Chương 37:
Do chính Chinh Nam Đại Tướng quân đây lãnh binh, trận này, tất thắng!
Bình Vị khe núi.
Bầu trời tối đen như mực.
Ánh trăng rũ xuống chiếu sáng từng hạt sương đọng trên lá.
Từng ngọn đuốc được thắp sáng, chiếu lên gương mặt mệt mỏi của từng binh sĩ.
Một vạn quân đang lặng lẽ hành quân, trùng trùng điệp điệp.
Theo như đúng dự tính, đây sẽ là thời khắc mà quân mai phục sẽ xuất hiện.
Lâm Minh vừa bước đi, môi treo nụ cười tự tin.
Hắn đã tự tưởng tượng một kịch bản trong đầu, đại khai sát giới là điều không thể tránh khỏi.
Suốt bảy ngày vừa qua, số lượng nhân mạng.
cắm trong tay Lâm Minh, không có hai vạn cũng đến ba vạn.
Sát khí trên người hắn vô cùng lẫm liệt.
Ánh mắt hắn lúc này lạnh lẽo, hờ hững tựa một con sói.
Đúng lúc này.
Tiếng trống trận vang vọng, từng loạt ngọn đuốc bật sáng.
Chiếu sáng cả khe núi Bình Vị.
“Có mai phục!
” lính trinh sát gầm lên.
Chiến mã của vị Mã tướng quân hí lên một tràng dài.
“Đội hình dàn trận, vượt qua Bình Vị!
” Mã tướng quân.
gầm lên.
Từng loạt đá tảng rực lửa lăn ẩm ẩm xuống.
Lâm Minh lúc này khẽ liếc mắt nhìn Thuẫn Huynh Trần Vận như thể ra tín hiệu:
Ngươi yên tâm.
Tay hắn nắm chuôi đao.
Hắn vốn đã thuộc lòng từng viên đá sẽ rơi vào đâu.
Lúc này, một viên đá tảng chuẩn bị nện Thuẫn huynh thành bánh thịt theo đúng kịch bản.
Ánh mắt Trần Vận mở to nhìn viên đá đã gần kể, chết là điều không thể tránh khỏi.
Lâm Minh một đao vung ra.
Vô Cực Kiếm Tâm Kinh kèm theo linh khí đỏ thẫm của hắn bùng nổ.
Bùm!
!
Một đạo kiếm võng đỏ thẫm tung bay, chém tảng đá nổ tung, chia năm xẻ bảy.
Kiếm khí còn lưu dư lực, thế đến không giảm.
Xông thẳng lên sườn núi Bình Vị.
Ẩm vang!
Khe núi bị đạo kiếm khí của Lâm Minh chém ra một đường sâu hoắm.
Từ khe nứt, vô số thi thể b:
ị chém đến hôi phi yên diệt.
C-hết cũng không kịp biết bản thân c-hết như thế nào.
Kiếm khí của Lâm Minh bỗng làm cho chiến trường đột ngột tĩnh lặng.
Mã tướng quân nhìn Lâm Minh tay đang cầm đao bằng ánh mắt ngỡ ngàng.
“Ngươi.
”
Mã tướng quân lúc này có thiên ngôn vạn ngữ, nhưng hắn chỉ đúc kết lại còn một chữ này.
Hắn là chủ soái.
Quân binh của hắn, ngoài hắn ra còn ai hiểu?
Từng trận, từng trận huấn luyện, ai kiệt xuất hắn còn không biết hay sao.
Nếu tên này xưa nay mạnh mẽ như vậy, há chỉ là một tên lính cầm cò?
Lâm Minh lúc này ánh mắt hờ hững, nhìn Mã tướng quân đang trợn mắt.
“Không có gì phải bất ngờ.
Ta vốn là tiên nhân từ thượng giới hạ phàm, vốn nhìn thói đời quá nguy loạn, xét thấy ngươi là một nhân tài, vốn không nên yểu mệnh tại đây.
Ta tạm nhậr vào thân vị lính cầm cờ này, giúp ngươi sống qua một kiếp.
Lâm Minh chắp tay sau lưng, đưa tay làm bộ vuốt râu, nhưng, hắn chỉ sờ được chiếc cằm nhãn mịn.
Mã tướng quân nghe lời này, hắn sao có thể chưa từng nghe truyền thuyết về tiên nhân.
Nếu vị này thật sự là tiên nhân hạ phàm, thì việc khởi nghĩa của bọn ta là thực chí danh quy sao?
Sau trận này, nếu còn sống, việc này phải mạnh mẽ tuyên truyền để tăng sĩ khí.
Mã tướng quân tung người xuống ngựa, mặc cho từng viên đá tảng vẫn còn lăn xuống, hắn quỳ một gối trước mặt Lâm Minh.
“Mạt tướng, Mã Trung Kiên, tham kiến tiên trưởng!
” Giọng nói của hắn hùng hồn đầy mạnh mẽ, vang vọng khắp khe núi Bình Vị.
Hắn chỉ trách bản thân nói không đủ to, hắn muốn cả quân địch cũng nghe thấy lời này.
Lâm Minh tay cầm đao vẫy vẫy mấy lần:
“Ra lệnh đội hình tiếp tục hành quân, có ta ở đây không cần phải sọ.
Mã tướng quân nghe vậy thì ánh mắt kích động, hắn từ bên hông tháo ra một thanh bội kiếm.
Vỏ kiếm đen tuyển, họa tiết Đông Sơn cổ kính màu đồng thau khắc họa rõ ràng, trông cực kỳ bắt mắt.
Hắn hai tay dâng lên trước mặt Lâm Minh:
“Thưa tiên trưởng, đây là thanh Hồn Việt Kiếm, là thần kiếm đã truyền từ nghìn năm của gia tộc nhà ta.
Nay, mạt tướng nguyện dâng kiếm cho tiên trưởng giết địch.
Lâm Minh nhìn thanh kiếm, hắn đưa tay cầm vào, một cảm giác lạnh lẽo từ chuôi kiếm truyền vào lòng bàn tay.
Trong phút chốc, cậu như nghe được từng trận gầm thét, từng âm thanh giết chóc từ bao đờ truyền lại.
Là người đã trải qua vô số giết chóc, lúc này cảm nhận được lãnh khí từ thanh Hồn Việt Kiếm, Lâm Minh cũng không tự chủ mà rùng mình.
Hắn nắm chuôi kiếm, rút ra.
Roet!
Lưỡi kiếm dưới ánh trăng chiếu rọi, tỏa ra một nét u hồn mê người.
Lâm Minh chỉ nhìn qua cũng đã ngập tràn sĩ mê cái cảm giác sắc bén mà nó đem lại.
Hắn khẽ vận Vô Cực Kiếm Tâm Kinh, kiếm ý từ cơ thể tràn vào thân kiếm, tựa như cá gặp TƯỚC.
Lâm Minh có thể cảm nhận được tâm tình vui sướng từ thanh kiếm truyền lại.
Mã tướng quân nhìn chằm chằm Lâm Minh, không biết có phải do ảo giác, vừa rồi hắn nhìn thấy ngay khi tiên trưởng cầm vào, lưỡi kiếm liền lóe sáng lên.
Lâm Minh lúc này không để ý đến Mã tướng quân, chân hắn không tự chủ bước về phía trước.
Trong tâm trí cậu hiện tại chỉ có thanh kiếm trong tay.
Khẽ vung kiếm, từng đạo kiếm ý từ thân kiếm rung lên.
Ánh sao từ trời đêm khắc vào thân kiếm bóng loáng.
Một sự rung động, nó không chỉ cộng hưởng với ánh trăng.
Mà như thể có hàng vạn tỉnh tú từ bầu trời cũng hò reo vì kiếm ý.
Lâm Minh cảm thụ, hắn mới sực nhớ, võ học của hắn ban đầu, vốn chưa thăng cấp, tên là Tĩnh Tượng Hóa Kiếm Quyết.
Hắn vung kiếm, một đạo kiếm ý lao ra kết hợp với linh khí từ cơ thể.
Kiếm ý đi tới đâu, từng đốm sáng lóe lên tựa như những ngôi sao, vang lên tiếng nổ lốp bốp.
Xoet, Ẩm!
Một tiếng nổ chát chúa vang lên ngay khi kiếm ý v-a chạm vào sườn núi Bình Vị.
Chưa dừng lại ở đó, từng đạo tỉnh tú vốn đã đản sinh trong không khí lúc này đồng loạt phát nổ.
Một sức mạnh thô sơ, căn bản, nhưng cũng mang năng lượng bùng.
nổ.
Phía bên doanh trại địch bị trúng đòn.
Lúc này, người đổ như rạ.
Nhiều tên binh sĩ khi thấy dị tượng, chưa kịp bỏ chạy đã nổ tan xác.
Lâm Minh tiếp tục bước tới, mỗi bước đi mỗi lần vung kiếm.
Từng đạo kiếm ý được chém ra ban đầu yên ắng, nhưng sau đó bộc phát tốc độ khủng khiếp mà lao vào đội hình quân địch.
Lúc này, trên sườn núi, viên lãnh binh tên là Lưu Dương, dưới trướng Đô Lương, nhìn từng binh sĩ nổ tung mà chẳng biết tại sao, tâm hắn đã sớm nguội lạnh.
Tên này là quái vật.
Con người làm sao có thể làm được như vậy?
Vốn đối với hắn, hôm nay là một trận tập kích chắc thắng.
Bọn họ hành quân hơn ba vạn binh sĩ, ngày đêm không nghĩ, chỉ để mai phục nơi này.
Mục tiêu trảm vạn quân, bắt tướng Mã Trung Kiên.
Mọi thứ đã nằm trong lòng bàn tay.
Nhưng hiện tại, tên binh sĩ ma quỷ bên dưới đã phá vỡ tất cả.
“Rút quân!
” Lưu Dương tướng quân gầm lên mạnh mẽ.
Đại quân theo hiệu lệnh của hắn, trống lui binh vang lên.
Quân lính lúc này chẳng còn hàng lối mà tháo chạy tán loạn.
Không trách được, tên nào chạy chậm tên đó chết.
Nhưng Lâm Minh không thể nào buông tha, tất cả quy đổi ra đều là điểm số.
Lâm Minh tăng tốc, tốc độ vung kiếm cũng theo đó mà tăng cao.
Theo đó, hắn không tự chủ mà kích hoạt long giáp, một bộ giáp đỏ rực bắt đầu bao phủ cơ thể.
Từ phía sau lưng, bóng hình Lâm Minh lúc này trông vô cùng uy vũ.
Trong khe núi, ánh trăng và những ngọn.
đuốc cũng bị dị tượng mà Lâm Minh phát ra làm cho lu mò.
Mã tướng quân lúc này đã triệt để c-hết lặng.
“Tiên trưởng quá mạnh mẽ.
Hắn quay đầu lại nhìn tướng sĩ của mình, tất cả cũng đang nhìn Lâm Minh bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Bọn họ cũng từng thấy Mã tướng quân luyện kiếm.
Vẫn là thanh kiếm này, nhưng so với tiên trưởng, tựa như trò chơi con nít.
Mã tướng quân gầm lên:
“Các ngươi ngây ngốc ra đó làm gì?
Cùng ta hô lên:
Tiên Trưởng uy vũ!
Câu nói của Mã tướng quân đánh thức các binh sĩ, cả đám đồng loạt hò reo:
“Tiên Trưởng uy vũ!
Từng tiếng hò reo vang vọng khắp khe núi, khiến phe địch đang bỏ chạy trên sườn núi cũng sợ mất mật.
Lúc này, phía trước, cách đó 500 mét.
Đô Lương đang cưỡi ngựa, bao quanh hắn là vạn binh hắc giáp đen kịt.
Ánh mắthắn nghiêm nghị, tai nghe được từng tiếng nổ vang ở phía trước, nhưng do cây cố che chắn, hắn không biết được tình hình.
Hắn, Đô Lương, thống lĩnh triều đình, quan cư tam phẩm, chỉnh nam chiến bắc vô số trận.
Nhưng hôm nay, lòng hắn bỗng hồi hộp đến lạ thường.
“Không đúng, một trận chắc thắng như vậy, hà cớ gì ta phải căng thẳng,” Đô Lương cười khì tự trấn an.
Bỗng một binh sĩ, máu me đầy người, cưỡi ngựa lao nhanh đến.
Ngựa chưa kịp dừng, tên lính đã tung người xuống, lăn lộn vài vòng trên đất, tới trước mặt Đô Lương.
Đô Lương.
thấy cảnh này thì trong lòng cũng rung động.
Tình cảnh này, nếu không phải đại bại, thì chẳng còn lý do gì khiến trinh sát binh phải gấp rút đến thế:
Đô Lương không kìm được mà gầm lên:
“Nói!
Giọng hắn gấp gáp đến mức khiến vị trinh sát binh giật mình thon thót.
“Thưa Chinh Nam Đại tướng quân!
Phía địch quân bỗng xuất hiện một vị tự xưng là tiên trưởng, thực lực cường hãn, đã đánh cho quân ta bại như núi đổ!
Không thể không rút quân!
Vị trình sát binh có thiên ngôn vạn ngữ để miêu tả, nhưng lúc này hắn chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, chỉ có thể báo cáo ngắn gọn.
Đô Lương không tận mắt nhìn thấy, nhưng qua báo cáo cũng cảm thấy khó tin.
Tiên trưởng?
Nơi nào tự dưng lại có tiên trưởng?
Nếu không nhìn thấy trinh sát binh toàn thân máu me, hắn còn tưởng đại quân bị dính mê hồn trận, sinh ra hoang tưởng.
Đô Lương nhìn qua vị quân sư bên cạnh, tay cầm quạt mo, phe phẩy.
“Quân sư, ngài nói xem, tình huống là như thế nào, có nên rút quân?
Quân sư khẽ vuốt chòm râu:
“Thưa Chinh Nam Đại tướng quân, theo ta nghĩ, trên đời làm g có tiên thần.
Nếu có, sớm đã xuất hiện trong sử sách chứ đâu phải chỉ là truyền thuyết.
Theo ta thấy, tất có uẩn khúc.
Với lại, quân mai phục tiên phong của chúng ta có đến hai vạn, một người làm sao địch nổi vạn quân?
Hắn dừng lại, ánh mắt thâm ý nhìn Đô Lương:
“Theo ta thấy, quân ta đang mất sĩ khí, cần nhất một vị tướng lĩnh lấy lại tỉnh thần.
Chúng ta nên đẩy nhanh kế hoạch, không ngồi đây đợi nữa, trực tiếp tiến về phía trước.
Do chính Chinh Nam Đại tướng quân đây lãnh binh, trận này, tất thắng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập