Chương 33: Mười một năm, khởi đầu cho chính mình**

Mưa thu lất phất bay trên Bắc Thành, thấm ướt những mái ngói rêu phong, những con đường lát đá xanh bóng loáng.

Lục Trường Sinh ngồi trong quán trà nhỏ ven đường, nhìn những hạt mưa rơi.

Tay hắn cầm chén trà nóng, nhưng lòng thì đang nghĩ về những ngày xa xưa.

Mười một năm.

Mười một năm kể từ ngày hắn gặp Lý Thanh Lam lần đầu tiên, trước cửa tiệm rèn ở Thanh Khê trấn.

Ngày đó, hắn chỉ là một thằng nhỏ mười lăm tuổi, vừa thoát chết, đang loay hoay tìm đường sống.

Nàng xuất hiện như một tia nắng giữa ngày đông giá rét, với thanh kiếm bên hông, với ánh mắt sắc lẹm nhưng ẩn chứa sự ấm áp.

Rồi những ngày tháng bên nhau.

Tiêu cục, thung lũng, Bắc Thành.

Những lần cùng nhau vượt qua gian khó.

Những đêm ngồi bên đống lửa, nàng tựa đầu vào vai hắn.

Rồi nàng ra đi, theo tiếng gọi của hạnh phúc riêng.

Ba năm kể từ ngày ấy.

Lục Trường Sinh đặt chén trà xuống, nhìn ra phố xá tấp nập.

Người qua lại, kẻ bán người mua, tiếng cười nói rộn ràng.

Nạn đói đã qua, cuộc sống đang hồi sinh.

Hắn đã ba mươi ba tuổi.

Đã đạt đến Khai Mạch.

Đã có chỗ đứng vững chắc ở Bắc Thành.

Đã giúp được bao người sống sót qua những năm tháng khốn cùng.

Vậy mà.

"Vậy mà ta chưa từng làm điều gì thực sự cho chính mình.

"Hắn lẩm bẩm, rồi cười nhạt.

Lão Từ từ trong quán bước ra, ngồi xuống bên cạnh.

"Lại ngồi một mình à?"

Lục Trường Sinh gật đầu.

Lão Từ nhìn hắn một lúc, rồi hỏi:

"Ngươi đang nghĩ gì?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Nghĩ về mười một năm qua.

"Lão Từ cười nhạt:

"Dài thật.

Mười một năm, từ một thằng nhóc sai dịch quê mùa, thành người có võ công, có địa vị.

Đáng tự hào đấy.

"Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Không phải tự hào.

Chỉ là.

ta nhận ra, mười một năm qua, ta sống vì người khác nhiều hơn vì mình.

"Lão Từ nhướng mày:

"Sao lại nói thế?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Ban đầu, ta sống để sống sót.

Rồi ta sống để bảo vệ Lý đại thúc, Lý Thanh Lam, mọi người trong tiêu cục.

Rồi ta sống để bảo vệ những người trong xóm, để dạy dỗ A Đậu, A Sửu, để giúp đỡ bao người khác.

"Hắn nhìn vào mưa:

"Ta chưa từng hỏi, bản thân ta thực sự muốn gì.

"Lão Từ im lặng một lúc, rồi nói:

"Vậy bây giờ ngươi hỏi đi.

Ngươi muốn gì?"

Lục Trường Sinh trầm ngâm.

Một lúc lâu sau, hắn đáp:

"Ta muốn đi xa hơn.

Không chỉ dừng lại ở Bắc Thành này.

Ta muốn xem thế giới bên ngoài rộng lớn thế nào.

Muốn gặp những cao thủ thực sự.

Muốn thử thách bản thân ở những nơi chưa từng đặt chân.

"Lão Từ gật đầu:

"Vậy thì đi.

"Lục Trường Sinh ngạc nhiên:

"Đi?"

Lão Từ cười:

"Đi.

Ngươi còn trẻ, còn khỏe, còn võ công.

Không đi bây giờ, đợi đến khi già như ta à?"

Lục Trường Sinh im lặng.

Lão Từ nói tiếp:

"Ngươi đã làm tròn trách nhiệm với mọi người rồi.

A Đậu, A Sửu giờ đã lớn, có thể tự lo.

Người trong xóm đã ổn định.

Lý Thanh Lam đã có gia đình hạnh phúc.

Không còn ai cần ngươi nữa.

"Ông nhìn thẳng vào mắt Lục Trường Sinh:

"Giờ là lúc ngươi sống cho chính mình.

".

Tối hôm ấy, Lục Trường Sinh ngồi bên bờ sông phía tây, nhìn trăng lên.

A Đậu đến ngồi bên cạnh.

"Sư phụ, con nghe Lão Từ nói, người định đi xa?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Đang nghĩ.

"A Đậu hỏi:

"Sư phụ đi đâu?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Chưa biết.

Có thể về phương nam, có thể lên phương bắc, có thể vào sâu trong núi.

Chỉ là muốn đi.

"A Đậu im lặng một lúc, rồi nói:

"Sư phụ đi, con sẽ nhớ người lắm.

"Lục Trường Sinh nhìn nó:

"Con đã lớn rồi.

Hai mươi tuổi đầu, Luyện Thể tầng năm, có thể tự lo.

Con còn A Sửu, còn mọi người trong xóm.

Không cần ta nữa.

"A Đậu mắt đỏ hoe:

"Nhưng sư phụ là sư phụ.

Con chưa bao giờ nghĩ đến ngày xa sư phụ.

"Lục Trường Sinh xoa đầu nó:

"Đời người, ai rồi cũng phải xa nhau.

Quan trọng là trong lòng còn nhớ.

"Hắn nhìn xa xăm:

"Mười một năm trước, ta gặp Lý Thanh Lam.

Nàng dạy ta nhiều điều.

Rồi nàng ra đi, ta vẫn sống tốt.

Con cũng vậy.

"A Đậu gật đầu, cố nén nước mắt.

Sáng hôm sau, Lục Trường Sinh đến gặp Trịnh Hùng.

Trịnh Hùng đang ngồi đọc sách trong phòng, thấy hắn vào, ngước lên:

"Có việc?"

Lục Trường Sinh ngồi xuống đối diện:

"Sai đầu, con định đi.

"Trịnh Hùng không ngạc nhiên:

"Ta biết.

Lão Từ nói rồi.

"Ông đặt sách xuống, nhìn Lục Trường Sinh:

"Đi đâu?"

"Chưa biết.

Có thể lang thang khắp nơi, tìm cao thủ luận bàn, tìm cơ hội đột phá.

"Trịnh Hùng gật đầu:

"Tốt.

Ở lì một chỗ, mãi chỉ là ếch ngồi đáy giếng.

Ngươi có thiên phú, có nghị lực, nên đi xa hơn.

"Ông đứng dậy, lấy từ trong rương ra một cuốn sách cũ, đưa cho Lục Trường Sinh.

"Đây là bản đồ giang hồ ta để dành từ thời trẻ.

Trong đó ghi chép các môn phái lớn nhỏ, các cao thủ nổi danh, các vùng đất nguy hiểm.

Cho ngươi đấy.

"Lục Trường Sinh nhận lấy, mở ra xem.

Bản đồ vẽ tay, nét mực đã nhạt, nhưng vẫn còn đọc được.

"Đa tạ sai đầu.

"Trịnh Hùng vỗ vai hắn:

"Đi đi.

Khi nào mệt, nhớ quay về.

Bắc Thành này vẫn là nhà của ngươi.

".

Chiều hôm ấy, Lục Trường Sinh gặp Lý Thanh Lam lần cuối.

Nàng về thăm Bắc Thành, sau hai năm xa cách.

Hai người ngồi bên bờ sông phía tây, nơi họ từng ngồi bao lần.

Nắng chiều vàng óng, gió thổi nhẹ, mặt nước lấp lánh.

Lý Thanh Lam nhìn hắn:

"Nghe nói huynh sắp đi?"

Lục Trường Sinh gật đầu.

Nàng hỏi:

"Đi bao lâu?"

"Chưa biết.

Có thể lâu.

"Lý Thanh Lam im lặng một lúc, rồi nói:

"Muội mừng cho huynh.

Cuối cùng huynh cũng nghĩ đến mình.

"Lục Trường Sinh nhìn nàng:

"Muội vẫn ổn chứ?"

Lý Thanh Lam cười:

"Ổn.

Cuộc sống ở phủ thành yên bình.

Chồng muội tốt.

Con trai muội ngoan.

Muội không còn gì để phàn nàn.

"Nàng nhìn xa xăm:

"Nhưng thỉnh thoảng, muội vẫn nhớ về những ngày xưa.

Nhớ những đêm ngồi bên đống lửa với huynh và mọi người.

"Lục Trường Sinh im lặng.

Lý Thanh Lam nắm tay hắn, lần cuối:

"Đi đi.

Đi tìm hạnh phúc cho mình.

Muội luôn cầu mong điều tốt đẹp nhất cho huynh.

"Rồi nàng đứng dậy, bước đi, không ngoảnh lại.

Lục Trường Sinh nhìn theo bóng nàng khuất dần, lòng bình thản.

Hắn đã học được cách buông tay.

Ba ngày sau, Lục Trường Sinh đứng trước cổng thành Bắc Thành.

A Đậu, A Sửu, Lão Từ, Trịnh Hùng, và bao nhiêu người trong xóm đến tiễn hắn.

A Đậu ôm hắn, không nói được lời nào.

A Sửu khóc, nắm tay áo hắn không rời.

Lão Từ vỗ vai hắn:

"Đi đi.

Nhớ về thăm bọn ta.

"Trịnh Hùng gật đầu:

"Giữ gìn sức khỏe.

"Lục Trường Sinh nhìn mọi người lần cuối, rồi quay người bước lên đường.

Hắn đi về phía tây, nơi những dãy núi trùng điệp, nơi những chân trời xa lạ.

Trên lưng hắn là một túi vải nhỏ đựng ít lương khô, mấy nén bạc, và cuốn bản đồ của Trịnh Hùng.

Bên hông hắn là thanh trường kiếm đã theo hắn bao năm.

Trong lòng hắn, một ngọn lửa mới đang cháy.

Ngọn lửa của khát vọng.

Của những chân trời mới.

Của cuộc đời dành cho chính mình.

Mười một năm.

Đã đến lúc.

Hắn bước đi, không ngoảnh lại.

Phía trước, mặt trời đang lên.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập