Chương 13: Thung lũng bình yên**

Ba tháng sau.

Thung lũng nhỏ giữa núi rừng đã thay đổi hoàn toàn.

Những nếp nhà hoang được sửa sang lại, mái tranh mới lợp, vách đất được trát lại bằng rơm bùn.

Một con mương nhỏ dẫn nước từ suối vào ruộng, những luống rau xanh mơn mởn trồng dọc hai bên.

Lý Tráng đứng trên một gò đất cao, nhìn xuống thung lũng, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả.

Ba tháng trước, họ đến đây với thân phận kẻ chạy nạn, tay trắng, chỉ có chút lương thực còn sót lại.

Bây giờ, họ đã có nhà, có ruộng, có cuộc sống.

"Đẹp quá phải không?"

Lý Thanh Lam bước lên, đứng bên cạnh anh trai.

Nàng mặc bộ áo vải thô, tay còn quấn băng nhưng đã tháo ra, trên má lấm tấm mồ hôi vì làm việc ngoài nương.

Lý Tráng gật đầu:

"Ừ.

Cha mà còn sống, chắc sẽ tự hào lắm.

"Nhắc đến cha, cả hai đều im lặng.

Lý Thanh Lam nhìn về phía những nếp nhà, nơi Lục Trường Sinh đang cùng Lý Thiết Ngưu đóng một cánh cửa mới.

"Anh này."

Nàng bỗng lên tiếng.

"Sao?"

"Anh nghĩ.

Trường Sinh có ở lại lâu không?"

Lý Tráng nhìn em gái, ánh mắt tinh quái:

"Sao, lo nó đi à?"

Lý Thanh Lam đỏ mặt:

"Em chỉ hỏi thôi.

"Lý Tráng cười:

"Nó mà muốn đi, đã đi từ lâu rồi.

Nó ở lại, là vì nó muốn ở lại.

Vì chúng ta, và vì.

"Hắn ngừng lại, nhìn em gái:

"Và vì một người.

"Lý Thanh Lam cúi mặt, không nói.

Dưới thung lũng, Lục Trường Sinh đang đóng chiếc cửa cuối cùng.

Tay hắn vung búa đều đặn, mỗi nhát đều chính xác.

Mấy tháng làm thợ rèn ở trấn Thanh Khê đã rèn cho hắn kỹ năng này, và bây giờ nó trở nên hữu ích.

《Thanh Phổ tâm kinh》 trong người vận chuyển không ngừng.

Dù đang làm việc nặng, hắn vẫn có thể duy trì tu luyện.

Đây là ưu điểm của công pháp thượng đẳng – không cần ngồi thiền tĩnh tọa, chỉ cần sống, chỉ cần hít thở, là tự động tăng tiến.

【 Tu luyện trong lao động, kinh nghiệm +3.

【 Cảnh giới:

Luyện Thể tầng sáu (345/1500)

Ba tháng nay, hắn không có thời gian chuyên tâm tu luyện như trước, vì phải lo dựng nhà, trồng trọt, săn bắn.

Nhưng nhờ công pháp mới, tiến độ vẫn không chậm.

"Trường Sinh, nghỉ một lát đi.

"Lý Thiết Ngưu bưng hai bát nước suối lại, đưa cho hắn một bát.

Lục Trường Sinh nhận lấy, uống ừng ực.

Lý Thiết Ngưu ngồi xuống tảng đá, nhìn quanh:

"Mày nói xem, chúng ta sống ở đây được bao lâu?"

Lục Trường Sinh nhìn hắn:

"Sao hỏi thế?"

"Tao chỉ sợ.

sợ nạn đói lan đến đây.

Sợ bọn cướp tìm được đường vào."

Lý Thiết Ngưu thở dài,

"Mấy hôm trước, tao lên núi săn thú, thấy xa xa có khói.

Không biết là người hay lửa rừng.

"Lục Trường Sinh trầm ngâm.

Hắn cũng đã thấy những cột khói xa xa trong mấy ngày gần đây.

Vùng đất này tuy hẻo lánh, nhưng không phải bí mật mãi được.

"Phải chuẩn bị."

Hắn nói,

"Lương thực phải giấu kỹ, đường vào phải có người canh.

"Lý Thiết Ngưu gật đầu:

"Để tao nói với Lý đại ca.

".

Chiều hôm đó, Lý Tráng tập hợp mọi người lại.

"Thiết Ngưu nói có khói lạ trong núi.

Có thể có người đến."

Hắn nhìn quanh,

"Chúng ta phải chuẩn bị.

Từ ngày mai, chia phiên canh gác.

Lương thực chia làm ba nơi giấu, không để một chỗ.

"Mọi người gật đầu tán thành.

"Lục Trường Sinh, con có ý kiến gì không?"

Lý Tráng hỏi.

Lục Trường Sinh suy nghĩ một lát:

"Nên đào hầm.

Một cái hầm dưới nhà để giấu lương thực, người cũng có thể trốn khi nguy cấp.

"Lý Tráng gật đầu:

"Được.

Mai bắt tay vào làm.

".

Mười ngày sau.

Cái hầm hoàn thành.

Nó nằm dưới nền nhà của Lý Tráng, sâu hơn hai trượng, có lối thông ra sau núi.

Đủ chỗ cho cả hai chục người trú ẩn vài ngày.

Lương thực được chuyển xuống hầm, chỉ để lại một phần nhỏ trên mặt đất để dùng hằng ngày.

Chiều hôm ấy, khi mọi người đang ăn cơm, Lý Thiết Ngưu từ trên núi chạy về, mặt hốt hoảng.

"Có người!

Có người đến!

"Mọi người đứng dậy, cầm vũ khí.

Lục Trường Sinh chạy ra ngoài, nhìn về phía cửa thung lũng.

Một đoàn người đang tiến vào.

Chừng mười mấy người, đàn ông, đàn bà, trẻ em.

Họ gầy gò, rách rưới, mặt mày phờ phạc.

Lưu dân.

Họ dừng lại khi thấy người trong thung lũng cầm vũ khí.

Một người đàn ông trạc ba mươi bước ra, giơ tay:

"Đừng.

đừng động thủ!

Chúng tôi chỉ xin ăn, xin chỗ trọ qua đêm!

"Lý Tráng nhìn Lục Trường Sinh, chờ ý kiến.

Lục Trường Sinh nhìn đám lưu dân.

Họ không có vũ khí, chỉ có những bọc vải rách trên vai.

Trong đám trẻ, có đứa sốt cao, mặt đỏ bừng.

"Cho họ vào."

Hắn nói.

Đoàn lưu dân được đưa vào sân.

Họ được cho cháo, nước.

Người bị sốt được Lý Thanh Lam sắc thuốc, đắp khăn lạnh.

Người đàn ông dẫn đầu tên là Trần Đại Hà, quê ở phía nam, đã đi bộ hơn hai tháng.

Làng của họ bị cướp đốt, người chết gần hết, chỉ còn mấy chục người chạy thoát.

"Chúng tôi nghe nói phía bắc có đất lành, nên tìm đến."

Trần Đại Hà nói, mắt đỏ hoe,

"Không ngờ gặp được các vị.

Các vị là ân nhân của chúng tôi.

"Lý Tráng nhìn Lục Trường Sinh, rồi nhìn Lý Thanh Lam.

Họ hiểu ý nhau.

"Ở lại đây đi."

Lý Tráng nói,

"Đất rộng, người thưa.

Dựng nhà, trồng trọt, sống cùng nhau.

"Trần Đại Hà sững sờ, rồi quỳ xuống:

"Đa tạ!

Đa tạ các vị!

".

Một tháng sau.

Thung lũng đã có thêm năm nếp nhà mới.

Dân số tăng lên gần bốn mươi người.

Họ cùng nhau khai hoang, trồng trọt, săn bắn.

Lục Trường Sinh ngồi trên gò đất cao, nhìn xuống thung lũng nhộn nhịp.

Tiếng trẻ con cười đùa vọng lên, tiếng người lớn gọi nhau í ới.

Lý Thanh Lam ngồi xuống bên cạnh.

"Nghĩ gì thế?"

Lục Trường Sinh không trả lời ngay.

Một lúc sau, hắn mới nói:

"Tôi nghĩ, đây có lẽ là điều mà Lý đại thúc mong muốn.

"Lý Thanh Lam im lặng.

"Một nơi yên bình.

Không cướp bóc, không chết chóc.

Người ta sống với nhau bằng tình người.

"Nàng nhìn hắn:

"Cậu nghĩ chúng ta sẽ yên bình mãi không?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Không.

Loạn thế còn lâu mới kết thúc.

Sẽ có người tìm đến đây, có thể là lưu dân, có thể là cướp.

"Hắn nhìn nàng:

"Nhưng ít nhất, bây giờ, chúng ta có thể tạo ra một nơi như thế này.

Một chốn bình yên giữa loạn thế.

"Lý Thanh Lam tựa đầu vào vai hắn, nhẹ nhàng:

"Cảm ơn cậu.

"Lục Trường Sinh không tránh, chỉ nhìn về phía xa.

Trong đầu hắn, màn chữ xanh lam hiện lên:

【 Cảnh giới đột phá:

Luyện Thể tầng bảy (1/2000)

【 Tâm cảnh biến hóa:

Từ sinh tồn đến bảo vệ.

Lục Trường Sinh khẽ cười.

Hắn nhớ lại lời lão hòa thượng ngày nào:

"Sống lâu mới là bản lĩnh thực sự.

"Nhưng sống lâu để làm gì?

Để chứng kiến người thân, bạn bè ra đi?

Hay để xây dựng một điều gì đó?

Có lẽ, câu trả lời đang dần hiện ra.

Mặt trời lặn sau những dãy núi xa, hoàng hôn nhuộm vàng cả thung lũng.

Phía dưới, khói bếp bắt đầu bay lên từ những nếp nhà.

Một ngày nữa lại trôi qua.

Bình yên.

Ít nhất là bây giờ.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập