Từ biệt Vân Phiêu, Lục Trường Sinh tiếp tục lên đường.
Hắn đi thêm ba ngày nữa, băng qua những cánh rừng già, những con suối nhỏ, những ngọn đồi trọc.
Trời mỗi lúc một lạnh, gió thổi từ phương bắc về mang theo hơi sương giá buốt.
Ngày thứ tư, khi mặt trời đã xế chiều, hắn nhìn thấy một ngôi chùa nằm lẻ loi giữa thung lũng.
Chùa không lớn, chỉ một gian chính điện và vài dãy nhà ngang, tường đá rêu phong, mái ngói đen bạc màu.
Nhưng có điều lạ:
xung quanh chùa không một bóng cây, cỏ dại cũng không mọc, chỉ có đất trơ trọi một màu nâu xám.
Lục Trường Sinh dừng ngựa, quan sát hồi lâu.
Không khói hương, không tiếng chuông, không bóng người.
Nhưng hắn cảm nhận được một luồng khí lạ kỳ tỏa ra từ ngôi chùa.
Không phải tà khí, cũng không phải chính khí, mà là một thứ gì đó trung tính, bình thản, như chính nó vốn vậy.
Hắn buộc ngựa vào một tảng đá xa xa, rồi chậm rãi bước vào chùa.
Cánh cổng gỗ đã mục nát, đẩy nhẹ là mở.
Bên trong, sân chùa rộng, lát đá xanh, những phiến đá đã mòn nhẵn theo năm tháng.
Giữa sân, một cây bồ đề già, nhưng lá đã rụng hết, chỉ còn cành khô trơ trọi.
Lục Trường Sinh bước lên bậc thềm, vào chính điện.
Phật điện tối mờ, chỉ có vài ngọn đèn dầu leo lét trên bàn thờ.
Phía trên, tượng Phật Thích Ca ngồi thiền, nét mặt từ bi, nhưng dưới ánh đèn yếu ớt, trông có gì đó hơi kỳ dị.
Hắn quỳ xuống, chắp tay vái ba vái, rồi đứng dậy đi vòng quanh.
Phía sau chính điện là một dãy hành lang dài, dẫn sang khu nhà tăng.
Lục Trường Sinh men theo hành lang, đến trước một căn phòng nhỏ.
Cánh cửa hé mở.
Bên trong, một lão hòa thượng đang ngồi thiền trên bồ đoàn.
Lão già, râu tóc bạc phơ, da nhăn nheo như vỏ cây, mắt nhắm nghiền, hơi thở nhẹ như không.
Lục Trường Sinh đứng ngoài cửa, không dám vào.
Một lúc lâu sau, lão hòa thượng mở mắt.
Đôi mắt đục lờ, nhưng khi nhìn vào Lục Trường Sinh, hắn cảm thấy như bị soi thấu tận tâm can.
"Vào đi, thí chủ.
"Giọng nói già nua, nhưng ấm áp.
Lục Trường Sinh bước vào, ngồi xuống chiếc bồ đoàn đối diện.
Lão hòa thượng nhìn hắn một lúc, rồi hỏi:
"Thí chủ từ đâu đến?"
Lục Trường Sinh đáp:
"Bạch sư phụ, con từ Bắc Thành đến.
"Lão hòa thượng gật đầu:
"Đường xa vất vả.
Thí chủ có duyên với Phật pháp.
"Lục Trường Sinh ngạc nhiên:
"Sao sư phụ biết?"
Lão hòa thượng cười nhạt:
"Không biết.
Chỉ thấy thí chủ có phật tính trong người.
"Ông nhìn xa xăm:
"Người có phật tính, thường mang nhiều nghiệp chướng.
Càng nhiều phật tính, càng nhiều nghiệp chướng.
Nhưng cũng nhờ đó mà có cơ hội giải thoát.
"Lục Trường Sinh không hiểu.
Lão hòa thượng nói tiếp:
"Thí chủ đã giết bao nhiêu người?"
Lục Trường Sinh sững người.
Lão hòa thượng cười:
"Không cần trả lời.
Ta thấy nghiệp trên người thí chủ.
Những linh hồn oan khuất vẫn còn vương vấn quanh thí chủ.
"Lục Trường Sinh nhớ lại Lý Ngũ, nhớ lại những tên côn đồ chết dưới tay hắn, dù là trực tiếp hay gián tiếp.
"Con.
con không hối hận.
"Không hối hận là tốt.
Hối hận chỉ làm thêm vướng bận.
Nhưng phải biết rằng, mỗi mạng người đều có trọng lượng.
Thí chủ mang trên mình bao nhiêu mạng, sẽ phải trả giá bấy nhiêu.
"Lục Trường Sinh hỏi:
"Trả giá thế nào?"
Lão hòa thượng đáp:
"Không ai biết trước.
Có thể là đau khổ, có thể là mất mát, có thể là cô độc.
Nhưng nhất định sẽ trả.
"Lục Trường Sinh im lặng.
Lão hòa thượng nhìn hắn một lúc, rồi nói:
"Thí chủ có muốn nghe ta kể một câu chuyện không?"
Lục Trường Sinh gật đầu.
Lão hòa thượng bắt đầu kể:
"Ngày xưa, có một người tu hành, đạo hạnh cao thâm.
Một hôm, ông ta gặp một con hổ bị thương nặng, sắp chết.
Động lòng từ bi, ông ta cứu con hổ, chữa lành vết thương cho nó.
Con hổ khỏi bệnh, nhưng bản tính hoang dã không đổi.
Nó vẫn đi săn mồi, vẫn giết hại muông thú.
Người tu hành thấy vậy, liền dạy bảo nó, khuyên nó tu tâm dưỡng tính.
Con hổ nghe lời, không săn mồi nữa.
Nó sống bằng rau cỏ, ngày ngày nghe kinh, tụng niệm.
Nhưng rồi, nó chết.
Chết vì đói, vì thiếu chất thịt cá.
Trước khi chết, nó hỏi người tu hành:
'Con đã làm theo lời thầy, sao lại chết?
Người tu hành đáp:
'Vì con là hổ.
Hổ phải ăn thịt.
Ta dạy con tu tâm, nhưng không thể thay đổi bản tính của con.
Con chết, không phải vì con sai, mà vì con đã cố trở thành thứ không phải là mình.
'"Lão hòa thượng ngừng lại, nhìn Lục Trường Sinh:
"Thí chủ hiểu ý ta không?"
Lục Trường Sinh trầm ngâm hồi lâu, rồi đáp:
"Sư phụ muốn nói, con không nên cố trở thành người tốt hay người xấu, mà chỉ nên là chính mình?"
"Không hẳn.
Ta muốn nói, thí chủ đã mang nghiệp sát, đó là sự thật.
Không thể chối bỏ, không thể xóa nhòa.
Nhưng cũng đừng để nghiệp ấy chi phối mình.
Hãy sống với nó, chấp nhận nó, và tiếp tục đi.
"Con nên đi đâu?"
"Đi tiếp.
Đi mãi.
Cho đến khi tìm được câu trả lời của riêng mình.
"Ông đưa tay vào lòng, lấy ra một xâu chuỗi hạt gỗ, đưa cho Lục Trường Sinh.
"Đây là chuỗi phật châu của ta.
Tặng thí chủ.
Mỗi khi lạc lối, hãy lần chuỗi, tụng kinh.
Sẽ tìm được đường.
"Lục Trường Sinh nhận lấy, trịnh trọng đeo vào cổ.
Lão hòa thượng nhắm mắt:
"Đi đi.
Ta mệt rồi.
"Lục Trường Sinh đứng dậy, vái chào, rồi lui ra.
Ra khỏi chùa, trời đã tối hẳn.
Lục Trường Sinh quay lại nhìn.
Ngôi chùa vẫn đứng đó, lặng lẽ giữa thung lũng hoang vắng.
Không một ánh đèn, không một tiếng động.
Hắn lên ngựa, tiếp tục đi.
Trên đường, hắn lần những hạt chuỗi trên cổ, cảm nhận sự ấm áp từ chúng.
Lòng hắn bình thản lạ thường.
Hắn không biết mình sẽ đi đâu, sẽ gặp ai, sẽ làm gì.
Nhưng hắn biết, mình đang đi đúng đường.
Con đường mà chính hắn chọn.
Mười ngày sau, Lục Trường Sinh đến một thị trấn nhỏ ven sông.
Hắn ghé vào tửu lầu, uống rượu, nghe ngóng tin tức.
Câu chuyện về một ngôi chùa kỳ lạ trong thung lũng đã lan xa.
Nhiều người đồn rằng, đó là chùa của một vị cao tăng đắc đạo, chỉ người có duyên mới gặp được.
Lục Trường Sinh cười nhạt, không nói gì.
Hắn chỉ lần những hạt chuỗi trên cổ, và tiếp tục cuộc hành trình của mình.
Phía trước, giang hồ rộng lớn đang chờ.
Và hắn, Lục Trường Sinh, đã sẵn sàng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập