Mặt trời lên.
Lục Trường Sinh thức dậy bên gốc cây già, phủi sương đêm trên áo.
Đêm qua hắn đi suốt, không dừng lại trạm nào, chỉ nghỉ tạm dưới gốc cây này khi trời gần sáng.
Mở bản đồ của Trịnh Hùng ra xem.
Những nét mực đã nhạt nhưng vẫn đủ để nhận đường.
Phía trước, qua một con đèo nữa, sẽ tới một ngôi làng nhỏ.
"Làng Hoang Vu."
Hắn đọc tên, lẩm bẩm.
"Tên lạ thật.
"Cuốn sách ghi chú bên cạnh:
"Làng Hoang Vu, nằm sâu trong núi, dân cư thưa thớt.
Có lời đồn về những chuyện kỳ lạ, nhưng chưa ai kiểm chứng.
Cẩn thận khi qua đây.
"Lục Trường Sinh cười nhạt.
Hắn đã qua bao nhiêu chuyện lạ, còn sợ gì mấy lời đồn.
Hắng dậy, vươn vai, cảm nhận luồng khí trong người đang lưu chuyển êm đềm.
Một năm qua từ khi đột phá Khai Mạch, hắn đã tiến thêm được chút ít.
Không nhiều, nhưng đủ để thấy con đường phía trước còn dài.
Hắn lên đường.
Đến trưa, hắn tới chân đèo.
Con đường mòn quanh co, hai bên là vách núi dựng đứng, cây cối rậm rạp che kín ánh mặt trời.
Càng đi sâu, không khí càng lạnh, càng ẩm ướt.
Lục Trường Sinh dừng lại, lắng nghe.
Im lặng.
Quá im lặng.
Không tiếng chim, không tiếng côn trùng, chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ lá rít lên từng hồi.
Hắn đưa tay lên chuôi kiếm, chậm rãi bước tiếp.
Đến đầu bên kia đèo, trời đã xế chiều.
Phía dưới thung lũng, hiện ra một ngôi làng nhỏ.
Nhưng có gì đó không ổn.
Khói bếp.
Không thấy khói bếp.
Dù đang là giờ nấu cơm chiều.
Người qua lại.
Không thấy bóng người.
Chó sủa.
Không nghe tiếng chó.
Lục Trường Sinh đứng trên cao quan sát hồi lâu.
Ngôi làng nằm im lìm, như một bức tranh tĩnh vật.
Hắn xuống núi, tiến vào làng.
Những căn nhà tranh vách đất xếp dọc theo con đường đất.
Cửa mở toang, hoặc đóng im ỉm.
Trước sân, những nông cụ vứt bừa bãi, cuốc, xẻng, gánh, vẫn còn mới, không hư hỏng.
Lục Trường Sinh ghé vào một nhà.
Trống không.
Bàn ghế vẫn còn, chén bát vẫn còn, trên bếp còn nồi, nhưng người không thấy.
Nhà thứ hai, cũng vậy.
Nhà thứ ba, cũng vậy.
Cả làng, không một bóng người.
Lục Trường Sinh đứng giữa ngôi làng vắng, lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ.
Hắn từng thấy làng bỏ hoang, nhưng chưa thấy làng nào bỏ hoang mà đồ đạc còn nguyên như thế này.
Như thể người dân vừa biến mất trong tích tắc.
Trời tối dần.
Hắn quyết định ở lại qua đêm, sáng mai sẽ tiếp tục đi.
Hắn chọn một căn nhà khá kiên cố ở cuối làng, nhóm lửa lên, ngồi dựa vào tường nghỉ ngơi.
Đêm xuống.
Lửa bập bùng, soi những bóng hình kỳ dị lên vách đất.
Nửa đêm.
Lục Trường Sinh bỗng mở mắt.
Có tiếng động.
Rất nhẹ, như tiếng bước chân.
Nhưng không phải một người, mà nhiều người.
Tiếng bước chân lê trên mặt đất, chậm rãi, đều đặn.
Hắn đứng dậy, áp sát vào tường, nhìn ra ngoài qua khe cửa.
Trăng lên cao, soi sáng con đường làng.
Những bóng người đang đi.
Họ đi thành hàng, chậm rãi, lặng lẽ.
Không nói chuyện, không cười đùa.
Chỉ đi.
Lục Trường Sinh nheo mắt nhìn.
Đó là những người đàn ông, đàn bà, trẻ em, già cả.
Họ mặc y phục thường ngày, đầu cúi gằm, mắt nhắm nghiền.
Nhưng kỳ lạ nhất, cơ thể họ lờ mờ, như sương khói, không thực.
Ma.
Lục Trường Sinh rùng mình.
Hắn chưa từng thấy ma bao giờ, nhưng trước mắt, những bóng người kia không thể là người thực.
Đoàn người đi qua, chậm rãi, đều đặn.
Họ đi ra khỏi làng, về phía nghĩa địa cuối thôn.
Lục Trường Sinh đợi cho đoàn người khuất hẳn, mới mở cửa bước ra.
Hắn lần theo hướng họ đi, tới nghĩa địa.
Những ngôi mộ san sát, cỏ dại mọc um tùm.
Trên mỗi mộ, một ngọn đèn lồng giấy đang cháy, ánh sáng leo lét trong đêm.
Và những bóng người, mỗi người đứng trước một ngôi mộ, cúi đầu, im lặng.
Lục Trường Sinh đứng từ xa nhìn, lạnh sống lưng.
Bỗng, một bóng người quay lại.
Là một ông lão, mặt mũi hiền lành, nhưng cơ thể lờ mờ như sương khói.
Ông ta nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, rồi từ từ bước tới.
Lục Trường Sinh không lùi.
Tay hắn đặt lên chuôi kiếm.
Ông lão dừng lại trước mặt hắn, cách chừng ba trượng.
"Ngươi không sợ?"
Ông lão hỏi, giọng vọng ra như từ xa xăm.
Lục Trường Sinh lắc đầu:
"Sợ thì đã không đến đây.
"Ông lão cười nhạt, nụ cười hiền lành nhưng kỳ dị trên khuôn mặt mờ ảo.
"Ngươi là người đầu tiên sau mười năm dám ở lại làng này qua đêm.
"Lục Trường Sinh hỏi:
"Đây là chuyện gì?
Sao người dân lại thành ra thế này?"
Ông lão nhìn về phía những bóng người đang đứng trước mộ:
"Chúng tôi đều chết trong nạn đói năm xưa.
Mười năm trước, khi nạn đói hoành hành, cả làng chúng tôi không còn một ai sống sót.
"Lục Trường Sinh im lặng.
Ông lão nói tiếp:
"Nhưng linh hồn chúng tôi không thể siêu thoát.
Chúng tôi vẫn quanh quẩn nơi này, không biết đi đâu, không biết làm gì.
Mỗi đêm, chúng tôi lại đi qua làng, rồi ra nghĩa địa, rồi lại quay về.
Cứ thế suốt mười năm.
"Có cách nào giúp các người không?"
Ông lão lắc đầu:
"Không ai giúp được.
Chúng tôi cần một người có tâm nguyện lớn, có nội lực mạnh, làm lễ siêu thoát cho chúng tôi.
Nhưng người như vậy hiếm lắm.
"Lục Trường Sinh trầm ngâm.
Hắn nghĩ về những ngày tháng nạn đói, về những người chết đói mà hắn từng thấy, về Lý Tráng, về bao nhiêu người khác.
Hắn hiểu nỗi đau của những linh hồn không thể siêu thoát.
"Ta có thể thử."
Hắn nói.
Ông lão ngạc nhiên:
"Ngươi?
Ngươi có nội lực đủ mạnh?"
Lục Trường Sinh gật đầu.
Hắn vận công, một luồng khí ấm nóng từ đan điền tỏa ra, bao phủ lấy cơ thể.
Ông lão mắt sáng lên:
"Khai Mạch!
Ngươi là cao thủ Khai Mạch!
"Cần làm gì?"
Ông lão đáp:
"Ngồi thiền giữa nghĩa địa, vận chuyển nội lực, tụng kinh siêu độ.
Nhưng phải giữ được tâm bình thản, không sợ hãi, không dao động.
Nếu không, ngươi sẽ bị linh hồn chúng tôi kéo xuống.
"Lục Trường Sinh không do dự.
Hắn bước vào giữa nghĩa địa, ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng.
Những linh hồn vây quanh hắn, nhìn hắn với ánh mắt hy vọng.
Lục Trường Sinh nhắm mắt, vận chuyển nội lực.
Luồng khí từ đan điền tỏa ra, ấm áp, bao phủ lấy toàn bộ nghĩa địa.
Hắn tụng kinh, những lời kinh mà lão hòa thượng năm xưa từng dạy.
"Nam mô A Di Đà Phật, nam mô A Di Đà Phật.
"Nội lực càng lúc càng mạnh, tỏa sáng trong đêm tối.
Những linh hồn từ từ nhẹ bẫng, từ từ tan biến, hóa thành những luồng sáng bay lên trời.
Ông lão đứng trước mặt hắn, mỉm cười:
"Cảm ơn ngươi.
Cuối cùng chúng tôi cũng được giải thoát.
"Rồi ông cũng tan biến.
Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, vận công thêm một lúc, cho đến khi không còn linh hồn nào.
Trời sáng.
Hắn mở mắt, thấy mình đang ngồi giữa nghĩa địa, cỏ dại vẫn um tùm, nhưng không còn cảm giác âm u nữa.
Ánh nắng ban mai chiếu xuống, ấm áp.
Hắn đứng dậy, phủi bụi trên áo.
Trong đầu, màn chữ xanh lam hiện lên:
【 Hoàn thành nhiệm vụ ẩn:
Siêu độ linh hồn làng ma quái.
【 Nhận phần thưởng:
Nội lực +500, tâm pháp +200.
【 Cảnh giới hiện tại:
Khai Mạch tầng một (2845/10000)
Lục Trường Sinh cười nhạt.
Hắn bước ra khỏi nghĩa địa, ra khỏi làng, tiếp tục lên đường.
Phía trước, những chân trời mới đang chờ.
Và hắn, Lục Trường Sinh, sẽ không dừng lại.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập