Chương 26: Hạt giống hôm nay, ngày mai nở hoa**

Nắng xuân ấm áp trải dài trên sân nha môn Bắc Thành.

Lục Trường Sinh đang ngồi uống trà cùng Lão Từ dưới gốc cây bàng già thì thấy A Sửu từ ngoài cổng chạy vào, mặt mày hớn hở.

Tay nó ôm một gói đồ nhỏ, chạy thẳng tới chỗ hai người.

"Lục ca!

Lục ca!"

Nó thở hổn hển,

"Có người tặng huynh này!

"Lục Trường Sinh ngạc nhiên nhận lấy gói đồ.

Mở ra, bên trong là một bộ y phục mới tinh, vải tốt, đường kim mũi chỉ tinh xảo.

"Ai tặng?"

A Sửu cười tươi:

"Mẹ con làm đấy!

Bà bảo, hôm trước con làm hỏng giấy tờ, suýt bị đuổi việc, nhờ có Lục ca giúp đỡ.

Mẹ con biết ơn lắm, thức mấy đêm may bộ đồ này gửi biếu huynh.

"Lục Trường Sinh nhìn bộ y phục, lòng ấm áp lạ thường.

Lão Từ bên cạnh cười nhạt:

"Thấy chưa?

Làm phúc thì được phúc.

Mày giúp người ta, người ta nhớ ơn.

"A Sửu gãi đầu, ngượng nghịu:

"Lục ca, sau này con có làm nên gì, nhất định sẽ báo đáp huynh.

"Lục Trường Sinh vỗ vai nó:

"Không cần báo đáp.

Chỉ cần sau này, khi gặp người khác gặp khó khăn, con giúp họ như ta đã giúp con, là được rồi.

"A Sửu gật đầu lia lịa.

Chiều hôm ấy, Lục Trường Sinh cùng Lý Thanh Lam đi dạo trong chợ.

Hai người đang xem hàng ở một sạp vải thì nghe tiếng ồn ào phía trước.

Một toán người đang vây quanh một gánh hàng rong nhỏ.

Tiếng quát tháo, tiếng khóc lóc vọng ra.

Lục Trường Sinh bước tới, thấy một tên côn đồ mặt đầy thịt đang giằng co với một cậu bé chừng mười ba, mười bốn tuổi.

Cậu bé gầy gò, áo quần rách rưới, tay ôm chặt một cái thúng đựng mấy mớ rau héo.

"Mày không có tiền nộp bảo kê thì cút khỏi chợ này!"

Tên côn đồ quát.

Cậu bé run run:

"Đại gia ơi, con chỉ bán được mấy đồng, xin người tha cho con.

.."

"Tha?

Tao tha thì ai nộp tiền cho tao?"

Tên côn đồ giật mạnh cái thúng, rau củ văng tung tóe.

Cậu bé ngã lăn ra đất, ôm mặt khóc.

Lục Trường Sinh bước tới, đỡ cậu bé dậy.

"Có sao không?"

Cậu bé lắc đầu, nhưng mắt đỏ hoe, môi run run.

Tên côn đồ nhìn Lục Trường Sinh, thấy y phục sai dịch, hơi khựng lại nhưng vẫn cố tỏ ra hung hãn:

"Chuyện riêng của bọn tôi, ông đừng xen vào.

"Lục Trường Sinh nhìn hắn, mắt bình thản:

"Nó còn nhỏ, bán rau kiếm sống qua ngày.

Ngươi hà tất phải làm khó nó?"

Tên côn đồ cười khẩy:

"Làm khó?

Ở chợ này ai chẳng phải nộp tiền.

Nó không nộp là nó sai."

"Cậu bé này không sai.

Cái sai là ở cái quy tắc của các ngươi.

"Tên côn đồ sững người, rồi nổi khùng:

"Mày tưởng mày là ai?

Dám dạy đời tao?"

Hắn xông tới, nắm đấm giơ lên.

Lục Trường Sinh không né, chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn.

Một giây, hai giây, ba giây.

Tên côn đồ bỗng cảm thấy một áp lực vô hình từ ánh mắt ấy.

Tay hắn run lên, không dám đánh xuống.

Lục Trường Sinh nói khẽ:

"Đi đi.

Từ nay đừng động vào thằng bé này nữa.

"Tên côn đồ lùi lại, chửi thề vài câu, rồi bỏ đi.

Lục Trường Sinh quay lại nhìn cậu bé:

"Cháu tên gì?"

"Dạ.

cháu tên A Đậu."

"Bố mẹ cháu đâu?"

A Đậu cúi đầu:

"Bố mẹ cháu mất cả rồi.

Cháu sống một mình, đi bán rau kiếm ăn qua ngày.

"Lý Thanh Lam bước tới, mắt rưng rưng:

"Tội nghiệp quá.

Hay là về ở với bọn cô?"

A Đậu ngước lên, mắt sáng lên, rồi lại rụt rè:

"Nhưng.

nhưng cháu không có tiền.

"Lục Trường Sinh cười:

"Không cần tiền.

Về với bọn ta, có cơm ăn, có chỗ ở, lại được đi học nữa.

"A Đậu mừng quá, quỳ xuống lạy:

"Cảm ơn quan gia!

Cảm ơn cô!

".

Trên đường về khu lều trại, A Đậu đi bên cạnh Lục Trường Sinh, mặt mày rạng rỡ hẳn lên.

Lý Thanh Lam đi bên kia, thỉnh thoảng nhìn A Đậu, rồi nhìn Lục Trường Sinh, mỉm cười.

"Trường Sinh này."

Nàng gọi.

"Ừ?"

"Huynh có biết, ngày xưa khi mới gặp huynh, huynh cũng như A Đậu bây giờ không?"

Lục Trường Sinh sững người.

Lý Thanh Lam nói tiếp:

"Cũng gầy gò, cũng rách rưới, cũng một thân một mình.

Ai nhìn vào cũng nghĩ chỉ là thằng nhỏ vô danh tiểu tốt.

"A Đậu nghe vậy, tò mò hỏi:

"Lục ca ngày xưa cũng nghèo ạ?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Ừ, nghèo lắm.

Có khi còn nghèo hơn cháu bây giờ.

"A Đậu ngạc nhiên:

"Thế sao bây giờ huynh lại thành sai dịch, lại có võ công, lại được nhiều người kính nể?"

Lục Trường Sinh nhìn xa xăm:

"Vì ta gặp được người tốt.

Họ cho ta cơ hội, dạy ta võ công, chỉ ta cách sống.

"Hắn nhìn A Đậu:

"Và bây giờ, ta muốn làm điều tương tự cho cháu.

"A Đậu mắt đỏ hoe, nhưng cố nín khóc.

Tối hôm đó, trong khu lều trại, mọi người quây quần bên đống lửa chào đón thành viên mới.

A Đậu ngồi giữa đám trẻ, mặt mày bỡ ngỡ nhưng hạnh phúc.

Lũ trẻ trong xóm kéo đến làm quen, hỏi han đủ điều.

Lý Thanh Lam ngồi bên cạnh Lục Trường Sinh, nhìn cảnh tượng ấm áp trước mắt.

"Huynh nhìn kìa."

Nàng chỉ vào A Đậu.

"Mắt nó sáng lên như ngọn đèn.

"Lục Trường Sinh gật đầu:

"Ừ.

Ta hy vọng nó sẽ có tương lai tốt đẹp.

"Lý Thanh Lam hỏi:

"Huynh nghĩ sau này nó sẽ thế nào?"

Lục Trường Sinh suy nghĩ một lát, rồi nói:

"Không biết.

Có thể nó sẽ làm nông dân, làm thợ thủ công, làm thương nhân.

Cũng có thể.

nó sẽ nổi danh thiên hạ.

"Lý Thanh Lam ngạc nhiên:

"Nổi danh thiên hạ?

Sao huynh biết?"

Lục Trường Sinh nhìn A Đậu đang cười nói với lũ trẻ:

"Ta không biết.

Nhưng ai mà đoán trước được tương lai?

Ngày xưa ở Thanh Khê trấn, có ai nghĩ một thằng nhỏ mồ côi như ta sẽ đến được Bắc Thành này, sẽ làm sai dịch, sẽ có võ công?"

Hắn ngừng lại một lát:

"Làm sao người có thể biết được những người vô danh tiểu tốt hôm nay sau này có thể nổi danh thiên hạ?"

Lý Thanh Lam im lặng suy ngẫm.

Lục Trường Sinh nói tiếp:

"Nếu có một ngày họ thật sự nổi danh thiên hạ, thì người có hành động như ngày hôm nay để rồi hối hận không kịp không?"

Lý Thanh Lam nhìn hắn:

"Ý huynh là, nên đối xử tử tế với tất cả mọi người, vì không biết tương lai họ sẽ ra sao?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Đúng.

Nhưng không chỉ vì tương lai họ.

Mà còn vì hiện tại họ.

Mỗi người đều xứng đáng được đối xử tử tế, bất kể họ là ai.

"Hắn nhìn đống lửa bập bùng:

"Những người giúp ta năm xưa, đâu có biết ta sẽ ra sao.

Lão thôn trưởng, lão hòa thượng, Lý đại thúc, Phong đại ca, rồi Lão Từ, sai đầu Trịnh.

Họ giúp ta không phải vì họ thấy tương lai ta.

Họ giúp vì lúc đó, ta cần được giúp.

"Lý Thanh Lam tựa đầu vào vai hắn:

"Muội hiểu rồi.

".

Hôm sau, Lục Trường Sinh đưa A Đậu đến nha môn, xin cho nó một chân sai vặt.

Trịnh Hùng nhìn A Đậu một lúc, rồi hỏi:

"Thằng nhỏ này là ai?"

"Thưa sai đầu, nó là đứa trẻ mồ côi con nhặt được ở chợ.

Xin cho nó ở lại làm việc vặt, quét dọn, pha trà, chạy giấy.

"Trịnh Hùng nhìn A Đậu:

"Ngươi bao nhiêu tuổi?"

A Đậu run run:

"Dạ.

mười ba ạ."

"Biết chữ không?"

"Dạ.

không ạ.

"Trịnh Hùng nhìn Lục Trường Sinh:

"Ngươi muốn nuôi nó?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Dạ.

"Trịnh Hùng im lặng một lúc, rồi gật đầu:

"Được.

Cứ để nó ở lại.

Nhưng nhớ dạy nó học chữ, học lễ nghĩa.

Ở đây không phải chỗ cho kẻ vô dụng.

"A Đậu mừng quá, quỳ xuống lạy:

"Cảm ơn quan lớn!

Cảm ơn quan lớn!

"Trịnh Hùng phất tay:

"Đừng lạy ta.

Lạy người đã cho ngươi cơ hội đi.

"A Đậu quay sang lạy Lục Trường Sinh, nhưng hắn đỡ dậy:

"Không cần thế.

Làm tốt việc của mình là được.

".

Chiều hôm đó, Lục Trường Sinh ngồi trong phòng sai dịch, nhìn ra sân.

A Sửu và A Đậu đang quét dọn sân cùng nhau.

Hai đứa trẻ, một mười bảy, một mười ba, đều xuất thân nghèo khó, đều từng bị coi thường.

Giờ chúng đang cười nói với nhau dưới nắng chiều.

Lão Từ đến ngồi bên cạnh, nhìn theo ánh mắt hắn.

"Lại làm phúc nữa à?"

Lục Trường Sinh cười nhạt:

"Không gọi là làm phúc.

Chỉ là cho chúng cơ hội mà ngày xưa ta cũng từng được cho.

"Lão Từ gật đầu:

"Ngươi tốt thật.

Nhưng nhớ, không phải ai cũng biết ơn như A Sửu.

"Lục Trường Sinh nhìn A Đậu đang cần mẫn quét lá khô:

"Có biết ơn hay không, là chuyện của chúng.

Còn việc của ta, là làm những gì ta cho là đúng.

"Lão Từ cười:

"Ngươi già trước tuổi rồi.

"Lục Trường Sinh không trả lời, chỉ nhìn ra sân.

Tối hôm ấy, Lục Trường Sinh gọi A Đậu vào lều riêng.

"Cháu thích học võ không?"

A Đậu mắt sáng lên:

"Thích ạ!

Cháu có được học không?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Ta sẽ dạy cháu.

Nhưng phải nhớ một điều."

"Điều gì ạ?"

"Học võ không phải để ỷ mạnh hiếp yếu.

Mà để bảo vệ mình, bảo vệ người thân, và giúp đỡ những người yếu hơn.

"A Đậu gật đầu nghiêm túc:

"Cháu nhớ rồi ạ.

"Lục Trường Sinh đưa cho nó một cuốn sách nhỏ:

"Đây là mấy bài quyền căn bản.

Học thuộc lòng đi.

Từ mai, sáng sớm dậy cùng ta luyện công.

"A Đậu ôm cuốn sách như ôm báu vật.

Đêm khuya, Lục Trường Sinh ngồi một mình bên bờ sông, nhìn trăng.

Hắn nghĩ về những người đã giúp mình, về những người mình đang giúp, về vòng tuần hoàn của lòng tốt.

Một hạt giống hôm nay, gieo xuống đất cằn.

Biết đâu ngày mai, nó sẽ nở thành đóa hoa thơm.

Biết đâu, một trong những đứa trẻ này, sau này sẽ làm nên chuyện lớn.

Và nếu có một ngày chúng thật sự nổi danh thiên hạ, thì hắn, Lục Trường Sinh, sẽ không bao giờ phải hối hận vì những gì mình đã làm hôm nay.

Bởi hắn đã đối xử với chúng bằng cả tấm lòng.

Không phải vì tương lai chúng.

Mà vì hiện tại chúng xứng đáng.

Hắn đứng dậy, nhìn dòng sông lấp lánh ánh trăng.

Rồi hắn quay về lều, lòng nhẹ nhõm.

Ngày mai lại là một ngày mới.

Với những hạt giống mới được gieo.

Và những mầm xanh đang nhú lên từ đất.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập