Chương 42: Tiêu Trừ Lệ Khí

Chương 42:

Tiêu Trừ Lệ Khí

Lâm Minh và Tố Quyên chia tay nhau nơi sân trường.

Cả hai quyến luyến mà rời vòng tay nhau, cùng lời hứa hẹn của Lâm Minh là sau đó sẽ đưa cô đi chơi để bù đắp những gì đã trải qua.

Tố Quyên trở về lớp học để tiếp tục học thêm những tri thức đáng quý của cô.

Lâm Minh rời trường học mà chẳng hề hay biết, cuộc chạm trán của hắn và An Thế Anh trong trường ngày hôm nay, kèm theo lời thách đấu được chấp thuận vào tám giờ sáng ngày mai, đang được đám đàn em của hắn lan truyền nhanh chóng.

Từ người này truyền miệng người kia, cho đến các topic trên diễn đàn trường học được lập ra với tiêu đề cực kỳ gây sốc và thu hút sự chú ý của học sinh toàn trường.

“Lâm Minh và An Thế Anh, ai mới xứng đáng vị trí top 1?

8 giờ sáng mai, tại lôi đài trường sẽ chứng minh tất cả.

Topic này được lập ra kèm theo đó là đoạn video được một học sinh nào đó ghi lại cảnh Lâm Minh và An Thế Anh đối đầu nhau trong sân trường.

Dựa vào tiêu để và khung cảnh, bài viết nhanh chóng phát hỏa.

Vô số học sinh tràn vào xem.

và đưa ra đủ loại bình luận.

Một số học sinh còn tỉnh ý nhận ra, người đứng bên cạnh níu lấy tay áo Lâm Minh chính là hoa khôi Tố Quyên, kẻ đã gây cho biết bao nam sinh trường Trần Hưng Đạo thầm thương trộm nhớ.

Fan club của Lâm Minh và An Thế Anh trong trường thì lại nổ ra một cuộc tranh cãi đầy kịc† liệt.

Những lập luận, lý lẽ của cả hai bên v-a c.

hạm vào nhau, đẩy trận chiến vào ngày mai lên thành chủ đề hot chưa từng có.

Đến mức admin của diễn đàn trường học phải ghim bài viết này lên trên để tiện cho học sinh khác hóng chuyện.

Còn đối với quần chúng, họ không quan tâm ai thắng ai thua, chỉ cần có sự việc gì đó hấp dẫn để cho họ xem là đủ.

Nên thành phần ngồi ăn dưa xem từng diễn biến tình hình cũng đã rất đông.

Còn về phía Lâm Minh, hắn lúc này chẳng biết gì cả.

Bây giờ đã là chiều tối.

Lâm Minh đang dạo bước trên từng con phố tấp nập.

Hắn đang trở về nhà, đã một tháng trôi qua hắn chưa về.

Không biết mọi người có lo lắng không.

Chẳng bao lâu, Lâm Minh đứng trước cửa nhà.

Đã biết bao nhiêu lần hắn mở cánh cửa này ra, nhưng ở kiếp này, hắn không biết tại sao cứ mỗi lần đối diện với nó, lại có cảm giác sợ sệt trong lòng.

Hắn sợ khi mở ra, sẽ không còn thấy hình bóng của ba mẹ lẫnem gái nữa.

Nó dường như là một nỗi ám ảnh trong lòng hắn kể từ lúc trùng sinh.

Hắnnắm tay nắm cửa, cánh cửa bật mở.

Vẫnlà khung cảnh quen thuộc đập vào mắt Lâm Minh.

Em gái hắn đang học bài tại sofa phòng khách, mẹ thì đang tất bật chuẩn bị cơm trong nhà bếp.

Còn ba.

hắn, ông Lâm Đào, thì đang cầm một tờ báo chăm chú đọc.

Một khung cảnh quen thuộc nhưng đầy ấm áp khiến Lâm Minh bất giác nở một nụ cười.

Lâm An là người nhìn thấy Lâm Minh đầu tiên.

Cô bé nhanh chóng hét lên một tiếng 7A, an!

hai về!

” rồi lao vào ôm chầm lấy hắn.

Bà Mai mặc dù đang tất bật nấu ăn cũng bỏ dở việc đang làm mà chạy ra đón.

Riêng ông Đào thì nở một nụ cười với Lâm Minh, thật là một điều hiếm hoi.

Kể từ lúc Lâm Minh công tác tại võ đường Bạch Hoàng, ba mẹ hắn đã nghỉ việc công nhân tại xưởng.

Bây giờ hai ông bà đang khá thánh thơi và hưởng thụ cuộc sống mà Lâm Minh mang lại.

Mức lương 60 triệu một tháng của Lâm Minh khiến họ sinh hoạt mà chẳng cần nghĩ ngợi gì cả.

Cuộc sống như vậy là điều mà ông Đào lẫn bà Mai chưa bao giờ dám tưởng tượng qua.

Nhưng trong âm thầm, bà Mai mỗi tháng vẫn dè sẻn chỉ tiêu.

Bà luôn tích cóp lại để dành cho con trai bà và Lâm An.

Bà muốn dành tiền cho Lâm Minh sau này cưới vợ, Lâm An gả chồng, còn có mua một căn nhà khác để thay đổi cuộc sống cả gia đình.

Chuyện này ngay cả chính ông Đào cũng không biết.

Từ khi gia đình vỡ nợ và mất hết tất cả, bà Mai đã triệt để mất niềm tin vào ông Lâm Đào.

Từ đó, chẳng bao giờ bà để cho ông giữ tiền hay có quyền biết về nó nữa.

Bản thân ông cũng hiểu lý do là vì sao, nên chưa bao giờ cảm thấy bất mãn với chuyện này.

Đặc biệt là cả ông Đào và bà Mai chẳng khoe khoang gì về công việc và tiền lương của Lâm Minh cho bất kỳ ai.

Họ hiểu điều kiện của mình.

Cuộc sống bây giờ đã là rất tốt, chẳng thể vì một chút sĩ diện mà để ảnh hưởng đến con trai họ được.

Lâm Minh ôm lấy mẹ hắn, nhìn từng nếp nhăn trên mặt bà.

“Thời gian thật tàn khốc/ Lâm Minh thầm nghĩ.

Ba mẹ hắn tính đến thời điểm hiện tại thì cũng xem như là đã có tuổi, đều là U50 cả.

Đặc biệt là do gia cảnh nghèo khó, càng làm cho hai ông bà trông già hơn so với tuổi.

Lâm Minh hiện tại đang tận hưởng thời gian sống bên gia đình hắn.

Hắn biết, một tu tiên giả như hắn, nếu đi đường xa, thì chuyện sinh ly tử biệt là điều không thể tránh khỏi.

Không phải hắn không nghĩ cho ba mẹ hắn tu luyện tăng tuổi thọ.

Mà là ở tuổi này, tu luyện đối với họ không còn thích hợp nữa.

Việc rèn luyện tỉnh huyết đối với ba mẹ hắn thì chẳng khác gì hành thân, hành xác tuổi xế chiều.

Thay vì vậy, hắn tận lực để cho ông bà tận hưởng cuộc sống.

Tháng trước, Lâm Minh còn đem về một công pháp thổ nạp linh khí, chủ yếu cho hai ông bà tập luyện để dưỡng sinh, tăng cường sức khỏe.

“Dạo này công việc con bận rộn, ba mẹ có bỏ bê thổ nạp linh khí không đấy?

Lâm Minh vừ:

cởi giày, vừa hỏi.

Câu hỏi của Lâm Minh khiến bà Mai có chút then thùng:

“Ấy, ta và cha ngươi đã ở tuổi này rồi, còn tu với luyện cái gì.

Ngươi bỏ tiền mua công pháp về chẳng phải là lãng phí.

Lâm Minh nhìn mẹ, sau đó nhìn ba đang cười gượng, TỔi nói:

“Mẹ không chịu tu luyện, thì ít ra ba cũng phải đốc thúc mẹ chứ.

Tuổi này ba mẹ mặc dù không phù hợp để tu luyện, nhưng ít ra cũng sẽ giúp cường thân kiện thể, ít nhiều cũng tăng tuổi thọ.

Lâm Minh nhấp một ngụm nước lọc được em gái đưa cho, nói tiếp:

“Con nói trước, sau này đường con đi sẽ rất dài, cũng sẽ rất nhàm chán nếu không có nơi để về.

Nên ba mẹ hãy hảo hảo sống thật lâu để bồi tiếp con thành cường giả.

Bà Mai cười, đôi mắt ánh lên sự hạnh phúc.

Bà nói:

“Rồổi tồi, bọn ta tu luyện là được chứ gì.

Không nhọc ngươi phải quá lo lắng.

Ta và cha ngươi còn phải sống thật lâu để bổng cháu ch‹ ngươi nữa.

Mà ngươi đã có đối tượng chưa đấy?

Câu hỏi của bà Mai khiến Lâm Minh đang uống nước cũng phải phun ra.

“Ùm, con có rồi, nhưng chưa thể cho mọi người biết được.

Cô bé Lâm An lúc nghe câu này thì bật cười.

“Haha, anh hai khỏi giấu ba mẹ.

Cả trường học ai mà chẳng biết anh cua đổ được hoa khôi trường.

Chị dâu Tố Quyên, đúng không?

Cả ông Đào lẫn bà Mai khi nghe thông tin này thì như bị sét đánh, định trụ tại chỗ.

Ba chữ hoa khôi trường đập vào tai ông bà rõ mồn một.

Lâm Minh trừng mắt nhìn Lâm An, nhưng cô em gái bé bỏng lúc này dường như không nhì:

thấy, vẫn tiếp tục nói:

“Chị ấy không những là hoa khôi, mà gia cảnh cũng cực kỳ khủng.

Con nghe đồn chị ấy có tài xế riêng cùng xe đưa đón đi học trị giá hàng chục tỷ.

Bà Mai lẫn ông Đào nghe con gái nói bạn gái Lâm Minh có lai lịch khủng bố như vậy, cả hai đều trọn mắt nhìn hắn.

Gia cảnh nhà họ nghèo, họ cũng không hy vọng Lâm Minh trèo quá cao.

Tốt nhất bạn gái của cậu có gia cảnh tương đương là họ hài lòng rồi.

“Minh à, mặc dù con rất giỏi giang, nhưng ba mẹ chỉ hy vọng con bình an, đừng yêu đương với những cô gái có gia cảnh phức tạp, ba và mẹ ngươi cũng đỡ không nổi gia đình người ta,” ông Đào xoa lòng bàn tay vốn đang đổ mồ hôi do bệnh phong thấp mà nói.

Bà Mai cũng gật đầu phụ họa:

“Con bé đó, sống ở một thế giới khác chúng ta.

Lâm Minh nhìn biểu cảm của ba mẹ mà không nhịn được cười.

“Ây da, ba mẹ cũng đừng coi thường con trai các ngươi như thế chứ.

Gia đình chúng ta hiện tại không được, nhưng sau này chắc chắn sẽ được.

Con trai các ngươi sẽ rất có năng lực, mọi người yên tâm,” Lâm Minh vừa cười vừa nói.

Ông Lâm Đào và bà Mai cũng chẳng biết nói gì hơn ngoài việc khuyên con trai nên “tự lượng sức mìnhf.

Gia đình Lâm Minh hiện tại tựa như là độc ngôn đường.

Không trách được, Lâm Minh đã trưởng thành, lại rất có năng lực.

Người nào làm ra tiền, người đó có tiếng nói.

Hai ông bà hoàn toàn để cho con trai tự quyết định.

Bà Mai đang thầm chấp nhận số phận thì sực nhớ tới chuyện gì đó.

“À, Minh, tối mai gia đình chúng ta sẽ tới nhà cậu Tư ăn tiệc mừng.

Mai nhớ về sớm, có ngươi thì trang diện vẫn ổn hơn.

Bà Mai vừa nói vừa đi vào bếp tiếp tục làm thức ăn.

“Tiệc mừng?

Mừng gì co?

Lâm Minh hỏi.

^À, cái Trang, chị họ của con, nghe đâu vừa được tuyển nhận làm bác sĩ tại một bệnh viện lór ở An Giang.

Ta nghe cậu Tư ngươi nói, vì con bé còn đi học mà bộc lộ ra tài năng xuất chúng về y học, nên được đặc cách tuyển nhận, vừa học vừa làm luôn.

Con bé thật giỏi,” bà Mai đáp, gương mặt bà cũng ánh lên vẻ mừng rỡ vì cháu mình có tiền đồ.

Lâm Minh nghe đến đây thì khẽ nhíu mày.

“Mẹ chắc không?

Theo con biết thì theo quy định, không có bằng cấp chẳng có bệnh viện nàc sẽ tuyển nhận vào để thực nghiệm lâm sàng, điều này thật là lạ.

“Ơ kìa, cái thằng này!

Ta đã nói là do con bé Trang thực sự giỏi.

Mai nhà chúng ta cứ đến chúc mừng nó,” bà Mai nói với vẻ răn dạy.

Lâm Minh đầy đầu chấm hỏi, thật sự có chuyện thơm như vậy sao?

Đây là lần đầu hắn nghe thấy.

Nhưng thôi, hắn cũng chẳng buồn thắc mắc thêm nữa, chuyện nhà người ta, hắn cũng chẳng can thiệp được.

Cả gia đình Lâm Minh chìm vào buổi cơm tối với không khí vui vẻ.

Vì đã lâu rồi hắn mới trỏ về nhà, ông Đào chẳng biết từ đâu lôi ra một chai rượu táo mèo (apple meo meo)

và rót cho Lâm Minh uống.

Không khí lúc này khiến tâm tình Lâm Minh bình tĩnh trở lại sau chuỗi sự kiện vừa qua.

Mọi thứ trong cuộc sống hắn bắt đầu trở nên phức tạp kể từ lúc truy đuổi tên Ma Ảnh, TỔi còn Mô phỏng chiến trường của hệ thống.

Lâm Minh có chút rượu trong người, hắn nghĩ lại, thật đáng sợ.

Hắn vẫn không tin bản thân có thể ra tay tàn nhẫn đến mức như vậy.

Rượu vào lời ra, lệ khí tích tụ trên người Lâm Minh cũng theo đó mà tiêu tán.

dần.

Lòng hắn nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

22230.

Buổi com tối đã sớm kết thúc.

Lâm Minh lúc này đang đứng trong phòng ngủ.

Gương mặt hắn đỏ ứng vì rượu, nhưng hắn không say.

Đối với thể chất Vô Cực Hồng Hoang Long Thể như hắn thì mười ông Đào cộng lại cũng chẳng khiến hắn say được.

Trên tay Lâm Minh lúc này là chiếc thẻ của Tổ Trinh sát Đặc nhiệm.

Lâm Minh khẽ ấn vào logo trên chiếc thẻ.

Nó khẽ lóe sáng lên.

Một giọng nói ổm ồm phát ra từ thẻ.

“Z, có gì báo cáo?

Ngươi đang chịu hình p:

hạt, không được tự tiện hành động!

Rõ chưa?

Lâm Minh nghe giọng nói này mà không biết đầu dây bên kia là ai.

“Có phải là ngài Quốc không?

Lâm Minh hỏi.

“Đúng.

Ông Quốc bên đầu dây bên kia cũng triệt để bó tay vì sự thiếu chuyên nghiệp của Lâm Minh.

Ông đã cố tình cải biến giọng nói qua thẻ và gọi hắn là “Z' để đảm bảo tính cơ mật.

Vậy mà tên Lâm Minh này lại hỏi có phải là ông không.

Lâm Minh nghe câu trả lời, hắn ngẫm nghĩ một lúc rồi nói vào thẻ:

“Tôi muốn báo cáo một c:

nhân mà tôi nghi ngờ là Ma Ảnh đến từ Tu Tiên Giới.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập