Chương 43: Dưới Chót Nhân Sinh

Chương 43:

Dưới Chót Nhân Sinh

Nghe lời Lâm Minh nói, bên phía bên kia chiếc thẻ bỗng im lặng.

Ông Quốc lúc này đang ngồi trong nhà vệ sinh máy bay.

Thật không may trong kỳ họp lần trước, ông không may mắn bốc trúng lá thăm, và bây giờ, ông đang trên đường sang Malaysia để tham dự hỗ trợ trấn thủ cánh cổng không gian.

Hai mươi hai vị tu sĩ Nguyên Anh cảnh từ Tu Tiên Giới, số lượng đó hoàn toàn dư sức để tiêu diệt bất kỳ một quốc gia nào, một con số khủng khiếp.

Chính bản thân ông cũng cảm thấy áp lực về chuyến đi này, còn toàn mạng trở về hay không, vẫn còn là ẩn số.

Nếu để ông trà trộn vào Tu Tiên Giới, ông hoàn toàn có thể tự tin bản thân ông đi đi về về không thành vấn đề, nhưng để phòng thủ trước sự trấn công của hai mươi hai cường giả, nghĩ thôi ông cũng thấy eo có chút chua.

Và ông Quốc hoàn toàn có thể trực tiếp dựa vào tu vi Nguyên Anh cảnh để bay sang Malaysia, nhưng một tu sĩ tự ý xâm nhập vào không phận của một quốc gia nào đó thì thật sự là tự tìm phiền phức cho bản thân, nên theo quy trình, lúc này ông vẫn phải đi máy bay sang.

Vì đảm bảo tính cơ mật nên ông phải trốn vào nhà vệ sinh nói chuyện a.

Sự yên lặng từ đầu dây bên kia khiến trong lòng Lâm Minh cũng lộp bộp theo.

Rồi, giọng ông Quốc ổm ồm vang lên:

“Đó là ai?

Lâm Minh nghe giọng ông.

Quốc không còn bẻ giọng như trước, lúc này hắn mới yên tâm nó tiếp:

“Là An Thế Anh, một học sinh chuyển trường từ tháng trước.

“Ngươi dựa vào đâu khẳng định hắn là tu tiên giả bị ma khí xâm thực, hay còn gọi là ma ảnh?

“Hôm nay trong trường ta đã chạm trán với hắn.

Hắn thách đấu ta.

Ở trên người hắn, ta cảm nhận được khí tức âm lãnh tựa như tên ma ảnh ta đã truy đuổi.

Lâm Minh nói.

“Vậy, dựa vào đâu ngươi biết hắn có tu vi Trúc Cơ đỉnh phong?

Ông Quốc lúc này liên tục đưa ra thắc mắc.

Tên Lâm Minh này, thật nhiểu bí ẩn.

Nhưng thực chất ông cũng không thèm quan tâm những bí ẩn của Lâm Minh.

Ông đã lựa chọn tin tưởng thân phận hắn, thì đó sẽ mãi là tin tưởng.

“Ta từ lúc bước vào Luyện Thể cảnh, cơ thể ta cực kỳ mẫn cảm với khí tức của người khác a, chỉ cần ta chăm chú cảm nhận qua thì không thể nào sai được.

Lâm Minh tìm một lý do lấp liếm cho việc hắn có hệ thống.

“Ngươi chắc chắn mọi thứ ngươi nói đều là sự thật chứ?

Ông Quốc hỏi.

“Thật, so với vàng còn thật hơn a,” Lâm Minh đáp.

“Vậy, ngươi đã đồng ý lời thách đấu của hắn sao?

Ông Quốc hỏi.

“Ta đã đồng ý, hắn dồn ép buộc ta phải đồng ý.

Tám giờ sáng mai, tại võ đài trường học,“ Lâm Minh nói.

Bên đầu dây bên kia, ông Quốc lại tiếp tục im lặng.

Lâm Minh bên này cũng hơi vội theo ông.

Có gì thì nói đi chứ.

Tên sư phụ này của hắn, luôn có sở thích đang nói chuyện thì lại yên lặng một lúc rồi mới nó tiếp.

Điều này khiến Lâm Minh không ít lần hổi hộp theo.

Lúc Lâm Minh bị ông trấn áp và đưa đi thẩm vấn, ông cũng im lặng một lúc như vậy.

Thật hoài niệm.

“Z, ngươi thân đã là thành viên của đội trinh sát đặc nhiệm thì ngươi phải hiểu, đối với bất kỳ thành viên nào, bước ra ngoài với thân phận này, đều có quyển lợi lớn lao về mọi mặt a.

Ông Quốc lại tiếp tục im lặng.

Lâm Minh lúc này cũng ngả lưng lên giường, chiếc thẻ được đặt bên cạnh lỗ tai cho tiện nghe.

Nói chuyện với Quốc sư phụ thật sự tiêu hao nhiều thời gian a.

Đang lúc mí mắt Lâm Minh dần nặng trĩu, chuẩn bị ngủ quên mất.

Giọng ông Quốc tiếp tục cất lên khiến hắn giật mình:

“Nên chuyện này ngươi hoàn toàn có thể tự quyết định a, ta sẽ không can thiệp.

Ngươi chỉ cần thi hành nhiệm vụ, sau đó báo cáo lại cho ta là được.

Ngươi muốn đánh, muốn bắt, thậm chí là muốn giết hắn đều được, nhưng chắc chắn ngươi phải đảm bảo 100% hắn thật sự là như ngươi nói, rõ chưa?

Ông Quốc nói xong thì trực tiếp ngắt liên lạc với Lâm Minh.

Lâm Minh lúc này đầy đầu chấm hỏi.

Lúc trước ta thi hành nhiệm vụ không đúng ý ngươi, thì ngươi bảo ta chịu hình p-hạt, tạm thời cách chức các thứ.

Bây giờ báo cáo vụ việc để nhậr chỉ thị từ ngươi, thì ngươi lại bảo ta là “Z/ và có quyển tự quyết định mọi chuyện.

Lâm Minh lúc này có cảm giác hắn bị ông Quốc vòn cho khờ đầu.

Tâm tư cường giả a, thật khó đoán.

Sau này, nếu hắn cũng trở thành cường giả hàng đầu, hắn cũng sẽ kiếm một hậu bối để vờn giống như vậy, thật sự là không biết trải nghiệm đó sẽ thú vị ra sao a.

Trên máy bay, ông Quốc cất chiếc thẻ đen vào túi.

Từ phòng vệ sinh bước ra, ông chậm rãi ngồi lên chiếc ghế hạng thương gia của mình, từ từ nhâm nhi tách trà nóng trong tay.

Hắn đang suy nghĩ về Lâm Minh.

Vốn nhiệm vụ hôm trước không hề thất bại, thậm chí là Lâm Minh đã làm tròn nhiệm vụ.

Nếu đêm đó, hắn để cho Tố Chiến hoặc lão Ahmad chết, mọi chuyện sẽ rất phức tạp, thậm chí có thể nói mọi thứ sẽ loạn hết cả lên.

Từ việc đấu tranh quyền lực, ai cũng sẽ muốn đưa người của mình hoặc chính bản thân mìn!

vào thế chỗ trống của Tố Chiến.

Còn về phía lão Ahmad, nếu lão c:

hết, quốc gia chúng ta cần phải có một lời giải thích cho phía bên kia.

Quan chức ta qua nước ngươi nói chuyện, cuối cùng bị á-m sát c.

hết, ngươi nói xem, có thực sự đó là do ma ảnh, hay do các ngươi griết rồi viện lý do.

Nên tối hôm đó, hành động của Lâm Minh hoàn toàn không hề sai sót.

Nhưng thân là lãnh đạo như hắn, nhìn thấy Lâm Minh non nớt như vậy, cần thiết hắn phải gõ Lâm Minh một thoáng.

Cho Lâm Minh biết, luôn có tâm phòng bị, mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Mặc dù tên Lâm Minh này phương diện tu luyện thật sự nghịch thiên.

Từ lần đầu ông gặp Lâm Minh cho đến hiện tại, đã là hai con người khác nhau.

Đã thế, sức chiến đấu của Lâm Minh thật sự khủng bố, chẳng phù hợp với cảnh giới của Lân Minh hiện tại chút nào.

Nghĩ đến đây, ông Quốc cười khẩy.

Sáng hôm sau.

6:

00 A.

M.

Lâm Minh dậy từ rất sớm.

Lúc này, thân hắn đang cởi trần, chỉ mặc một chiếc quần đùi.

Cơ thể hắn từng khối cơ bắp chắc nịch, cực kỳ sắc nét hiện rõ mồn một, chúng không quá to mà cân đối vừa phải.

Phối hợp với gương mặt điển trai của hắn, có thể nói là tuyệt hảo.

Hắn đang đứng giữa sân nhà, trên tay hắn là Như Yên Kiếm.

Màu xanh ngọc bích từ nó tỏa ra khiến không khí xung quanh cũng vì thế mà trở nên tươi mát.

Lâm Minh một tay vắt kiểm sau lưng.

Tay còn lại cũng tựa vào lưng.

Thế đứng thẳng tắp, tựa như một thanh kiếm chuẩn bị ra khỏi vỏ.

Hai mắt hắn nhắm hờ, từng chiêu từng thức của Vô Cực Kiếm Tâm Kinh đang lướt qua trong đầu hắn.

Lâm Minh ngay lúc này động, tay hắn bay múa, từng đường kiếm tỉnh xảo vang lên vun vút.

Sắc bén đến mức như muốn chém rách cả không khí xung quanh.

Hắn không dùng linh lực.

Đơn thuần chỉ là sự tỉnh xảo của kiếm thức và kiếm ý mà thôi.

Sau một lúc, Lâm Minh dừng lại.

Hắn thở ra một ngụm trọc khí.

Một đạo kiếm ý theo cổ họng hắn bắn thẳng vào thân cây gần đó.

Trên thân cây bị đục ra một cái lỗ xuyên thủng từ bên này sang bên kia.

Sau đó, kiếm ý dần tiêu tán vào thiên địa linh khí.

Bốp!

Bốp!

Bốp!

Một tràng vỗ tay liên hồi vang lên khiến Lâm Minh giật mình.

Hắn nhìn kỹ thì thấy một cậu nhóc, tuổi chừng chín đến mười tuổi đang đứng đó.

Mồm há hốc, mắt trừng trừng nhìn Lâm Minh.

Tay thằng bé vẫn vỗ liên hồi không dừng.

Lâm Minh đưa tay lên, ra hiệu “Dừng lại”.

Thằng bé lúc này mới chịu dừng.

“Ca ca, ngươi thật lợi hại a!

Ngươi dạy ta được không?

Thằng nhóc ánh mắt non nót, mặt lệ vẻ tôn sùng nói.

Lâm Minh liếc mắt nhìn, Vạn Linh Giám thi triển.

[Tên]

:

Vương Mạnh.

[Tu vi]

:

Phàm nhân.

[Chúng tộc]

:

Nhân loại.

[Tình Trạng]

:

Mạnh khỏe khang khác.

Thì ra là con của lão Vương hàng xóm a.

“Chào nhóc, mới sáng sớm không ăn sáng còn đi học, ra đây xem ta luyện kiểm à?

Lâm Minh vừa cười vừa nói.

Vương Mạnh thấy gương mặt hòa nhã của Lâm Minh trông cũng khá lương thiện nên hắn càng vui vẻ hơn.

“Ca ca, ta đang đợi cha ta đưa ta đi học a.

“ Vương Mạnh nói.

Lâm Minh cất kiếm vào túi trữ vật.

Vương Mạnh nhìn thấy thanh kiếm hư không tiêu thất, mắt hắn trố ra vô cùng kinh ngạc.

“Oa!

Ca ca làm ảo thuật à?

Ca ca có phải là tiên nhân?

Ta nghe cha mẹ ta nói tiên nhân có rất nhiều phép thuật,” Vương Mạnh càng nói, ánh mắt càng ánh lên vẻ tôn sùng Lâm Minh.

Lâm Minh gật đầu, sau đó hắn sờ tay vào túi trữ vật, moi ra một tấm “Khu Tà Phù!

nhỏ nhắn được treo vào một sợi dây, trông vô cùng gọn gàng.

“Tặng nhóc, cố gắng học tập.

Đây là quà của tiên nhân ta đưa ngươi.

Đem theo bên người đảm bảo bình an.

Lâm Minh đưa chiếc phù nhỏ nhắn được gấp gọn gàng tới trước mặt Vương Mạnh.

Đây là một loại phù của Tu Tiên Giới, chuyên dùng cho thường dân đi đêm đeo bên người, phòng ngừa tà ma qruấy nhiễu.

Lâm Minh trộm được vật này từ võ đường của Quốc sư phụ.

Vương Mạnh nhìn thấy tấm phù được chế tác tỉnh xảo và đẹp mắt, hắn cầm lấy, chân nhảy cằng lên vì vui mừng.

Lâm Minh thấy cảnh này, lòng cũng vì đó mà vui theo.

Kể từ khi hắn đại khai sát giới tại Bình Vị, những việc nhỏ nhặt như thế này cũng khiến hắn thấy an lòng không ít.

“Cố gắng học tập, sau này nếu hữu duyên, ta sẽ dạy ngươi phép thuật,” Lâm Minh nói.

Nhóc Vương Mạnh nghe vậy thì nhe hàm răng vốn đã rụng mất hai cái răng cửa, trông cực kỳ mát mẻ mà cười toe toét:

“Ca ca nói thật à?

Vậy thì ta sẽ cố gắng học tập, sau này đi theo ca ca trở thành tiên nhân.

Lâm Minh nhìn gương mặt non nót, thật là một mầm non đáng yêu.

“A, Lâm Minh!

Lâu lắm mới gặp!

Dạo này trông ra dáng nam nhi phết nhỉ, cường tráng đấy!

” cha của Vương Mạnh từ trong nhà bước ra, nhìn thấy Lâm Minh lên tiếng chào hỏi.

Cha của Vương Mạnh tên là Vương Trọng Nghĩa, tên đã nói lên con người.

Vương Trọng Nghĩa có một thân thể gầy còm, làn da ngăm đen, hắn gầy đến mức có thể thấy từng hàng xương sườn hẳn lên sau lớp da.

Hắn là một người trong xóm nổi tiếng là trọng nghĩa tình, luôn luôn giúp đỡ người khác, mặc dù nhà Vương Trọng Nghĩa cũng.

chẳng khá giả gì, nhưng hỗ ai gặp khó khăn, hắn đều giúp.

Lương công nhân của Vương Trọng Nghĩa cũng chẳng được mấy đồng cơ mà.

Có khi nhà hắn chỉ còn hai lon gạo, nhìn nhà khác hài tử đói khóc meo meo, hắn liền chia bới một lon.

Đối với Lâm Minh, Vương Trọng Nghĩa thật sự là người đáng quý, tâm địa thiện lương.

“A, chú Vương, chú khỏe chứ?

Ta đang tuổi thanh niên, có chút cơ bắp cũng là hiển nhiên mà, haha,” Lâm Minh cười ha hả đáp.

“Cũng đúng.

Thanh niên phải ra dáng như ngươi thì mới được.

Ta đưa thằng nhóc nhà ta đi học.

Ngươi cũng cố gắng lên nhé.

Thời đại này, không có tri thức, thật đáng sợ.

Như ta, tháng ba đồng lương, chẳng đủ lo vợ con, haha,” Vương Trọng Nghĩa vừa nói vừa dẫn hài tử rời đi Lâm Minh nhìn theo bóng lưng hắn, thầm cảm thán.

Thật là nhiều mảnh đời cơ cực.

May mắn ta trùng sinh và được làm lại từ đầu, nếu không gia đình ta cũng chẳng khác nhà lão Vương này là mấy.

Sau này thoáng giúp đỡ gia đình chú Vương một chút, cũng xem như tạo phúc đức.

Đối với hắn, “một chút đó chẳng là gì, nhưng đối với gia đình Vương Trọng Nghĩa, đó có thể cứu sống gia đình họ.

Lâm Minh bước vào nhà, tắm rửa thay quần áo, nhìn đồng hồ treo tường đã điểm 7:

00 sáng.

Thời điểm trận đấu sắp diễn ra.

Hắn phải cho An Thế Anh này thấy, không phải ai cũng động vào được.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập