Chương 33:
ĐCMM Hệ Thống
“Ta.
rảnh đâu mà đi ghen!
Quỳnh Như bỗng chốc đỏ mặt.
“Mà kể cũng lạ, suốt một tháng đó, cứ cách ba ngày là cô gái đó lại đến võ đường.
Mặc dù mọi người đều giải thích là ngươi không có mặt ở đó.
Ngươi nói xem, phải làm thế nào thì một người con gái có thể si mê ngươi đến thế?
”
Lâm Minh nhìn Quỳnh Như, ánh mắt đầy thâm ý:
“Ngươi đoán xem?
Câu nói của Lâm Minh khiến Quỳnh Như tức đến mức giậm chân:
“Đoán cái con khiW
Tất nhiên là cô biết câu trả lời.
Do tên này mị lực ngút trời.
Chính bản thân cô cũng chưa từng vì ai mà hầm canh gà.
Cả hai hàn huyên một lúc, sau khi nói tất cả các vụ việc trên đời thì Quỳnh Như cũng rời đi với lý do “tu luyện”.
Trở lại với căn phòng bệnh, lúc này Lâm Minh nằm một mình một phòng.
Cảm xúc bắt đầu quay trở lại với chuỗi sự việc đã xảy ra trong suốt thời gian qua.
Xâu chuỗi tất cả vụ việc.
Hắn nhớ lại cảm giác lúc thanh kiếm đâm vào bụng mình rồi xuyên qua tên Ma Ảnh.
Giấc mơ kỳ lạ trong lúc hắn hôn mê.
Gọi là giấc mơ, nhưng đối với Lâm Minh, cảm giác nó chân thật vô cùng.
Sự cường đại của hai hình bóng đó khiến đạo tâm của Lâm Minh rung động.
Cường giả phải như vậy a!
Nhất kiếm diệt tình hà!
Không biết khi nào hắn mới có thể đạt đến cấp độ đó.
Bây giờ hắn phải hảo hảo dưỡng thương, xong xuôi còn phải đi làm nhiệm vụ
"bảo mẫu".
Thật sự không muốn a.
Ta chỉ muốn
"cẩu đạo"
phát triển thôi.
Lâm Minh tự thấy phiền phức.
Cuối cùng là hệ thống.
Mô phỏng chiến trường.
Một chức năng mới nhưng đầy lạ lẫm đối với Lâm Minh.
Nhưng hệ thống chắc sẽ không hại thân chủ của nó đâu nhi?
“Hệ thống, liệu ngươi có thể hại c-hết ta rồi đoạt lấy tự do cho ngươi không?
Lâm Minh lẩm bẩm.
[Ting!
Túc chủ nghĩ nhiều.
Ta chỉ là một tồn tại không có điểm đến.
Được ký sinh trên người túc chủ là một loại sinh tồn đối với ta.
]
+
Lâm Minh triệt để chấp nhận.
Hắn chỉ thầm hỏi mà hệ thống cũng trả lời.
“Ngươi có lý trí à?
Ta có.
“Thảo nào, vậy sao trước giờ ngươi luôn im lặng?
Lâm Minh hoảng hồn.
Ngươi không hỏi, ta làm sao nói?
Ta hướng nội.
“Lại còn hướng nội.
Thật là một hệ thống có lý trí”
Đúng.
Lâm Minh triệt để bó tay với hệ thống này.
Kể từ khi hắn hôn mê tỉnh dậy, hệ thống dường như đã có sự thay đổi.
“Ta có một thắc mắc, ngươi có thể giải đáp không?
Lâm Minh hỏi.
Có thể]
“Vậy, theo ta đọc tiểu thuyết tu tiên, lĩnh căn thường có thuộc tính như kim, mộc, thủy, hỏa, thổ.
Nhưng linh căn của ta chỉ hiển thị là Hoàng cấp.
Vậy linh căn của ta là vô thuộc tính à?
Linh căn vốn không có thuộc tính.
Thứ gọi là ngũ hành tương sinh tương khắc vốn là thuộc tính tồn tại trong tự nhiên, dựng nên mọi thứ trong vũ trụ vô biên.
Cơ thể con người làm sao có thể mang thuộc tính của tự nhiên được?
Lâm Minh giật mình.
Đây là một lý giải hoàn toàn mới.
“Vậy, tại sao có người một chưởng ném ra qruả cầu lửa, khi bùng nổ có thể đốt cháy cả một khu rừng?
Ngươi giải thích thế nào?
Đó chỉ là ảo tưởng mà thành.
Con người tu luyện vốn dùng thiên địa linh khí, bộc phát ra cũng là thiên địa linh khí.
Khi sử dụng linh khí, đầu óc con người sẽ liên tưởng đến sự đẹp mắt trong đòn đánh, từ đó dùng linh khí mô phỏng ra lửa.
Còn về hiện tượng cháy thật, là do linh khí bùng nổ ma sát với không khí tạo ra nhiệt lượng, khi nhiệt lượng đủ cao ắt sẽ gây cháy.
Nói để dễ hiểu, ngươi chém một đao bùng nổ linh khí đơn thuần sẽ không.
đẹp bằng việc một
"hỏa đao"
bùng nổ ra lửa c.
háy d-ữ diội.
“Vậy ý ngươi nói, dựa vào linh khí và vật lý mà mọi chiêu thức được sáng tạo ra?
Hệ thống khiến Lâm Minh vô cùng bất ngờ, hắn như được khai sáng.
Thì ra vô số chiêu thức được sáng tạo ra là do trí tưởng tượng của con người mà thành.
Dựa vào đó nên những chiêu thức hoàn toàn không có giới hạn.
Vậy nên khi hắn chưa đột phá vào Luyện Khí cảnh, bản thân không sử dụng được linh khí nên võ học Hỗn Nguyên Hóa Kiếm Quyết cũng không thi triển ra được dị tượng là vì thế.
Nghĩ đến đây, Lâm Minh thầm thấy sự kỳ diệu của linh khí, thật là khó giải thích.
“Vậy ta sử dụng chức năng “Mô phỏng chiến trường sẽ có nguy hiểm gì không?
Lâm Minh thăm dò hỏi hệ thống.
Mời túc chủ tự trải nghiệm.
Con người sống vốn là để trải nghiệm mọi thứ trong cuộc sống.
Đừng để bản thân mình sống quá dễ dàng.
– 1
“Được, ngươi nói thế thì ta yên tâm.
Lâm Minh bật cười.
Hệ thống còn biết nói đạo lý.
Nhưng Lâm Minh không thể phủ nhận hệ thống nói đúng.
Vốn dĩ hắn nên tự trải nghiệm, nếu biết trước không có nguy hiểm thì còn gì là thú vị.
Nghĩ đến đây, Lâm Minh thầm dùng ý niệm điểm vào ô
[- Đăng nhập -]
đang nhấp nháy.
Ngay lập tức, ý thức của hắn bị kéo vào một không gian tối tăm.
Xung quanh tối đen như mực, lấp loé chỉ có một bảng thông báo đơn giản.
Túc chủ đăng nhập thành công vào Hệ thống Mô phỏng chiến trường.
Cửa ải đầu tiên trận “Bình Vị Mai Phục”.
Nhiệm vụ:
“Ngươi thân là một tên lính cầm cờ.
Khi hành quân qua cửa ải Bình Vị, đội quân của ngươi bị mai phục.
Hãy chém giết và hái đầu tướng lĩnh địch đi hoàn thành nhiệm vụ.
Phần thưởng:
1.
000.
000 điểm thuộc tính!
A!
Thì ra là như vậy.
Ngay khi thông báo hiển thị hoàn tất, ý thức Lâm Minh một lần nữa bị kéo đi.
Lúc này, trước mắt Lâm Minh dần xuất hiện hình ảnh.
Hắn đang thân là một tên lính cầm cờ thời đại phong kiến, đang hành quân cùng đội hình.
Xung quanh tối đen như mực, chỉ có ánh sáng lập lòe từ những ngọn đuốc được các binh sĩ cầm trên tay.
Bao quanh đội quân là trùng điệp vách núi cao, và đội quân của hắn đang đi trong lòng vách núi.
Lâm Minh nhìn xung quanh, từng tên binh sĩ cầm thương, cầm thuẫn, cầm đao, đi theo hàng lối đều đặn.
Còn hắn, một tên cầm cờ, thì đang đi đầu đội hình.
Đội quân này, Lâm Minh thầm ước lượng có đến một vạn người.
Đi đầu là vị tướng lĩnh mặc chiến phục bạch sắc cực kỳ uy vũ.
Sống lưng thẳng tắp, gương mặt nghiêm nghị, hai hàng lông mày chau lại tạo nên uy thế khủng bố.
Hắn từ từ đi trước, cưỡi trên lưng một con hắc mã.
Đúng lúc này, từng tiếng trống trận hùng hồn vang lên.
Thùng!
“Có mai phục!
Đội hình dàn trận!
Chuẩn bị chiến đấu!
” Một thân ảnh đi đầu đội hình cất giọng quát lên dữ dội.
Lâm Minh triệt để bối rối.
Theo đó, trên vách núi, từng ngọn đuốc sáng rực lên khắp nơi.
Những ngọn đuốc này nhiều đến mức Lâm Minh không thể nào đếm hết.
Một tiếng gầm thất thanh vang lên trên vách núi:
“Xung phong!
Ngay khi tiếng gầm vừa dứt, từng tảng đá lớn có tẩm đầu hỏa, cháy rực lửa, được lăn xuống Từng tiếng kèn hiệu lệnh vang lên.
Một đội thuẫn binh nhanh chóng lao lên, bao quanh đội hình, thành lập một vòng phòng ngự chắc chắn.
“C-hết tiệt, sao lại có mai phục?
Rõ ràng đây là Bình Vị Vực, nằm cách xa doanh trại địch hàng nghìn dặm.
Ta nói cho ngươi, khi bị tấn công lập tức giả chết, may ra nhặt về được một mạng,” một binh sĩ cầm cờ khác kéo tay, nói nhỏ với Lâm Minh.
Lâm Minh trọn mắt.
Ngươi thật sự là lính cầm cờ a?
Phải biết vào thời đại c.
hiến tranh này, lính cầm cờ cực kỳ quan trọng.
Cờ chưa đổ, quân còn vững.
Cờ đổ, quân lập tức tan tác.
Ấy vậy mà tên này xúi hắn giả chết.
Thân là một người chơi, ta không thể làm như vậy.
“Tất cả binh sĩ nghe lệnh!
Cấp tốc hành quân, xuyên qua mai phục trận!
” Vị tướng lĩnh ngồi trên lưng ngựa vung vẫy trường đao, đánh bay một tảng đá lửa đang lăn xuống.
Tảng đá bị một đao bổ ra làm năm xẻ bảy, cực kỳ uy vũ.
Nhưng một người thì không thể nào thắng vạn quân.
Có những tảng đá nằm xa,lao thẳng vào đội hình thuẫn binh.
Ngay khi đá cùng thuẫn tiếp xúc, nó đánh bay những người lính đó, tạo thành những lỗ thủng to lớn trên trận hình.
máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.
Có những binh sĩ trực tiếp hộc máu crhết tại chỗ, xui xẻo hơn còn bị nên thành bánh thịt.
Tay Lâm Minh run run.
Thê thảm quá a.
Hắn cũng có phần may mắn, thân là một tên cầm cờ binh lính thì không có tảng đá nào va vào hắn vì hắn được bảo hộ bên trong trận hình.
Chó hệ thống, sao không cho ta bên phía quân mai phục?
Ta không muốn bị đập chết!
Nhìn xem, lượng quân địch trên vách núi là bao nhiêu?
Nói ít cũng phải hai vạn.
Còn bên ta, một vạn chưa tới.
Sau một loạt đá rơi xuống, người chết, ngựa đổ.
Đội hình bên phía Lâm Minh phải nói là tử thương thảm trọng, Từ một vạn quân, hiện tại, lác đác chẳng còn mấy, trông tiêu điều vô cùng.
Đúng lúc này, đội hình đang cố gắng hành quân qua, thì phía trước và phía sau lại tiếp tục xuất hiện hàng loạt ngọn đuốc sáng chặn đường.
“C-hết tiệt, không thể đi tiếp!
” một người lính thuẫn binh nói khi thấy đội hình đã bị bao vây tứ phía.
Một vị tướng mặc hắc chiến Phục, cưỡi một con bạch mã, từ từ xuất hiện ở đội hình địch.
“Mã Trung Kiên a Mã Trung Kiên, ngươi không ngờ ta lại mai phục ở đây chứ?
Đại thế của Đại Khương hoàng triều đã định, ngươi hà tất phải trung thành với quân phản loạn mà đối nghịch với triều đình?
Bỏ đao xuống đi, ta cho ngươi cái c-hết thống khoái.
Vị tướng lĩnh tên Mã Trung Kiên bên phía Lâm Minh hừ lạnh.
Ánh mắthắn nghiêm nghị:
“Đô Lương, nể tình ngươi cùng ta là bạn thuở nhỏ, ta cũng sẽ chc ngươi một cái c-hết thống khoái.
Thân là một Thần Võ Tướng như ngươi, mà lại đi phục dịc!
một triều đình đã mục nát từ trong xương.
Ngươi nhìn thiên hạ hiện tại đi, dân chúng lầm than, tiếng kêu ai oán vang dậy khắp nơi, ngươi nghĩ ta c-hết, sẽ không còn nghĩa quân nào nổi lên sao?
Lúc này Lâm Minh đã hiểu.
Thảo nào!
Thì ra hắn là quân phản loạn.
Nhưng không quan trọng.
Mục tiêu của hắn chỉ cần chém tên mặc hắc chiến phục phía đối diện là hoàn thành nhiệm vụ.
Nghĩ đến đây, Lâm Minh vận chuyển giọt Hồng Hoang Long Chủng Huyết, cảm nhận sức mạnh tràn trề từ cơ thể.
“Được tồi, vài vạn quân, một tên cũng đừng hòng thoát.
Hắn tự ước lượng thực lực bản thân.
Luyện thể cảnh năm tầng, đối phó với vài vạn người bình thường.
chắc vừa đủ.
Đúng lúc này, vị tướng lĩnh tên Đô Lương không nói gì, hắn chỉ giơ một tay lên rồi hạ xuống Cử chỉ này trông thì nhẹ nhàng, nhưng nó lại là một mệnh lệnh.
Một mệnh lệnh khai tử.
“Không nói nhiều, g:
iết
Ngay khi câu nói dứt.
Từ vách núi và tứ phía, hàng loạt mũi tên đã lên dây, đốt lửa ở đầu, được bắn ra.
Chưa kịp cho trận hình bên phía Lâm Minh định thần thì đã bị mưa tên bao phủ.
Vị tướng lĩnh bên phía Lâm Minh gầm lên dữ dội, trường đao trong tay xoay tròn, từng mũi tên lao về phía hắn đều bị cản lại.
Nhưng đại quân thì không may mắn như thế.
Lính thuẫn còn có thuẫn để che, nhưng những người như Lâm Minh thì không may.
Mặc dù trên thân mặc chiến giáp cực kỳ chắc chắn, mũi tên đâm vào chỉ gây đau đón, nhưng giáp cũng không thể che kín được toàn bộ cơ thể.
Lâm Minh học theo vị tướng của mình.
Cán cờ được Lâm Minh cầm trong tay, cấp tốc vung múa.
Từng mũi tên b-ị điánh bay ra.
“Chiêu này hiệu quả thật a!
” Lâm Minh thầm cảm thán.
Vốn từ trận đá lăn trước đó, đội hình đã tử thương thảm trọng.
Bây giờ đến trận mưa tên, càng khiến binh sĩ c-hết không còn mấy.
Xác chồng như núi.
Máu chảy đỏ cả một vùng khe núi.
Đang lúc Lâm Minh tự tin với chiến thuật xoay cán cờ của bản thân.
Một mũi tên vô tình xuyên qua được tàn ảnh dày đặc của thân cờ.
Cắm thẳng vào mắt Lâm Minh.
Lực đạo từ mũi tên chưa tiêu, ghim thẳng đầu hắn xuống mặt đất.
Ý thức một lần nữa tiêu tán.
Lâm Minh c:
hết, chỉ kịp gầm lên một câu:
“ĐCMM hệ thốngH!
7
Hắn bị hệ thống kéo về một vùng đen kịt.
Trước mắt xuất hiện bảng thống kê.
Ký chủ Lâm Minh, nhiệm vụ thất bại.
Số lượng địch giết được:
0.
Phần thưởng thêm:
Tổng thưởng:
0 điểm.
Sau đó, ý thức Lâm Minh bị kéo về thế giới thực tại.
Lâm Minh mỏ mắt, nhìn trần nhà, cơ thể hắn vẫn còn sung mãn, nhưng, đầu hắn đau như búa bổ.
Hắn cảm giác tỉnh thần lực của mình bị rút sạch.
Nhanh chóng, mí mắt hắn nặng trĩu.
Từ từ chìm vào giấc ngủ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập