Chương 39:
DRAMA!
!
Tướng lĩnh Mã Trung Kiên cùng đội quân cẩn thận từng bước đạp lên vũng máu nơi khe núi Bình Vị.
Mùi tanh tưởi khiến hắn buồn nôn, nhưng thân là tướng lĩnh nên hắn vẫn kiên cường.
Suốt cuộc đời, hắn đã bao giờ thấy qua nhiều xác c-hết đến vậy?
Dĩ vãng, hai bên kéo quân đánh qua đánh lại, binh thư áp dụng, bên nào bại bên đó rút quân, bên kia dù truy đuổi cũng không đến cùng.
C-hết là có chết, nhưng nói vạn quân c-hết, đây là lần đầu tiên hắn thấy.
Đội quân tiến bước kèm theo tâm tình trập trùng, khủng bố.
Khi bọn họ đến cửa khe núi Bình Vị, chỉ thấy một thân ảnh đang đứng nơi đó, tay cầm Hồn Việt Kiếm, ánh mắt ngơ ngác hoảng sợ nhìn xung quanh.
Chân run lẩy bẩy.
Mã Trung Kiên tiến đến, quỳ một gối trước mặt thanh niên đang cầm Hồn Việt Kiếm.
“Tạ tiên trưởng đã trợ quân ta sống sót qua một kiếp mai phục, công ơn này tiểu nhân không biết đền đáp như thế nào.
”
Vị thanh niên bị hành động của Mã Trung Kiên làm cho bối rối.
Hắn là lính cầm cờ, vốn đang hành quân, đột nhiên chớp mắt, mở mắt ra đã đứng giữa núi thây biển máu.
Làm hắn s‹ợ chết khiếp.
“Không.
không sao, đánh bại quân triều đình vốn là việc mà ta nên làm.
Thanh niên đột nhiên thẳng sống lưng, tra Hồn Việt Kiếm vào vỏ, ngang nhiên lẫm liệt nói.
Ý thức Lâm Minh bị kéo về vùng tối tăm của hệ thống.
Trước mặt hắn hiện tại là bảng thông báo đang nhấp nháy.
[Ting!
Ký chủ Lâm Minh, nhiệm vụ hoàn thành.
Số lượng địch griết được:
24.
937.
Phần thưởng thêm:
249.
370.
Tổng thưởng:
1.
370 điểm.
]
Chúc mừng ký chủ lần đầu đạt mốc Bách Vạn, thành công mở ra công năng “Vạn Linh Giám'.
Lâm Minh nhìn thông báo, lúc này hắn chẳng có tâm tình gì để quan tâm đến số điểm thưởng.
Ánh mắt hắn chăm chú nhìn vào ô duy nhất:
Đây là tổng số nhân mạng mà hắn đã griết chỉ trong một trận chiến.
Tâm tình hắn sa sút.
Ngay sau đó, Lâm Minh bị kéo về thực tại.
Hắn ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo tường.
Một trận chiến, chém g-iết hơn nửa ngày, trở về thực tại, thời gian vẫn như cũ.
Có nghĩa là khi hắn tiến vào hệ thống mô phỏng, thời gian sẽ đóng băng cho đến khi hắn trở lại.
Lâm Minh đưa hai bàn tay lên trước mặt, ngắm nghía kỹ càng.
Hắn không biết mô phỏng chiến trường có phải là thật hay giả.
Nhưng việc hắn đại khai sát giới là thật.
Nhớ lại ký ức lúc hắn tung hoành trên chiến trường, từng mạng người bị hắn chém c:
hết không nương tay, thậm chí còn không.
hề nháy mắt.
Chính Lâm Minh lúc này cũng sợ con người của hắn.
Hắn cảm giác sát tâm của mình hiện tại thật nặng.
Liệu có ảnh hưởng gì đến hắn trong tương lai không?
Hắn không biết.
Thật đáng sọ.
Lúc này, Lâm Minh mới rảnh tay để ý tới công năng mới của hệ thống.
Vậy là một triệu điểm là một cột mốc quan trọng nên đã mở ra công năng mới.
Vậy nếu tiếp theo hắn đạt 10.
000.
000 điểm thì sao?
Phải đợi tới khi tích cóp đủ mới biết được.
[Van Linh Giám:
Tên đã nói lên tất cả.
Ánh mắt túc chủ dựa vào công năng này có thể nhìn re được tên và tu vi thực sự của bất kỳ sinh linh nào, cho dù là một con chó cũng sẽ nhìn thấu.
Lâm Minh thu dọn quần áo, hắn cảm thấy bản thân đã nghỉ ngơi đủ, đã đến lúc xuất viện.
Hắn cầm điện thoại trên tay, một loạt thông báo tin nhắn từ Tố Quyên.
Đủ loại câu hỏi kèm cuộc gọi nhỡ.
Lâm Minh gãi đầu.
Một tháng, vẻn vẹn một tháng nằm viện hắn đã phót lờ cô nàng này.
Trở về phải giải thích như thế nào đây?
Lâm Minh vừa dạo bước ra khỏi cổng bệnh viện, vừa suy tư.
Nên lấy lý do gì nhỉ?
12:
30 trưa.
Suốt một tháng kể từ nhiệm vụ trinh sát.
Lâm Minh cuối cùng cũng quay lại trường học.
Hắn lúc này đang đứng trước cổng trường.
Một tháng trôi qua mà hắn tưởng chừng như đã rất lâu.
Lâm Minh bước vào, thu hút rất nhiều ánh mắt của cả nữ sinh lẫn nam sinh trong trường.
Việc hắn biến mất trong một tháng qua cũng gây ra rất nhiều sự chú ý.
Ai cũng đặt ra câu hỏi, top 1 của lớp 11A01 đã đi đâu?
Fan club của Lâm Minh náo động khó yên.
Thậm chí còn có một số nữ sinh quá khích đến mức lên tận phòng hiệu trưởng hỏi cho ra lẽ, rằng Lâm Minh đâu rồi.
Đối diện với cơn bão tra hỏi, ông Mã hiệu trưởng chỉ có thể cố thủ ngày này qua ngày khác.
Tháng trước, đột nhiên có một nhóm người mặc vest đen trông cực kỳ hoành tráng.
xuất hiện tại văn phòng ông.
Họ rời đi với tờ đơn xin nghỉ phép được đặt trên bàn làm việc, kèm theo câu nói:
“Giữ bí mật, không thì chức hiệu trưởng của ông cũng không còn.
Nhìn ký hiệu trên tờ đơn, có cả tên Lâm Minh trên đó, ông biết nhóm người này không đơn giản, ở tầng lớp như ông không thể trêu chọc.
Điều này khiến ông chỉ kịp thốt lên:
“Xin nghỉ thì hảo hảo xin, đâu phải ta không cho, cần gì phải làm đội hình lớn đến như vậy.
Nhìn theo bóng những chiếc vest đen, ông Mã đầy đầu chấm hỏi.
Nên khi bị nữ sinh vây, ông chỉ biết cố thủ cho qua chuyện.
Trở lại thực tế, những ánh mắt soi mói, những học sinh chụm lại bàn tán và nhìn hắn.
Thậm chí có vài học sinh còn chỉ trỏ rồi nói nhỏ gì đó với người bên cạnh.
Điều này làm Lâm Minh khó chịu.
Suốt một tháng hắn nghỉ học, điều gì đã xảy ra?
Dường như có gì đó không ổn.
Lâm Minh sải bước trở về lớp 11A01 quen thuộc.
Hắn phải nhanh chóng làm bài thi cuối kỳ bổ sung, nếu không sẽ bị lưu ban mất.
Xong xuôi, hắn còn phải đi chấp hành hình p-hạt đến từ ông Quốc.
“Thật phiển phức,” Lâm Minh vừa bước đi vừa nói.
Đột nhiên, cậu nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc đang đi ngược chiểu.
“Ê, Lê!
” Lâm Minh gọi.
Người đó chẳng ai khác ngoài Lê Đạo Khúc, bạn thân của hắn.
“Ơ, thằng chó!
Một tháng mày nghỉ học, mày c:
hết ở đâu thể?
Nói xong, Lê Đạo Khúc ra dấu im lặng, kéo tay Lâm Minh đi thẳng xuống căn tin:
“Xuống đây, tao kể cho nghe, mày nghỉ học, trường mình đủ chuyện thú vị.
Lâm Minh đầy đầu dấu chấm hỏi, bất đắc dĩ đi theo Lê.
Căn tin trường học.
Lê ngồi nhâm nhỉ ly cà phê sữa đá, mắt nhìn Lâm Minh.
Hắn chẳng hiểu sao lúc này nhìn Lâm Minh lại khác trước.
Một cảm giác lạnh lẽo tỏa ra từ người tên này khiến hắn rùng mình.
Nếu không phải là bạn thân đã chơi từ nhỏ, hắn sẽ làng tránh thật xa.
“Được tồi, nói đi, chuyện gì?
Lâm Minh nhìn Lê đầy nghi hoặc, tên này cứ úp úp mở mở.
Lê nhấp ngụm nước:
“Mày nói trước mày đã đi đâu một tháng qua đi.
Thật sự tao là bạn mày mà cũng.
chẳng liên lạc gì được.
Tao quá mệt với cảnh bị các cô em trong trường tra hỏi về mày rồi.
Lâm Minh nhìn Lê, nói:
“Tao có chút chuyện với ông Quốc thôi, chẳng có gì quan trọng.
Lần sau tao sẽ giữ liên lạc.
“Đúng!
Mày nên giữ liên lạc, nếu không mày thật sự không coi tao là bạn.
Nói xong, Lê kể tiếp:
“Một tháng mày vắng mặt có những sự kiện rất động trời.
Đầu tiên là tên An Thế Anh chủ động xin đứng ra thủ lôi, bất khả chiến bại suốt mấy tuần liền, đồng thời tuyên bố Lâm Min!
chẳng là cái thá gì, hắn mới là top 1 của trường.
Trần Hưng Đạo.
“Hai là sau khi hắn khiêu khích, gây ra quá nhiều bàn luận trong trường rằng mày và hắn, ai mới xứng đáng là top 1, thì tên đó mấy hôm trước xuất hiện trước lớp 11A03, kèm theo một bó hoa tỏ tình với hoa khôi Tố Quyên.
Tên Gia Huy của lớp đó xuất hiện đuổi An Thế Anh, và thế là b-ị đưánh cho một trận.
Lâm Minh nghe đến đây thì sững sờ.
Tên An Thế Anh này, kể từ lúc hắn xuất hiện, luôn có thái độ đối chọi với mình.
Cậu chẳng biết mục đích của hắn là gì, nhưng việc này cực kỳ bất ổn, phải điều tra thêm.
“Rồi sao nữa?
Lâm Minh cũng uống một ngụm nước, ra hiệu kể tiếp.
Lê vắt chân lên ghế, nói đến mức nước bọt văng tung tóe:
“Còn sao nữa.
Bất ngờ ở đây nè!
Tí Quyên từ chối lời tỏ tình, cũng chẳng thèm liếc mắt đến tên “anh hùng cứu mỹ nhân!
Gia Hu đang nằm bầm dập.
“Nàng chỉ nói một câu mà khiến nam sinh toàn trường nổ tung, cũng là chủ đề bàn tán mấy ngày hôm nay,” Lê nói tới đây thì dừng lại.
Ánh mắt nhìn Lâm Minh đầy trêu ghẹo.
Lâm Minh lúc này nội tâm ngứa ngáy.
Tên này muốn ăn đòn, kể chuyện nửa vòi.
“Mày có tin tao rút lưỡi mày cho chó ăn không?
Lâm Minh hỏi.
“Rồi rồi, tiếp nè,” Lê cười rồi đáp, “Nàng nói:
“Tôi đã có bạn trai, cậu ấy là Lâm Minh của lớp 11A01“.
Nói xong, nàng lập tức quay lưng trở về lớp, bỏ lại tên An ThếAnh đứng đó, nắm đấm siết chặt.
Tận mắt tao thấy.
Lâm Minh nghe đến đây thì đánh rơi chiếc ly đang cầm xuống đất, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn Lê:
“Tin chuẩn không?
“Chuẩn!
Có thể đem đi đồn,” Lê đáp.
Lâm Minh không ngờ Tố Quyên lại trả lời như vậy.
Vốn giữa hắn và cô chỉ đang trong giai đoạn tìm hiểu, hắn cũng chưa bao giờ tỏ tình chính thức, vậy mà Tố Quyên lại là người trực tiếp công khai, khiến hắn thật sự bất ngờ.
Lâm Minh lúc này triệt để hiểu tại sao từ lúc trở lại trường, hắn cứ có cảm giác mọi thứ là lạ.
Càng nghĩ, Lâm Minh càng thấy thương cho Tố Quyên.
“Cô ấy chắc nhớ mình lắm đây,” cậu thầm nghĩ mà mim cười.
Còn tên An Thế Anh, phải cho hắn một bài học mới được.
Dám tỏ tình với bạn gái ta?
Lâm Minh tạm biệt Lê Đạo Khúc.
Hắn chuẩn bị trở về phòng học làm bài thi cuối kỳ bổ sung Nói gì thì nói, thi xong mới giải quyết chuyện khác được.
Trở lại phòng thi.
Lâm Minh đang ngồi trong phòng, trước mặt là đề thi kiến thức môn Văn học, hắn gãi đầu.
Nghỉ học một tháng, trong đầu làm gì có kiến thức mà đi thi.
Ánh mắt cậu ngó nghiêng.
Thi bổ sung không chỉ có mình hắn.
Cũng có một số người khác vì lý do nào đó mà phải thi lại.
Nếu là hệ thống phiên bản cũ, Lâm Minh tất nhiên không lo.
Hắn có thể dựa vào việc nhặt bong bóng kiến thức.
Nhưng hiện tại, hắn ngồi đợi mãi, ngoài bong bóng thuộc tính tích lũy, chẳng có bong bóng kiến thức nào rơi ra.
Điều này khiến Lâm Minh thoáng bối rối.
Hắn chọt nhớ tới một câu nói của một nhà hiền triết có chín ngón tay nổi tiếng tại Việt Nam:
“Không làm mà đòi có ăn thì chỉ có ăn ***.
Lâm Minh nhìn người ngồi bên cạnh.
Hắn dần dịch mông lại gần, thì thầm:
“Huynh đệ, ngươi tên gì?
Ngồi cạnh là một nam sinh, thân hình mập mạp, trắng trẻo.
Hắn liếc mắt liền nhận ra Lâm Minh.
“Ta là Nguyễn Phúc.
Thế nào?
Lâm Minh cười xòa:
“Chẳng là hôm nay ta đi thi, nhưng không có tí kiến thức nào trong đầu Ngươi có thể cho ta chép bài không?
Cậu vốn nghĩ đề nghị này hơi quá đáng, thế nào cũng bị từ chối.
Nhưng không ngờ, tên mập trước mặt lại dời một tay đang che bài thi đi, làm dấu “Mời”.
Lâm Minh mừng như bắt được vàng, cắm cúi chép lấy chép để, kèm theo câu nói:
“Huynh đi tốt!
Sống thiện ắt có hồi báo.
Đa tạ huynh đệ!
Mập chỉ mỉm cười đầy thiện chí, ra dấu “Cứ thoải mái.
Sau đó hắn cắm cúi thì tiếp, mặc cho Lâm Minh chép bài.
Nhưng trong đầu gã mập Nguyễn Phúc lúc này thì cười khẩy:
“C-hết cụ mày đi!
Đề thi có bốn mã đề, mày và tao khác để.
Chép bài tao, 0 điểm đừng trách!
Nghĩ xong, Nguyễn Phúc cười thầm trong lòng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập