Chương 28:
Chạm!
Trời tối, ánh đèn đường chiếu xuống.
Từng chiếc ô tô lướt qua trên một con phố.
Hai thân hình đang dạo bước.
Một nam là Lâm Minh, một nữ là Tố Quyên.
Sau khi xem xong trận đấu, thấy sắc trời đã tối, Lâm Minh liền yêu cầu được đưa cô về nhà.
Bình thường cô sẽ có xe đưa đón, nhưng.
chẳng hiểu sao, khi được Lâm Minh ngỏ lời, cô lại âm thầm báo tài xế:
“VỀ trước đi.
”
Có cơ hội bảo vệ người đẹp, ngu sao không nắm bắt.
“Vậy nhà của ngươi ở trung tâm Quận 1 à?
Lâm Minh mắt nhìn theo ánh đèn đường phía trước, đặt câu hỏi.
Tố Quyên từ lúc rời khỏi trường học đã ngại muốn crhết.
Biết bao cặp mắt nhìn họ.
Cô sợ nhất là sẽ có tin đồn:
“Chiến thần Lâm Minh đang hẹn hò với hoa khôi Tố Quyên.
Ôi trời, nghĩ đến thôi là cô đã ngượng chín mặt.
Còn ở phía Lâm Minh, hắn không sợ.
Sống hai kiếp người, chuyện gì mà chưa từng gặp qua.
“Lát nữa ngươi chỉ cần đưa ta về cách nhà 100m, sau đó ngươi về đi.
Để người nhà ta thấy lạ không hay,” Tố Quyên lên tiếng đáp.
“Sợ gì chứ?
Ngươi cũng lớn rồi, cũng nên có đối tượng hẹn hò.
Đừng để bản thân bị đồn là ế/” Lâm Minh cười khinh khinh, chọc ghẹo Tố Quyên.
Tố Quyên hai tay chống hông, phản pháo:
“Ta 17 rồi nhé, ta sinh ngày 20 tháng 3, đã 17 rồi!
Nói xong, ánh mắt cô đăm chiêu nhìn Lâm Minh:
“Nói vậy, nhóc nhỏ hơn ta một tuổi à?
Lâm Minh giật mình.
Đừng nói cô nương này.
bắt chẹt điểm này rồi bắt hắn phải gọi một tiếng
"chị"
a.
Thật đáng sọ.
“Có quan trọng không?
17 tuổi gì mà trông như con nút,“ Lâm Minh đáp.
Cả hai vừa đấu võ mồm vừa cười nói, dạo bước về phía xa.
Sau một lúc, cả hai chào tạm biệt.
Tất nhiên Lâm Minh không giữ lời hứa.
Vì hắn đưa cô đến tận cổng nhà.
100 mét đó, giả sử có trội prhạm xuất hiện, ai chịu trách nhiệm?
Trong căn nhà xa hoa lộng.
lẫy, một người đàn ông độ tuổi năm mươi đang ngồi trên sofa.
Tay ông cầm lấy một tờ báo, chăm chú đọc.
Ông là Tố Chiến, phụ thân của Tố Quyên, một quan chức cấp cao trong khối Liên minh ASEAN.
Quyền, thế và tiền bạc, ông chẳng thiếu thứ gì, và quan trọng là ánh mắt của ông cũng rất cao.
Bên cạnh ông ngổi là một người phụ nữ trẻ tuổi, khoảng chừng 23, tay đang gọt từng quả táo.
Nghe tiếng bước chân vào nhà, ông để tờ báo xuống, nhìn Tố Quyên.
“Lúc nãy người đưa con về là ai?
Tố Chiến nhìn chằm chằm con gái mình.
Ánh mắt dò xét.
Tố Quyên nghe phụ thân hỏi thì thoáng giật mình, cô trả lời lí nhí:
“Là bạn học của con thôi ạ”
Ông châm một điếu xì gà đắt đỏ, khẽ nhả một làn khói dày đặc mặc cho gương mặt khó chịu của người phụ nữ bên cạnh.
“Bạn?
Nam sinh?
Lại còn cho tài xế về trước để đi cùng người tao”
Ông hỏi với vẻ cười nhạo đứa con gái ngây thơ của mình.
“Mặc kệ phụ thân có tin hay không, bọn con chung quy chỉ là bạn.
Tố Quyên đáp, nhấc chân toan bước lên cầu thang trở về phòng.
“Ngươi không muốn nói cũng được.
Với vị thế của ta, ta không cho phép con qua lại với những tên vô danh tiểu tốt.
Hắn cũng đẹp trai đấy, nhưng con phải biết, nam giới có nhan sắc không đồng nghĩa sẽ mài ra được tiền bạc và quyền thế.
Đừng để trái tim con yếu lòng trước vẻ bề ngoài, để rồi khi ta không đồng ý, con lại hận ta.
Ông cắn một miếng táo đỏ, cẩn thận nếm vị của điếu xì gà ông vừa hút.
“Và, ta chỉ cần một cuộc điện thoại là sẽ biết hết tất cả thông tin về tên kia.
Nên chấm dứt càng sớm càng tốt cho con.
Tương lai của con sau này ta sẽ định sẵn hôn phối, chỉ vì tốt cho con.
Nghe ta!
Trái tim Tố Quyên khi nghe phụ thân cô nói, khẽ hằng mất một nhịp.
Cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng, tay cô run rẩy.
Từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ có thể tự do lựa chọn những thứ mà cô thích.
Phụ thân cô đã rèn cô từ nhỏ:
cầm, kỳ, thi, họa.
Chẳng thứ gì ông muốn mà cô không làm.
Mục đích của ông chủ yếu chỉ là liên hôn và lợi ích.
Sự khó chịu khiến cô run rẩy, bàn tay siết chặt.
Nhưng rồi, Tố Quyên thả lỏng, đáp:
“Vâng, thưa phụ thân.
Nói xong, cô bước đi về phòng.
Từng bước chân nặng trĩu.
“Luôn là như vậy.
Liệu nếu ta sinh ra ở một gia đình bình thường như Lâm Minh, ta có thể sống một cuộc sống tự do lựa chọn hay không?
Tố Quyên khóc.
Lâm Minh trở về nhà, nhìn từng món ăn ngon miệng được bày ra trước mặt, phong phú và đặc sắc.
Không còn là những món ăn đạm bạc, cắt xén từng đồng như trước.
Tuần vừa rồi, khi Lâm Minh đưa cho bà Mai ba mươi triệu đồng kèm lời nói:
“Mẹ cứ chỉ tiêu cho gia đình tốt hơn, không cần cắt xén tiết kiệm đâu.
Con bây giờ rất có năng lực,” bà đã khóc.
Bà biết con trai bà đã trưởng thành, có thu nhập ổn định.
Việc này khiến ông Đào cũng không kìm nén được niềm vui.
Lần đầu tiên ông cảm nhận được, có lẽ cuộc đòi ông sẽ sang trang mới.
“Ănđi con, cho có sức khỏe mà học tập.
Công việc tại võ đường có khó khăn không?
ông Đào gắp một con tôm luộc vào chén của Lâm Minh và hỏi.
“Cũng ổn, thưa phụ thân, không mấy nặng nhọc,” Lâm Minh đáp.
Hắn không thể kể cho gia đình về thân phận của mình, đó là tuyệt mật.
Bà Mai bưng một bát thịt kho ra bàn, ngồi xuống nói:
“Ông Quốc có căn dặn chúng ta không được kể về công việc và thu nhập của con cho bất kỳ ai.
Nếu có nói, cũng chỉ có thể nói con l nhân viên hậu cần tại võ đường.
Liệu con có gặp nguy hiểm gì không?
Mặc dù không có lời giải thích rõ ràng, nhưng cả gia đình Lâm Minh vẫn ẩn ẩn đoán được, những gì cậu đang làm không hề đơn giản.
Lâm Minh miệng nhai một miếng thịt to, đáp:
“Không hẳn là nguy hiểm, chỉ cần từng bước cẩn trọng, con sẽ tuyệt đối an toàn, mọi người yên tâm.
Lời nói của Lâm Minh khiến gia đình hắn thở phào nhẹ nhõm.
Không muốn tin cũng không được, hiện tại Lâm Minh là người uy tín nhất trong nhà.
“Lâm An, sắp thi học kỳ rồi, lo mà học vào.
Cần chi tiêu gì cứ nói với anh hai/!
Lâm Minh quay sang nhìn Lâm An đang vùi đầu vào một trang sách giáo khoa, vừa ăn cơm vừa xem.
Lâm An ngẩng đầu nhìn Lâm Minh:
“Anh hai, em muốn có điện thoại a, bạn em đứa nào cũng có một cái, thật ganh tị.
“Được, ngoan sẽ được thưởng.
Lâm Minh đáp ứng, khiến cô vui mừng nhảy cẳng lên.
Tối đó, Lâm Minh chìm vào giấc ngủ.
Lại là một giấc ngủ ngon với hy vọng về một tương lai rộng mở.
Trưa hôm sau, Lâm Minh đang nằm
"ngâm nước"
trên lớp học.
Thức hải lặng lẽ quét thao trường, nơi đang đầy những tên điên cuồng luyện tập trước mặt.
[Ting!
Ký chủ vừa nhặt được 193 điểm thuộc tính tích lũy.
]
Ký chủ vừa nhặt được 144 điểm thuộc tính tích lũy.
Khóe miệng Lâm Minh vếnh lên, cuộc sống của hắn hiện tại khá ổn định.
Mức điểm thu thập hằng ngày lên đến con số hai vạn điểm.
Nhưng hắn cũng muốn gia tăng tốc độ thu hoạch.
Hắn đang suy nghĩ làm sao để tốc độ thu hoạch tăng lên a.
Đang bâng quơ suy nghĩ, một bóng hình xuất hiện trước mặt Lâm Minh khiến hắn bất ngờ.
Là An Thế Anh, kẻ vừa chiến thắng tối hôm qua.
An Thế Anh nhìn Lâm Minh đang chán chường nằm trên bàn học.
Ánh mắt hắn khinh thị nhìn xuống:
“Ngươi là Lâm Minh, học bá khối 11, đúng chứ?
Giọng nói hắn trầm, không chứa nhiều cảm xúc.
Gương mặt điển trai lạnh như băng, đôi mắ sâu thắm.
Ai nói tên này hướng nội a?
Mới ngày đầu vào đã bắt chuyện với ta rồi.
Lâm Minh ngẩng đầu nhìn An Thế Anh:
“Đúng, thì sao?
Có chuyện gì?
An Thế Anh nhếch môi, hai tay chống lên mặt bàn, mắt nhìn thẳng Lâm Minh:
“Tưởng học bá phải chăm chỉ luyện tập lắm chứ, ai ngờ lại nằm một chỗ ngủ.
Ta không tin ngươi là thiên tài top 1 khối 11”
Lâm Minh bật cười, một nụ cười mỉa mai.
Hắn dựa lưng vào ghế, gương mặt nhìn thẳng An Thế Anh:
“Vậy thì sao, tin hay không tùy ngươi.
Ngươi muốn ta chứng minh cho ngươi xem à?
“Đúng vậy,” An Thế Anh gật đầu, giọng nói bắt đầu trở nên khiêu khích, ánh mắt bất thiện, )
vị thâm trường nói, “vị trí top 1 khối, ta muốn.
Tất cả những gì thuộc về một thiên tài như ngươi, ta đều muốn.
Sự khiêu chiến từ An Thế Anh, nếu là Lâm Minh của lúc trước, chắc chắn hắn sẽ sôi máu, ăn thua đủ với tên này.
Nhưng Lâm Minh của hiện tại đã khác, hắn chẳng buồn so đo ai là top 1 hay top 2.
Mục tiêu của hắn khác so với mọi người.
Lâm Minh ngáp, mặt lộ vẻ không quan tâm:
“Ừm, chúc may mắn.
Nhường đấy”
Hắn không muốn lãng phí thời gian.
Hắn cũng không có nghĩa vụ chứng minh bản thân là thiên tài gì cả.
An Thế Anh bất ngờ trước phản ứng của Lâm Minh, đôi mắt hắn nhìn Lâm Minh chằm chằn như muốn xem thấu cậu nghĩ gì.
Cuối cùng, hắn nhếch mép, một nụ cười bí hiểm vếnh lên.
“Vậy thì sẽ có lúc ngươi phải hối hận vì đã nhường cho ta.
Nói xong, An Thế Anh quay lưng rời đi, để lại Lâm Minh với cảm giác hơi khó chịu.
Ánh mắt và nụ cười của tên này, không đơn thuần là khiêu khích và tranh đấu, nó giống một con thú nham hiểm và xảo trá hơn là một học sinh.
Trời tối.
Đêm nay Lâm Minh không trở về nhà.
Hắn đang ngồi trong võ đường Bạch Hoàng, xung quanh tối đen như mực.
Cảm nhận giọt Hồng Hoang Long Chủng Huyết đang du tẩu toàn thân, rèn luyện lục phủ ngũ tạng, tứ chi của hắn.
Một cảm giác mạnh lên đang gia tăng chậm rãi, điều này khiến Lâm Minh vô cùng vui sướng.
Nhìn bảng hệ thống.
[Tên]
:
Lâm Minh
[Tuổi]
16
[Tu vi]
Luyện Thể tầng một (397/10.
000 điểm)
[Điểm thuộc tính tích lũy]
43.
750
Hai ngày, hơn bốn vạn điểm.
Lâm Minh suy nghĩ, hắn có nên để dành đủ một triệu điểm rồi nhất cử đột phá vào Luyện Khí cảnh không a?
“Có lẽ nên vậy.
Lâm Minh âm thầm hạ quyết tâm thu thập đủ một triệu điểm tích lũy rồi mới dùng tiếp.
Và quan trọng hơn, khi hắn đến Luyện Thể tầng 9, hắn sẽ có thể tiếp tục sử dụng Vòng Quay May Mắn.
Thật đáng mong chờ.
Vốn nghĩ cứ lặng lẽ
kiếm điểm.
Một hồi tín hiệu đánh thẳng vào não bộ Lâm Minh.
Lâm Minh vội vàng cầm lấy chiếc thẻ có gắn chip đặc vụ của mình.
Trên mặt thẻ, từng dòng chữ màu vàng kim từ từ hiện ra.
Nhiệm vụ:
Cấp D
Mục tiêu:
Một thực thể hắc ảnh đang di chuyển với tốc độ cao trong thành phố, cách võ đường Bạch Hoàng 3km (Nghi ngờ là Ma Ảnh từ Tu Tiên Giới)
Đo lường năng lượng dao động tại Luyện Khí đỉnh phong.
Yêu cầu:
Mật danh “Zf lập tức xuất phát, bám đuôi kẻ địch, điểu tra danh tính.
Sẽ có cường giả đến hỗ trợ, không được phép giao thủ khi chưa có lệnh.
Nhìn thấy dòng chữ màu vàng sáng trên tấm thẻ đen, trái tim Lâm Minh đập thình thịch.
Có thể nói suốt hai kiếp người, đây là lần đầu tiên Lâm Minh hồi hộp đến vậy.
Ma Ảnh, Luyện Khí đỉnh phong a.
Ngay lập tức, Lâm Minh mặc vào bộ quân phục đen như mực, có cả giáp chống đạn.
Tại vị tr vai trái là một chữ “Z/ màu đỏ, vai phải là Quốc kỳ.
Hắn lắp mặt nạ sinh trắc học vào.
Một màn sương đen bao phủ toàn bộ gương mặt Lâm Minh, chỉ để lộ ra hai con mắt biến thành màu trắng dã.
Lâm Minh nhìn bản thân trong gương.
Cảm giác tựa như hắn đã trở thành một sát thủ trong bóng đêm a.
Sau đó, Lâm Minh không một chút do dự, ánh mắt hắn trở nên sắc bén.
Lâm Minh biến mất.
Hiện tại chỉ còn “Z/— thành viên của Tổ trinh sát đặc nhiệm Bạch Hoàng.
Không một tiếng động, thân ảnh Lâm Minh rời khỏi võ đường, nhanh chóng hòa tan vào bóng đêm của thành phố.
Thân hình Lâm Minh bật nhảy trên những nóc nhà.
Chiếc thẻ đen đã chuyển qua chế độ định vị.
Một mũi tên vàng đang xoay chuyển trên đó, tựa như một chiếc la bàn, chỉ định hướng đi chính xác để tiếp cận mục tiêu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập