Chương 40: VÔ CỰC HỒNG HOANG LONG THỂ!!!

Chương 40:

VÔ CỰC HỒNG HOANG LONG THÊM!

Không khí buổi trưa tại trường Trần Hưng Đạo cực kỳ nóng bức, khiến những thí sinh trong kỳ thi cũng theo đó mà đổ mồ hôi như tắm.

“C-hết tiệt, một trường học lớn như thế này mà phòng thi lại không có nổi một cái máy lạnh Chế Nguyễn Phúc mập mạp sớm đã làm xong để thi môn văn học.

Hắn một tay cầm cổ áo, git giữ cho mát chiếc bụng đầy mỡ thừa của hắn.

Lâm Minh ngồi bên cạnh cười rất tươi với Nguyễn Phúc, hắn cũng đã chép bài xong a.

Và có khả năng những môn tiếp theo vẫn phải dựa vào tên này.

“Nguyễn Huynh đệ, ngươi phần thiện tâm này, thật tốt.

Ngươi, người bạn này, ta nhận.

Sau này trong trường nếu có ai bắt nạt ngươi, cứ nói ta, đảm bảo ngươi không mất một cọng lông”

Lâm Minh nói, người hắn khô ráo chẳng có một chút mồ hôi nào, trái ngược hoàn toàn so vớ mập mạp Nguyễn Phúc.

Nguyễn Phúc nghe Lâm Minh nói thì cười hiển từ, gật đầu đáp như chấp nhận hảo ý từ Lâm Minh.

Nhưng hắn thầm nghĩ:

Trường này có ai dám đụng đến ta a.

Thân hắn là Cửu công tử nhà họ Nguyễn gốc tại Hà Nội.

Gia tộc hắn truyền thừa từ nghìn năm, đã từng có tổ tiên ngồi qua ghế Hoàng đế.

Xuyên suốt từ thời vua chúa đến nay, công lao vô số.

Chẳng qua là hắn khá phế vật nên bị gia tộc chuyển vào miền nam tự sinh tự diệt, tránh xa các cuộc xung đột địa vị trong gia tộc thôi a.

Hắn biết bản thân trong gia tộc bị xa lánh, nhưng không có nghĩa là bước ra xã hội hắn sẽ sợ người khác, không hề.

Chẳng ai dám động tới hắn a.

Nhìn tên Lâm Minh ngây ngô trước mặt, Nguyễn Phúc chẳng biết nói gì hơn.

Dù ngươi có thiên tài đến mức nào, chỉ cần gặp người có thế có quyền, một câu nói của họ cũng đủ lấy mạng ngươi a.

Trừ khi ngươi bước vào con đường tu tiên, ít nhất là Luyện Thể chín tầng hoặc Luyện Khí cảnh, chắc chắn sẽ được toàn bộ các gia tộc mời chào vào mà làm việc cho họ a.

Thực tế, tu sĩ thời đại này nhiều vô số, nhưng, chẳng mấy ai bước qua được giai đoạn luyện thể.

Nó là một bước cực kỳ đòi hỏi ý chí và nghị lực.

Đa số đều sẽ thất bại ở việc tích lũy tỉnh huyết hoặc luyện thể 1-2-3 tầng gì đó.

Vìnó cực kỳ tốn thời gian mà sức mạnh tăng không rõ ràng.

Tựa như một người vào phòng gym tập được vài tháng vậy, rõ ràng có cảm giác khỏe lên, nhưng muốn mạnh hơn nữa thì chậm chạp không tiến.

Có nhiều người dục tốc, bỏ qua giai đoạn luyện thể, trực tiếp hấp thụ linh khí.

Nhưng bọn họ tu ra là cái quái quỷ gì linh khí, yếu kém, nhợt nhạt, một đòn đánh ra chẳng khác gì một cơn gió thổi qua.

Hút linh khí cũng là phí hút.

Chẳng qua cường thân kiện thể đôi chút.

“Mà ngươi học lớp nào?

Lâm Minh tiếp tục bắt chuyện.

Lúc này khá rảnh rỗi.

Hôm nay hắn còn bài thi toán và anh ngữ nữa là xong.

Nguyễn Phúc mặt nhăn nhó vì nóng:

“11A08, ta nói thật, ta nhận biết ngươi, thiên tài trong trường, cũng không ít rắc rối, mà con người ta thì ngại rắc rối a, ta thật sợ rắc rối.

Nguyễn Phúc nghĩ:

Tên này cùng lắm chỉ là thiên tài trong trường trung học, bước ra ngoài xã hội, cũng chẳng có gì nổi bật.

Thậm chí, bây giờ Lâm Minh đang là thiên tài, nhưng có khi cũng sẽ bị kẹt lại ở giai đoạn luyện thể a.

Nếu Lâm Minh là một tu sĩ Luyện Khí cảnh, chắc chắn hắn sẽ ôm bắp đùi, hô một tiếng ca ca còn thấy thoải mái trong lòng.

Lâm Minh nghe đến đây thì gương mặt hắn xám đen.

Nếu là bình thường, hắn sẽ trực tiếp trở mặt.

Nhưng hiện tại, hắn còn muốn hoàn thành bài thi dựa vào tên mập này, không thể trở mặt được.

“Hừ, ngươi cũng đừng tin những lời đồn bậy bạ trong trường.

Ta vốn sống thiện lành, không đánh mắng hoặc chửi bói ai bao giờ a, con kiến ta còn không nỡ griết cơ mà.

Nguyễn Phúc mập mạp cười khẩy:

“Ta nghe qua lời đồn về ngươi còn ít a, chưa đủ sao?

Thôi, hôm nay ta sẽ cố gắng giúp ngươi hoàn thành bài thi, nhưng sau đó chúng ta xem như bèo nước gặp nhau.

Lâm Minh nghe đến đây thì không còn gì để nói.

Hắn bị khinh thường a.

Tên mập mạp chết bầm, ông đây lúc này thật muốn bùng nổ linh khí ra chọc mù mắt chó của ngươi.

Nhưng nói gì thì nói, tên mập này cũng đã giúp hắn hoàn thành bài thi, cũng xem như là một phần ân tình.

Lâm Minh âm thầm ghi nhớ trong lòng.

Hắnnắm tay lại, đập đập vào ngực hai ba cái, xong chỉ vào Nguyễn Phúc, ý là:

“Huynh đệ, thật là một người tốt, ta ghi nhớ ngươi, respect.

Nguyễn Phúc cũng chẳng thèm quan tâm Lâm Minh.

Mặc xác ngươi, thi xong hôm nay cả hai xem như không quen biết nhau cũng được a.

Tiếng kẻng báo hiệu hết thời gian thi vang lên, đề toán tiếp tục được phát ra.

Mọi thứ lúc này được lặp đi lặp lại:

một người làm bài thi nghiêm túc, người ngồi cạnh chép liên tục.

Tiếng chuông báo hiệu giờ thi kết thúc vang lên.

Lâm Minh lúc này nộp bài thi của hắn một cách đầy tự tin.

Trước khi hắn rời phòng thi, hắn còn không quên gật đầu chào Nguyễn Phúc mập mạp như thể là một lời cảm ơn.

Nguyễn Phúc nhìn bóng lưng Lâm Minh rời khỏi phòng thi mà hắn không nhịn được cười, vai hắn run lên bần bật, mặt nghẹn đến đỏ bừng:

“Khặc khặc khặc.

Lâm Minh lúc này tay đút túi quần, vừa đi vừa huýt sáo.

Kết thúc phần thi tri thức khiến hắn khá nhẹ nhõm.

Lớp 11A01 và 11A02 là những lớp đặc biệt chuyên về tu tiên, nên phần thi kiến thức của bọn hắn tại trường trung học cũng chẳng có gì nặng nề.

Hắn hiện tại đang sải bước về phía phòng kiểm trắc tu vi.

Theo yêu cầu của trường Trần Hưng Đạo đối với lớp tuyển thì, mỗi học sinh mỗi tháng sẽ kiểm trắc tu vi một lần.

Nếu trong vòng một tháng số lượng tỉnh huyết không tăng từ 10-15 điểm thì học sinh đó bắt buộc sẽ phải tham gia thủ lôi hằng tuần.

Và nếu thủ lôi thất bại, việc bị đá ra khỏi lớp tuyển là điều chắc chắn.

Công tác kiểm tra tình huyết của Lâm Minh diễn ra khá nhanh và đơn giản.

Chỉ là một tờ giấy được đưa ra thể hiện tỉnh huyết đã đạt đến mức 1000 điểm.

Vậy là qua ải, dù sao đối với trường trung học phổ thông thì lớp 11, như vậy đã là quái vật trong quái vật.

Lâm Minh còn được ban giám hiệu trường liệt kê vào những học sinh có tiềm năng bước vào Luyện Thể cảnh trước khi thi đại học.

Điều này khiến cho các giáo viên ngay cả khi gặp hắn cũng cười rất tươi và bắt chuyện với hắn.

Lâm Minh chào tạm biệt vị giám hiệu trường.

Hắn thẳng bước tiến về lớp 11A03.

Việc Lâm Minh xuất hiện tại cửa lớp khiến một đám học vấn thông thiên, gương mặt nào cũng dính kèm cặp kính mắt, phải hò hét dữ đội.

Họ hò hét không phải vì Lâm Minh tài giỏi thế nào.

Bọn họ hò hét vì drama của Lâm Minh mấy ngày vừa qua.

Lâm Minh nhìn Tố Quyên đang cắm cúi đọc sách.

Sự xuất hiện của hắn khiến Tố Quyên đời mắt khỏi quyển sách dày cộp có dòng chữ “Tu Tiên Giới Bách Khoa Toàn Thư”.

Lâm Minh thấy cô nàng nhìn hắn thì hắn khẽ vẫy tay ra hiệu.

Tố Quyên cất sách, bước đi trong tiếng reo hò của bạn học cùng lớp.

Lúcnày ánh mắt Lâm Minh đảo qua tên Gia Huy mặt mũi bầm dập đang ngồi tại bàn học, ánh mắt tên này lúc này cũng vô cùng bất thiện.

Hắn trừng mắt nhìn Lâm Minh đầy tức tối.

Lâm Minh cũng chẳng kém cạnh, ánh mắt thách thức nhìn lại Gia Huy.

Miệng Lâm Minh mấp máy ba chữ:

“Kẻ-thua-cuộc.

Gia Huy thấy khẩu hình miệng của Lâm Minh thì hắn tức đến mức thở phì phì, gấp rút.

Một lúc sau, cả Tố Quyên và Lâm Minh đang ngồi trên một chiếc ghế đá trong sân trường.

Từng bóng mát của cây phượng xanh biếc rợp xuống che mát cho hai người.

Tố Quyên lúc này gương mặt đỏ bừng, cô chẳng biết phải nói gì.

Tên khốn c-hết tiệt này biến mất cả tháng trời, và giờ thừa dịp drama vừa bùng nổ, hắn lại xuất hiện ở đây tìm cô.

Tố Quyên im lặng đợi Lâm Minh mở lời trước.

Lâm Minh lúc này thì lòng hắn cũng đang rối.

Cô nàng này công khai hắn với toàn trường, bây giờ khi gặp nhau thì lại chẳng nói gì.

Có câu hỏi gì muốn hỏi hắn thì mau hỏi đi chứ, hắn còn biết đường giải thích cơ chứ.

Khoảng lặng bao trùm cả hai khiến không khí lúc này khá ngượng ngùng.

Cuối cùng, Lâm Minh không nhịn được mà lên tiếng.

“Khụ khu, ngươi khỏe chứ?

Đã ăn cơm chưa?

Hắn nói xong, thầm lấy tay vỗ đầu.

Thật là một câu hỏi ngớ ngẩn.

Chính bản thân hắn cũng chẳng hiểu tại sao hắn có thể hỏi một câu hỏi như vậy.

Tố Quyên nhìn hắn, ánh mắt hậm hực:

“Ngươi!

Lúc này mà lại hỏi ta ăn cơm chưa?

Ngươi tốt nhất nên giải thích lý do vì sao một tháng qua ngươi biến mất!

Cô nói, ánh mắt híp lại, nhìn chằm chằm vào gương mặt Lâm Minh như muốn soi ra biểu cảm của hắn.

Lâm Minh lúng túng, đáp:

“Ta tìm được công việc bán thời gian tại võ đường, vừa rồi sếp ta đi công tác nên bắt ta theo Phục vụ ông ấy.

Bây giờ xong mới về được.

Tố Quyên nghe câu trả lời này, dường như vẫn chưa thỏa mãn.

“Vậy việc gì của võ đường mà có thể khiến ngươi phải bỏ học?

Lại còn không có bất kỳ liên lạc gì với ta.

Làm ta lo, thật sự rất lo, huhu.

Tố Quyên nói đến đây thì không kìm được cảm xúc, ánh mắt cô ngấn lệ.

Mọi cảm xúc bức bối trong một tháng vừa qua dường như bùng phát tại lúc này.

Một tháng hắn m:

ất tích, còn thêm sự kiện nhà cô bị á-m s-át, chẳng có người để cô chia sẻ.

CCô rất nhớ tên Lâm Minh này, cô nhớ từng cử chỉ dịu dàng mà hắn đối xử với cô.

Từng dòng nước mắt của Tố Quyên lăn xuống trên gò má ửng hồng khiến Lâm Minh như c:

hết lặng vào lúc này.

Hắn có một nỗi sợ, đó là sợ phụ nữ khóc.

Mỗi khi hắn nhìn thấy nước mắt của phụ nữ, hắn cảm giác bản thân chẳng ra gì.

Một cảm giác rất tồi tệ.

Lâm Minh đưa tay, lau đi dòng nước mắt đang đọng trên khóe mắt Tố Quyên.

Ánh mắt hắn nhìn Tố Quyên lúc này đầy nhu tình.

“Không sao đâu, cứ khóc đi, cứ nói mọi thứ trong lòng ngươi ra đi.

Là ta sai,” Lâm Minh nói bằng giọng nói nhẹ nhàng, đầy bao bọc.

Ngay khi Tố Quyên nghe Lâm Minh nói như vậy, cô càng khó kìm nén được cảm xúc của bả thân.

Cô khóc to hơn, cô dúi đầu vào ngực Lâm Minh.

Từng tiếng nấc nghẹn vang lên.

Tay cô đấm vào lồng ngực hắn từng cú, vang lên tiếng bụp bụp.

Tựa như mọi uất ức suốt một tháng qua đều được cô bộc lộ trong lúc này.

Một lần cận kể cái c-hết, một lần tựa như cô sẽ trở thành kẻ mồ côi.

Và ngay khi cô yếu đuối nhất, thì tên Lâm Minh này lại biến mất.

Cô khóc, mặc cho những ánh mắt soi mói từ phía xa đang âm thầm nhìn vào hai người họ.

Một màn cơm chó được phát trực tiếp trong sân trường.

Tố Quyên khóc nhiều đến mức, ở lồng ngực Lâm Minh ướt một mảng.

Lâm Minh khẽ đưa tay, vuốt ve mái tóc đen óng đang xõa trên tấm lưng mảnh khảnh của Tố Quyên.

Bỗng, tay hắn chạm vào dây áo trong của Tố Quyên.

Lâm Minh đỏ mặt.

“C-hết tiệt a, đang tình cảm cơ mà.

Lâm Minh lẩm bẩm, thằng em ở phía bên dưới bỗng dưng trỗi dậy.

Thật lúng túng a.

“Một nhân một là hai, hai nhân hai là bốn, hai nhân ba.

hắn thầm lẩm bẩm bảng cửu chương với mong muốn thằng em bót căng thẳng.

Không trách hắn được.

Suốt hai kiếp người, đây là lần đầu tiên hắn tiếp xúc gần với một cô gái đến như vậy.

Nhất là hắn đang trong tuổi huyết khí phương cương.

Thể chất Vô Cực Hồng Hoang Long Thể lúc này phát huy triệt để.

Lâm Minh thầm mắng, thằng em vạn lần trong lòng.

Nếu Tố Quyên lúc này nhìn xuống phía dưới, thấy một cục to như ụ đất nổi lên như vậy, hắn phải làm sao a?

Lâm Minh không biết làm gì hơn.

Hắn không thể để cô liếc mắt xuống phía dưới được.

Lâm Minh lấy tay nâng cằm Tố Quyên, ánh mắt hai người chạm nhau.

Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngấn lệ đó, một cảm giác đầy yêu thương và muốn che ch‹ bùng nổ trong lòng hắn.

Đúng lúc này, Tố Quyên từ từ nhắm mắt lại, như thể chấp nhận chuyện gì đó.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập