Chương 8: Thanh Phong tiêu cục**

Con đường mòn quanh co giữa những đồi núi trập trùng.

Lục Trường Sinh đi giữa Lý Thanh Lam và Lý Tráng, bước chân vững vàng.

Hắn đã quen với đường rừng sau mấy tháng lên núi học võ, nên đi nhanh không biết mệt.

Lý Thanh Lam liếc nhìn hắn, có vẻ hài lòng:

"Không ngờ cậu đi đường giỏi thế.

Tưởng phải chờ mãi.

"Lục Trường Sinh khiêm tốn:

"Ở quê cũng phải lên núi kiếm củi, thành thử quen rồi.

"Lý Tráng đi trước dẫn đường, thỉnh thoảng ngoảnh lại nhìn, mắt vẫn ánh lên vẻ dò xét.

Hắn chưa hoàn toàn tin tưởng thằng nhỏ này, dù em gái hắn rất hứng thú.

"Nghe nói cậu có sư phụ?"

Lý Tráng hỏi bất ngờ.

Lục Trường Sinh khựng lại, rồi gật đầu:

"Vâng, một vị đại sư trên núi."

"Là vị hòa thượng hôm đó?"

Lý Thanh Lam hỏi.

Lục Trường Sinh không trả lời.

Hắn không muốn nói nhiều về lão hòa thượng, vì ông đã dặn:

"Đừng kể về ta với bất kỳ ai.

"Lý Tráng thấy hắn im lặng, cũng không hỏi thêm.

Hắn biết trong giang hồ, ai cũng có bí mật.

Đi gần nửa ngày, khi mặt trời lên cao, họ đến một con đường lớn hơn, hai bên thỉnh thoảng có người qua lại.

"Sắp tới huyện thành rồi."

Lý Thanh Lam chỉ về phía xa, nơi lờ mờ hiện ra những mái ngói san sát.

Lục Trường Sinh nheo mắt nhìn.

Đây là lần đầu tiên hắn rời khỏi trấn Thanh Khê, cũng là lần đầu tiên thấy một nơi đông đúc như vậy.

Huyện thành Lăng Vân không lớn, nhưng so với trấn nhỏ thì quả là trời vực.

Tường thành cao hơn ba trượng, cổng thành có lính canh, người xe tấp nập ra vào.

Qua cổng thành, Lục Trường Sinh như lạc vào thế giới khác.

Phố xá rộng rãi, hai bên là nhà hai tầng, biển hiệu san sát, người bán hàng rao lớn tiếng, mùi thơm từ hàng ăn tỏa ra ngào ngạt.

Lý Thanh Lam thấy vẻ mặt hắn, bật cười:

"Lần đầu thấy phố lớn hả?"

Lục Trường Sinh gật đầu, không giấu vẻ ngỡ ngàng.

Đi thêm một lúc, họ dừng trước một tòa nhà hai tầng khá lớn, trước cửa treo một tấm biển sơn xanh:

"Thanh Phong tiêu cục"

Hai bên cửa có đặt hai pho tượng đá hình hổ phục, trông uy nghiêm.

"Của chúng tôi đấy."

Lý Thanh Lam có vẻ tự hào.

Vừa bước vào sân, một người thanh niên chạy ra, mặt mừng rỡ:

"Đại sư huynh, Thanh Lam tỷ về rồi!

"Hắn thấy Lục Trường Sinh, hơi ngạc nhiên:

"Vị này là?"

"Tiểu nhị mới."

Lý Tráng đáp ngắn gọn,

"Lục Trường Sinh."

"Chào cậu."

Người thanh niên lịch sự chào, mắt vẫn tò mò nhìn.

Lý Tráng dẫn Lục Trường Sinh vào trong, qua một hành lang dài, đến một gian phòng khách rộng.

Trên tường treo mấy bức họa võ tướng, dưới đất kê bàn ghế gỗ lim.

"Ngồi đợi đây, ta đi báo với phụ thân.

"Lý Tráng đi khuất, để lại Lục Trường Sinh với Lý Thanh Lam.

Nàng rót chén trà đưa cho hắn:

"Uống đi, đi đường mệt rồi.

"Lục Trường Sinh nhận chén, uống một ngụm, trà thơm dịu, khác xa thứ nước lá tầm gửi hắn vẫn uống ở quê.

"Sao cậu muốn gia nhập tiêu cục?"

Lý Thanh Lam hỏi bất ngờ.

Lục Trường Sinh suy nghĩ một lát, rồi đáp:

"Tôi muốn mạnh hơn."

"Chỉ thế thôi?"

"Chỉ thế thôi.

"Nàng nhìn hắn một lúc, rồi gật đầu:

"Cũng tốt, có mục tiêu rõ ràng.

Nhưng vào tiêu cục không phải chỉ để mạnh.

Còn phải biết nghe lời, biết hợp tác, biết sống chết có nhau."

"Tôi hiểu.

"Đang nói thì có tiếng bước chân.

Một người đàn ông trạc năm mươi, thân hình vạm vỡ, mặt chữ điền, râu dài, bước vào.

Sau lưng ông là Lý Tráng.

Lý Thanh Lam đứng dậy:

"Phụ thân.

"Lục Trường Sinh cũng vội đứng lên, vái chào.

Người đàn ông nhìn hắn từ đầu đến chân, mắt sắc như dao:

"Nghe nói con đánh nhau với Thanh Xà Bang?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Dạ."

"Đánh thắng?"

"Chỉ đánh năm tên côn đồ, chưa đánh với bang chủ."

"Nghe nói có cao nhân ra mặt?"

Lục Trường Sinh im lặng giây lát, rồi nói:

"Dạ, có ân sư bảo vệ.

"Người đàn ông gật đầu, không hỏi thêm về chuyện đó.

Ông bước tới ngồi xuống ghế chính, tay vỗ nhẹ lên thành ghế:

"Ta là Lý Thanh Phong, chủ tiêu cục này.

Nghe nói con muốn vào đây?"

"Dạ."

"Biết làm nghề tiêu cục là thế nào không?"

"Đi đường xa, hộ tống hàng hóa, bảo vệ người, có thể gặp cướp, có thể chết.

"Lý Thanh Phong hơi ngạc nhiên, rồi cười:

"Con nói đúng.

Nghề này không phải trải hoa hồng.

Có thể hôm nay còn ngồi uống trà, mai đã nằm dưới suối vàng.

Con có sợ không?"

"Sợ."

Lục Trường Sinh thành thật,

"Nhưng sợ vẫn phải làm."

"Vì sao?"

"Vì ở nhà cũng có thể chết.

Ở đây chết, ít ra có người nhặt xác.

"Lý Thanh Phong nhìn hắn hồi lâu, rồi bật cười lớn:

"Hay!

Hay lắm!

Con nói chí lý!

"Ông đứng dậy, bước tới vỗ vai Lục Trường Sinh:

"Được, ta nhận con.

Từ nay con là người của Thanh Phong tiêu cục.

"Lý Thanh Lam và Lý Tráng nhìn nhau mừng rỡ.

Lục Trường Sinh vái chào:

"Đa tạ chủ tiêu."

"Đừng gọi chủ tiêu, gọi Lý đại thúc là được."

Lý Thanh Phong nói,

"Ở đây, trên dưới đều coi nhau như người nhà.

Con cứ tự nhiên.

"Ông quay sang Lý Tráng:

"Sắp xếp chỗ ở cho nó, rồi mai cho nó bắt đầu học việc.

"Lý Tráng gật đầu, dẫn Lục Trường Sinh ra ngoài.

Khu nhà ở của tiêu cục khá rộng, có mấy dãy phòng dành cho tiêu sư và học viên.

Lý Tráng đưa hắn đến một căn phòng nhỏ ở cuối dãy, trong đó có giường, bàn, ghế, tuy đơn sơ nhưng sạch sẽ.

"Từ nay con ở đây."

Lý Tráng nói,

"Có gì cần cứ hỏi ta.

Ngày mai ta sẽ dẫn con đi gặp mọi người, làm quen với công việc.

"Lục Trường Sinh gật đầu:

"Cảm ơn Lý đại ca.

"Lý Tráng nhìn hắn một lúc, rồi nói:

"Thật ra ta vẫn chưa tin con hoàn toàn.

Nhưng Thanh Lam tin, phụ thân tin, thì ta cũng tin.

Đừng để chúng tôi thất vọng.

"Nói xong, hắn quay người bỏ đi.

Lục Trường Sinh ngồi xuống giường, nhìn quanh căn phòng nhỏ.

Đây là lần đầu tiên trong đời hắn có một không gian riêng, không lo bị đuổi, không lo bị cướp.

Hắn mở bảng hệ thống:

【 Họ tên:

Lục Trường Sinh 】

【 Tuổi:

Mười lăm 】

【 Cảnh giới:

Luyện Thể tầng năm (127/1200)

【 Công pháp:

《Phổ Độ Tâm Kinh》 tầng hai (498/500)

《Thô Khí Quyền》 tầng ba (499/500)

《Thanh Phong Kiếm Pháp》 (tàn quyển, chưa luyện)

【 Kỹ năng:

Rèn sắt sơ cấp (45/100)

Săn bắn sơ cấp (30/100)

Hắn nhìn con số 498 và 499, biết mình sắp đột phá hai môn công pháp này.

Chỉ cần thêm chút nữa thôi.

Tối đó, hắn không ra ngoài, ngồi trong phòng vận công suốt đêm.

Sáng hôm sau, Lý Tráng đến gọi hắn dậy từ sớm.

Đưa hắn ra sân, nơi có chừng hai mươi người đang tập luyện.

Họ đủ lứa tuổi, từ thiếu niên đến trung niên, người thì tập quyền, người thì luyện đao, người thì đấu tập.

Lý Tráng vỗ tay, mọi người dừng lại.

"Đây là Lục Trường Sinh, thành viên mới.

Từ nay sẽ học việc cùng mọi người.

Nhớ giúp đỡ nó.

"Mọi người nhìn Lục Trường Sinh với vẻ tò mò.

Một người trạc hai mươi, thân hình cao lớn, bước tới:

"Lý đại ca, thằng nhỏ này bao nhiêu tuổi?

Trông còn non lắm."

"Mười lăm."

"Thế mà đã vào tiêu cục?

Nó làm nổi không?"

Lý Tráng nhìn Lục Trường Sinh:

"Con tự trả lời đi.

"Lục Trường Sinh bước tới trước mặt người kia, nhìn thẳng:

"Tôi không biết làm nổi không, nhưng sẵn sàng học.

"Người kia cười nhạt:

"Học?

Ở đây học phải trả giá bằng máu đấy.

Có dám thử với ta một trận không?"

Mọi người xôn xao, có kẻ cổ vũ, có kẻ chờ xem.

Lý Tráng không can ngăn, chỉ đứng nhìn.

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Được.

"Người kia cười lớn:

"Tốt!

Ta là Lý Thiết Ngưu, để ta xem mày có bản lĩnh gì.

"Hắn xông tới, tung một quyền thẳng vào mặt Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh né sang bên, không đỡ, chỉ lùi.

Lý Thiết Ngưu đắc thế, tấn công liên tiếp, quyền cước mạnh mẽ, nhưng Lục Trường Sinh chỉ né, không đánh trả.

Một lúc sau, Lý Thiết Ngưu thở hổn hển, dừng lại:

"Sao chỉ né?

Đánh trả đi chứ!

"Lục Trường Sinh nhìn hắn:

"Anh mệt rồi.

"Lý Thiết Ngưu sững người.

Hắn nhận ra mình đã tốn nhiều sức mà không trúng một đòn nào.

Lục Trường Sinh bước tới, tung một quyền nhẹ vào vai hắn.

Lý Thiết Ngưu lảo đảo lùi lại, mắt mở to:

"Mày.

"Mọi người im lặng, rồi vỗ tay rần rần.

Lý Tráng gật đầu hài lòng:

"Được rồi, đủ rồi.

Lục Trường Sinh, con theo ta.

"Hắn dẫn Lục Trường Sinh vào một căn phòng lớn, trong đó chất đầy kiếm, đao, thương, giáo.

"Đây là kho vũ khí của tiêu cục."

Lý Tráng nói,

"Mỗi tiêu sư đều được chọn một binh khí phù hợp.

Con thích dùng gì?"

Lục Trường Sinh nhìn quanh, rồi chỉ vào một thanh kiếm dài, vỏ đen, mộc mạc:

"Cái này.

"Lý Tráng hơi ngạc nhiên:

"Kiếm?

Con biết dùng kiếm?"

"Đang học.

"Lý Tráng cười:

"Được, tùy con."

Hắn lấy thanh kiếm xuống, đưa cho Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh rút kiếm ra khỏi vỏ.

Lưỡi kiếm sáng loáng, nhẹ, vừa tay.

Hắn vung thử mấy đường, cảm thấy rất hợp.

【 Nhận vũ khí:

Thanh Phong kiếm (phàm phẩm trung đẳng)

Có thể tăng uy lực kiếm pháp 10%.

Lục Trường Sinh hài lòng, tra kiếm vào vỏ, đeo bên hông.

Ra khỏi kho, Lý Thanh Lam đang đợi.

"Theo ta ra ngoài một chuyến."

Nàng nói.

"Đi đâu?"

"Gặp khách hàng."

Nàng cười bí hiểm,

"Con đường đầu tiên của con đấy.

"Lục Trường Sinh ngẩn ra, rồi bước theo.

Ra khỏi tiêu cục, nàng dẫn hắn đi qua mấy con phố, đến một tửu lầu lớn nhất huyện thành:

"Vọng Giang lâu"

Lên tầng hai, vào một gian phòng riêng, trong đó đã có một người đàn ông trung niên mặc áo gấm, ngồi uống trà.

"Lý cô nương đến rồi."

Người đàn ông đứng dậy, cười niềm nở.

Lý Thanh Lam chắp tay:

"Vương chưởng quỹ, đây là người mới của tiêu cục chúng tôi, Lục Trường Sinh.

"Vương chưởng quỹ nhìn Lục Trường Sinh, hơi ngạc nhiên:

"Trẻ thế?

Đã làm tiêu sư rồi à?"

"Đang học việc."

Lý Thanh Lam đáp,

"Nhưng cậu ấy có bản lĩnh, Vương chưởng quỹ cứ yên tâm.

"Vương chưởng quỹ gật đầu, rồi nói:

"Lần này có một chuyến hàng quan trọng, cần người đáng tin.

Đi từ đây sang phủ lân cận, đường dài, có thể gặp cướp.

Các người dám nhận không?"

Lý Thanh Lam nhìn Lục Trường Sinh:

"Con thấy sao?"

Lục Trường Sinh trầm mặc một lát, rồi hỏi:

"Hàng gì ạ?"

Vương chưởng quỹ nhìn hắn, có vẻ hài lòng vì sự thận trọng:

"Một ít tơ lụa, ngọc khí, tổng cộng đáng giá chừng năm nghìn lượng.

"Lục Trường Sinh hít vào một hơi.

Năm nghìn lượng, bằng năm mươi lần con hổ hắn từng giết.

"Bao nhiêu người đi?"

"Ta định phái năm tiêu sư, mười phu xe."

Lý Thanh Lam nói,

"Con đi cùng, học hỏi.

"Lục Trường Sinh gật đầu:

"Được.

"Vương chưởng quỹ cười:

"Tốt.

Ba ngày nữa khởi hành.

Ta sẽ cho người giao hàng đến tiêu cục.

"Tan chuyện, ra khỏi tửu lầu, Lý Thanh Lam nhìn Lục Trường Sinh:

"Sao con đồng ý nhanh thế?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Đã vào tiêu cục, sớm muộn gì cũng phải đi.

Đi sớm học sớm.

"Lý Thanh Lam gật đầu:

"Có chí.

Nhưng nhớ, trên đường nghe lời ta, đừng tự ý hành động.

Có thể có cướp.

"Lục Trường Sinh nhìn về phía xa, nơi những dãy núi trập trùng:

"Cướp.

cũng tốt.

"Lý Thanh Lam ngạc nhiên:

"Tốt?"

"Có cướp mới có chiến đấu, có chiến đấu mới tiến bộ.

"Nàng nhìn hắn một lúc, rồi lắc đầu cười:

"Con đúng là kỳ lạ.

"Hai người bước về tiêu cục, nắng chiều vàng rực rỡ.

Lục Trường Sinh đưa tay sờ thanh kiếm bên hông, lòng đầy mong đợi chuyến đi sắp tới.

Đây mới chỉ là bắt đầu.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập