Chương 4: **Bình cảnh**

Tháng tư, hoa núi nở rộ.

Lục Trường Sinh ngồi trên tảng đá xanh trước am nhỏ, sắc mặt có chút uể oải.

Trong đầu hắn, màn chữ xanh lam hiện lên những con số khiến hắn đau đầu:

【 Họ tên:

Lục Trường Sinh 】

【 Tuổi:

Mười lăm 】

【 Cảnh giới:

Luyện Thể tầng bốn (799/800)

【 Công pháp:

《Phổ Độ Tâm Kinh》 tầng hai (498/500)

《Thô Khí Quyền》 tầng ba (499/500)

Một tháng rồi.

Từ sau khi săn được hổ, hắn tưởng mình sắp đột phá, vậy mà một tháng trôi qua, kinh nghiệm tụt lại chỉ còn thiếu một điểm mà vẫn không thể nhích lên.

799/800.

Chỉ một điểm.

Nhưng một tháng nay, bất kể hắn tu luyện thế nào, con số ấy vẫn đứng im.

Lục Trường Sinh cau mày, vận chuyển *Phổ Độ Tâm Kinh* một lần nữa.

Luồng khí nóng trong cơ thể chạy theo kinh mạch, nhưng khi đến một chỗ nào đó, nó như gặp phải bức tường vô hình, không thể xuyên qua.

【 Tu luyện 《Phổ Độ Tâm Kinh》 một canh giờ, kinh nghiệm +0 (bình cảnh, cần đột phá để tiếp tục tăng trưởng)

Lục Trường Sinh thở dài, mở mắt.

Trước mặt, lão hòa thượng đang ngồi thiền dưới gốc tùng, như thể không để ý đến hắn.

"Đại sư."

Lục Trường Sinh lên tiếng.

Lão hòa thượng không mở mắt, chỉ hỏi:

"Gặp bình cảnh rồi?"

"Dạ.

Cả tháng nay, không thể tiến thêm được nửa bước."

"Ừm."

Lão hòa thượng thản nhiên,

"Bình thường.

Luyện vốn dĩ là thế, có lúc lên, có lúc dừng.

Ngươi còn trẻ, nóng vội làm gì?"

Lục Trường Sinh trầm mặc một lát, rồi nói:

"Con không sợ chậm, con chỉ sợ.

không biết phải làm sao.

"Lão hòa thượng mở mắt, nhìn hắn một lúc, rồi bảo:

"Ngươi có biết vì sao gọi là bình cảnh không?"

"Con không rõ."

"Bình cảnh, là lúc cơ thể và tâm trí ngươi chưa theo kịp cảnh giới."

Lão hòa thượng chậm rãi nói,

"Ngươi tu luyện quá nhanh.

Ba tháng, từ tay trắng lên Luyện Thể tầng bốn, tốc độ này ở trong giang hồ cũng tính là nhanh.

Nhưng nhanh quá, không phải lúc nào cũng tốt.

"Ông đứng dậy, chỉ vào gốc tùng trước am:

"Cây tùng này, mỗi năm chỉ cao thêm một tấc, nhưng rễ của nó cắm sâu dưới đất vài trượng.

Ngươi thấy nó chậm, nhưng bão tố có đến, cây lớn hơn nó đổ hết, nó vẫn đứng đấy.

"Lục Trường Sinh ngẫm nghĩ, gật đầu:

"Đại sư nói, con phải chậm lại?"

"Không phải chậm lại, mà là lắng lại."

Lão hòa thượng nhìn hắn,

"Ngươi nóng vội, vì sao?"

Lục Trường Sinh im lặng.

"Vì Triệu gia?

Vì muốn rời khỏi thôn?

Hay vì sợ không đủ mạnh để sống sót?"

Lục Trường Sinh cúi đầu:

"Có lẽ.

cả ba.

"Lão hòa thượng cười nhạt:

"Nếu vì những thứ đó mà luyện võ, thì suốt đời ngươi cũng chỉ đến thế.

"Lời nói như sét đánh bên tai.

Lục Trường Sinh ngẩn ra.

Lão hòa thượng nói tiếp:

"Luyện võ trước hết là luyện tâm.

Tâm không tĩnh, võ không thành.

Ngươi cứ mãi nghĩ đến Triệu gia, nghĩ đến bạc, nghĩ đến chạy trốn, thì sao có thể nhập định?"

Ông phất tay:

"Về đi.

Từ hôm nay, một tháng không cần lên núi.

Khi nào ngươi hiểu được, thì hãy đến.

"Lục Trường Sinh sững sờ, nhưng rồi cúi đầu vái chào, xuống núi.

Mười ngày trôi qua.

Lục Trường Sinh vẫn tu luyện mỗi ngày, nhưng không có tiến triển.

Hắn thử đủ cách, thay đổi thời gian, thay đổi tư thế, thậm chí thử kết hợp cả *Thô Khí Quyền* và *Phổ Độ Tâm Kinh*, nhưng vô dụng.

799/800, vẫn là con số ấy.

Hắn bắt đầu mất ngủ.

Đêm nào cũng trằn trọc, nghĩ đến lời lão hòa thượng:

"Tâm không tĩnh, võ không thành.

"Nhưng làm sao để tâm tĩnh?

Hắn ra ngoài sân, nhìn trăng sáng trên cao.

Gió đêm mát rượi, nhưng lòng hắn vẫn rối như tơ vò.

Bỗng, có tiếng động ngoài ngõ.

Lục Trường Sinh đề phòng, nép vào bóng tối.

Mấy bóng người lén lút tiến lại gần nhà hắn.

Lại là Triệu Đại Hổ?

Nhưng lần này, hắn nhìn rõ, không phải Triệu Đại Hổ.

Là mấy người xa lạ, ăn mặc như giang hồ, lưng đeo đao.

Một người thì thầm:

"Là nhà này?"

"Đúng.

Thằng nhỏ tên Lục Trường Sinh, tháng trước săn được hổ, bán cho lão thôn trưởng trăm lượng.

Nghe nói bạc vẫn còn trong nhà."

"Lão thôn trưởng kia có võ công, không dám động.

Nhưng thằng nhỏ này thì sợ gì.

Vào đi!

"Lục Trường Sinh lạnh người.

Cướp!

Hắn vội lùi sâu vào bóng tối, nhìn năm tên cướp xông vào nhà.

Chúng lục tung đồ đạc, không tìm thấy gì.

"Không có!"

"Đào đất lên!"

"Tìm khắp rồi, không thấy!"

"Mẹ nó, chắc nó giấu ở đâu khác.

Lôi nó ra hỏi!

"Một tên xông ra sân, lục soát bên ngoài.

Lục Trường Sinh nín thở, trốn sau đống rơm.

Hắn thấy bóng tên cướp đến gần, tay cầm đao sáng loáng.

Chỉ còn cách vài bước.

Hắn biết, nếu bị phát hiện, năm chọi một, hắn không có cửa.

Nhưng nếu không động, cũng sẽ bị lôi ra.

Hắn nhìn quanh, thấy cây gậy bên cạnh.

Cũng được, có còn hơn không.

Tên cướp đến gần đống rơm, đưa đao khơi khơi.

Lục Trường Sinh hít sâu, tay nắm chặt gậy.

Khoảnh khắc mũi đao chạm vào rơm, hắn vụt lao ra, gậy vung thẳng vào mặt tên cướp.

"Á!

"Tên đó kêu lên, ngã nhào.

Nhưng tiếng động đã khiến bốn tên kia xông ra.

"Ở đó!"

"Bắt nó!

"Lục Trường Sinh chạy.

Hắn chạy như bay ra phía sau làng, lên núi.

Đường núi tối om, chỉ có ánh trăng lờ mờ.

Hắn vấp ngã mấy lần, nhưng vẫn cố chạy.

Phía sau, tiếng chân đuổi theo ngày một gần.

Đến một vách đá, hắn dừng lại.

Phía trước là vực, phía sau là cướp.

"Chạy tiếp đi!"

Một tên cười khẩy,

"Xuống vực mà chạy!

"Lục Trường Sinh thở hổn hển, nhìn năm tên cướp đang tiến lại.

Tay hắn run lên, nhưng không phải vì sợ, mà vì một cảm giác kỳ lạ.

Trong cơ thể, luồng khí nóng bị ngăn cản suốt một tháng bỗng như sôi lên.

Nó không chạy theo kinh mạch nữa, mà cuộn trào như sóng, đập mạnh vào bức tường vô hình kia.

【 Cảnh báo:

Tâm pháp tự động vận chuyện, áp lực tăng cao.

Lục Trường Sinh không để ý đến hệ thống, mắt chỉ nhìn chằm chằm vào năm tên cướp.

Hắn nghĩ đến lời lão hòa thượng:

"Tâm không tĩnh, võ không thành.

"Lúc này, tâm hắn tĩnh hay không?

Không.

Nó đang cuộn sóng.

Nhưng hắn bỗng hiểu ra một điều:

tâm tĩnh, không phải là không có cảm xúc.

Mà là dù cảm xúc có dâng trào, vẫn không bị nó chi phối.

Hắn hít sâu.

Năm tên cướp xông lên.

Lục Trường Sinh không chạy nữa.

Hắn cầm gậy, lao vào.

"Đùng!

"Gậy hắn vụt trúng một tên, nhưng cùng lúc, một lưỡi đao cứa vào vai hắn.

Máu bắn ra.

Hắn không dừng, gậy lại vụng tiếp.

Một tên khác đâm tới, hắn né, nhưng không kịp, mũi đao cắt qua sườn.

Đau.

Nhưng trong cơn đau, luồng khí nóng trong người hắn bỗng vỡ tung.

Rầm!

【 Đột phá!

Luyện Thể tầng năm!

【 Cảnh giới:

Luyện Thể tầng năm (1/1200)

Lục Trường Sinh cảm thấy toàn thân tràn trề lực lượng.

Hắn vung gậy, một cú đập thẳng vào đầu tên cầm đao.

Tên đó ngã gục.

Bốn tên còn lại sững sờ.

Chúng không hiểu, sao thằng nhỏ vừa yếu ớt bỗng mạnh lên như vậy.

Lục Trường Sinh không cho chúng cơ hội suy nghĩ.

Hắn xông lên, gậy múa tán loạn, mỗi cú đều có lực.

Chỉ trong vài phút, năm tên cướp đều nằm la liệt.

Lục Trường Sinh đứng giữa bọn chúng, thở hổn hển, vai và sườn vẫn rỉ máu.

Nhưng hắn cười.

Hắn cười vì hiểu ra.

Bình cảnh không phải để ngồi chờ.

Nó là để vượt qua, bằng cách đối diện với thứ khiến mình sợ hãi nhất.

Hắn nhìn lên đỉnh núi, nơi có am nhỏ của lão hòa thượng.

"Mai lại lên núi."

Hắn lẩm bẩm.

Nhưng tối nay, trước hết phải xử lý mấy tên này.

Hắn lục soát người chúng, được mấy lượng bạc vụn và một cuốn sách cũ.

Sách đề mấy chữ:

*Thanh Phong Kiếm Pháp* (tàn quyển)

【 Thu thập công pháp mới:

《Thanh Phong Kiếm Pháp》 (tàn quyển, hạ đẳng)

Lục Trường Sinh cười, cất sách vào lòng, rồi lết về nhà.

Trên đường, trăng sáng vằng vặc.

Hắn nhìn trăng, nhớ lại lời lão hòa thượng về cây tùng.

Có lẽ, hắn cũng đang bắt đầu cắm rễ.

Tuy chậm, nhưng chắc.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập