Chương 24: Hai Mươi Vạn

Chương 24:

Hai Mươi Vạn

Chiết xe ô tô 4 chỗ màu đen bóng lướt qua từng hàng cây vệ đường.

Mười lăm phút sau.

Xe dừng lại tại một trung tâm kiểm trắc.

Đây là một trung tâm do thành.

phố lập ra nhằm phục vụ những người có nhu cầu đo lường chỉ số cơ thể.

Lâm Minh bước xuống xe.

Trước mặt hắn là một ngôi nhà màu.

trắng to lớn, cũng không hẳn gọi là nhà, nó giống một tòa nhà công ty rộng lớn và chỉ có một tầng trệt.

“Đi thôi nhóc, để ta xem chỉ số của ngươi đạt đến bao nhiêu.

Ông Mã nói với Lâm Minh.

“Vâng, thưa thầy.

Lâm Minh gật đầu rồi cùng ông bước vào bên trong.

Bước vào đại sảnh, một màu vàng đồng hoa lệ đập vào mắt Lâm Minh.

Giữa đại sảnh là quầy lễ tân, nơi đó có các cô gái đang ngồi để tiếp đãi những vị khách đến đo lường chỉ số.

Nhìn thấy ông Mã hiệu trưởng bước vào.

Một cô gái mặc đồng phục váy ngắn màu xanh dương đứng lên tiếp đãi ông.

“Ông Mã, hôm nay lại đưa thiên tài nào đến hay sao ạ, giờ này cũng đã tối rồi mà?

nhân viên lễ tân lên tiếng hỏi.

“Hahaha, nào có thiên tài gì.

Giới thiệu với cô, đây là Lâm Minh, là báu vật ta mới vừa tìm được trong trường học,” ông Mã khoác tay lên vai Lâm Minh và giới thiệu.

Cô gái nhìn Lâm Minh từ đầu tới chân.

Đầu tiên đập vào mắt cô là bộ quần áo đồng phục đã cũ mèm, trên người hắn cũng không có bất kỳ phụ kiện đắt tiền nào.

Ngoài ra, còn rất đẹp trai.

Với sự chuyên nghiệp đã được trải qua bằng việc tiếp đón hàng nghìn khách hàng.

Cô nhanh chóng đánh giá được Lâm Minh thuộc tuýp nào.

Nhà nghèo, nghé con mới lớn, thiên tài mới nổi.

Nếu tiếp đón tốt, kết một thiện duyên, sau này nếu Lâm Minh trở thành cường giả, cô có thể bấu víu vào mối quan hệ này.

Gương mặt cô nở một nụ cười nồng nhiệt, cô đưa tay ra bắt tay Lâm Minh.

“Chào cậu, tôi là Trương Lệ, hân hạnh được phục vụ quý khách,” Trương Lệ lên tiếng chào hỏi.

“Chào cô, tôi là Lâm Minh,” Lâm Minh chỉ đáp lại đơn giản, lãnh đạm.

Sống hai kiếp người, làm sao Lâm Minh lại không nhìn ra được suy nghĩ của Trương Lệ cơ chứ.

“Được tồi, Trương Lệ, làm cho Lâm Minh một cái thẻ đen.

Toàn bộ chỉ phí đều tính vào ta,” ông Mã nói với Trương Lệ.

“Vâng thưa ông.

Cậu Lâm, cho tôi mượn thẻ căn cước nhé.

Trương Lệ đáp, cầm thẻ căn cước của Lâm Minh rồi đi thẳng đến quầy đăng ký.

Mười phút sau, cô quay trở lại.

Trên tay cô là một chiếc thẻ màu đen.

Trên đó chỉ có logo của trung tâm và vài ký tự “TTKTQG” có lẽ là viết tắt của Trung tâm Kiểm trắc Quốc gia.

Trương Lệ đưa thẻ cho Lâm Minh và bắt đầu giải thích đặc quyển của chiếc thẻ đen này.

Nào là có thể đến và đo lường bất kỳ lúc nào, ngoài ra còn có hỗ trợ Phòng ngủ qua đêm kèn theo đó là buffet 24/7.

Lâm Minh sau khi nghe xong thầm khen ngọi nơi này dịch vụ thật tốt.

Vậy là bây giờ hắn có đến ba nơi để ngủ.

Một là nhà, hai là võ đường, ba là trung tâm.

“Được tồi, xong rồi thì nhanh chóng theo ta kiểm tra thôi,” ông Mã lôi kéo tay Lâm Minh đi đo lường.

Bước chân của ông gấp rút, có vẻ ông rất háo hức để được biết kết quả.

Ba mươi phút sau.

Lâm Minh ngồi trên xe.

Chiếc xe lại lăn bánh đưa Lâm Minh trở về nhà.

Ông Mã đang tập trung lái xe.

Đầu ông đang bâng quơ suy nghĩ đủ mọi chuyện.

Kết quả đo ra cho thấy chỉ số tỉnh huyết của Lâm Minh là 1000 điểm.

Trị số tỉnh thần là N/A, có nghĩa là máy không thể phân tích.

Mọi chỉ số thể chất đều vượt trội.

Ông hơi thất vọng về kết quả.

Vốn nghĩ Lâm Minh đã bước vào Luyện Thể cảnh, nhưng không phải.

Nhưng dù sao, Lâm Minh vẫn là một thiên tài vượt trội.

Minh chứng là hắn đã đánh bại các đối thủ trong ngày hôm nay rất dễ dàng.

Tại một căn phòng ngủ màu hồng đầy nữ tính ở trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh.

Tố Quyên đang ngồi trước bàn học.

Từng công thức vật lý đang được cô áp dụng.

Tay cô bay múa trên từng trang giấy.

Bỗng.

Điện thoại cô vang lên âm thanh thông báo tin nhắn.

Cô mở lên đọc.

“Quyên, xem tên Lâm Minh hôm nay náo động ở trường này, link:

Lâm Khả Băng, một nữ đồng học của cô nhắn.

Tố Quyên tò mò ấn vào liên kết.

Một đoạn video dài được đăng trong diễn đàn trường học Trần Hưng Đạo.

Trong đoạn video, hình ảnh Lâm Minh tả xung hữu đột.

Đánh bại từng đối thủ.

Một mình bất bại giữa 119 người.

Gương mặt bễ nghễ, toát ra vẻ tự tin nồng đậm.

Tố Quyên xem đến mức nhập thần.

Tựa như cô đang xem một bộ phim hành động.

chiếu Tạp Vậy.

Mặc dù Tố Quyên không ưa gì Lâm Minh, nhưng chẳng hiểu sao, từ sâu trong thâm tâm cô lại có một niềm mong muốn Lâm Minh sẽ chiến thắng và đánh bại toàn bộ đối thủ.

Càng xem càng căng thẳng và bất ngờ.

Những ngón tay của cô lúc này đã siết chặt.

Mổ hôi tứa ra vì hồi hộp.

Cho đến khi xem trận đấu giữa Lâm Minh và Lục Dư.

Tố Quyên nhìn thấy Lâm Minh giành chiến thắng.

Cô bật đậy khỏi ghế và hò reo liên tục.

Bỗng.

Tố Quyên dừng lại một giây.

“Mình đang làm gì vậy chứ?

Tại sao lại mừng rỡ đến như vậy?

Tên Lâm Minh này bỗng dưng bộc lộ tài năng, chẳng liên quan gì tới mình cơ mà,” Tố Quyên thắc mắc.

Cô lúc này cũng chẳng hiểu nổi bản thân.

Cô mở Messenger, ấn vào khung chat với Lâm Minh.

Tố Quyên tính chế giễu Lâm Minh làm màu trên võ đài.

Nhưng cô cứ soạn tin nhắn tổi lại xóa.

Mãi cũng chẳng nhấn vào nút gửi để bắt chuyện.

Bực tức, Tố Quyên ném điện thoại sang một bên.

Ôm gối, cố chìm vào giấc ngủ.

Nhưng hình ảnh của Lâm Minh chiến đấu đầy hoa mỹ trên sàn đấu cứ hiện đi hiện lại trong tâm trí cô.

Và quan trọng hơn, Lâm Minh sẽ chuyển vào lớp 11A01.

Phòng học của cô và hắn nằm cạnh nhau.

Chiếc xe dừng lại trước căn hộ của gia đình Lâm Minh.

Ông Mã chủ động chạy sang mở cửa, khiến Lâm Minh bất ngờ về sự nhiệt tình của ông.

Trước khi rời đi, ông vẫn dặn dò Lâm Minh.

“Minh, nhớ ngày mai chuyển sang lớp 11A01, đừng đi nhầm lớp!

” ông Mã nói xong rồi đạp ga rời đi.

Lâm Minh chỉ kịp nói “Cảm ơn thầy” thì ông đã biến mất nơi cuối con đường.

Lâm Minh bước vào nhà.

Trước mặt hắn lúc này vẫn là khung cảnh quen thuộc như mọi ngày.

Em gái đang làm bài tập.

Bà Mai đang dọn cơm tối.

Ông Đào đang ngồi trên bàn, khác mọi ngày.

Hôm nay ông không ngồi rít từng hơi thuốc mà đang vắt chéo chân.

Gương mặt đang cười thầm, tay cầm ấm trà châm vào ly với vẻ vui vẻ.

Lâm Minh thấy cảnh này thì cũng đã đoán được em gái hắn có lẽ đã cho gia đình xem tin tức của hắn ngày hôm nay.

Và đúng là như vậy.

Trái với tuần trước, khi Lâm An phải che che giấu giấu tin tức anh trai c b:

ị đránh ngất xỉu, thì hôm nay cô lại hét ầm lên và chạy đi khoe với bố mẹ.

Cả gia đình đều ngồi xem video Lâm Minh thi đấu.

Ông Đào và bà Mai đều bị sốc trước thực lực của Lâm Minh.

Cả hai đều hy vọng con trai họ có thể đỗ vào Đại học Chiến đấu, nhưng lại không nghĩ đến con trai họ lại mạnh mẽ và tàn khốc trên võ đài đến vậy.

Sau khi xem xong video, cả gia đình mỗi người đều có một suy nghĩ khác nhau và tản ra làm việc riêng.

Nhưng chẳng ai có thể giấu được niềm tự hào trong lòng họ.

Cho đến lúc thấy Lâm Minh bước vào nhà.

Cô em gái Lâm An chỉ vừa kịp hét lên:

“A, anh hai về

Bà Mai vội vàng chạy lại, sờ soạng khắp người Lâm Minh.

“Ui con trai, con có b:

ị thương ở đâu không?

Sao lại đánh nhau khốc liệt đến vậy?

bà Mai nói.

Ông Đào đang nhấp ngụm trà cũng nhìn Lâm Minh với gương mặt khó giấu được vẻ tự hào.

“Ngồi xuống uống trà đi/” ông nói.

“Con không sao, mẹ.

Vâng, thưa bố.

Lâm Minh đáp.

Lâm Minh ngồi đối diện ông Đào.

Khác với quá khứ.

Mỗi khi Lâm Minh đi học về, đều phải đối mặt với những câu hỏi chất vấn từ gia đình.

Như hôm nay có kiểm tra không, bao nhiêu điểm.

Thì bây giờ, những câu hỏi đó đều biến mất.

Thay vào đó, ông Đào nhìn Lâm Minh.

“Hôm nay chiến đấu có mệt không, không bị thương chứ?

ông Đào hỏi, toát ra vẻ ân cần mà Lâm Minh chưa bao giờ được trải nghiệm.

“Không bố, con toàn đánh người ta thôi,” Lâm Minh nhe răng cười, đáp.

“Ngày mai gia đình ta sẽ làm một mâm cơm cúng ông bà, cảm ơn ông bà đã phù hộ cho con.

Mai nhớ về sớm.

ông Đào nói, rồi sau đó hỏi tiếp:

“Sao trên sàn đấu lại đánh nhau kịch liệt đến thế cơ chứ?

ông Đào đưa ra nghỉ hoặc.

Ông xem những đối thủ của Lâm Minh b:

ị điánh, người thì gãy tay, có người thì mặt mũi bầm dập, thậm chí bất trinh.

Điều này khiến ông khá sốc.

“Tu tiên là như vậy bố à.

Đặt một chân lên con đường tu tiên là sẽ không tránh khỏi chém chém giiết giết.

Ở trường học chỉ là một mô hình thu nhỏ.

Khi thực sự bước vào Tu Tiên Giới, mọi thứ còn khốc liệt hơn đến gấp trăm, nghìn lần.

Lâm Minh giải thích với giọng điệu khiêm tốn, hắn.

cũng khẽ nhấp một ngụm trà.

Ông Đào im lặng.

Ông thầm suy nghĩ.

Tu tiên, có thật sự khốc liệt như vậy không?

Có lẽ ông đã già.

Ông thuộc thế hệ trước, khi tu tiên còn chưa được phổ biến.

Còn Lâm Minh, con ông, đang sống trong thời đại tu tiên bùng nổ.

Hai thế hệ, hai tư duy khác nhau.

Điều này khiến ông suy nghĩ rất nhiều.

Một buổi tối vừa vui vẻ, vừa nhiều suy nghĩ trong gia đình Lâm Minh trôi qua.

6:

00 sáng.

Võ đường Bạch Hoàng.

Lâm Minh xuất hiện, chào hỏi từng sư huynh đệ trong võ đường.

Mọi người đều tỏ ra bình thường với Lâm Minh, dường như chiến thắng ở trường học không ảnh hưởng gì đến cậu tại võ đường.

Đúng là như vậy.

Đối với các sư huynh sư tỷ tại võ đường Bạch Hoàng, những trận thi đấu trong trường học như của Lâm Minh chẳng có gì hấp dẫn.

Thứ có thể hấp dẫn được họ chính là tu luyện, thực hiện nhiệm vụ, và chiến đấu với những kẻ nội gián của Tu Tiên Giới.

Và còn một điều vô cùng hứng thú đối với họ, đó là thực hiện những nhiệm vụ tại Tu Tiên Giới.

Đối với các sư huynh sư tỷ những người đã từng chém giết tại Tu Tiên Giới.

Nơi luật pháp không tồn tại.

Luật pháp ở Tu Tiên Giới là Đại tông môn.

Đệ tử Đại tông môn nói ngươi có tội, ngươi lập tức phải c-hết.

Một nơi mà những người tu luyện có thể mặc sức tung hoành.

Khoái ý ân cừu.

Mọi thứ muôn màu muôn vẻ.

Những điều đó còn hấp dẫn hơn một video hàng trăm triệu lượt xem trên mạng xã hội.

Nên việc Lâm Minh chiến thắng thủ lôi hằng tuần thật cỏn con.

Lâm Minh đã thiết lập cho bản thân một lộ trình tu luyện.

Đó là sáng tới võ đường, luyện tập và dùng linh nguyên âm thầm thu thập tất cả bong bóng thuộc tính của các sư huynh sư tỷ.

Trước khi đi học thì thách đấu sư tỷ Quỳnh Như để lấy kinh nghiệm thực chiến.

Trưa thì đến trường đi học.

Tối về ăn cơm nghỉ ngơi.

Cứ theo đà đó.

Chẳng mấy chốc, Lâm Minh sẽ đột phá Luyện Thể cảnh.

Cuộc sống vừa an nhàn vừa thăng tiến.

Cứ thế một tháng sau.

Lâm Minh đang ngồi xếp bằng trên chiếc bồ đoàn trong võ đường.

Một tháng đã trôi qua.

Dựa theo lịch trình của Lâm Minh, điểm thuộc tính tích lũy của hắn thăng tiến rất bình ổn.

Người mang lại nhiều điểm thuộc tính nhất, tất nhiên là Đại sư huynh và Nhị sư huynh.

Mỗi bong bóng rơi ra từ họ lên đến 500-600 điểm.

Thật sự là cường giả a.

Mỗi khi Lâm Minh nhặt được những bong bóng của hai người họ, cậu không nhịn được mà có suy nghĩ, song tu cùng sư phụ thì sẽ nhặt được bao nhiêu điểm a, cường giả Nguyên Anh chắc chắn sẽ không ít.

Lâm Minh nhìn bảng hệ thống sau một tháng

"nằm gai nếm mật"

cực khổ tích lũy.

[Tên]

:

Lâm Minh

[Tuổi]

:

16

[Tu vï]

:

Phàm Nhân (4.

503/100 Kim Long Tỉnh huyết)

[Tĩnh thần]

:

Linh Nguyên (0/2000 điểm tình thần)

[Linh căn]

:

Hoàng cấp Linh căn (10/100.

000 điểm linh căn)

[Võ học]

:

Tàn Phong Quyền Pháp (Nhập môn)

20/1000

Phong Hành Tẩu (Đại Thành)

0/3600

Tĩnh Tượng Hóa Kiếm Quyết (Đại Thành)

0/2400

[Điểm thuộc tính tích lũy]

:

207.

563

“Ùm, bình quân mỗi ngày thu nhập từ 6-7000 điểm.

Một tháng cũng được hai mươi vạn điểm a.

Lâm Minh cười, một nụ cười mãn nguyện.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập