Chương 26:
Như Yên a!
Võ đường Bạch Hoàng, không khí vô cùng sôi nổi.
Việc đặt cược kết thúc, gần như mọi người đều cược vào Quỳnh Như thắng.
Chẳng ai có đủ niềm tin vào tiểu sư đệ sẽ chiến thắng được một tu sĩ Trúc Cơ.
Lâm Minh cùng Quỳnh Như lúc này đang đứng đối diện trên võ đài, cả hai tay đều cầm một kiếm.
Quỳnh Như ánh mắt trêu tức nhìn Lâm Minh:
“Tiểu sư đệ à!
Sư tỷ sẽ phong ấn tu vi ngang hàng với ngươi, ngươi yên tâm.
”
Nghe câu nói này, mọi người đều có cùng một suy nghĩ:
“Quỷ mới tin ngươi!
Trong những lần đấu trước đó, lần nào Quỳnh Như chẳng phá vỡ phong ấn mà đánh Lâm Minh bầm dập.
Lâm Minh đứng thẳng, lưng tựa như một ngọn giáo chỉ thẳng lên trời, ánh mắt bình tĩnh không một dao động, nói:
“Không cần đâu sư tỷ cứ dùng hết sức.
Hôm nay ta sẽ đánh cho người phải phục.
Quỳnh Như nghe xong liền từ bỏ nét cười nhạo ban đầu, ánh mắt bắt đầu nghiêm nghị, kiến chỉ vào Lâm Minh:
“Được, muốn thượng vị.
Hôm nay nếu ngươi có thể thắng được ta, ta gọi ngươi một tiếng ca ca.
Lâm Minh không đáp.
Kiếm và thân hắn hòa làm một, từng chiêu từng thức của Hỗn Nguyên Hóa Kiếm Quyết bắt đầu vận chuyển, từng luồng kiếm ý quanh quẩn trên thân kiến Đại sư huynh phía bên dưới, lông mày nhíu chặt, cảm nhận được khí tức từ thân kiểm phát ra, ánh mắt hắn đầy bất ngờ.
“Cảm giác này.
Hắn, một tên kiếm sỉ Kim Đan cảnh, tất nhiên cảm nhận được sự bất phàm trong thanh mộc kiếm.
Cụ thể đến cỡ nào, chính hắn cũng chưa biết được.
Quỳnh Như đối diện cũng cảm nhận được ánh mắt của Lâm Minh.
Cảm giác như cô đang đối mặt với một con cự thú thời viễn cổ, khí tức tỏa ra từ Lâm Minh mang một nét hoang sơ khiến cô có chút bối rối.
Nhưng, kẻ sĩ không thể mất mặt.
“Để ta xem bản lĩnh của ngươi!
Quỳnh Như dẫm chân, cơ thể cô lao v-út về phía Lâm Minh, tay cô nhanh chóng chém ra từng đạo kiếm khí.
Linh lực bùng nổ trắng xóa.
Chiêu chiêu liên tục bao phủ Lâm Minh.
“Quang Minh Thái Thần Kiếm Quyết!
” Quỳnh Như hét to.
Chiêu này cô đã dùng hết trăm phần trăm công lực.
Chẳng hiểu tại sao khi đối mặt với một tiểu bối như Lâm Minh lúc này, bất tri bất giác cô lại dùng tới toàn lực.
Lâm Minh vô cùng bình tĩnh đối mặt với lưới kiếm trắng dày đặc.
“Để ta xem, Hồng Hoang Long Thần Thể có mạnh tới mức nào,” hắn lẩm bẩm.
Nhấc chân bước tới một bước, vung kiếm nhẹ nhàng:
“Hôn Nguyên Hóa Kiếm Quyết —= Hóa!
Từ “Hóa vừa được Lâm Minh nói ra, kiếm ý trên thân kiếm dường như mất kiểm soát.
Ngay lập tức bùng nổ.
Lâm Minh nhẹ chém một kiếm, một cổ lực lượng vừa sơ khai, nguyên thủy, vừa mang sức mạnh đản sinh vạn vật ngay lập tức từ thân kiếm chém ra.
Võng kiếm trắng xóa của Quỳnh Như ngay khi tiếp xúc với kiếm ý, lập tức mềm tan như đậu hũ.
Kiếm võng võ nát.
Kiếm ý từ đòn chém vừa rồi không tiêu tán, tiếp tục xông thẳng về phía Quỳnh Như.
Cô chưa kịp định hình chuyện gì xảy ra, chỉ có thể nhanh chóng để mộc kiếm chắn trước người.
Bùm!
Không thể ngăn cản, tỉa máu phun lên.
Bả vai Quỳnh Như bị kiếm ý chém trúng.
Một đạo vết thương sâu hoắm thấy xương đánh thẳng vào thị giác mọi người.
Mộc kiếm trong tay cô vỡ vụn.
Quỳnh Như té xuống đất, sắc mặt trắng bệch.
Tĩnh lặng.
Toàn bộ võ đường lúc này yên lặng như tờ.
Tứ sư huynh vừa rồi vẫn còn đang mải mê tranh luận với các sư huynh đệ cũng sững sờ, cây bút trên tay hắn rơi xuống đất từ lúc nào cũng chẳng hay.
Đại sư huynh nhìn chằm chằm vào thanh mộc kiếm trong tay Lâm Minh, miệng lẩm bẩm:
“Thật sự là kiếm ý.
“Một chiêu.
Chỉ một chiêu,” Nhị sư huynh, với tu vi Kim Đan cảnh, đang há miệng lẩm bẩm, không tin vào mắt mình.
Quỳnh Như ngồi bệt dưới mặt đất, miệng lẩm bẩm:
“Ta.
ta thua rồi.
Ngươi đột phá đến cảnh giới gì, thật khủng khiếp.
Cô lúc này không.
thể tin được mọi chuyện đang.
diễn ra.
Từ đòn đánh của Lâm Minh có thể nhìn ra, nó không hề chứa một chút linh lực nào, chỉ đơn thuần là man lực và kiếm ý.
Điều đó chứng tỏ Lâm Minh chỉ mới là Luyện Thể cảnh.
Lúc này, vết thương ở bả vai cũng không khiến cô cảm thấy đau.
Nhiều lần thi hành nhiệm vụ thập tử nhất sinh, cô còn b:
ị thương nặng hơn hiện tại gấp nhiều lần.
Vết thương nhỏ nhoi này đối với tu tiên giả chỉ là trò đùa trẻ con.
Thứ khiến cô bị sốc lại là thực lực của Lâm Minh.
“Đã nhường,” Lâm Minh nhìn Quỳnh Như, chắp tay nói, miệng hắn cười trêu tức.
Quỳnh Như không đáp, từ trong túi trữ vật móc ra một viên “Sinh Cơ Đan!
bỏ vào miệng, từ từ luyện hóa.
Vết thương ở vai cũng theo đó mà khô lại, đóng vảy.
Dưỡng thương ít nhất ba tới năm ngày là có thể bình thường trở lại.
Sinh Cơ Đan là một loại đan dược chữa thương phổ biến tại Tu Tiên Giới, dễ luyện, giá rẻ, công dụng hiệu quả.
Tu sĩ khi ra đường ít nhất cũng đem trong người 5-10 viên.
Sau một lúc, cô mới mở mắt nhìn Lâm Minh:
“Hừ, sư đệ, lần này là do ta khinh địch, tuyệt không có lần thứ hai!
Nói rồi cô nhanh chóng quay người toan bỏ chạy khỏi võ đài.
Nhưng đúng lúc này, một bàn tay bắt lấy tai cô, khiến cô khựng lại.
Một âm thanh tựa như ma quỷ vang lên sau lưng, sống lưng cô lạnh toát.
“Sai rồi, gọi “ca ca mới đúng.
Lâm Minh ánh mắt giễu cợt nhìn Quỳnh Như.
Các sư huynh đệ nghe Lâm Minh nói vậy cũng bật cười.
Chưa bao giờ họ thấy Quỳnh Như chịu thiệt thòi trong võ đường.
Tên Lâm Minh này dường như đã làm Quỳnh Như mất đi khí thế của bản thân.
“Ngươi thượng vị?
Ta là sư tỷ của ngươi, không thể gọi!
” Quỳnh Như lên tiếng phản pháo.
Cô bắt đầu ăn nói ngang ngược.
Muốn ta gọi ca ca, nằm mơ đi!
Trừ khi ngươi tỏ tình với ta thì tạm chấp nhận mà gọi cũng được.
Lâm Minh trừng mắt, tay buông khỏi tai Quỳnh Như:
“Không gọi cũng được, nhưng ta sẽ tính đây là một món nợ.
Khi nào cần, ta sẽ đòi.
Ngươi không được quyt.
Lâm Minh nói xong, phẩy nhẹ mộc kiếm, bước xuống đài với vẻ đắc ý.
Quỳnh Như đứng trên võ đài nhìn hắn:
“Để xem tên nhóc nhà ngươi dám đưa ra yêu cầu gì.
Nếu quá phận, xem ta có làm thịt ngươi không!
Lâm Minh ngay khi bước xuống võ đài liền tiến lại các sư huynh còn đang bận rộn tính tiền cược.
Trận cược này, Tứ sư huynh kiếm lời điên rồi.
Mặc dù chỉ là lời 1:
1, nhưng 8 người đặt cược vào Quỳnh Như thì hắn cũng được 8 món hàng
"chùa"
vào túi.
Miệng của Tứ sư huynh lúc này cười đến vui vẻ.
Nhìn thấy Lâm Minh tiến đến, hắn móc ra thanh kiếm màu xanh đưa cho Lâm Minh, nói:
“Thập đệ à, kiếm đây.
Hahaha, đúng là anh hùng xuất thiếu niên!
Lấy tu vi Luyện Thể mà thắng được Trúc Cơ cảnh, thật sự ta mới gặp lần đầu.
Lâm Minh vui vẻ tiếp nhận thanh kiếm.
Cầm trong lòng bàn tay.
Cảm giác hết sức thuận tay.
Vung tay chém vài phát, từng tiếng xé gió vang lên vù vù.
Nếu vận dụng thêm Hôn Nguyên Hóa Kiếm Quyết, ừm, ai có thể đỡ nổi a?
“Ùm, lại ảo giác.
Phía trên còn có Kim Đan cảnh và Nguyên Anh cảnh.
Tâm quá bành trướng, dễ dàng bị đánh c:
hết,” Lâm Minh lầm bẩm.
Hắn không biết là do bản thân hắn mạnh, hay là do Quỳnh Như không đủ mạnh, hoặc những thiên tài Trúc Cơ khác có mạnh hơn Quỳnh Như không.
Nhưng quan trọng là phải ổn định, không ổn dễ gặp nạn.
Các sư huynh, sư tỷ khác dồn dập chúc mừng Lâm Minh vì đã đột phá tu vi vào Luyện Thể cảnh.
Lúc này, Đại sư huynh nhíu mày nhìn Lâm Minh hỏi:
“Thập đệ, đệ chưa lựa chọn công pháp Luyện Thể, làm sao có thể bước vào cảnh giới này được?
Theo tiền lệ, phải có công pháp cụ thể mới có thể vận chuyển tĩnh huyết mà luyện thể chứ?
Lâm Minh nghe vậy thì giật mình nhìn Đại sư huynh.
Nhưng ngoài nét tò mò, hắn không cảm nhận được sự nghi ngờ nào cả.
Lúc này Lâm Minh mới yên tâm mà đáp:
“Đại sư huynh, đệ cũng không biết.
Khi tỉnh huyết đầy, cảm giác như cứ thế mà đột phá thôi ạ.
Đại sư huynh khẽ cười, nói với Lâm Minh:
“Cũng không sao, mặc dù chưa có tiền lệ nào nhu thế trước đây, chắc có lẽ do đệ khá đặc biệt.
Nhưng nhớ đến báo cáo với sư phụ.
Bước vào Luyện Thể cảnh, thân phận và địa vị của đệ đã khác rồi đấy.
Lâm Minh thoáng bất ngờ trước lời nói của sư huynh nhưng cũng kịp thời đáp:
“Vâng, thưa sư huynh.
Sau đó, hắn nhìn lại thanh kiếm mà hắn lấy được.
Trên thân kiếm có ba chữ trông khá cổ xưa và đẹp mắt.
Nhưng do là ngôn ngữ tu tiên, Lâm Minh mù tịt.
Hắn nhìn Đại sư huynh và hỏi:
“Đại sư huynh có thể lý giải ba chữ này là gì không ạ?
Đại sư huynh nghe Lâm Minh hỏi thì cũng ngẫm nghĩ một lúc TỔi đáp:
“Ba chữ đó, là “Như Yên Kiếm'.
Nói xong, Đại sư huynh quay lưng rời đi, bỏ lại Lâm Minh sững sờ nhìn thanh kiểm.
“Như Yên à!
Như Yên à!
Kiếp trước ngươi ám ta, lừa dối ta, kiếp này lại thành kiếm theo bên cạnh ta, hẳn là hữu duyên.
Hy vọng ngươi đem lại may mắn cho ta, nếu không ta đem bán,” Lâm Minh lẩm bẩm, tra kiếm vào vỏ, cất vào túi trữ vật mà sư phụ đã tặng hắn trước đó.
Nhìn đồng hồ hiện tại đã sắp tới giờ học.
Hôm nay đã là cuối tháng mười một, cũng đã chuẩn bị cho kỳ thi sát hạch cuối kỳ.
Lâm Minh vội vàng chạy đi báo cáo việc đột phá với Quốc sư phụ.
Hắn gõ cửa phòng làm việc của ông Quốc.
Bên trong im lặng.
Một lúc sau, cánh cửa từ từ mở ra.
Một cặp mắt theo khe cửa nhìn hắn chằm chằm, sau đó rụt lại biến mất.
Cánh cửa bật mở.
Lâm Minh nhìn thấy Minh Thư đang bến lẽn đứng đó, miệng lí nhí:
“Ông Quốc đã ra ngoài.
Ta đã báo cáo cho ngài ấy, ngươi ngồi đợi một lúc.
Nói xong, cô nàng chưa cho Lâm Minh cơ hội trả lời đã vội vàng chạy đến máy tính, vùi đầu gõ lách cách, lách cách.
“Thật là.
kỳ lạ,” Lâm Minh lẩm bẩm, ngồi xuống ghế.
Hắn với tay châm một tách trà, nhâm nhi từng ngụm.
Một lúc sau.
Một thân hình đột ngột xuất hiện trong phòng, khiến Lâm Minh giật nảy mình.
Còn Minh Thư, dường như cô đã quá quen với sự biến ảo thất thường này nên gương mặt cứ máy may chẳng có gì thay đổi.
Định thần nhìn lại, Lâm Minh mới biết thân ảnh đó là Quốc sư phụ.
Hắn vội vàng chắp tay chào:
“Sư phụ khỏe.
“Ùm, có chuyện gì tìm ta?
ông Quốc vừa nói vừa ngồi xuống bàn làm việc.
Lâm Minh lúc này mới có cơ hội nhìn rõ ông:
cơ thể đầy mồ hôi, cánh tay hơi run rẩy.
Hình tượng này khiến Lâm Minh vô thức nghĩ đến việc mà các thanh niên hay làm khi ở trong phòng một mình, kèm theo một cuộn khăn giấy.
Nếu ông Quốc biết Lâm Minh đang nghĩ gì, chắc chắn ông sẽ cho hắn một bạt tai.
Thực ra ông vừa trở về từ cổng không gian tại điểm cực bắc Việt Nam.
Một thực thể bóng đen chưa xác định đã xuất hiện tại cổng, tu vi Nguyên Anh cảnh.
Sau khi đại chiến vài trăm hiệp, thực thể đó đã bỏ chạy ngược về phía Tu Tiên Giới.
Phía cao tầng dự đoán đó là Ma Ảnh từ Tu Tiên Giới, đánh hơi được sự sống của nhân loại nên lần mò đến.
Nhưng chính ông cũng không dám chắc.
“Thưa sư phụ, con đã bước vào Luyện Thể cảnh,” Lâm Minh đáp.
Hắn nhìn nét mặt của ông Quốc, hắn muốn xem phản ứng của ông là gì.
Trước vẻ trông chờ của Lâm Minh, gương mặt ông vẫn bình tĩnh như nước.
Không vui không buồn, ông đứng dậy tiến về phía tủ, lôi ra một chiếc balo ném cho Lâm Minh và nói:
“Cầm lấy, cất vào túi trữ vật.
Trong ba lô này là quân phục của Tổ trinh sát Bạc!
Hoàng.
Chỉ có ngươi được biết.
Có một chiếc mặt nạ, một khi đeo vào sẽ khiến toàn bộ gương mặt ngươi thành màu đen, và chỉ có sinh trắc học của ngươi mới có thể mở nó ra.
Tuyệt đối bí mật danh tính.
Trên bộ đồ của ngươi có mật danh.
Ông dừng lại một lúc rồi nói tiếp:
“Z.
Khi ngươi mặc bộ đồ này, ngươi là Z.
Cho dù chết cũng là Z.
Còn khi ngươi đi học, về nhà, ngươi vẫn là Lâm Minh.
Z và Lâm Minh đều không quen biết nhau, và bất kỳ thành viên nào của võ đường Bạch Hoàng cũng không biết Z.
Rõ chưa?
Lâm Minh cầm bộ quân phục trên tay.
Từng giọt mồ hôi trong lòng bàn tay hắn tuôn ra ướt đẫm.
Hắn cảm giác được, từ bây giờ, hắn sẽ tiếp xúc đến các nhiệm vụ sinh tử.
Nhưng, hắn không sợ.
Lâm Minh ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn sư Phụ:
“Vâng, thưa sư phụ.
Ông Quốc gật đầu hài lòng:
^À, còn nữa, lương một tháng của ngươi tăng lên sáu mươi triệu VNĐ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập