Chương 21: Loạn thế chớ cầu tình yêu**

Chiều muộn Bắc Thành.

Phố lớn đã lên đèn.

Những chiếc lồng đèn đỏ treo trước các tửu lầu, tiệm tạp hóa, tỏa ánh sáng vàng cam ấm áp xuống mặt đường lát đá lạnh.

Người qua lại tấp nập, tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng xe ngựa lọc cọc hòa thành thứ âm thanh náo nhiệt đặc trưng của một đô thị phồn hoa.

Nhưng chỉ cách đó một con hẻm nhỏ.

Lục Trường Sinh đứng ở đầu ngõ, nhìn vào bóng tối ẩm ướt.

Ánh sáng từ phố lớn không thể lọt vào đây.

Chỉ có vài ngọn đèn dầu leo lét từ những túp lều tranh xiêu vẹo, hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt.

Hắn vừa đi tuần qua khu phố tây, nơi những ngôi nhà cao rộng của thương nhân giàu có.

Giờ hắp đứng đây, ranh giới giữa hai thế giới.

"Lục đệ.

"Lão Từ từ trong bóng tối bước ra, tay cầm một bọc nhỏ.

"Có việc?"

Lão Từ gật đầu, kéo hắn vào sâu trong hẻm, tránh ánh mắt tò mò từ mấy đứa trẻ đang ngồi bên đống lửa.

"Một mối mới.

Hàng của Hắc Long thương hội, qua đêm nay.

Tiền hậu hĩnh lắm.

"Lục Trường Sinh nhìn ông ta:

"Bao nhiêu?"

"Mỗi người ba mươi lượng.

Sai đầu Trịnh đã nhận lời rồi.

"Ba mươi lượng.

Gấp sáu tháng lương của hắn.

Lục Trường Sinh không trả lời ngay.

Hắn nhìn về phía cuối con hẻm, nơi một người đàn bà đang ôm con, ngồi co ro bên bếp lửa nhỏ.

Mặt chị ta hốc hác, đứa bé khóc oe oe vì đói.

"Loại hàng gì?"

Hắn hỏi.

Lão Từ nhún vai:

"Cần gì biết?

Có tiền là được.

"Lục Trường Sinh im lặng.

Lão Từ nhìn hắn một lúc, rồi thở dài:

"Lục đệ, ta biết ngươi còn trẻ, còn nhiều suy nghĩ.

Nhưng nhớ lời ta:

loạn thế này, sống được đã là may.

Đừng nghĩ nhiều quá.

"Ông ta vỗ vai hắn:

"Mai gặp.

Ta đi đây.

"Bóng Lão Từ khuất dần vào bóng tối.

Lục Trường Sinh đứng đó hồi lâu.

Mưa phùn bắt đầu rơi, lất phất, ướt vai áo.

Hắn nhìn lên phố lớn, nơi đèn vẫn sáng, người vẫn vui.

Rồi nhìn vào con hẻm tối om, nơi những mảnh đời đang vật lộn với bóng tối và cái đói.

"Loạn thế này, sống được đã là may.

"Hắn lẩm bẩm, rồi quay người bước vào mưa.

Về đến khu lều trại, trời đã tối hẳn.

Lý Thanh Lam đợi hắn ở cửa, tay cầm ngọn đèn dầu.

Ánh sáng hắt lên khuôn mặt nàng, dịu dàng và ấm áp.

"Sao về muộn thế?"

Lục Trường Sinh không trả lời, chỉ ngồi xuống bên đống lửa tàn, hơ tay cho ấm.

Lý Thanh Lam ngồi xuống bên cạnh, nhìn hắn một lúc:

"Huynh có chuyện gì à?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Không có gì.

"Nàng không hỏi nữa.

Hai người ngồi im, nhìn những tàn lửa bay lên rồi vụt tắt trong màn đêm.

Một lúc lâu sau, Lý Thanh Lam khẽ nói:

"Trường Sinh này."

"Ừ?"

"Muội.

muội có đôi lời muốn nói.

"Lục Trường Sinh quay sang nhìn nàng.

Trong ánh lửa yếu ớt, mặt nàng ửng hồng, mắt long lanh.

"Muội nói đi.

"Lý Thanh Lam cúi mặt, tay vân vê vạt áo:

"Từ ngày cha mất, huynh là chỗ dựa lớn nhất của muội.

Không có huynh, muội và mọi người chẳng biết sống sao qua những ngày ấy.

"Nàng ngước lên, nhìn thẳng vào mắt hắn:

"Muội.

"Chưa kịp nói hết câu, một tiếng động vọng từ ngoài xa.

Tiếng la hét.

Tiếng chân người chạy toán loạn.

Lục Trường Sinh đứng phắt dậy, tay rút kiếm.

"Ở yên đây!

"Hắn chạy ra ngoài.

Trong con hẻm nhỏ, một toán người đang vây quanh một người đàn ông nằm dưới đất.

Máu loang lổ.

Nhận ra người đó:

Lý Tráng.

"Lý đại ca!

"Lục Trường Sinh xông tới, kiếm vung lên.

Đám người thấy y phục sai dịch, vội tản ra, nhưng một tên vẫn kịp đạp thêm một cước vào người Lý Tráng trước khi bỏ chạy.

Lục Trường Sinh đỡ Lý Tráng dậy.

Người hắn đầy máu, vai có vết đao sâu hoắm.

"Chuyện.

chuyện gì thế?"

Lý Tráng mở mắt, thều thào:

"Bạch Hổ bang.

chúng đòi tiền bảo kê tiệm rèn.

ta không chịu.

"Mắt hắn nhắm lại.

Lục Trường Sinh ôm hắn, lay gọi, nhưng vô ích.

Lý Thanh Lam từ trong lều chạy ra, thấy cảnh tượng, hét lên thảm thiết, rồi ngã quỵ.

Sáng hôm sau.

Một nấm mộ mới được đắp ở gốc đa già cuối khu lều trại.

Tấm bia gỗ khắc vội:

"Lý Tráng chi mộ"

Lý Thanh Lam ngồi bên mộ anh trai, nước mắt đã khô.

Nàng không khóc nữa, chỉ nhìn vào nấm đất, mắt vô hồn.

Lục Trường Sinh đứng bên cạnh, im lặng.

Những người trong xóm lần lượt đến thắp hương, rồi lặng lẽ ra về.

Không ai nói gì.

Trong loạn thế, sống chết là chuyện thường ngày.

Chiều hôm đó, Lục Trường Sinh đến gặp Trịnh Hùng.

"Sai đầu, con muốn nghỉ việc vài hôm.

"Trịnh Hùng nhìn hắn, rồi gật đầu:

"Nghe nói Lý Tráng chết rồi?

Ta rất tiếc.

"Lục Trường Sinh không nói.

Trịnh Hùng thở dài:

"Ta biết ngươi đau.

Nhưng nhớ, đừng làm gì dại dột.

Bạch Hổ bang không phải thứ một mình ngươi động vào được.

"Lục Trường Sinh nhìn ông ta:

"Con biết.

"Ra khỏi phòng, hắn đứng ở hành lang hồi lâu.

Trời lại mưa.

Mưa phùn bay lất phất, ướt đẫm mái ngói.

Mấy hôm sau, Lục Trường Sinh quay lại nha môn.

Hắn vẫn đi tuần, vẫn nhận hối lộ, vẫn làm ngơ trước bao nhiêu chuyện.

Chỉ có một điều khác:

mắt hắn trở nên lạnh hơn, vô hồn hơn.

Một buổi tối, hắn ngồi bên bờ sông cạnh thành, uống rượu một mình.

Lão Từ tìm đến.

"Lục đệ, ta biết ngươi tìm cơ hội trả thù.

"Lục Trường Sinh không trả lời.

Lão Từ ngồi xuống bên cạnh:

"Ta không khuyên ngươi đừng làm.

Ta chỉ nói cho ngươi biết sự thật.

"Ông ta nhìn dòng nước đen ngòm:

"Bạch Hổ bang có hơn năm trăm đệ tử.

Sai đầu Trịnh còn phải nể chúng vài phần.

Quan phủ không dám động.

Ngươi giết được một tên, còn trăm tên khác.

Ngươi giết được tên đó, bang chủ sẽ sai người giết những người của ngươi.

"Lục Trường Sinh im lặng.

Lão Từ nói tiếp:

"Ngươi còn Lý Thanh Lam.

Còn mấy chục người trong xóm.

Ngươi muốn họ chết vì ngươi không?"

Lục Trường Sinh nắm chặt bình rượu, tay run lên.

Lão Từ đứng dậy, vỗ vai hắn:

"Loạn thế này, chớ cầu tình yêu.

Cũng chớ cầu công lý.

Chỉ cầu sống sót thôi.

Nhớ lấy.

"Ông ta bỏ đi, để lại Lục Trường Sinh với bóng đêm và dòng sông lạnh.

Ba tháng sau.

Lý Thanh Lam đã bớt đau, nhưng mắt nàng không còn ánh lên niềm vui như trước.

Nàng vẫn dạy trẻ, vẫn lo cơm nước cho mọi người, nhưng có gì đó đã chết trong nàng.

Một tối, nàng ngồi bên Lục Trường Sinh bên đống lửa, tựa đầu vào vai hắn.

"Trường Sinh."

"Ừ?"

"Huynh có còn yêu muội không?"

Lục Trường Sinh im lặng hồi lâu, rồi nói:

"Ta không biết nữa.

"Lý Thanh Lam ngước lên nhìn hắn:

"Sao lại không biết?"

Lục Trường Sinh nhìn vào lửa:

"Vì yêu thương làm người ta yếu đuối.

Vì yêu thương làm người ta đau.

Vì.

vì Lý đại ca chết vì muốn bảo vệ muội và ta.

Nếu không có tình thương, có lẽ hắn đã sống.

"Lý Thanh Lam rưng rưng:

"Huynh trách muội?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Ta trách mình.

Trách mình không đủ mạnh.

Trách mình còn quá nhiều cảm xúc.

"Hắn nhìn nàng:

"Loạn thế này, chớ cầu tình yêu.

Có chăng, chỉ cầu sống sót qua ngày.

"Lý Thanh Lam gục đầu vào vai hắn, khóc nức nở.

Lục Trường Sinh không ôm nàng, không an ủi.

Hắn chỉ ngồi đó, nhìn lửa tàn dần.

Một năm sau.

Lục Trường Sinh đã là sai dịch có tiếng nhất Bắc Thành.

Hắn không còn nhận hối lộ nhỏ nữa, chỉ nhận những mối lớn.

Hắn không còn thương xót ai, chỉ làm tròn bổn phận.

Lý Thanh Lam vẫn ở khu lều trại, nhưng hai người ít nói chuyện với nhau hơn.

Họ vẫn ngồi cạnh nhau bên đống lửa, nhưng không còn tựa đầu vào nhau.

Những lời yêu thương, những giấc mơ, đã chết cùng Lý Tráng.

Một buổi chiều cuối đông, Lục Trường Sinh đứng trên đầu thành, nhìn xuống phố xá tấp nập.

Lão Từ đến bên cạnh.

"Nghĩ gì thế?"

Lục Trường Sinh chỉ tay xuống dưới:

"Phố sáng đèn, nhưng ngõ sâu còn ướt lạnh.

"Lão Từ nhìn theo, gật đầu:

"Đời là thế.

Kẻ ở trên cao, người dưới thấp.

Không bao giờ thay đổi.

"Lục Trường Sinh nói tiếp:

"Kẻ bán ngày công, người vay nợ tháng lương.

"Lão Từ cười nhạt:

"Ngươi làm thơ à?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Chỉ là thấy.

Thực tế mài tim như dao cùn lặng lẽ.

Cắt giấc mơ nghèo thành khúc vụn ven đường.

"Lão Từ im lặng.

Một lúc lâu sau, ông ta nói:

"Ngươi khác rồi.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Khác thế nào?"

"Già hơn.

Lạnh hơn.

Không còn là thằng nhóc năm nào nữa.

"Lục Trường Sinh không trả lời.

Hắn nhìn xuống phố, thấy một người đàn bà gánh hàng rong, tay dắt đứa bé lấm lem.

Họ đi qua những ánh đèn sáng choang của tửu lầu, nơi tiếng cười đùa vọng ra, ấm cúng và xa lạ.

"Người ta bảo:

'Cố lên rồi đời sẽ khác'."

Lục Trường Sinh nói, giọng nhạt nhẽo.

"Nhưng bậc thang gãy nhịp giữa tầng không.

"Lão Từ nhìn hắn:

"Ngươi tin không?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Không.

Thực tế đứng nhìn, không cười cũng chẳng khóc.

Chỉ lặng im, và mọi thứ tự đau lòng.

"Mưa bắt đầu rơi.

Những hạt mưa đầu đông lạnh buốt, thấm ướt vai áo hai người.

Lão Từ rời đi trước.

Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, nhìn mưa xóa nhòa phố xá, xóa nhòa những ánh đèn, xóa nhòa ranh giới giữa phố sáng và ngõ tối.

Tối đó, khi về khu lều trại, hắn thấy Lý Thanh Lam ngồi một mình bên đống lửa.

Những người khác đã ngủ.

Hắn ngồi xuống bên cạnh, không nói gì.

Một lúc sau, Lý Thanh Lam lên tiếng:

"Huynh còn ở lại với bọn muội không?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Ta ở lại."

"Mãi mãi?"

Hắn im lặng một lát:

"Ta không biết mãi mãi là bao lâu.

Nhưng bây giờ, ta ở đây.

"Lý Thanh Lam nhìn hắn, mắt buồn:

"Vậy là đủ rồi.

"Nàng tựa đầu vào vai hắn, như những ngày xưa.

Lục Trường Sinh không tránh.

Nhưng hắn cũng không ôm nàng.

Hắn chỉ ngồi đó, nhìn lửa cháy, nhìn những tàn tro bay lên rồi vụt tắt.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi.

Phố sáng đèn, nhưng ngõ sâu còn ướt lạnh.

Loạn thế này, ai còn dám cầu tình yêu?

Chỉ cầu sống sót qua ngày.

Và sống sót, đôi khi, là đủ tàn nhẫn rồi.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập