Chương 38:
Để Ta Giúp Ngươi!
Nghe quân sư nói, Đô Lương mày nhíu càng chặt.
Vốn theo lý thuyết thì như quân sư nói là đúng.
Nhưng thâm tâm hắn lại có đự cảm bất an mãnh liệt.
Nhưng là một tướng lĩnh thống lĩnh vạn quân, hắn lựa chọn tin tưởng quân sư.
“Tất cả nghe lệnh!
Theo ta hành quân, phối hợp với quân mai phục tiên phong, trảm đầu địch, đem Mã Trung Kiên về quy phục Thiên Đế!
”
Theo hiệu lệnh của Đô Lương tướng quân, đoàn hắc giáp binh lính trùng trùng điệp điệp vững bước tiến tới.
Vốn quân triều đình về cơ bản đã mạnh hơn so với phản quân, từ trang bị lẫn binh lính đều như vậy.
Trong lòng các binh sĩ bên phía Đô Lương lúc này cũng vô cùng tự tin mà bước tới.
Đô Lương tướng quân cưỡi chiến mã, đi giữa đoàn binh lính, mắt hắn đảo nhìn theo khe núi phía trước.
Bỗng lúc này, một đám binh sĩ từ hai bên sườn núi đang theo lính cầm cờ chạy trối chết, thứ tự loạn không thể loạn hơn.
Thấy cảnh này, Đô Lương vô thức giận dữ, gầm lên dữ dội:
“Dừng lại!
Chưa có mệnh lệnh, đào binh ngang tội phản quốc!
Âm thanh của vị Chinh Nam Đại tướng quân lúc này vang vọng rừng núi.
Nhưng điều kỳ lạ là binh lính đang tháo chạy cũng không vì đó mà dừng bước.
Đô Lương nhìn từng khuôn mặt hoảng sợ, tháo chạy mặc cho mệnh lệnh của hắn được đưa ra.
Hắn nhanh chóng tung người xuống ngựa, tay bắt lấy một vị binh lính vốn đã ném v-ũ k-hí, cắm đầu chạy như thể chậm một giây sẽ c:
hết.
Vị binh sĩ bị Đô Lương tóm lại, gương mặt sợ hãi nhìn hắn.
“Ngươi!
Thân là trọng giáp quân của triều đình, đúng lý phải dũng mãnh vô song!
Tại sao lạ lâm trận bỏ chạy?
Đô Lương tướng quân nói như gầm thét vào mặt binh sĩ.
Vị binh sĩ này lúc này còn chưa hoàn hồn từ sợ hãi, gầm ngược lại vào mặt Đô Lương:
“Chạy!
Lúc này sao còn không chạy!
Ngươi giỏi thì vào đấy mà đánh!
Ta không đánh!
Đô Lương tướng quân bị vị binh sĩ này nói cho sững sò.
Trước giờ, làm gì có lính dám trái quân lệnh của hắn.
Lời nói của hắn trong quân ngũ là trời.
Từ xưa đến nay chưa từng ai dám quát lại hắn như thế.
Nhưng hắn không biết, trong lòng vị binh sĩ lúc này làm gì còn Đô Lương với Chinh Nam Đại tướng quân.
Hắn chỉ có hình ảnh một thân ảnh mặc giáp đỏ, tựa như ma thần giáng thế, mỗi kiếm vung ra đều có vô số đồng đội của hắn phải nằm xuống.
Hắn nhanh chân nên hiện tại vẫn sống.
Nhìn lại khe núi Bình Vị trước lúc hắn thoát ra, nói ít cũng đã c-hết cả vạn binh sĩ, máu chảy đỏ cả vùng núi.
“Hỗn xược!
Đô Lương gầm lên, thanh linh đao trong tay vung chém.
Đầu vị binh sĩ cũng theo đó mà rơi xuống đất, trong ánh mắt, vẻ sợ hãi cũng không biến mất.
“Toàn thể binh sĩ!
Bất kể ai đào binh, chưa đánh đã hàng, chém c-hết không tha!
Theo mệnh lệnh của Đô Lương, từng hắc giáp binh rút đao sáng loáng.
Bất kể ai chạy ngược từ khe núi Bình Vị ra, nếu không dừng lại, đều bị một đao chém c-hết.
Đô Lương nhìn từng binh sĩ ngã xuống, trong lòng, dự cảm lại càng thêm mãnh liệt.
Nếu nói một trăm binh, hai trăm binh sợ hãi tháo chạy, là do nhát gan.
Thì lúc này, đã có khoảng ngàn người tháo chạy ra bị chém chết tại chỗ.
Bên trong khe núi Bình Vị đã xảy ra chuyện gì?
Nghĩ đến đây, ý muốn thoái lui của Đô Lương càng đậm.
Nhưng thân là một tướng lĩnh, chỉ có thể chiến tử, nào có ý niệm thoái binh.
“Tất cả tiếp tục theo ta hành quân!
” Đô Lương kiên trì ra mệnh lệnh.
Đội quân tiếp tục hành quân, từng bước chân nặng trĩu đạp vào khe núi.
Ngay khi đội quân của Đô Lương bước vào, tình cảnh trước mắt khiến các binh sĩ dù đã trải qua không biết bao nhiêu trận tử chiến cũng phải hít vào một ngụm khí lạnh.
Khe núi Bình Vị bị nhuộm đỏ một màu máu tươi, xác người la liệt khắp nơi.
Tay cụt, chân gãy, phải nói là vô cùng thảm khốc.
Mùi máu tươi nồng nặc khiến vài tên binh sĩ vốn tâm lý yếu phải nôn mrửa liên tục.
Đô Lương tướng quân lúc này cũng đã trọn trừng mắt.
“C-hết.
c.
hết sạch.
Hắn lẩm bẩm, không thể tin vào những gì mình đang thấy.
Nhưng đáng chú ý hơn, ở giữa khe núi lúc này đứng đó một thân ảnh.
Thân mặc giáp đỏ, tay cầm bội kiếm.
Trên thân kiếm có thể thấy từng vệt máu đang từ từ nhỏ xuống đất, vang lên âm thanh tích tắc.
Tay còn lại của Lâm Minh nắm một cái đầu người.
Đô Lương nhìn kỹ ngoài Lưu Dương tướng quân ra thì còn ai nữa.
Đô Lương nhìn đầu của Lưu Dương, mắt trọn trừng, đến lúc c-hết vẫn còn giữ nguyên vẻ sợ hãi khủng khiiếp.
“Ngươi là ai?
Đô Lương trong lòng sợ hãi, nhưng vẫn kiên cường hỏi.
Lâm Minh tay cầm kiếm, ánh mắt chậm rãi nhìn vị tướng lĩnh này.
“Ngươi à, ngươi à.
Ngươi không biết vì ngươi mà ta phải chịu bao nhiêu khổ đâu.
Lâm Minh lẩm bẩm, nhìn Đô Lương như nhìn một xác chết, ánh mắt lạnh lẽo.
Hắn giết tới hiện tại, tâm đã sớm nguội.
Số nhân mạng cắm trong tay, chính hắn cũng không đếm được.
Hắn chỉ biết, gặp người là chém, không một chút do dự.
Đô Lương khi đối mặt với ánh mắt của Lâm Minh, trong lòng cũng lạnh buốt.
Một cảm giác áp bách mạnh mẽ đập vào mặt hắn, khiến hắn không tự chủ mà cúi đầu.
Chiến mã của Đô Lương khi nhìn thấy Lâm Minh cũng vô thức lùi lại từng bước một.
Đoàn binh sĩ của Đô Lương lúc này cũng không khác gì nó.
Từng tên khi đối mặt với Lâm Minh, ý muốn thoái lui đã tràn đầy.
Còn tên quân sư, hắn cũng đã hoàn toàn c-hết sững.
Ban đầu, hắn là người không tin, là người đã kiên định ý kiến tiếp tục xông vào khe núi.
Nhưng tình cảnh trước mắt trực tiếp đánh gãy tất cả thế giới quan của hắn.
Tay hắn cầm quạt mo, giấu trong ống tay áo, lúc này cũng đang run lên bần bật.
Đô Lương không động, vạn quân cũng bất động, điều này khiến Lâm Minh khó chịu.
Hắn nhất chân, từng bước một về phía đại quân.
Đối với Lâm Minh lúc này, số lượng địch bao nhiêu không quan trọng.
Quan trọng hơn là hắn không có thời gian để chém, nếu chúng phân tán ra mà chạy, hắn chém không kịp.
“Ngươi.
dùng lại!
Có gì từ từ nói!
” Vị quân sư thấy Lâm Minh từng bước tiến tới, ánh mắt tràn đầy sát khí, đã không tự chủ được mà hô lên.
“Dừng lại à?
Ngươi nói sai rồi.
Ngươi phải tự hỏi bản thân, nên sớm chạy đi, hà tất phải tiến vào đây.
Giờ muốn chạy, muộn rồi,” Lâm Minh vừa cười vừa nói.
Tuy hắn cười, nhưng không hề vui.
Âm thanh lạnh lẽo tựa như ma quỷ quanh quẩn trong đầu từng người.
Lâm Minh tay cầm Hồn Việt Kiếm, hắn không muốn lãng phí thời gian thêm nữa.
Trò chơi nên kết thúc.
Phong Hành Tẩu được hắn vận dụng.
“Đô Lương, hôm nay bản tiên trưởng sẽ cho ngươi thấy, thế nào là nhất kiếm bại vạn binh.
Nói xong, Lâm Minh vung kiếm trong ánh mắt ngỡ ngàng của Đô Lương.
Từ thân kiếm, một đạo kiếm võng đỏ rực bùng nổ mà ra.
Sự cuồng bạo của nó khiến không khí cũng theo đó mà nổ lách tách.
Kiếm võng uy thế hạo đãng, bay thẳng về phía đội quân.
Kiếm võng càng đi càng bành trướng, càng gần, càng lớn.
Bùm!
Kiếm võng chém xuyên qua đội quân.
Từng binh sĩ khi bị kiếm võng tiếp xúc, trực tiếp b:
ị c-hém làm hai, thân trên và thân dưới tách la.
Chưa dừng lại ở đó, các tỉnh tú đản sinh từ kiếm võng cũng phát nổ ngay sau đó, uy lực bùng nổ khiến một vài tên cũng vì đó mà hôi phi yên diệt.
Nói thì chậm, nhưng mọi thứ diễn ra cực kỳ nhanh.
Nhanh đến mức Đô Lương chưa kịp nhìn thấy gì, đã nghe âm thanh nổ rền vang.
Theo bản năng, hắn chỉ kịp tung người, ngã khỏi ngựa, nằm rạp trên mặt đất.
May mắn nhặt về một mạng, nhưng uy chấn của kiếm võng cũng gây áp lực nặng nề cho hắn.
Đô Lương ngẩng đầu nhìn tình cảnh hiện tại.
Mặc dù một kiếm vừa rồi không giết hết vạn quân, nhưng nói ít cũng có vài trăm người ngã xuống.
Đô Lương liếc mắt nhìn quân sư bên cạnh.
Làm gì còn quân sư nữa.
Hắn đã chết trong nhát kiếm vừa rồi.
Đô Lương không tự chủ mà thở dốc từng ngụm, như thể hắn không tranh thủ thở sẽ không còn được thở nữa.
Lúc này, những binh sĩ còn sống mới biết tại sao hai vạn quân tiên phong lại thảm bại.
Tên này không phải người!
Thừa dịp Lâm Minh còn chưa vung kiếm thứ hai.
Một số binh sĩ co cẳng liền chạy, hô vang:
“Chạy a!
Còn đánh đấm gì nữa!
Theo tiếng hô, vô số binh sĩ cũng ném v-ũ k:
hí, nối gót bỏ chạy theo sau.
Lâm Minh nào cho bọn chúng cơ hội.
Tất cả đều là điểm.
Hắn liếc mắt nhìn Đô Lương, khẽ nở một nụ cười, đầy khinh thị.
Nụ cười này trong mắt Đô Lương sao mà khủng khiiếp, khiến hắn như tềê Liệt trên mặt đất.
Cứ thế mà nhìn Lâm Minh.
Lâm Minh xông vào đám địch đang tháo chạy, hắn từng kiếm, từng kiếm vung ra.
Máu văng khắp nơi.
Tiếng kêu rên, xin tha vang vọng cả khe núi.
Lâm Minh lúc này hai mắt đỏ rực.
Tựa như chiến thần giáng thế.
Mắt hắn đỏ là do Vô Cực Hồng Hoang Long Thể đang được vận chuyển một cách điên cuồng.
Khí tức cuồng bạo du tẩu trong kinh mạch, mỗi kiếm vung ra là một lần giải phóng năng lượng.
“Hệ thống nói quá đúng, thể chất này, đủ bá đạo!
” Lâm Minh vừa điên cuồng chém griết vừa lầm bẩm.
Sau một lúc.
Lâm Minh cầm kiếm, một lần nữa đứng giữa chiến trường.
Máu tươi lúc này đã nhuộm đỏ toàn bộ cơ thể.
Thanh Hồn Việt Kiếm mặc dù bị nhuộm đỏ bởi máu, nhưng.
vẫn lóe lên từng đạo u quang.
trông cực kỳ âm lãnh và hung sát.
Lâm Minh lúc này mới quay đầu nhìn Đô Lương tướng quân.
Cái nhìn này khiến vị tướng quân đang đặt mông trên đất như dính định thân chú.
Máy may không dám cử động.
Hắn, một thống lĩnh triều đình, đánh hàng trăm trận.
Thống lĩnh vài vạn quân, bất khả chiến bại.
Ấy vậy mà bây giờ lại toàn bại nơi Bình Vị này, còn mặt mũi nào đối mặt Hoàng Để?
Cho dù hắn còn sống trở về, với sự tổn thất này, cũng không thoát khỏi tội c-hết.
Càng nghĩ, tâm của Đô Lương tướng quân càng nguội.
Ánh mắt hắn trở nên trống rỗng.
Đô Lương nhìn Lâm Minh, từ con ngươi của hắn bắt đầu ứa lệ.
Từng giọt nước mắt chảy ra, lăn qua khóe môi.
Một tướng lĩnh, khóc trên chiến trường.
Hắn không khóc vì sợ, mà khóc vì bất lực và uất ức.
Hắn không xứng đáng nhận kết cục này!
“Thượng thiên a!
” Đô Lương gầm lên, cầm lấy linh đao, toan một phát tự cắt cổ.
Nhưng Lâm Minh nào cho hắn cơ hội đó.
Để hắn tự sát, hệ thống không công nhận kết quả, tìm ai đòi đạo lý bây giò?
Thân hình Lâm Minh ngay lập tức biến mất, xuất hiện trước mặt Đô Lương.
Tay hắn vươn Ta, nắm chặt lưỡi linh đao.
Vỏ của bộ long giáp ma sát với thân đao, vang lên tiếng kèn kẹt ghê rợn.
Đô Lương nhìn Lâm Minh đang ngăn hắn tự s-át, lẩm bẩm:
tại sao lại cản ta?
Lâm Minh ánh mắt hờ hững, nhìn lại Đô Lương:
“Đểta giúp ngươi!
Nói xong, Lâm Minh vung kiếm.
Đầu của Đô Lương tung bay.
Thứ cuối cùng mà Đô Lương nhìn thấy, là một thân ảnh không đầu ngồi bệt trên đất, tay cần linh đao kề vào cổ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập