Ba ngày sau.
Tin Lục Trường Sinh một mình đánh bại năm tên côn đồ lan khắp trấn Thanh Khê.
Có kẻ sợ, có kẻ phục, có kẻ chỉ chờ xem kịch hay.
Lý Què mấy ngày nay ăn ngủ không yên.
Mỗi lần có tiếng động ngoài cửa là ông lại giật mình, tưởng Thanh Xà Bang đến trả thù.
Nhưng Lục Trường Sinh vẫn thản nhiên như không.
Sáng hắn ra lò rèn, tối hắn lên núi học võ, nửa đêm về nhà ngủ.
Cuộc sống chẳng thay đổi là bao.
Chỉ có một điều khác:
người trong trấn nhìn hắn bằng ánh mắt khác.
Không còn là thằng nhỏ quê mùa từ thôn lên nữa, mà là
"Lục công tử"
dám động vào người của Thanh Xà Bang.
Hôm ấy, trời âm u, mây đen kéo đến từ phía núi.
Lục Trường Sinh đang đập một lưỡi cày thì bên ngoài vọng vào tiếng bước chân dồn dập.
Hắn ngẩng lên, thấy hàng chục người đang tiến về phía tiệm rèn.
Người đi đầu là một gã trạc bốn mươi, thân hình cao lớn, mặt vuông chữ điền, trên trán có một vết sẹo dài chạy từ chân tóc xuống tận lông mày.
Hắn mặc áo đen, lưng đeo đao, bước đi uy mãnh như hổ.
Xung quanh hắn là chừng hai mươi tên côn đồ, tay cầm đủ loại vũ khí:
đao, kiếm, gậy gộc.
Lưu Bát mặt rỗ cũng có mặt, mặt còn bầm tím, mắt đầy căm hận nhìn vào trong tiệm.
"Thanh Xà Bang.
bang chủ Xà Vương!"
Lý Què lắp bắp, mặt trắng bệch.
Lục Trường Sinh đặt búa xuống, lau mồ hôi trên trán, bước ra cửa.
Gã mặt sẹo dừng lại trước tiệm, nhìn Lục Trường Sinh từ đầu đến chân, rồi cất giọng trầm trầm:
"Mày là Lục Trường Sinh?"
"Phải."
"Biết tao là ai không?"
"Thanh Xà Bang bang chủ, Xà Vương."
Lục Trường Sinh đáp, giọng bình thản,
"Nghe danh đã lâu.
"Xà Vương hơi nhướng mày.
Hắn không ngờ thằng nhỏ trước mặt lại bình tĩnh đến vậy.
"Nghe danh đã lâu?"
Hắn cười nhạt,
"Thế mày có biết, đắc tội Thanh Xà Bang, hậu quả thế nào không?"
Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào mắt hắn:
"Biết."
"Biết mà vẫn đánh người của tao?"
"Người của ông đến tiệm này đòi bảo kê năm lượng, còn rút đao dí vào ngực tôi."
Lục Trường Sinh nói chậm rãi,
"Tôi chỉ tự vệ.
"Lưu Bát bước lên, chỉ vào mặt Lục Trường Sinh:
"Mày nói láo!
Rõ ràng mày xông vào tận nhà đánh người!
"Lục Trường Sinh không thèm nhìn hắn, mắt vẫn dán vào Xà Vương:
"Tôi đến nhà ông ta để nói một câu:
từ nay tiệm rèn này tôi bảo kê.
Ông ta rút đao chém tôi trước.
Tôi chỉ đáp lễ.
"Xà Vương nhìn Lưu Bát, Lưu Bát cúi mặt, không dám nói gì.
Một lúc lâu, Xà Vương mới lên tiếng:
"Dù sao, đánh người của tao là đánh vào mặt tao.
Mày tính thế nào?"
Lục Trường Sinh trầm mặc giây lát, rồi hỏi:
"Ông muốn thế nào?"
"Đơn giản."
Xà Vương cười,
"Mày quỳ xuống lạy ba lạy, gọi tao một tiếng bang chủ, rồi theo tao về bang làm đệ tử.
Chuyện này coi như bỏ qua.
"Lý Què đứng trong tiệm run lên.
Làm đệ tử Thanh Xà Bang?
Đó là vào hang hổ!
Nhưng Lục Trường Sinh lắc đầu:
"Tôi từ chối.
"Xà Vương sững người.
Hắn không ngờ thằng nhỏ này dám từ chối thẳng thừng như vậy.
"Mày biết mày vừa nói gì không?"
Giọng Xà Vương trầm xuống.
"Mày nghĩ mày đánh được năm tên côn đồ, thì đánh được cả Thanh Xà Bang?"
"Không nghĩ thế."
Lục Trường Sinh vẫn bình thản,
"Nhưng nếu ông muốn động thủ, tôi cũng không tránh.
"Không khí căng như dây đàn.
Đám côn đồ xôn xao, rút vũ khí, chỉ chờ lệnh là xông lên.
Xà Vương nhìn Lục Trường Sinh hồi lâu, bỗng cười lớn:
"Hay!
Hay lắm!
Ở trấn này lâu rồi tao mới gặp thằng nhỏ có gan như mày!
"Hắn bước tới một bước, tay đặt lên chuôi đao.
Lục Trường Sinh cũng hạ thấp người, tay nắm lại, sẵn sàng.
Lý Què run rẩy núp sau quầy, miệng lẩm bẩm cầu trời.
Đúng lúc đó.
"Đủ rồi.
"Một giọng nói già nua vọng ra từ trong tiệm.
Mọi người ngoảnh lại.
Lão hòa thượng từ trong tối bước ra, tay lần tràng hạt, mặt không cảm xúc.
Xà Vương biến sắc.
"Đại.
đại sư?"
Lão hòa thượng nhìn hắn, mắt hiền từ nhưng lạnh:
"Xà Vương, bao năm không gặp, ngươi vẫn thế.
Lớn rồi mà vẫn thích bắt nạt trẻ con.
"Xà Vương mặt trắng bệch, vội cúi đầu vái chào:
"Không biết đại sư ở đây, có mắt không thấy Thái Sơn, xin đại sư thứ tội.
"Đám côn đồ ngơ ngác nhìn bang chủ mình.
Họ chưa bao giờ thấy hắn sợ hãi như vậy.
Lão hòa thượng phất tay:
"Đứa nhỏ này là đồ đệ của ta.
Ngươi có muốn đòi nợ, thì đòi ta.
"Xà Vương mồ hôi chảy ròng, cúi gằm mặt:
"Dám đâu ạ!
Nếu biết là đồ đệ của đại sư, chúng con có gan mấy cũng không dám động!"
"Thế bây giờ thì sao?"
"Chúng con lui ngay!
Xin đại sư tha tội!
"Lão hòa thượng nhìn hắn một lúc, rồi nói:
"Ngươi lui thì được.
Nhưng từ nay, cái tiệm này, cái trấn này, không được động đến.
Nghe rõ chưa?"
"Rõ ạ!
Rõ lắm ạ!"
Xà Vương vâng dạ liên hồi, rồi quay lại quát đám thuộc hạ:
"Còn đứng đấy làm gì?
Cút hết cho tao!
"Đám côn đồ hốt hoảng bỏ chạy, Xà Vương cũng lùi nhanh, không dám ngoảnh lại.
Chỉ trong chốc lát, trước tiệm rèn trống không, chỉ còn vài chiếc dép rơi lại.
Lục Trường Sinh nhìn lão hòa thượng, trong lòng dậy sóng.
Ông là ai mà khiến Xà Vương sợ đến vậy?
Lão hòa thượng quay lại, nhìn hắn:
"Ngươi không sao chứ?"
"Dạ không."
Lục Trường Sinh lắc đầu, rồi hỏi:
"Đại sư, rốt cuộc người là.
"Lão hòa thượng cười nhạt:
"Một lão già từng sống, từng chết, từng giết người, từng cứu người.
Chỉ thế thôi.
"Ông nhìn về phía xa, nơi Xà Vương vừa khuất bóng:
"Tên đó năm xưa từng gặp ta một lần, suýt chết dưới tay ta.
May mà ta niệm tình hắn còn trẻ, tha cho.
Hắn nhớ mặt, nhớ tên, nhớ cả sợ hãi.
"Lục Trường Sinh trầm mặc.
"Ngươi có biết vì sao hôm nay ta ra mặt không?"
Lão hòa thượng hỏi.
"Dạ.
vì người thương con?"
"Không hẳn."
Lão hòa thượng nhìn hắn, mắt sâu thẳm,
"Vì ta muốn ngươi biết, trên đời này, có những lúc cần phải dựa vào người khác.
Không ai mạnh mãi.
Kẻ mạnh thật sự, là kẻ biết khi nào nên đứng một mình, khi nào nên dựa vào người khác.
"Ông ngừng một lát, rồi nói tiếp:
"Hai hôm nữa, ngươi đi với đám Thanh Phong tiêu cục đi.
"Lục Trường Sinh ngạc nhiên:
"Đại sư biết?"
"Ta biết hết."
Lão hòa thượng cười,
"Ở trấn này, không gì qua mắt ta được.
Đi đi, ở lại đây chỉ phí thiên phú của ngươi.
Ra ngoài kia, gặp nhiều người, học nhiều điều, mới mong thành đại khí.
"Lục Trường Sinh cúi đầu vái chào, trong lòng dâng lên cảm kích vô hạn.
Hai hôm sau, Lý Thanh Lam và Lý Tráng quay lại.
Họ nghe tin Thanh Xà Bang tới cửa, tưởng Lục Trường Sinh xong đời, không ngờ thấy hắn vẫn bình an vô sự, thậm chí còn được kính nể hơn.
"Chuẩn bị xong chưa?"
Lý Thanh Lam hỏi.
Lục Trường Sinh gật đầu, quay lại nhìn tiệm rèn, nhìn ông chủ Lý Què đang đứng ở cửa, mắt đỏ hoe.
"Chủ quán, cảm ơn người đã nhận cháu mấy tháng qua.
"Lý Què lau nước mắt:
"Đi đi, cháu có tiền đồ.
Nhớ về thăm ta.
"Lục Trường Sinh cúi đầu, rồi quay người bước theo Lý Thanh Lam và Lý Tráng.
Đi ngang qua am nhỏ trên núi, hắn dừng lại, vái về phía ấy ba vái.
Không thấy lão hòa thượng đâu, nhưng hắn biết ông đang nhìn.
Trên đường ra khỏi trấn, trời trong xanh, nắng ấm.
Lục Trường Sinh nhìn con đường phía trước, lòng đầy mong đợi.
Phía trước, là một thế giới rộng lớn hơn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập