Chương 27:
Nghi Ngờ!
Tháng mười một, giữa buổi trưa nhưng lại có những cơn mưa phùn lất phất.
Lâm Minh rảo bước đi bên cạnh Lê Đạo Khúc.
Một tên thì đang che dù, còn một tên thì đang đút tay vào túi quần, thong thả rào bước.
“Thằng chó, sao tao lại phải che dù cho mày?
Mày cũng phải thay ca che lại cho tao chứ,” Lê Đạo Khúc lên tiếng nhắc nhỏ khi thấy Lâm Minh cứ thong thả bước đi.
Lâm Minh liếc mắt nhìn Lê:
“Nói nhiều.
Thời buổi này nói chuyện bằng nắm đấm.
Khi nào mày mạnh hơn tao đi rồi tao che dù cho.
”
Lê khi nghe Lâm Minh nói cũng tức đỏ mặt, nhưng không biết phản bác thế nào.
Hắn đánh không lại Lâm Minh a.
Hôm trước hắn cũng tính cho Lâm Minh một bài học để dạy cho cậu biết ai mới là đại ca.
Kết quả, hắn không trụ nổi quá ba chiêu.
Thật mất mặt.
“À mà này,” đột nhiên Lê hạ giọng, nói nhỏ, “nói đến mạnh tao mới nhớ.
Tuần trước lớp 11A10 của tao có một thằng chuyển trường đến, phải nói nó là cực phẩm quái dị.
“Quái dị?
Quái dị thế nào?
Lâm Minh thong dong đáp, trong lòng chẳng thèm để tâm.
Tâm trí hắn hiện tại không còn đặt ở học đường.
Lê ngẫm nghĩ rồi đáp:
“Nó tên An Thế Anh.
Chuyển trường một tuần, chắc mở mồm nói được ba câu.
Mặt thì lúc nào cũng lạnh tanh, ai hỏi cũng chỉ liếc mắt nhìn, chảnh không thèm trả lời.
Cả ngày chỉ ngồi một góc đọc sách.
Nó im im, lầm lì, nhìn một phát là thấy khó ưa.
Lê kể lể.
“Vậy thì lạ chỗ nào?
Chẳng qua người ta hướng nội thôi,” Lâm Minh nhún vai.
“Không, chưa hết, cái này mới là trọng tâm.
Đáng sợ hơn là nó rất mạnh,” Lê Đạo Khúc nói với gương mặt hơi sợ hãi.
“Hôm trước trên đường đi học về, tao thấy nó bị vài đàn anh ở lớp 12A01 chặn đường, mà mày biết lớp đó rỔi, toàn quái vật.
Vậy mà bị nó một cần ba, vật ngã hết, không một động tác thừa.
Thấy ghê không?
Lê nói với vẻ hào hứng muốn kể cho Lâm Minh nghe, sau đó còn bổ sung:
“Chiểu nay, nó đăng ký thách đấu để chuyển vào lớp 11A01 của mày đó, chuẩn bị ăn hành đi con.
Lúc này, Lâm Minh mới hơi hứng thú.
Một tên mạnh đột biến xuất hiện, lại còn thần thần bí bí.
Điều này khiến Lâm Minh khẽ nhíu mày.
“Kệ hắn.
Nếu nó vào được lớp tao thì cũng chẳng ảnh hưởng gì tới tao.
Còn thách đấu, yên tâm, tao chưa có đối thủ cùng tuổi,” Lâm Minh đáp, mắt nhìn thẳng về xa xăm.
Dãy phòng học khối 11 nhanh chóng xuất hiện.
Mục tiêu của Lâm Minh hiện tại không còn là ở trường học hay Đại học Chiến đấu.
Chỉ là bằng cấp.
Mục tiêu của hắn là tu tiên, xông phá thiên địa, tát vào mặt những cường giả của Tu Tiên Giới.
A, thật là mộng tưởng.
Lâm Minh chào tạm biệt Lê Đạo Khúc, dạo bước về phía lớp 11A01.
Khihắn đi ngang qua lớp 11A03, một thân hình uyển chuyển ngay lúc đó cũng từ trong lớp bước ra.
Một mùi thom nhẹ nhàng xông vào mũi Lâm Minh khiến tỉnh thần hắn thoải mái, dễ chịu.
Mái tóc đen dài, gương mặt thanh tú không khuyết điểm, là Tố Quyên.
Cônhìn thấy Lâm Minh thì đứng khựng lại.
“Tên cứng đầu được vào lớp 11A01 trông có vẻ oách quá nhỉ?
Coi chừng bị đá ra khỏi lớp,” Tố Quyên chắp hai tay sau lưng, đầu rướn về phía Lâm Minh trêu chọc.
Cô chẳng hiểu sao, từ sau khi xem video Lâm Minh chiến đấu.
Cô cực kỳ thích bắt chuyện, trêu chọc tên này.
Một điều mà cô chưa bao giờ làm với bất kỳ nam sinh nào khác.
Vài tuần gần đây, tần suất trêu chọc của cô lại còn tăng lên.
Khó hiểu đến mức, ban đêm khiến cô khó ngủ.
Lâm Minh nhìn cô, khóe miệng vếnh lên thành một nụ cười.
Nữ học sinh tài giỏi đã mở lời, hắn sao có thể từ chối:
“Sao a?
Nhớ Lâm Minh ta à?
Một đêm không nhìn thấy là cảm thấy khó chịu sao?
“Ngươi.
quá phận!
Ngươi nghĩ ngươi là ai?
Càng nhìn càng chướng mắt a.
Cút nhanh về lớóp, không ta gọi đàn em ra xử ngươi!
” Tố Quyên bị Lâm Minh nói trúng tim đen nên mạnh miệng.
Tim cô lúc này đập thình thịch.
Khẳng định là động xuân tâm thiếu nữ.
“Hahaha, ngươi gọi thử xem.
Ta cho ngươi ba mươi giây để goi, gọi không được phải hôn ta một cái, Lâm Minh đáp, gương mặt có phần đê hèn.
Tố Quyên nhìn gương mặt Lâm Minh, hai gò má cô càng thêm ửng đỏ.
“Tại sao một tên năng lực mạnh mẽ, mang theo gương mặt phá trần thế này, mà lại có thể có biểu cảm biến thái như vậy cơ chứ?
Đúng là ông trời không cho ai tất cả,” Tố Quyên thầm nghĩ.
“VỀ.
LỚP.
NHANH!
Tố Quyên gằn từng chữ.
Nếu tên này còn dây dưa một chút nữa, chắc cô sẽ biến thành con tôm luộc mất.
Lâm Minh cười vui vẻ, quay lưng bước đi, vừa đi vừa nói với vẻ khoái chí:
“Rồi rồi, không trêu cô nữa.
Tạm biệt cô gái xinh đẹp.
Nói rồi, Lâm Minh thản nhiên bước vào lớp.
Tố Quyên đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng hắn.
Năm ngón tay siết chặt.
Không hiểu sao, cảm giác da mặt hơi nóng.
Trong đầu cứ quanh quẩn hình ảnh gương mặt Lâm Minh.
“Tên khó ưa,” cô lẩm bẩm rổi quay trở về lớp, quên mất mình phải lên văn phòng giáo viên báo cáo tình hình học tập của lớp.
Các tiết học trôi qua nhanh chóng.
Lâm Minh nhìn quanh lớp.
Từ khi hắn chuyển vào lớp này, tên nào cũng điên cuồng luyện võ.
Không khí khác hẳn lớp phổ thông.
Giảng viên để mặc cho các học sinh luyện tập và tự học, việc của họ là đáp lời khi học sinh có câu hỏi.
Lâm Minh cảm giác, chỉ cần bọn họ dừng luyện tập một giây là sẽ chết.
Khác với các lớp phổ thông chỉ toàn bàn và ghế.
Phòng học của lớp 11A01 được thiết kế khá đặc biệt.
Nó rộng hơn lớp bình thường gấp năm sáu lần.
Có một bục để giảng viên giảng dạy.
Ở giữa lớp là một thao trường với rất nhiều máy móc và dụng cụ luyện tập.
Bao quanh thao trường là những dãy ghế xếp từ thấp đến cao.
Lâm Minh đang chán chường, nằm trên một chiếc ghế gần thao trường nhất.
Thức hải của hắn nhô ra từng đợt, quét sóng tỉnh thần.
Từng hàng bong bóng thuộc tính được thu thập, tiếng thông báo nhắc nhở liên tục.
“Tốt lắm, cứ đều đặn cung cấp điểm cho ta a/” Lâm Minh thầm nghĩ.
Đúng lúc này, một thân ảnh xuất hiện tại cửa lớp.
Là Lê Đạo Khúc.
Hắn hét to, vẫy tay:
“Lâm Minh!
Đi xem thằng Thế Anh quái dị thách đấu không?
Nó sắp lên sàn rồi.
Lâm Minh chỉ vừa bước ra cửa lớp đã bị Lê kéo chạy như bay về phía hội trường, như thể hắn sợ sẽ bỏ lỡ một màn trình diễn đẹp mắt nào đó.
Lâm Minh vốn định ngồi
"ngâm nước"
thu thập điểm cho đến khi tan học, nhưng nghe đến tên kỳ lạ kia thì cũng muốn xem thử thế nào.
Lâm Minh bước vào nhà thi đấu.
Một cảm giác náo nhiệt quen thuộc đập vào mặt.
Khán đài đông nghẹt.
Sự xuất hiện của Lâm Minh gây ra sự chú ý của MC.
“Nào nào nào, các bạn học ơi!
Hôm nay đến đây quan chiến còn có siêu cấp thiên tài Lâm Minhhhhhhh!
“ MC hét to, cố ý kéo dài tên của Lâm Minh như muốn cho thêm phần đặc sắc.
Sau câu nói đó, hàng loạt ánh mắt đổ về phía hắn.
Camera từ màn hình lớn cũng lia về phía hắn.
Rất nhiều học sinh hô vang tên Lâm Minh.
Thật ngượng ngùng.
Lâm Minh gãi đầu, khẽ vẫy tay xem như chào mọi người rồi lựa chỗ ngồi xuống.
“Phù, tên MC này.
Tính yên lặng xem náo nhiệt mà cũng không yên a,” Lâm Minh lẩm bẩm.
Chọthắn ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.
Hắn liếc mắt sang nhìn.
Thật là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.
Ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại ngồi cạnh Tố Quyên xem thi đấu.
Cô cũng nhìn.
hắn.
Không khí có chút ngượng ngùng.
“Chào.
Cả Lâm Minh và Tố Quyên đều chào nhau, rồi sau đó sự yên lặng bao phủ cả hai người.
Lúc này, cô cũng chẳng muốn trêu chọc Lâm Minh.
Đông người a, chọc hắn, lỡ hắn làm gì đó quá lố thì chắc ngại chết.
Thế nên, cô giả vờ tập trung vào võ đài.
Trận đấu bắt đầu.
Con số tham gia sơ loại tuần này lên đến 162 người.
Một bầy hỗn chiến trong lồng đấu linh lực khổng lồ.
Tiếng MC bình luận liên hồi, tiếng hò hét của khán giả vang lên.
Từng người bị loại ra khỏi võ đài.
Dần dần, một cá nhân xuất sắc gây nên sự chú ý của tất cả mọi người.
Một thân hình cao ráo, điển trai.
Xét về độ điển trai, có thể nói chỉ thua Lâm Minh một chút.
Thân ảnh của hắn đang thi triển trong lồng đấu, đại chiến tứ phương.
Quyền đấm, cước đá.
Mỗi đối thủ khi đối đầu với hắn đa số đều không chống nổi quá ba quyền là đã bất tỉnh.
“Nhân tố mới nổi, nhân tố mới nổi a!
An Thế Anh lóp 11A10!
Liệu tuần này lại sẽ có một con hắc mã xuất hiện?
MC hô vang bình luận.
Lâm Minh âm thầm quan sát và đánh giá tên này một cách thận trọng.
Tay cầm hộp bắp rang bơ,hắn lặng lẽ bốc một nắm đưa qua cho Tố Quyên.
Cô khẽ há miệng, ngậm lấy bắp rang.
Gương mặt cô đỏ ứng.
“A!
Tại sao mình lại há miệng chứ?
Tố Quyên tự trách trong lòng.
Nhưng, lỡ đâm lao thì phải theo lao.
Và thế, một người đút, một người ăn.
Có khi, Lâm Minh còn đút cả ly coca cho Tố Quyên uống cho đỡ khô họng.
“Thật kỳ lạ a.
Ngoại trừ bản thân ta có hack, thì ở tuổi này làm sao hắn có thể mạnh như vậy chứ?
Tinh huyết của những tên đang trong võ đài chí ít cũng phải 500-600 điểm a,” Lâm Minh thầm nghĩ trong lòng.
“Ừm, Minh, ngươi nghĩ 8 người nào sẽ trụ lại cuối cùng?
Tố Quyên vừa nhai bắp rang vừa hỏi Lâm Minh.
Lâm Minh đút thêm một hạt bắp, đáp:
“Không có 8 người nào cả.
Chỉ một tên, là tên An Thế Anh đó, sẽ còn ở trên võ đài.
Câu trả lời của Lâm Minh khiến Tố Quyên bất ngờ.
Cô biết Lâm Minh rất mạnh, nên mới có thể một mình đả bại hết tất cả đối thủ và trụ lại trên võ đài.
Còn tên này, không lẽ cũng mạnh như Lâm Minh, nên mới được đánh giá cao như vậy?
“Vậy, giữa ngươi và tên Thế Anh đó, ai mạnh hơn?
Tố Quyên quay sang, nhìn chằm chằm Lâm Minh, ánh mắt mong đợi câu trả lời.
Lâm Minh quay sang nhìn cô, ánh mắt nhẹ nhàng đáp:
“Tất nhiên là ta mạnh hơn.
Người mạnh hơn ta ở độ tuổi 16 này, vẫn chưa được sinh ra đâu.
Câu trả lời của hắn khiến Tố Quyên hài lòng.
Cô quay trở lại tiếp tục tập trung xem thi đấu.
Sau đó, Lâm Minh bổ sung:
“Nếu người mạnh hơn ta được sinh ra, chắc chắn là con của ta vi ngươi.
Dù sao cũng có câu nói “Con hơn cha là nhà có phúc ta không so đo với con của ta.
Tố Quyên:
(- -)
Đúng như những gì Lâm Minh dự đoán.
Trên võ đài lúc này chỉ còn hai bóng người.
Khán đài bùng nổ.
Từng đợt hô vang “An Thế Anh” vang lên.
Và thực sự đã có một con hắc mã mà theo đánh giá của mọi người, hắn không thua kém gì Lâm Minh.
Việc này tiếp tục kinh động đến hiệu trưởng trường THPT Trần Hưng Đạo.
Ông đang đứng trên khán đài VIP, tay cầm một xấp giấy sơ yếu lý lịch của An Thế Anh.
“Tuổi trẻ, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống trong Trại mồ côi Hoa Sen.
Lớn lên nhập học tại trường trợ cấp trẻ mồ côi.
Cuối cùng nhờ vào học bổng chuyển vào trường ta.
Thật sự là một viên ngọc thô a, trời sinh thần lực sao?
Trọng điểm bồi dưỡng!
Có lẽ năm sau trường ta sẽ có hai thủ khoa toàn quốc, hahaha,” ông Mã hiệu trưởng trả lại xấp giấy cho thư ký bên cạnh.
Khóe môi ông nhếch lên, một nụ cười đắc thắng nở trên môi.
Vinh quang của trường ta!
Ta không làm cho các hiệu trưởng tiền nhiệm thất vọng.
Vài cọng tóc lưa thưa bay trước gió.
Thư ký bên cạnh khẽ che mắt vì bịánh sáng chói từ đỉnh đầu ông chiếu vào.
Trận đấu cuối cùng.
Đối thủ của An Thế Anh là một học sinh không mấy nổi trội của lớp 11A0I với chỉ số tỉnh huyết là 693.
An Thế Anh không mất quá nhiều sức lực.
Hắn không dùng vũ khí.
Mỗi quyền, mỗi cước đều thuần lực lượng.
Cảm giác cực kỳ bùng nổ.
Đối thủ của hắn không chịu được mấy chiêu đã lập tức bị đá văng ra khỏi võ đài.
Áp đảo tuyệt đối.
Cả khán đài nổ tung, từng tiếng “An Thế Anh!
” vang lên khắp nơi.
Ánh sáng của hắn ngay lúc này cũng đã che mờ đi chiến tích của Lâm Minh.
Các học sinh bắt đầu có lời bàn tán.
“Liệu Lâm Minh và An Thế Anh, ai mạnh hơn?
Lời bình luận này không chỉ có trong nhà thi đấu lúc này.
Mà trên diễn đàn trường cũng đang rất sôi nổi.
Các cuộc tranh cãi vang lên liên tục.
Một fandom mới nhanh chóng được thành lập trong trường.
An Thế Anh sau khi được tuyên bố chiến thắng, hắn không ăn mừng.
Hắn chỉ lặng lẽ bước xuống võ đài.
Từng bước chân của hắn đi về phía cửa nhà thi đấu, bóng lưng hắn toát ra một vẻ cô tịch.
Ánh mắt hắn sắc bén quét qua đám đông trên khán đài đang hò reo.
Rồi dừng lại.
Hắn nhìn chăm chú vào Lâm Minh và Tố Quyên, rồi quay người rời khỏi nhà thi đấu nhanh chóng.
Lâm Minh cũng bắt được ánh mắt của An Thế Anh.
Nụ cười trên môi hắn tắt hắn.
Trực giác của Lâm Minh cho hắn biết, ánh mắt đó, không đơn thuần chỉ là lướt qua.
Nó là sự dò xét, và cả sự nghi ngờ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập