Chương 7: Thách Đấu! Bắt Đầu!

Chương 7:

Thách Đấu!

Bắt Đầu!

Cả tiết học diễn ra trong không khí khá kỳ lạ.

Các nam sinh thì sỉ mê nhìn Tố Quyên giảng bài.

Đối với họ lúc này, được nghe giọng nói êm dịu đó còn hay hơn bất kỳ ca khúc top 1 trending nào trên UTube.

Tố Quyên thì mặc dù rất bực bội khi gặp phải tên Lâm Minh cứng đầu này, nhưng vẫn phải giữ thái độ chuyên nghiệp.

Cô, đường đường là một học sinh xuất sắc của lóp 11A03, vì quá giỏi nên thường xuyên được các giáo viên nhờ dạy thay.

Có một câu nói khá viral ở trường:

“Nếu có một đề bài nào bạn giải không được, hãy hỏi Tố Quyên.

Còn nếu cả cô cũng không giải được, vậy là do đề sai.

Giỏi giang là vậy, nhưng khi đối đầu với Lâm Minh, cô cũng cạn lời trước một tên ngông cuồng.

Còn Lâm Minh thì đang khá vui vẻ với sự thành công của kế hoạch mà mình vừa thực hiện.

“Cô ấy sẽ khó quên được tên mình lắm đây,” cậu thầm nghĩ.

Nhìn những bong bóng thuộc tính rơi ra từ người Tố Quyên khi đang giảng bài, Lâm Minh thực sự rất muốn nhặt chúng.

Việc đó đồng nghĩa rằng cậu không cần cố gắng nghe giảng mà vẫn có thể nắm được kiến thức cần biết.

“Việc phải chạm vào bong bóng thuộc tính mới thu thập được thật là bất lợi.

Nếu nhặt được từ xa thì tiện lợi biết mấy,” Lâm Minh nhìn những chiếc bong bóng đó mà thèm thuồng, nhưng cũng đành chịu.

Trong thâm tâm, cậu muốn bản thân khi tốt nghiệp trung học sẽ có điểm tuyệt đối, cả về tri thức lẫn tu vi.

Cậu muốn mình trở thành một tồn tại mà từ xưa đến nay chưa từng xuất hiện.

Theo trí nhớ của Lâm Minh, chưa có ai làm được việc đó.

Một là bạn sẽ học giỏi kiến thức và yếu về tu luyện.

Hai là bạn sẽ là một cường giả trong giới học sinh nhưng về mặt kiến thức lại bình thường.

Hằng năm, khi có kết quả đại học, bảng xếp hạng sẽ được chia làm hai:

thủ khoa tri thức và thủ khoa tu tiên toàn quốc.

Cậu muốn tên mình sẽ được khắc ở vị trí top 1 trên cả hai bảng.

“Ùm, về bảng tri thức thì top 2 cũng được, để Tố Quyên top 1.

Đứng dưới bạn gái mình thì cũng đâu có vấn đề gì to lớn,” Lâm Minh càng nghĩ càng tự mãn, bất giác cười hắc hắc.

Lê quay sang nhìn Lâm Minh với ánh mắt đánh giá sâu sắc.

“Mày cười cái đéo gì?

Nhìn mày đê tiện thiệt chứ.

Trong đầu mày đang tính hấp diêm con heo hả?

Câu hỏi của Lê kéo Lâm Minh trở về thực tại.

Ừm, bản thân không nên quá ảo tưởng.

Muốn cưa được gái xinh, bản thân phải thực sự xuất sắc, còn hiện tại cậu vẫn là một cá nhân cùi.

bắp nhất trường.

Chẳng mấy chốc, tiết Toán đã trôi qua.

Tố Quyên rời đi trước sự tiếc nuối của vô vàn nam sinh trong lớp.

Trước khi đi, cô không quên liếc Lâm Minh lần cuối với vẻ hằn học.

“Hế hế, nếu được đè con nhỏ đó xuống dưới, tao tổn thọ mười năm cũng cam lòng,” một tên trong số bảy tên côn đồ nói với giọng dâm đãng.

Câu nói của hắn vô tình lọt vào tai Lâm Minh.

Cậu quay sang nhìn bọn chúng.

“Tụi mày chờ đó, chờ tĩnh huyết của tao thật cường đại, tao sẽ cho tụi mày một trận ra bã.

Cóc ghẻ mà cũng mơ mộng hão huyền.

Cậu biết sớm muộn gì ngày đó cũng tới, và cậu cần phải chăm chỉ cày điểm.

Hai tiết kiến thức tu luyện tiếp theo diễn ra thật sự rất nhàm chán.

Vốn dĩ Lâm Minh đã sống một kiếp tới 26 tuổi, những kiến thức về tu tiên này cậu đã thuộc nằm lòng.

Chúng chỉ xoay quanh những điều cơ bản nhất.

Nếu môn học này muốn trở nên hấp dẫn, tốt nhất là nên kể về một drama nào đó của Tu Tiê Giới, hoặc bí mật của một cường giả chẳng hạn.

Reengggg!

Tiếng chuông báo hiệu giờ giải lao đã đến.

Ở các trường trung học tại Việt Nam, cứ mỗi ba tiết học sẽ có 25 phút giải lao trước khi vào hai tiết cuối.

Tiếng chuông vừa vang lên, Lê Đạo Khúc ngay lập tức kéo Lâm Minh thẳng xuống căng-tin.

Giờ giải lao luôn là như vậy, nơi nhộn nhịp nhất chính là căng-tin trường.

Mọi học sinh đều đổ xô đến đây để ăn vặt và tán phét.

Một góc của căng-tin trường.

Lâm Minh và Lê đang ngồi đó.

Trước mặt họ là hai lợ cà phê sữa.

Ánh mắt của Lê lúc này đang láo liên khắp nơi như một cái máy quét, không có góc nào trong căng-tin mà cậu bỏ sót.

Lê có một sở thích khá kỳ đi, đó chính là ngắm gái.

Cậu thích ngồi một góc và lặng lẽ nhìn những cô gái xinh đẹp của trường, rồi đưa ra những lời bình luận về họ, như ai đẹp, ai xấu, và chấm điểm nhan sắc cho từng người.

Thật biến thái.

Lâm Minh chán nản ngồi bên cạnh.

Trong đầu cậu lúc này là một mớ suy nghĩ về tu tiên.

Cậu đang có một thắc mắc khá đau đầu.

Việc thu thập tỉnh huyết đối với cậu chỉ là vấn đề thời gian, nhưng còn linh căn thì sao?

Đánh nhau rơi ratinh huyết và võ công, học tập thì rơi ra tri thức.

Vậy làm gì để thu thập được điểm linh căn?

Một câu hỏi khó.

“Ê Lê, nhà mày có máy đo thể chất không?

Lâm Minh hỏi.

Lê trọn mắt nhìn Lâm Minh rồi nói:

“Mày khùng à?

Máy đó không phải có tiền là mua được đâu nha, phải được nhà nước cấp phép mới được sở hữu.

Việc sở hữu nó mà không có giấy phép thì tội ngang với việc tàng trữ vũ k:

hí đó.

Lâm Minh nhìn Lê bất ngờ.

Người nghèo như cậu thật sự không biết về điều này.

Cả cuộc đời cậu chỉ từng được sử dụng máy đó một lần khi thi tuyển Đại học Chiến Đấu.

Vậy mà đó giờ cậu cứ tưởng nhà giàu nào cũng có.

Máy đo thể chất là một thiết bị được các nhà khoa học nhân loại nghiên cứu ra từ tất cả tri thức tổng hợp, có thể đưa ra chỉ số tỉnh huyết, trị số tình thần và cấp độ linh căn của một tu sĩ.

⁄Ờ, vậy có cách nào đo thể chất không mày?

Lâm Minh hỏi.

“Có, mấy cái võ đường á.

Mỗi lần đo hình như là 500 nghìn (~20 đô la)

thì phải,” Lê nói.

Lâm Minh xém nữa thì phun cả ngụm cà phê ra ngoài.

Trong túi cậu chỉ có 50 nghìn, bao tên Lê này uống cà phê hết 30 nghìn, hiện tại chi còn 20 nghìn.

Đo bằng niềm tin à?

Ở thời đại tu tiên hiện tại, võ đường được mở ra rất nhiều và ở khắp nơi.

Chúng được các cường giả nhân loại, những tu sĩ đời đầu với chiến công lẫy lừng trên chiến trường dị giới, mở ra.

Họ được nhà nước đặc biệt tin tưởng, quân hàm và chức vụ cũng rất cao.

Không ai biết việc mỏ võ đường là ý định của nhà nước hay của tự thân họ, nhưng mục đích chung đều là để phát triển nhân loại.

Mà thôi, nghĩ lại Lâm Minh cũng không cần thiết phải dùng máy đo.

Hệ thống cho cậu biết tất cả rồi a.

Cậu chỉ vô tình thắc mắc và muốn biết thể chất hiện tại của Lê là bao nhiêu để có thể giúp đỡ bạn mình.

“Mày hiện tại tỉnh huyết bao nhiêu?

Lâm Minh hỏi Lê.

“377,” Lê đáp gọn lỏn.

Lâm Minh lập tức cầm họng.

Tĩnh huyết của nó còn cao hơn mình a.

Nhưng mức 377 thì cũng không phải là quá cao.

Hiện tại đã là tháng mười năm 2025.

Kỳ tuyển sinh Đại học Chiến Đấu của khóa cậu sẽ rơi vào tháng bảy năm 2027.

Nhẩm ngón tay tính thì còn khoảng 22 tháng nữa, nếu tên này đủ cố gắng thì chắc sẽ kịp đột phá Luyện Thể tầng một.

Lâm Minh nhận ra cậu phải làm một tấm gương sáng để thúc đẩy Lê tu luyện.

Reengg!

Tiếng chuông vào tiết vang lên, báo hiệu hai tiết học nảy lửa chuẩn bị diễn ra.

Tiếng loa thông báo của trường vang lên oang oang:

“Tất cả học sinh chú ý!

Bất kỳ ai muốn tham gia đấu tập khảo hạch chiến đấu từ khối A05 tới A16, lập tức tiến về võ đài.

Học sinh nào theo khối văn hóa và tri thức có thể ra về.

Việc khảo hạch chiến đấu là hoàn toàn tự nguyện.

Bạn muốn được vào lớp đặc biệt để bồi dưỡng thì hãy tự tin tham gia, còn không thì có thể đi về.

Lâm Minh nhìn Lê hỏi:

“Mày tham gia không?

“Thôi, mày điên quá!

Hôm nay trấn đài là lớp 11A01.

Tụi nó tỉnh huyết toàn 700, có đứa còn 800.

Lên cho tụi nó đánh thành đầu heo à?

Thôi tao đi về” Lê nói rồi đủng đỉnh xách cặp đi ra khỏi căng-tin.

Lâm Minh lập tức kéo tay Lê lại.

“Mày không tham gia thì đi theo cổ vũ tao.

Lê tiếp tục trợn mắt nhìn Lâm Minh.

“Mày hôm nay lạ thật đấy, chẳng giống mày bình thường gì cả a.

Nhưng mà mày muốn tham gia thì tao sẽ cổ vũ mày hết mình.

Khổ lắm, Ai bảo mày là anh em của tao cơ chứ.

Lâm Minh thì cười khẽ, tên này đúng là không có mộng cường giả gì cả.

Kiếp trước, cậu chưa từng tham gia những tiết đấu tập này, vì cậu cũng có suy nghĩ giống Lê hiện tại:

lên cho b:

ị điánh thành đầu heo à?

Nhưng bây giờ thì khác, Cậu cần điểm thuộc tính.

Bất cứ điều gì cậu cũng sẽ làm để mạnh lên.

Trời đã cho cậu cơ hội, cậu sẽ không bao giờ để bản thân phải hối tiếc thêm một lần nào nữa.

Lâm Minh và Lê tiến thẳng về võ đài của trường.

Gọi là võ đài, nhưng nó không hề nhỏ.

Đó là một quảng trường trong nhà rộng lớn, được ba‹ quanh bởi khán đài như một sân vận động bóng đá.

Ở giữa quảng trường là tám cái võ đài, mỗi cái rộng 50 mét vuông, cực kỳ rộng rãi.

Lúc Lâm Minh và Lê tiến vào, trên khán đài đã ngồi chật kín cổ động viên.

Liếc mắt có thể thấy một số băng rôn cổ vũ cho các học sinh trấn đài của lớp 11A01.

Fan club a.

Lâm Minh nhìn một vị trí khác thì thấy có cả Tố Quyên đang ngồi xem.

Cô quay sang thấy Lâm Minh thì nét mặt cũng thoáng bất ngờ trước sự xuất hiện của anh ở đây.

Hoi bất ngờ, nhưng điểu này cũng làm cậu phấn chấn thêm đôi phần.

Còn lại là những học sinh không muốn tham gia thách đấu nhưng vẫn đến để cổ vũ cho những người dám thách đấu với các học bá top đầu của trường.

Lêđi thẳng lên khán đài lựa một chỗ ngồi, còn Lâm Minh thì tách ra, đi đến khu đăng ký.

Cậu lấy một tờ giấy từ thầy giáo, ghi tên mình vào:

“Lâm Minh, Lớp 11A10”.

Xong thì cậu b¿ nó vào một cái thùng giấy.

Ghi danh xong, cậu lựa một chiếc ghế ở khu học sinh và ngồi quan sát.

Chẳng bao lâu sau, nhà trường ngừng nhận đăng ký.

Thể thức của buổi đấu tập kỳ thực rất đơn giản.

Mỗi kỳ sẽ có tối đa 100 học sinh được đăng ký, nhanh thì còn, chậm thì mất.

Nhưng số lượng mỗi kỳ đều khác nhau, có khi chỉ có 10 học sinh.

Thực chất, không phải ai cũng đủ tự tin thách đấu với các học sinh từ lớp A01 và A02.

Họ là con em của các thế gia, được bồi dưỡng từ rất nhỏ, cả tỉnh huyết và võ công đều rất cường đại.

Những người dám đăng ký thách đấu đa phần cũng là con của những gia đình khá giả hoặc giàu, cũng muốn được vào lớp đặc biệt để đào tạo.

Mỗi kỳ, nhà trường sẽ chọn tám học sinh có thành tích đo thể chất kém nhất từ lớp A01 và A02 để thủ đài.

Nếu họ bị học sinh từ lớp thường đánh bại, họ sẽ phải đối vị trí với người đánh bại mình.

Một hình thức rất khắc nghiệt.

Nhưng khi được chọn vào lớp đặc biệt, bạn sẽ được cung cấp chế độ dinh dưỡng sung túc (buffet ngày ba bữa hoàn toàn miễn phí)

bạn có thểởlại lớp học văn hóa hoặc cắm mình trong võ trường của trường thoải mái.

Luôn có tu sĩ cảnh giới Luyện Thể ở đó huấn luyện cho bạn.

Với những điều kiện tốt như vậy mà bạn còn b:

ị điánh bại thì có phải do bạn quá kém cỏi, không xứng đáng được bồi dưỡng tiếp không?

Thực tế thì từ xưa đến nay, số lượng thách đấu thành công cũng rất ít.

Ở kỳ này, số lượng đột nhiên tăng đột biến, con số lên đến 21 học sinh.

Kenggg!

Một tiếng chuông vang lên cực kỳ hùng hồn.

“Chào mừng các em đến với tiết đấu tập chiến đấu!

Buổi thách đấu, CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU!

!

” Tiếng nói của thầy giáo vang oang oang qua micro, như một MC thực thụ.

Lúc này, tám học sinh bá đạo của lớp 11A01 cũng bước lên tám võ đài như một màn chào sân.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập