu trận chiến thủ lôi của ngày hôm nay!
Ta vừa nhận được một thông tin, tuần trước Lục Dư đã đạt đến 948 điểm tỉnh huyết, một con số rất cao và có thể so với bất kỳ thiên kiêu nào trên toàn quốc!
” MC dẫn chương trình cực kỳ lôi cuốn.
Thông tin mới này cũng khiến cho tất cả mọi người dấy lên những cuộc nghị luận dữ dội.
Lớp 11, 948 điểm tỉnh huyết, vậy khi sang lớp 12, chẳng phải là sẽ đột phá vào Luyện Thể cảnh sao?
Lúc này, cả Lâm Minh và Lục Dư đều bước lên võ đài.
Từng bước chân của Lục Dư cực kỳ vững chắc, chứng tỏ sự huấn luyện nghiêm khắc của hắn.
Còn về phía Lâm Minh, hắn phong khinh vân đạm, bước đi nhẹ nhàng.
Cả người dường như đang trôi nổi.
Đó là hiệu quả của Phong Hành Tẩu, khi đạt đến cảnh giới Đại Thành, từng bước chân của Lâm Minh như được từng cơn gió dìu lấy, nâng người hắn đi cực kỳ nhẹ nhàng.
Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt Lục Dư cũng trở nên ngưng trọng.
Cả hai đứng đối mặt trên võ đài.
“Ta từ xưa đến nay không biết ngươi là ai, và cũng chẳng biết tại sao lại xuất hiện một thiên kiêu như ngươi.
Lục Dư nói, giọng nói hơi trầm, đầy uy lực:
“Nhưng ta biết, hôm nay, người cuối cùng còn lại trên võ đài sẽ là ta.
Lâm Minh mỉm cười.
Hắn cảm nhận được khí tức của Lục Dư, yếu hơn hắn rất nhiều.
948 điểm, so với Lâm Minh hơn bốn nghìn điểm đã được nén lại.
Lâm Minh không biết phải thắng tên này như thế nào mới hợp tình hợp lý.
“Ngươi muốn ở lại trên võ đài cũng được, nhưng thay vì đứng, ta sẽ cho ngươi phải quỳ xuống.
Lâm Minh đáp, khí thế của hắn cũng tùy theo đó mà kéo căng lên.
Bốn giọt Kim Long Tĩnh Huyết du tẩu toàn thân.
Từng thớ cơ bắp trở nên căng cứng.
Từng luồng kình khí từ cánh tay Lâm Minh theo vận hành của Tĩnh Tượng Hóa Kiếm Quyết truyền xuống thanh mộc kiếm.
Thanh mộc kiếm trong tay Lâm Minh cũng tít lên từng hồi như tâm tình của hắn lúc này.
“Lâm Minh định dùng mộc kiếm đấu trường thương à?
Cây thương của Lục Dư là Lục Quang Minh Thương, bảo vật gia truyền của gia tộc họ Lục a.
Nghe đâu được làm từ trọng thiết, chỉ những ai là dòng dõi chính của Lục gia, sở hữu khí lực cường đại bẩm sinh, mới dùng nổi,” một học sinh lên tiếng bình luận khi thấy Lâm Minh đề mộc kiếm.
Các học sinh khác cũng nghị luận sôi nổi.
Mộc kiếm đấu thần thương?
Chịu được mấy đòn đây a.
Keng!
Đúng lúc này, hồi chuông báo bắt đầu cũng vang lên.
Cùng lúc đó, dường như cả hai đều động thủ.
Lục Dư không hề thăm dò sâu cạn, thân hình hắn lao tới tựa một viên đạn, trường thương trong tay run lên từng hồi, đâm thẳng về phía Lâm Minh.
“Lục Quang Minh Thương Quyết!
” Lục Dư gầm lên đầy uy vũ.
Thương mang cực nhanh, nhanh đến mức bên ngoài võ đài cũng có thể nghe được từng trận tiếng xé gió.
Lâm Minh ngay lập tức vận dụng Phong Hành Tẩu.
Co thể bật lên tránh né mũi thương, đầu ngón chân điểm nhẹ lên thân thương.
Uỳnh!
Trường thương cắm xuống võ đài một tiếng nặng nể.
Phá ra một cái hố sâu, đủ để thấy độ nặng của thanh thương mà Lục Dư đang sử dụng.
Ngay lúc Lâm Minh muốn thừa thế phản đòn.
Lục Dư hóa thương thành cước, tung người đá một cú về phía lồng ngực Lâm Minh.
Lâm Minh bị bất ngờ, đột ngột rút kiếm về thủ.
Lần này là âm thanh của bàn chân Lục Dư tiếp xúc với thân mộc kiếm.
Lục Dư bị đẩy lùi vài bước.
Ánh mắt hắn kinh ngạc.
Đòn chân vừa rồi hắn đã vận dụng 100% khí lực.
Thế mà thậm chí còn không thể đẩy lùi được Lâm Minh.
Trong khi Lâm Minh đang lơ lửng trên không, không có trụ vững để chịu đòn.
Thân kiếm Lâm Minh run lên từng hồi sau cú đá vừa rồi.
Nếu là thanh mộc kiếm thông thường, có lẽ nó đã vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
Nhưng trong tay Lâm Minh được bảo hộ bằng kình khí của Tĩnh Tượng Hóa Kiếm Quyết, khiến cho thân kiếm không hề tổn thương máy may.
Lâm Minh lúc này cảm nhận được Lục Dư là một cao thủ thực chiến thực thụ, việc hắn ra đòn hoàn toàn tỉnh giản và hiệu quả, không có động tác thừa.
“Lâm Minh đã đẩy lùi Lục Dư chỉ sau một lần giao phong!
Có vẻ Lục Dư của chúng ta đã ngầm chịu thiệt thòi sau đòn đánh vừa rồi!
” MC lên tiếng bình luận giữa những tiếng reo hò trên khán đài.
Tất cả mọi người đều chứng kiến màn giao phong vừa rồi, rõ ràng là Lâm Minh chiếm thượng phong.
Việc này khiến người hâm mộ Lục Dư rất bức xúc.
“Lần này tới ta.
Lâm Minh hóa thành tàn ảnh, thân hình hư không tiêu thất.
Lục Dư chỉ kịp cảm nhận một trận kình phong đập vào mặt.
Hắn dùng thân thương chắn dọc theo cơ thể phòng thủ.
Đùng!
Mộc kiếm của Lâm Minh đập vào trường thương.
Lục Dư chỉ kịp cảm thấy một luồng sức mạnh không thể ngăn cản từ cánh tay truyền về.
Hai tay hắn mất tự chủ, thanh thương bị dư lực đẩy, đập vào người hắn.
Lục Dư bị hất văng ra xa vài chục mét.
Cơ thể hắn lăn lộn vài vòng trên mặt đất, hắn ho ra một ngụm máu.
Mắt mở trừng trừng nhìn Lâm Minh với vẻ mặt khó tin.
Lục Dư vốn tự tin vào sức mạnh vượt trội so với những học sinh cùng tuổi, thậm chí hắn còn cho rằng bản thân mạnh hơn cả người đứng đầu lớp 11A01.
Nhưng hôm nay, hắn bị Lâm Minh đánh bay chỉ bằng một đòn.
“Chuyện gì đã xảy ra?
!
Lục Dư b:
ị điánh bay chỉ bằng một đòn!
Thực lực của Lâm Minh là như thế nào?
Phải chăng Lâm Minh đã đột phá Luyện Thể cảnh?
” Vị MC lên tiếng chất vấn sau khi thấy Lục Dư b:
ị đánh bay.
Lâm Minh nhìn Lục Du, ánh mắt hắn đầy ngạo khí.
“Bị xem thường.
rồi,” Lục Dư từ từ đứng lên.
Tay nắm chặt thân thương.
Miệng hắn khẽ niệm:
“Bão Vũ Lê Hoa Thương.
Hai tay hắn cấp tốc múa thương, tạo thành từng đạo tàn ảnh bao trùm cơ thể.
Hắn nhanh chóng áp sát Lâm Minh.
Đòn đánh chưa tới, nhưng một luồng kình phong đã đập vào mặt Lâm Minh, khiến tóc hắn bay múa.
“Muốn đối đầu trực diện à?
Lâm Minh biết đã đến lúc kết thúc trận đấu này.
Với sức mạnh áp đảo, việc hắn đánh tới giờ phút này là muốn cho Lục Dư chút thể diện.
Dù sao, Lục Dư vẫn là thiên tài hàng đầu của trường học.
Ánh mắt Lâm Minh trở nên sắc bén, tựa như có từng đạo tỉnh quang bắn ra từ con ngươi đer láy.
Toàn bộ bốn giọt Kim Long Tinh Huyết du tẩu điên cuồng.
“Tinh Tượng Hóa Kiếm Quyết – Đệ tam thức, Thất Tĩnh Liên Hoàn Kiếm!
Mộc kiếm trong tay Lâm Minh run lên bần bật, như thể đang chịu một áp lực khủng khiếp.
Lâm Minh vung kiếm, trong nháy mắt chém ra bảy đạo kiếm ảnh, mỗi kiếm ảnh chuẩn xác đánh vào những yếu điểm của thương ảnh do Lục Dư tạo ra.
Bảy tiếng v:
a chạm vang lên cùng lúc.
Kiếm khí xuyên thủng thương ảnh, đánh thẳng vào người Lục Dư.
Lục Dư bị trúng đòn, cơ thể hất văng ra phía sau, hai tay mất tự chủ mà buông thương.
Nếu đổi lại là một thanh kiếm thật, có lẽ Lục Dư đã tử trận.
Trước khi bất tinh, hắn chỉ kịp nghĩ một điều:
“Tại sao hắn phá được Bão Vũ Lê Hoa Thương của ta?
Đây là chiêu thức mà Lục Du tự tin nhất.
Trọng lực từ thân thương kết hợp cùng sự tỉnh xảo của chiêu thức trong vận dụng kình lực.
Một chiêu đầy hiểm hóc và khó phá.
Lục Dư rơi khỏi võ đài.
Thanh trường thương cùng lúc rơi xuống đất, tạo nên một tiếng uỳnh nặng nể.
Khán đài lúc này yên lặng như tờ.
Có thể nghe thấy tiếng thở đốc của vị MC qua micro.
Sau đó, một tràng bùng nổ reo hò vang lên khắp nơi.
“LÂM MINH!
LÂM MINH!
⁄
“Lục Dư đã b:
ị đánh bại!
Người chiến thắng là Lâm đồng học!
Từ hôm nay, Lâm Minh sẽ là thiên tài top 2 của lớp 11A01, xin chúc mừng!
” Vị MC hét lên đầy phấn khích.
“Tên Lâm Minh này.
điên rồi!
” Lê Đạo Khúc vẫn còn bàng hoàng sau chiến thắng của Lâm Minh.
Âm thanh của sự phấn khích như để thông báo cho việc một thiên tài ngã xuống, một thiên tài khác đi lên.
Lâm Minh lúc này đang hưởng thụ từng tiếng cổ vũ trên khán đài.
Nhưng cũng chẳng lâu, Lâm Minh bình tĩnh lại.
“Thắng một tên nhờ vượt trội về tình huyết, chẳng có gì để đắc ý,” Lâm Minh lẩm bẩm, bước khỏi võ đài, bỏ qua mọi lời tung hô từ mọi người.
Lúc này, hiệu trưởng Mã xuất hiện bắt tay Lâm Minh.
“Lâm Minh a, thật xuất sắc!
Từ bây giờ nhà trường sẽ trọng điểm bồi dưỡng ngươi, hahaha,“ ông Mã hiệu trưởng vừa bắt tay vừa lôi kéo Lâm Minh.
“Vâng, thưa thầy/” Lâm Minh đáp.
Đối với Lâm Minh, việc nhà trường bồi dưỡng hắn không quan trọng.
Làm gì có nơi nào đào tạo tốt hơn Võ đường Bạch Hoàng vào lúc này?
Trong trường còn không có nổi một tu sĩ Luyện Khí.
“Lâm đồng học, ngươi có thể cùng ta đi kiểm tra tỉnh huyết không a?
ông Mã nói tiếp.
Ông nghỉ ngờ về tu vi của Lâm Minh.
Sự mạnh mẽ này không thể nào dưới 1000 điểm tỉnh huyết được.
Và cũng có thể là hắn đã bước vào Luyện Thể cảnh.
16 tuổi, Luyện Thể cảnh a, ông thậm chí còn không dám tưởng tượng sẽ như thế nào nếu các trường Đại học Chiến đấu phát hiện ra Lâm Minh.
Có thể là đặc cách chiêu mộ sớm a.
“Được, thưa hiệu trưởng.
Nhưng ta muốn bảo mật thông tin, chỉ có mỗi ngài mới biết về kết quả kiểm tra, được chứ?
Lâm Minh nói.
Hắn không muốn làm mọi thứ quá oanh động.
Thiên tài thì sẽ rất sướng, nhưng quá yêu nghiệt sẽ gây sự chú ý.
Lâm Minh theo chân ông Mã bước lên một chiếc xe ô tô.
Cả hai rời đi trước những ánh mắt cuồng nhiệt.
Lê Đạo Khúc đứng nhìn tại một góc vắng, Tụ cười nở trên môi.
Thằng nhóc này, dậy thì thành công a.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập