Chương 25: Ăn Gan Hùm!

Chương 25:

Ăn Gan Hùm!

Nhìn bảng hệ thống đang nhấp nháy trong thức hải, Lâm Minh khó nén được vẻ vui mừng.

Hai mươi vạn điểm, thời khắc đột phá của hắn đã đến.

Suốt một tháng qua, Lâm Minh vẫn duy trì nhịp độ sáng đến võ đường.

Trưa đến trường.

Tối về nhà.

Đều đặn.

Sự xuất hiện của Lâm Minh tại lớp học 11A01 cũng không gây quá nhiều sự chú ý.

Đối với các học sinh thiên kiêu tại lớp này, việc các đồng học trong lớp bị thay thế là chuyện không thể nào bình thường hơn.

Hàng tuần đều có học sinh bị thay đổi, đối với họ đã quá quen thuộc.

Có một điều đặc biệt là do thành tích thách đấu trước đó của Lâm Minh quá xuất sắc, nên về Phía nhà trường cũng chẳng bắt hắn đi thủ lôi lần nào.

“Hai mươi vạn điểm a, chia thế nào đây,” Lâm Minh lẩm bẩm.

Gương mặt hắn nhăn nhó, việc chia điểm làm sao cho hợp lý cũng khá phức tạp.

Sau một lúc đắn đo, Lâm Minh rốt cục cũng có quyết định.

Trước hết lấp đầy 100 giọt Kim Long Tinh Huyết, còn lại tất cả hắn sẽ đồn cho võ học.

Có thực lực là có tất cả a.

Vài ngày gần đây, Lâm Minh khá đau đầu với sư phụ của mình.

Cứ cách vài ngày, sư phụ hắn lại hỏi hắn khi nào quyết định đột phá Luyện Thể cảnh.

Hắn vì đại nghiệp trong tương lai chỉ có thể trả lời cho qua loa:

“Ta cần phải tích lũy thêm.

Đáp lại Lâm Minh là tiếng thở dài của sư phụ.

Lâm Minh cũng sầu não.

Hôm nay, hắn quyết định lấp đầy điểm, nhất cử đột phá đến Luyện Thể cảnh.

[Ting!

Ký chủ tiêu hao 95.

497 điểm tích lũy vào tu vi.

]

[Tu vï]

:

Phàm Nhân (100/100 Kim Long Tỉnh huyết)

[+Đột phá]

[+Nén Tinh Huyết]

Lâm Minh:

"@@"

Lại còn là Nén Tĩnh Huyết.

Lâm Minh lúc này có hàng ngàn con ngựa chạy trong đầu.

Người bình thường chỉ cần 1000 điểm là đã bước vào Luyện Thể cảnh.

Còn hắn đã dùng tổng cộng 101.

000 điểm nhưng vẫn chưa tới cực hạn.

Sự thật là do Lâm Minh quá coi thường cái gọi là cực hạn của tu luyện.

Suốt biết bao quyển tiểu thuyết, có nhân vật chính nào có thể đạt được đến cực hạn của tiềm lực đâu.

“Đậu má!

” Gương mặt Lâm Minh khó coi.

Vừa vài giây trước, Lâm Minh còn đang đắn đo về việc phải dùng điểm như thế nào.

Thì hiện tại, hắn lại phải đắn đo có nên tiếp tục nén tỉnh huyết hay không.

Mỗi lần nén là một lần khó.

Cứ theo đà này đến khi nào hắn mới có thể bước vào Luyện Thể cảnh a?

Lâm Minh sau một lúc chửi bậy trong lòng cũng đã lấy lại được bình tĩnh.

Hắn mới 16 tuổi, con đường phía trước còn rất xa.

Nếu chỉ vì cái trước mắt mà giới hạn tiềm lực sau này thì thật không đáng.

Bây giờ ta không bước vào Luyện Thể cảnh, nhưng thử hỏi.

Những tu sĩ Luyện Thể cảnh có mấy ai chịu được của ta một quyền?

Nghĩ đến đây, Lâm Minh quyết định nén tỉnh huyết.

[Ting!

Ký chủ lựa chọn nén tỉnh huyết.

Kim Long Tĩnh Huyết chất biến thành Thượng Cổ Thần Long Huyết!

]

“HúH"

Lâm Minh lúc này không còn lời gì để nói rồi.

Hắn chỉ cảm giác một luồng sức mạnh lan tỏa toàn thân.

Sảng khoái!

Thoải mái!

Mỗi giọt Kim Long Tĩnh Huyết đều bắt đầu du tẩu toàn thân rồi tụ tập tại đan điền.

Chúng bắt đầu rung động rồi cộng hưởng với nhau.

Màu vàng kim từ những giọt tỉnh huyết bắt đầu một lần nữa tích tụ lại.

Sau một lúc.

Một giọt tình huyết duy nhất đang du tẩu khắp gân cốt của Lâm Minh.

Điểm đặc biệt của giọt tỉnh huyết này là nó có màu bạch kim.

Lâm Minh có thể ẩn ẩn cảm giác được giọt tỉnh huyết này đang phát sáng.

Khẽ siết nắm đấm.

Nếu lúc chưa nén tỉnh huyết, Lâm Minh mạnh 1, thì hiện tại sức mạnh của hắn có thể nói là tăng lên không biết bao nhiêu lần.

Lâm Minh ngửa mặt thét:

“Còn ai có thể cản ta a!

Tiếng hét của Lâm Minh gây sự chú ý của các sư huynh, sư tỷ đang tu luyện trong võ đường “Nhóc, im miệng!

Vài ngày không dạy dỗ ngươi lại bành trướng,” Quỳnh Như liếc mắt nhìn về phía Lâm Minh.

Cô chẳng biết tại sao lại cảm giác tên nhóc này biến đổi.

Thay đổi!

Chẳng rõ thay đổi ở đâu, điểm nào.

Chung quy là cô cảm giác có sự thay đổi, đẹp trai hon, khí chất cũng khác.

Quỳnh Như lúc này nhìn chằm chằm Lâm Minh.

Gương mặt cô thoáng chút ửng đỏ.

Lâm Minh không thèm để ý đến lời cô nói.

Nếu hắn có để ý, hắn có thể thét lên:

“Cô nương, ngươi động lòng rồi à?

Nhưng điều thu hút Lâm Minh lúc này là:

[Tên]

:

Lâm Minh

[Tuổi]

:

16

[Tu vï]

:

Phàm Nhân (1/10 Thượng Cổ Thần Long Huyết)

[Điểm thuộc tính tích lũy]

:

112.

066

Còn hơn mười vạn điểm.

Nếu miễn cưỡng đột phá vẫn có thể đồn đủ điểm tu vi.

Nhưng, liệu có tiếp tục xuất hiện

"Nén Tỉnh Huyết"

không a?

Hay đây đã là cực hạn?

Hắn nên thêm điểm vào võ học, hay đột phá đến tầng thứ cao hơn?

Lại là đắn đo.

Sau một lúc, “Dù gì thì tu vi cũng là quan trọng nhất,” Lâm Minh thầm nghĩ.

Có nhiều điểm nhưng cũng phải có mệnh để dùng mới là quan trọng.

Thực lực mạnh mới có thể quyết định mọi thứ.

Cường giả nói chuyện bằng nắm đấm a.

Lâm Minh đã âm thầm có quyết định lần nữa.

Tu luyện đối với người khác là cực khổ gom góp.

Còn đối với Lâm Minh, đó là đau đầu chia điểm.

[Ting!

Ký chủ tiêu hao 90.

000 điểm vào tu vi.

]

[Tu vï]

:

Phàm Nhân (10/10 Thượng Cổ Thần Long Huyết)

[+Đột phá]

[+Nén Tinh Huyết]

A1!

Thảo nào!

Đ*t hệ thống!

Lại nén!

Lâm Minh không còn gì để nói.

Hắn chỉ có thểnhanh tay điểm vào “Nén Tĩnh Huyết” một cách bực dọc.

[Ting!

Ký chủ lựa chọn nén tỉnh huyết.

Thượng Cổ Thần Long Huyết chất biến thành Hồng Hoang Long Chủng Huyết!

]

“Hú!

!

!

!

!

” Lần này tiếng hét của Lâm Minh còn dài hơn so với trước đó.

Từng giọt tỉnh huyết màu bạch kim lại bắt đầu du tẩu rồi tụ tập tại đan điển.

Sức mạnh lần này bùng nổ còn khủng khiếp hơn lần trước.

Lâm Minh cảm giác từng thớ tế bào đểu tràn ngập cái gọi là lực lượng.

“Có khi nào, ta đang đi theo con đường thể tu, chứ không phải tu tiên,” Lâm Minh cảm nhận lực lượng bùng nổ trong cơ thể mà thầm nghĩ.

C-hết tiệt!

Nội tâm hắn thoáng dao động, suýt thì xuất hiện tâm ma.

Đúng!

Chỉ là ta đang xây dựng nền tảng vững chắchon người khác.

Sau một lúc.

10 giọt tình huyết màu bạch kim đã hoàn tất nén lại thành một giọt tỉnh huyết màu tím đầy ma mị, đang du tẩu trong kinh mạch Lâm Minh.

[Ting!

Xét thấy ký chủ đã đạt đến cực hạn của cơ thể, hệ thống tự động đột phá đến Luyện Thể Cảnh tầng một!

]

Khóe môi hắn khẽ nhếch.

Làm ít công to a.

Người bình thường khi đột phá Luyện Thể cảnh sẽ dùng 1000 điểm tỉnh huyết đã tỉnh luyện, vận hành theo tứ chi bách hải, lục phủ ngũ tạng để rèn luyện chúng theo công pháp.

Còn Lâm Minh, giọt tỉnh huyết này đang tự động du tẩu và rèn luyện mọi thứ nơi nó đi qua.

Lâm Minh ẩn ẩn có thể cảm nhận được sức mạnh của hắn đang tăng lên theo từng giây.

Nhìn bảng hệ thống.

[Tên]

:

Lâm Minh

[Tuổi]

:

16

[Tu vị]

:

Luyện Thể tầng một (2/10000 điểm)

ký chủ có thể dùng điểm để nhanh chóng rèn luyện cơ thể.

[Thể Chất]

:

Hồng Hoang Long Thần Thể.

(Tối Cường)

[Điểm thuộc tính tích lũy]

:

22.

066

“Ha, hahaha!

” Lâm Minh cười to.

Gương mặt hắn khoái chí.

Cuối cùng thì hắn cũng không cần phải nén tỉnh huyết nữa.

Luyện Thể tầng một, cuối cùng hắn cũng đã bước vào con đường tu tiên.

Quan trọng hơn.

Tu vi của hắn đang tự động tăng trưởng.

Gần như cứ bình quân 5 phút sẽ tăng trưởng 1 điểm.

Tính ra, một tiếng được 12 điểm tu vi, một ngày 288 điểm.

Vậy thì hắn không cần dùng điểm thuộc tính thì khoảng một tháng sau cũng có thể bước vào Luyện Thể tầng hai a.

Nhưng Lâm Minh biết làm người thì phải có chí hướng.

Hắn là ai, là Lâm Minh.

Thay vì để tự động thăng cấp, hắn thấy cày điểm thăng cấp có nhiều niềm vui thú hơn.

[Ting!

Ký chủ dùng 2400 điểm thăng cấp Tĩnh Tượng Hóa Kiếm Quyết đến Viên Mãn!

]

[Ting!

Ký chủ dùng 5000 điểm thăng cấp Tỉnh Tượng Hóa Kiếm Quyết, thành công chất biến thành Hỗn Nguyên Hóa Kiếm Quyết!

]

[Ting!

Ký chủ dùng 10.

000 điểm thăng cấp Hỗn Nguyên Hóa Kiếm Quyết đến Đại Thành!

]

[Ting!

Ký chủ dùng 3600 điểm thăng cấp Phong Hành Tẩu đến Viên Mãn!

]

[Võ học]

:

Phong Hành Tẩu (Viên Mãn)

0/7200

Hỗn Nguyên Hóa Kiếm Quyết (Đại Thành)

0/20000

[Điểm thuộc tính tích lũy]

:

1.

066

Một luồng tri thức về hai môn võ học ngay lập tức tràn vào đầu Lâm Minh.

Hỗn Nguyên, sơ khai, bản nguyên của vũ trụ.

Có một chút cao thâm.

Cơ bắp hắn căng phồng lên như thể hắn vừa hoàn thành xong khóa huấn luyện kiếm pháp và bộ pháp suốt một thời gian dài.

Lâm Minh có cảm giác, hiện tại có kiếm trong tay, hắn có thể trảm thiên địa, diệt vạn vật.

“A, ảo giác, không thể nào mạnh như vậy a,“ Lâm Minh lẩm bẩm.

Sau một lúc, hắn mở mắt, hơi há miệng.

Một đạo kiếm ý theo cuống họng hắn bắn ra, khảm vào mặt đất trước mặt.

Lại một lần nữa, Lâm Minh thu hút sự chú ý của mọi người.

“Aiz!

Lại hết điểm, hành trình cày cuốc lại bắt đầu a,” Lâm Minh khẽ thở dài.

Nhìn những ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Gương mặt hắn hơi ra vẻ bất đắc dĩ nói:

“Các sư huynh, sư tỷ, nhìn ta làm gì a, chỉ là hơi có chút đột phá.

Đại sưhuynh vẫn đang giữ trạng thái há mồm, mắt nhìn Lâm Minh mà nói:

“Thứ ngươi vừa Phun ra có phải là.

kiếm ý?

Không chỉ riêng Đại sư huynh mà tất cả mọi người đều bất ngờ.

Kiếm ý a.

Chỉ có những thiên tài luyện kiếm hàng chục, thậm chí hàng trăm năm mới sinh ra được kiếm ý.

Vậy mà tên sư đệ này, cảnh giới còn chưa vào Luyện Khí đã có thể tu ra được kiểm ý

Hắn là quái thai sao?

Và tất nhiên, mọi người cũng chưa ai biết được Lâm Minh đã bước vào Luyện Thể cảnh.

Lâm Minh đứng lên, tay với lấy mộc kiếm, hếch mắt nhìn về phía Quỳnh Như vốn đang im lặng:

“Muốn biết có phải là kiếm ý hay không, tỷ thí một trận chẳng phải sẽ rõ?

Lời nói của Lâm Minh khiến Quỳnh Như bật cười:

“Hahaha, nhóc, hơi có chút đột phá liền bành trướng a?

Trận đòn lần trước còn chưa quên?

Quỳnh Như cũng không kém cạnh, tay với lấy thanh mộc kiếm, nhìn Lâm Minh với vẻ đầy thách thức.

Các sư huynh, sư tỷ khác ngay lập tức dâng lên hứng thú.

Ai cũng nghĩ Lâm Minh hôm nay ăn gan hùm a.

Lần trước bị Quỳnh Như đánh cho phải xin tha, chưa dài trí nhớ sao?

Tứ sư huynh móc túi quần ra một tờ giấy và bút, mắt nhìn mọi người:

“Cược!

Ai cược Lâm Minh thắng, tỷ lệ ăn 3:

1.

Ai cược Quỳnh Như thắng, tỷ lệ ăn 1:

1.

Bắt đầu mở kèo!

Câu nói của Tứ sư huynh khiến các sư huynh sư tỷ khác cũng lặng lẽ mò túi.

“Khụ!

Đây là võ đường a,” Đại sư huynh thấy cảnh này cũng ho nhẹ, nhưng tay hắn thì đang mò trong túi trữ vật, lôi ra một thanh kiếm màu xanh lục, thân kiếm có từng đường long giac uốn lượn cực kỳ tỉnh xảo.

“Đây là bảo kiếm ta nhặt được tại một động phủ ở Tu Tiên Giới, khẳng định là chí bảo, chẳng qua chưa đem đi thẩm định.

Ta đặt cược thanh kiếm này vào Quỳnh Như sư muội.

Nếu Quỳnh Như thắng, ta không cần Tứ sư đệ đưa ta ba thanh kiếm, chỉ cần theo hầu ta ba tháng là đủ.

Ngay khi thanh kiếm vừa xuất hiện, mọi người đều trầm trồ trước vẻ đẹp của nó.

Chưa nói đến thứ khác, nét kiếm tỉnh tế này, chưa từng thấy qua a.

Với sự tham gia của Đại sư huynh, mọi người tham gia cũng có phần nhiệt liệt hơn.

Tình cảnh loạn thành một bầy.

Đúng lúc này, cũng có một âm thanh vang lên:

“Ta cũng muốn cược, đặt cược vào chính ta thắng!

Giọng nói vừa dứt, khiến mọi người quay đầu nhìn lại, là Lâm Minh.

“Thập đệ à, đệ muốn cược gì?

Tứ sư huynh lên tiếng hỏi Lâm Minh.

Lâm Minh tay cầm mộc kiếm, đáp:

“Ta không cần gì nhiều, thanh kiếm của Đại sư huynh ta rất thích.

Nếu ta thắng, đưa nó cho ta là được.

Còn nếu ta thua, ta thay ngươi theo hầu Đại sư huynh ba tháng, thế nào?

“Hảo, sư đệ!

Được, ta đáp ứng!

” Tứ sư huynh đáp.

Có kèo ngon, ngu sao không húp.

Quỳnh Như thắng, hắn chẳng mất gì cho Đại sư huynh.

Lâm Minh thắng ư?

Đừng đùa.

Quỳnh Như là cảnh giới gì, Lâm Minh là cảnh giới gì?

Cho dù Lâm Minh có đột phá, cùng lắm cũng là Luyện Thể cảnh.

Nếu Luyện Thể thắng được Trúc Cơ cảnh, thì hắn đưa kiếm cho Lâm Minh, xem như kết mộ)

thiện duyên cũng không lỗa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập