Chương 6: Thật tức quá a.

Chương 6:

Thật tức quá a.

Lớp 11A10

“Vịnh Xuân Quyền, Lâm Minh xin thỉnh giáo!

Lê Đạo Khúc lúc này cũng cực kỳ bất ngờ về Lâm Minh.

Đây là người bạn yếu đuối của cậu sao?

Lâm Minh lúc này đã sẵn sàng cho một cuộc xung đột.

Thực ra, cậu cũng.

chẳng biết Vịnh Xuân Quyền là cái gì.

Cậu chỉ từng xem bộ phim tên “Diệp Vấn” và thấy nhân vật chính rất ngầu nên bắt chước theo mà thôi.

Và bây giờ, cậu cũng muốn thử nghiệm.

Cậu muốn biết thành quả tu luyện của mình, mười một điểm tỉnh huyết hiện có, sẽ đem lại lợi ích gì.

Dù sao thì, kiếp trước cậu cũng là một chiến binh từng lăn lộn trên chiến trường.

“Hừ, anh em, chơi nó!

Cho nó biết thế nào là lễ độ,” tên đầu lĩnh của bọn chúng lúc này mới lên tiếng.

Ngay lập tức, sáu tên côn đồ đàn em lao lên.

A Cẩu, tên đứng gần Lâm Minh nhất, tung một cú đấm về phía cậu.

Thật non nớt.

Bọn ba hoa chích chòe này thực tế chỉ là một lũ ô hợp.

Cú đấm chẳng có một tí kỹ thuật nào, vừa chậm chạp lại vừa thiếu chính xác.

Ngay khi cú đấm sắp chạm tới, Lâm Minh tung người.

Một cú đạp cực kỳ chuẩn xác được tung thẳng vào bụng A Cẩu.

Hự!

A Cẩu loạng choạng lùi lại vài bước rồi ngồi phịch xuống đất, ánh mắt ngỡ ngàng không thể tin nổi Lâm Minh có thể phản đòn.

Mặc dù là côn đổ nhưng hắn cũng có mộng tu tiên và đã tích lũy được 200 điểm tỉnh huyết.

Cú đạp của Lâm Minh không gây ra quá nhiều tổn thương, nhưng thật là một sự sỉ nhục.

Lê Đạo Khúc lúc này cũng đã tham chiến.

Cậu ta hét lên:

“Ai đụng đến anh em của Lê này, cũng xem như là đụng đến Lê ta!

Cậu nhảy lên từ vị trí bàn học của mình, thi triển một chiêu “Đại Bàng Tung Cánh” định đáp đất một cách thật ngầu trước mặt bảy tên côn đồ.

Và rồi.

trượt.

Oạch!

Lê Đạo Khúc, ngay lúc nghĩ mình cực kỳ đẹp trai trong tư thế đáp đất, thì chẳng hiểu sao mặt đất lại trơn đến vậy.

Lưng cậu giáng thẳng xuống sàn.

“A, ui, đau quá a.

Lê rên lên đau đớn.

Lâm Minh lúc này cũng sượng trân tại chỗ.

Hảo anh em chí cốt, phong cách làm màu cũng thật giống ta.

Mọi thứ diễn tả thì lâu, nhưng diễn ra chưa đầy năm giây.

Ngay lập tức, các tên còn lại cũng lao lên.

Và sau đó.

Làm gì có sau đó.

Lâm Minh dù có được 11 điểm tĩnh huyết, nhưng con số đó quá ít ỏi so với những tên côn để này.

Cả cậu và Lê đều bị chúng tẩn cho một trận ra ngô ra khoai.

“A!

Ui!

Đừng đá vào trứng cút!

” Lê Đạo Khúc nhanh tay bắt được một cú đá của một tên côn đồ đang nhắm vào hạ bộ của cậu.

Chiêu này thật độc, nếu không cẩn thận có thể tuyệt tử tuyệt tôn.

Mặc dù cả hai đôi lúc cũng phản đòn lại được vài cái, nhưng thật sự chỉ như muỗi đốt inox so với bọn kia.

Lâm Minh nhận ra sai lầm của bản thân.

Dù cậu có hệ thống và đang tu luyện tỉnh huyết, nhưng làm sao so được với những tên côn đồ đã tích lũy từ lâu.

Bọn chúng trung bình chí ít cũng có 200-300 điểm tỉnh huyết.

Dù bị đránh nhưng ánh mắt Lâm Minh lại rất cháy bỏng.

Cậu sẽ không chịu thua.

Một ngày nào đó, cậu sẽ đạp những tên côn đồ này dưới chân và bắt chúng phải xin lỗi.

Đúng lúc này, Lâm Minh chú ý.

Giữa lúc bọn chúng tung đòn, những quả bong bóng thuộc tính màu đỏ sậm rơi ra.

Không nghĩ ngợi nhiều, Lâm Minh chạm vào một quả bong bóng màu đỏ khá to.

[Ting!

Ký chủ vừa nhặt được thuộc tính tu vi +2 điểm tỉnh huyết.

]

AI!

Thì ra là vậy, thật ảo diệu.

Cũng như việc học tập sẽ rơi ra điểm thuộc tính tri thức, thì khi chiến đấu sẽ rơi ra điểm tỉnh huyết.

Lâm Minh lúc này thay đổi chiến thuật.

Cậu không cố gắng phản đòn nữa mà chỉ tập trung nhặt điểm thuộc tính.

Từng quả bong bóng đỏ sậm vừa rơi ra đều lập tức được Lâm Minh nhanh tay lẹ mắt chộp lấy.

[Ting!

Ký chủ vừa nhặt được thuộc tính tu vi +3 điểm tỉnh huyết.

]

[Ting!

Ký chủ vừa nhặt được thuộc tính tu vi +4 điểm tỉnh huyết.

]

[Ting!

Ký chủ vừa nhặt được thuộc tính tu vi +2 điểm tỉnh huyết.

]

[Ting!

Ký chủ vừa nhặt được thuộc tính tu vi +1 điểm tỉnh huyết.

]

A!

Sao lại +1?

Tên này thật yếu.

Mình đã ra sức chịu đòn như vậy mà chỉ có 1 điểm.

“Có ngon thì đánh mạnh lên!

” Lâm Minh thét lên.

Các bạn học trong lớp nhìn Lâm Minh với ánh mắt thán phục.

Hai chọi bảy, không chịu thua còn lớn tiếng khiêu khích, quá đẳng cấp.

Bọn côn đồ nghe xong càng hăng máu, ra sức đánh mạnh hơn.

Năm phút sau.

“Phi!

Lần sau hai đứa mày nhớ mặt bọn tao,“ tên đầu lĩnh phun một bãi nước bọt xuống đất rồi vắt tay vào túi quần, quay lưng rời đi.

Lâm Minh và Lê Đạo Khúc lúc này đang nằm chèm bẹp dưới đất.

“Hệ thống,” Lâm Minh nói thầm.

[Ting!

Hệ thống Lượm Nhặt Thuộc Tính xin hân hạnh phục vụ ký chủ!

]

[Tên:

Lâm Minh]

[Tuổi:

16]

[Tu vi:

Phàm Nhân (87/1000 Tinh huyết)

]

[Linh căn:

Hoàng cấp Linh căn (0/100.

000 điểm linh căn)

]

[Chiêu thức:

Tàn phong quyển pháp (Nhập môn)

14/1000 điểm để thăng cấp]

[Vòng quay may mắn (Đột phá Luyện Thể tầng 9 để tiếp tục quay thưởng)

]

?

Thêm được một ô công pháp từ lúc nào a?

?

?

chắc hẳn là đo vừa rồi trong lúc giao đấu đã rơi ra từ tên nào đó, nhưng công pháp chỉ mới nhập môn.

Lâm Minh ngẫm nghĩ về nó, một luồn tri thức về

"Tàn Phong quyền pháp"

hiển hiện trong đầu cậu.

cảm giác như bản thân đã tự luyện nó hàng tháng trời.

Hắc!

Hắc!

Hắc!

Lâm Minh nằm dưới đất, bật cười với giọng cực kỳ đê hèn và vui vẻ.

Sao lại không vui cho được?

Ăn một bữa cơm được 5-10 tính huyết, thì một trận đánh nhau được cộng thêm hẳn 7 điểm.

Lại còn nhặt được kỹ năng chiến đấu mới.

Thật hạnh phúc!

Lê Đạo Khúc bên cạnh cũng không hiểu tại sao Lâm Minh lại cười, nhưng rồi cậu cũng bật cười theo.

Người anh em của cậu lần đầu tiên dám bật lại bọn côn đồ.

Sự đồng cam cộng khê này khiến Lê cực kỳ vui vẻ.

Và cứ thế, hai người nằm trên mặt đất thi nhau cười khúc khích trước ánh mắt khó hiểu của một vài bạn học.

Một số bạn nữ tiến đến đỡ Lâm Minh dậy, ân cần hỏi thăm và phủi bụi trên quần áo giúp cậu.

“Cậu có sao không?

một bạn nữ e thẹn hỏi.

Mặc dù Lâm Minh chỉ có vẻ ngoài cao ráo, đẹp trai, nhưng điều đó cũng không ngăn cản được cô nảy sinh tình ý với cậu.

Không sao cả, dù nghèo nhưng nhan sắc của Lâm Minh cũng đủ khiến tim cô phải đập thình thịch.

Lê Đạo Khúc mở mắt, trân trối nhìn một tốp bạn nữ đang đỡ đần cho Lâm Minh.

Tại sao?

Tại sao chỉ đỡ một mình hắn?

Lê Đạo Khúc cũng tự nhận tư thế chiến đấu của mình vừa rồi rất đẹp trai, không ổn chỗ nào chứ?

Cuối cùng, hai hàng nước mắt lăn dài trên mặt cậu.

Cậu thầm nghĩ:

“Thật bất công!

Lâm Minh nhẹ nhàng từ chối tình ý của các bạn nữ.

Đối với cậu lúc này, tình yêu là một thứ xa xỉ.

Nuôi thân còn chưa xong, lấy đâu ra tiền mà hẹn hò.

Kinh nghiệm từ Liễu Như Yên đã cho cậu một bài học sâu sắc.

Cậu đỡ Lê về chỗ ngồi.

Đúng lúc này, tiếng chuông vào tiết cũng reng lên.

Tiết Toán học.

Mọi khi, chuông vừa reng là hình bóng của thầy Toàn dạy Toán sẽ xuất hiện trước cửa lớp, nhưng hôm nay thì không.

Năm phút trôi qua.

Mười phút trôi qua.

Lúc này mới có một bóng hình thướt tha, mặc áo dài trắng tình khôi bước vào lớp.

Dáng người cao ráo, ba vòng theo Lâm Minh đoán là 90-59-96.

Chiếc quần và tà áo dài ôm trọn vào vòng ba đầy sức hút.

Gương mặt thanh thuần với mái tóc đen tuyền hơi cong nhẹ, rủ xuống bờ vai thon gọn.

Lâm Minh há hốc mồm.

Trông cô gái này hơi quen thuộc.

Đôi mắt to tròn với con ngươi đen láy làn da trắng tinh khôi, chiếc mũi thon gọn cao tạo thành một đường cong hoàn mỹ.

Đôi mắt ấy như muốn hút mọi ánh nhìn của các nam sinh trong lớp.

“Đây tổi, thanh xuân vườn trường.

Thật xao xuyến a,“ Lâm Minh thầm nghĩ.

Cậu bị hút hồn bởi cô bạn trước mặt.

Cô khác với những nữ thần mà kiếp trước cậu từng thấy, một nét đẹp thanh thuần mà bất kỳ ai cũng chỉ muốn nâng niu trong lòng bàn tay.

“Chào các bạn, mình là Tố Quyên, học sinh lớp 11A03.

Hôm nay thầy Toàn dạy Toán bận công việc nên đã nhờ mình đến đứng lớp thay thầy ấy,” cô nói, giọng cực kỳ trong trẻo và thu hút.

Lê lúc này mồm cũng há hốc, tưởng chừng như nước bọt sắp chảy ra.

Lúc này, trong lòng Lâm Minh mới sực nhớ lại từ ký ức kiếp trước.

Tố Quyên, con gái của một quan chức cấp cao điều hành khối ASEAN, thông tin về gia đình cô là bí mật.

Cô là một học sinh giỏi top đầu của trường Trần Hưng Đạo, cực kỳ giỏi giang và xinh đẹp, thường xuyên được vinh dự phát biểu trước toàn trường.

Vào năm lớp mười hai, cô đã chính thức trở thành hoa có chủ.

Một học bá khác tên Gia Huy cùng lớp đã thành công cưa đổ cô trong sự tiếc nuối của toàn bộ nam sinh trong trường.

Sau khi tốt nghiệp, cô được đặc cách trở thành nghiên cứu sinh tại Học viện Nghiên cứu Tu sĩ Quốc gia.

Nhưng rồi chỉ vài năm sau, Lâm Minh đã đọc một bài báo rầm rộ trên mạng:

“Thiên tài não bộ Tố Quyên bị bạn trai s:

át hại tại Viện Nghiên cứu Quốc gia.

Theo lời khai của h-ung thủ, hắn không thể chấp nhận được việc cô ngoại tình.

Nhưng khi cảnh sát vào cuộc điều tra, không có bất kỳ bằng chứng nào cho thấy cô đã ngoại tình, và cả bạn trai cô cũng không, đưa ra được bằng chứng nào.

Cuối cùng, Viện Kiểm sát phán định anh ta mắc chứng tâm thần phân liệt.

Anh ta luôn bị ám ảnh bởi việc cô giỏi hơn, nổi tiếng hơn và sợ sẽ mất cô.

Điểm đến của anh ta là trại tâm thần, chứ không phải nhà tù.

Một cuộc tình éo le và thật tiếc cho cô gái tài giỏi đó.

Lâm Minh tỉnh lại từ dòng suy nghĩ, ánh mắt anh trở nên thương cảm nhiều hơn là si mê.

Nếu cô không yêu tên Gia Huy kia, thì liệu cô có phải nhận một cái kết bi thảm như vậy không?

Lâm Minh âm thầm quyết định.

Anh sẽ ngăn cản chuyện đó xảy ra.

Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp.

Nếu anh cưa đổ được cô, tương lai sẽ thay đổi.

Và nếu không cưa đổ được, thì ít ra anh cũng sẽ cố gắng ngăn cản cô đến với tên tâm thần kia.

“Được tồi, hôm nay mình sẽ thay thầy Toàn giảng cho các bạn về hình học không gian nhé?

Tố Quyên nói.

Cô cắm USB vào máy tính, từng slide thuyết trình hiện ra cùng với giọng nói thanh thuần của cô.

Lâm Minh nghĩ mình phải làm gì đó để gây ấn tượng với cô nàng này, nếu không sau tiết họ này sẽ không còn cơ hội tiếp xúc.

Nghĩ đến đây, Lâm Minh ngay lập tức giơ tay lên.

Tố Quyên đang giảng bài hăng say thì dừng lại.

“Có vấn đề gì sao bạn?

Lâm Minh đứng lên.

“Xin tự giới thiệu, mình là Lâm Minh.

Mình phát hiện bài giảng của bạt có một vấn đề nhỏ.

Cả lớp lúc này.

đều ồ lên.

Một học sinh thường thường như Lâm Minh, hôm nay lại dám bắt bẻ một học bá.

“Vậy cậu nói xem, vấn đề ở chỗ nào?

Tố Quyên híp mắt lại hỏi.

“Mình nghĩ, chỉ cần hai đường thẳng không cắt nhau thì chắc chắn nó đã là hai đường thẳng song song rồi,” Lâm Minh nói với vẻ thách thức.

Tố Quyên bật cười, nụ cười của cô cũng thật xinh đẹp.

“Không hẳn.

Trong không gian, hai đường thẳng không cắt nhau thì vẫn có thể không song song đấy Minh ạ.

Nói rồi, cô giải thích tiếp:

“Cậu tưởng tượng một cái hộp giấy, một đường thẳng nằm giữa trên đỉnh hộp, một đường thẳng nằm giữa bên hông hộp.

Chúng không hề cắt nhau, nhưng lại nằm trên ha mặt phẳng khác nhau, nên chúng chỉ chéo nhau chứ không hề song song nhé.

Lâm Minh nào đâu chịu thua, cậu hếch mặt lên với vẻ vô cùng thách thức.

^À, thì ra là vậy.

nhưng tôi thấy không đúng, dù ở mặt phẳng nào thì không cắt nhau vẫn là song song a.

Nghe câu này Tố Quyên cũng phải híp mắt lại, nhìn cậu nói

"Đầu cậu có vấn đề a, cậu không thể hình dung được ví dụ tôi mêu tả à"

"Đúng"

Lâm Minh đáp.

Cả hai nhìn nhau đầy căn thẳng, và rồi một cuộc chiến tri thức nổ ra.

Lâm Minh thì cải cùn, còn Tố Quyên thì ra sức mêu tả và tranh luận.

Sau một lúc.

Cô thở dồn dập, chưa bao giờ cô cảm thấy ức chế như thế này.

tên này cho dù có dùng bao nhiêu lý lẽ, phân tích dẫn chứng như thế nào hắn vẫn cải ngược lại cô được.

Còn Lâm Minh cậu ngay từ đầu kể từ lúc hỏi đã biết mình sai, nhưng mục tiêu của cậu không phải là chiến thắng, mà là gây sự chú ý để cả hai có sự nhận biết ban đầu về nhau.

"Tên cố chấp Lâm Minh, tôi không thèm cải với cậu nữa, đúng là nước đổ đầu vịt"

Tố Quyên hậm hực chuyển qua slide tiếp theo va tiếp tục thuyết trình, cô cố tình không thèm để ý tới Lâm Minh nữa.

Nhưng càng cố không để ý, cô càng tức cái tên cứng đầu này.

Thật tức quá a.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập