Nắng sớm tràn qua những khe núi, rót ánh vàng óng xuống thung lũng nhỏ.
Lục Trường Sinh ngồi trên phiến đá lớn cạnh dòng suối, mắt khép hờ.
Hơi thở hắn đều đặn, nhẹ nhàng như làn gió thoảng.
Quanh hắn, tiếng chim hót líu lo, tiếng nước chảy róc rách hòa thành bản nhạc của núi rừng.
《Thanh Phổ tâm kinh》 trong người vận chuyển, luồng khí ấm áp chảy khắp kinh mạch, mỗi lần một mạnh mẽ hơn.
【 Tu luyện một canh giờ, kinh nghiệm +10.
【 Cảnh giới hiện tại:
Luyện Thể tầng bảy (189/2000)
Hắn mở mắt, thấy bóng người đang tiến lại.
Lý Thanh Lam.
Nàng mặc bộ yếm màu xanh nhạt, tóc búi cao, trên tay cầm một giỏ tre đựng đầy rau rừng vừa hái.
"Sư phụ ta bảo, luyện công lúc sáng sớm là tốt nhất."
Nàng cười, ngồi xuống bên cạnh.
"Nhưng huynh luyện suốt từ khi trời chưa sáng, cũng nên nghỉ ngơi chứ.
"Lục Trường Sinh nhìn nàng:
"Ta quen rồi.
Ở quê, lão hòa thượng cũng bắt ta dậy từ lúc gà gáy.
"Nhắc đến lão hòa thượng, cả hai cùng im lặng.
Mấy tháng nay, thỉnh thoảng hắn vẫn nhớ về am nhỏ trên núi, nhớ những đêm ngồi dưới gốc tùng già nghe ông giảng đạo.
Không biết ông có còn khỏe không.
"Huynh này."
Lý Thanh Lam bỗng lên tiếng.
"Ừ?"
"Nếu.
nếu có một ngày, ta phải xa huynh, huynh có nhớ ta không?"
Lục Trường Sinh ngạc nhiên nhìn nàng.
Mặt nàng ửng hồng, mắt nhìn xuống giỏ rau, tay bứt bứt vài chiếc lá.
"Sao muội lại hỏi thế?"
Lý Thanh Lam không trả lời.
Một lúc sau, nàng mới nói khẽ:
"Chỉ sợ.
chỉ sợ một ngày kia, loạn thế này cuốn trôi tất cả.
"Lục Trường Sinh im lặng nhìn dòng suối.
Nước chảy mãi, chảy mãi, không bao giờ ngừng.
Như thời gian, như vận mệnh.
"Ta không biết."
Hắn nói thật.
"Nhưng ta biết, bây giờ ta ở đây, bên cạnh muội và mọi người.
Ngày mai thế nào, để ngày mai tính.
"Lý Thanh Lam ngước lên nhìn hắn, mắt rưng rưng.
"Đa tạ huynh.
".
Trưa hôm ấy, khi mặt trời lên cao nhất, Lý Thiết Ngưu từ cửa thung lũng chạy về, mặt hớn hở.
"Có khách!
Có khách từ bên ngoài vào!
"Mọi người trong thung lũng ngạc nhiên nhìn nhau.
Từ khi họ đến đây, chưa từng có ai lạ mặt bước vào, ngoài nhóm lưu dân của Trần Đại Hà.
Lục Trường Sinh đứng dậy, tay đặt lên chuôi kiếm.
Lý Tráng cũng cầm đao, đi ra phía trước.
Một người đàn ông bước vào.
Hắn chừng bốn mươi, mặt mũi khôi ngô, râu năm chòm, mặc trường bào màu xanh đã bạc màu.
Sau lưng hắn, một cây trường kiếm buộc vải điều, phất phơ trong gió.
Dáng điệu hắn thong dong, tự tại, như đi giữa chốn không người.
Lý Tráng bước lên chắn trước, chắp tay:
"Xin hỏi huynh đài từ phương nào tới, có việc chi?"
Người đàn ông dừng lại, nhìn Lý Tráng từ đầu đến chân, rồi cười nhạt:
"Ngươi là chủ nhà?"
"Không dám, chỉ là người ở đây thôi."
"Hay."
Người đàn ông gật đầu, rồi đảo mắt nhìn quanh.
Ánh mắt hắn sắc như dao, quét qua từng người một.
Cuối cùng, hắn dừng lại ở Lục Trường Sinh.
"Ngươi tên gì?"
Lục Trường Sinh bước lên, đối diện với hắn:
"Tại hạ Lục Trường Sinh.
Còn huynh đài?"
"Ta họ Phong, tên một chữ Vân."
Người đàn ông đáp, mắt vẫn nhìn hắn chăm chú.
"Ngươi có công pháp trong người, luyện không tồi.
"Lục Trường Sinh cảnh giác:
"Huynh đài cũng là người trong võ lâm?"
Phong Vân cười lớn, tiếng cười vang vọng cả thung lũng, làm chim rừng giật mình bay loạn.
"Võ lâm?
Cái thứ võ lâm bây giờ, còn ra gì nữa!"
Hắn ngừng cười, mắt thoáng u ám.
"Loạn thế này, kẻ mạnh thì sống, kẻ yếu thì chết.
Còn võ lâm với võ hiệp, chỉ là trò cười thôi.
"Hắn bước tới, ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây đa, vẫy tay:
"Lại đây ngồi, ta có chuyện muốn nói.
"Lý Tráng nhìn Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh gật đầu, bước tới ngồi xuống bên cạnh.
Phong Vân nhìn hắn:
"Ngươi có biết bên ngoài bây giờ ra sao không?"
Lục Trường Sinh lắc đầu.
"Nạn đói lan khắp nơi.
Huyện thành Lăng Vân của các ngươi, người chết đã quá nửa.
Quan phủ sụp đổ, cướp nổi lên như ong.
Kẻ có lương thực thì giấu, kẻ không có thì đi cướp.
"Hắn ngừng lại, nhìn Lục Trường Sinh:
"Mà nơi này của các ngươi, đất đai màu mỡ, lại có suối nước, lương thực xanh tốt.
Ngươi nghĩ, giấu được bao lâu?"
Lục Trường Sinh trầm mặc.
Hắn biết, điều Phong Vân nói là sự thật.
"Huynh đài đến đây để cảnh cáo chúng tôi?"
Phong Vân lắc đầu:
"Ta đến để báo tin.
Có một băng cướp lớn đang tìm đến đây.
Chúng nghe nói vùng này có thung lũng màu mỡ, định chiếm làm sào huyệt.
"Mọi người xôn xao.
Lý Tráng bước tới:
"Băng cướp đó đông không?"
"Chừng trăm tên, có võ công.
Cầm đầu là một kẻ tên Hắc Diện, võ công khá cao, nghe nói đã đạt tới Luyện Thể tầng chín.
"Lục Trường Sinh hít vào một hơi.
Luyện Thể tầng chín.
Hắn bây giờ mới tầng bảy, cách biệt không nhỏ.
"Sao huynh đài biết?"
Hắn hỏi.
Phong Vân nhìn hắn một lúc, rồi cười nhạt:
"Vì ta đi qua vùng đó, thấy chúng đang chuẩn bị.
Ta cũng từng có ơn với một tên trong băng, hắn báo cho ta biết.
"Hắn đứng dậy, nhìn quanh thung lũng:
"Chỗ này đẹp thật.
Đáng tiếc, sắp không còn yên bình nữa.
"Lý Thanh Lam bước lên, mặt tái mét:
"Phong đại ca, xin người chỉ cho chúng tôi đường sống.
"Phong Vân nhìn nàng, mắt dịu lại:
"Cô nương đừng lo.
Ta đã đến đây, tất nhiên không phải chỉ để báo tin xấu.
"Hắn quay sang Lục Trường Sinh:
"Ngươi có muốn học cách đánh thắng kẻ mạnh hơn mình không?"
Lục Trường Sinh sững người.
"Ý huynh đài là.
.."
"Ta sẽ ở lại đây ba ngày, dạy cho các ngươi vài chiêu.
Có học được hay không, tùy vào căn cơ các ngươi.
"Lý Tráng nghi ngờ:
"Tại sao huynh đài lại giúp chúng tôi?"
Phong Vân nhìn xa xăm:
"Vì ta cũng từng có một thung lũng như thế này.
Vì ta cũng từng có những người ta muốn bảo vệ.
Rồi một ngày, ta về muộn, thấy tất cả đã thành tro.
"Hắn nhìn xuống bàn tay mình:
"Từ hôm đó, ta thề, hễ gặp cảnh này, sẽ không để nó xảy ra lần nữa.
Ba ngày sau.
Phong Vân đứng giữa sân, nhìn mười mấy người đang tập luyện.
Lục Trường Sinh đứng đầu, tay cầm kiếm, mỗi đường kiếm đều vẽ lên không trung những vệt sáng.
"Tốt."
Phong Vân gật đầu.
"Ngươi có căn cơ tốt, lại có nội công thượng đẳng.
Chỉ cần thêm thời gian, võ công của ngươi sẽ vượt xa ta.
"Hắn bước tới, chỉnh lại tư thế cho Lục Trường Sinh:
"Nhưng nhớ, đánh với kẻ mạnh hơn, không phải lúc nào cũng đọ sức.
Phải biết dùng mưu, biết chờ thời cơ, biết đánh vào chỗ yếu.
"Lục Trường Sinh gật đầu:
"Đa tạ Phong huynh chỉ dạy.
"Phong Vân nhìn về phía cửa thung lũng:
"Chúng sẽ đến trong hai ngày nữa.
Ta sẽ ở lại giúp các ngươi một trận.
Nhưng sau trận này, ta phải đi.
"Lý Thanh Lam ngạc nhiên:
"Phong đại ca không ở lại với chúng tôi sao?"
"Ta còn có việc phải làm.
Mà nơi này của các ngươi, cần tự mình bảo vệ.
Không thể dựa vào người khác mãi được.
"Hắn nhìn Lục Trường Sinh, mắt sâu thẳm:
"Ngươi hiểu không?"
Lục Trường Sinh gật đầu:
"Ta hiểu.
Hai ngày sau, khi mặt trời vừa lên khỏi đỉnh núi, Lý Thiết Ngưu từ trên cao chạy về.
"Chúng đến rồi!
Đông lắm!
"Mọi người cầm vũ khí, đứng thành hàng trước cửa thung lũng.
Lục Trường Sinh đứng đầu, bên cạnh là Phong Vân, Lý Tráng, Lý Thiết Ngưu.
Phía sau, những người đàn ông trong thung lũng, tay cầm cuốc, rựa, dao, gậy.
Một đoàn người từ từ hiện ra.
Hàng trăm tên, cầm đủ loại vũ khí, mặt mày hung tợn.
Đi đầu là một gã cao lớn, mặt đen như than, trên trán có một vết sẹo dài.
Hắc Diện.
Hắn dừng lại, nhìn những người trước mặt, rồi cười lớn:
"Ha ha!
Mấy con kiến mà cũng dám chặn đường ta!
"Phong Vân bước lên một bước, trường kiếm trong tay sáng loáng:
"Hắc Diện, còn nhớ ta không?"
Hắc Diện nhìn hắn, mặt biến sắc:
"Phong.
Phong Vân?
Ngươi còn sống?"
"Ngươi chưa chết, ta sao có thể chết?"
Hắc Diện lùi lại một bước, nhưng rồi nén sợ, cười gượng:
"Ngươi chỉ có một mình, ta có trăm người.
Ngươi nghĩ thắng nổi ta?"
Phong Vân cười nhạt:
"Thử xem.
"Hắn quay lại nhìn Lục Trường Sinh, nói nhỏ:
"Nhớ những gì ta dạy.
Ta cầm chân tên đầu, ngươi lo đám còn lại.
"Lục Trường Sinh gật đầu, tay siết chặt chuôi kiếm.
Trận chiến bắt đầu.
Phong Vân xông lên, kiếm quang lóe sáng, lao thẳng vào Hắc Diện.
Hai người đánh nhau dữ dội, ai cũng không kém ai.
Lục Trường Sinh dẫn mười mấy người xông vào đám cướp.
Kiếm trong tay hắn múa như gió, mỗi nhát đều trúng kẻ địch.
Nhưng đám cướp đông quá, cứ đánh ngã một tên, hai tên khác lại xông lên.
Bên cạnh, Lý Tráng đao pháp hung hãn, chém liên hồi.
Lý Thiết Ngưu thương dài quét ngang, đẩy lùi nhiều tên.
Nhưng họ bị thương, Lý Tráng đã dính một nhát vào vai.
Lục Trường Sinh thấy Lý Thanh Lam bị ba tên vây, nàng chống đỡ vất vả.
Hắn xông tới, kiếm chém hai tên, đỡ nàng ra.
"Có sao không?"
Nàng lắc đầu, mặt tái mét nhưng mắt kiên quyết.
Đúng lúc đó, một tiếng hét vang lên.
Phong Vân ngã xuống.
Hắc Diện đứng trên, đao sáng loáng chém xuống.
Lục Trường Sinh không kịp nghĩ, hắn lao tới, kiếm đỡ lấy nhát đao đó.
Lực mạnh đến nỗi tay hắn tê dại, suýt văng kiếm.
Hắc Diện nhìn hắn, cười khẩy:
"Thằng nhỏ, ngươi cũng muốn chết à?"
Lục Trường Sinh không nói, chỉ nhìn chằm chằm vào hắn.
Trong đầu, màn chữ xanh lam hiện lên:
【 Đối thủ:
Hắc Diện, Luyện Thể tầng chín.
【 Kích hoạt chiến đấu cường hóa:
Tạm thời tăng 20% thực lực.
Lục Trường Sinh cảm thấy luồng khí trong người bỗng cuồn cuộn dâng trào.
Hắn không biết đó là hiệu ứng của hệ thống hay là sức mạnh tiềm ẩn, nhưng hắn biết, đây là cơ hội duy nhất.
Hắn xông lên.
Kiếm và đao va chạm liên hồi, lửa bắn ra tứ phía.
Hắc Diện càng đánh càng kinh ngạc, vì thằng nhỏ trước mặt rõ ràng yếu hơn hắn, nhưng lại đánh một cách điên cuồng, liều mạng.
Lục Trường Sinh nhớ lời Phong Vân:
đánh vào chỗ yếu.
Hắn nhìn ra, Hắc Diện tuy mạnh, nhưng mỗi lần vung đao, bên trái hắn hơi sơ hở, vì vết thương cũ.
Một lần, hai lần, ba lần.
Đến lần thứ tư, Lục Trường Sinh giả vờ đỡ đòn, rồi bất ngờ xoay người, kiếm đâm thẳng vào hõm vai trái của Hắc Diện.
Hắc Diện kêu thảm, đao rơi xuống.
Lục Trường Sinh không dừng, kiếm lại đâm tiếp, vào bụng hắn.
Hắc Diện ngã gục.
Đám cướp thấy đầu lĩnh chết, hoảng hồn bỏ chạy tán loạn.
Lục Trường Sinh đứng giữa xác người, thở hổn hển.
Tay hắn run run, kiếm dính đầy máu.
Phong Vân được Lý Thiết Ngưu đỡ dậy.
Vết thương trên ngực hắn sâu hoắm, máu chảy nhiều, nhưng hắn vẫn cười.
"Giỏi.
giỏi lắm.
"Lục Trường Sinh chạy tới, băng bó cho hắn.
"Ta không qua khỏi đâu.
Nhưng.
nhưng ta mãn nguyện rồi.
"Hắn nắm tay Lục Trường Sinh:
"Ngươi.
ngươi nhớ lời ta.
bảo vệ.
bảo vệ những người.
ngươi thương.
"Mắt hắn nhắm lại.
Lục Trường Sinh ngồi đó, nhìn người vừa dạy mình ba ngày qua, người đã hy sinh để bảo vệ thung lũng này.
Lý Thanh Lam quỳ xuống bên cạnh, nước mắt rưng rưng.
Lý Tráng cúi đầu, nghiến răng.
Nắng chiều vàng vọt trải dài trên thung lũng.
Lục Trường Sinh đứng dậy, nhìn về phía những nếp nhà, nhìn những người còn sống.
Trong lòng hắn, một lời thề lặng lẽ hình thành.
Dù loạn thế có thế nào, hắn sẽ không từ bỏ cơ hội sống.
Bằng mọi giá.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập