Chuyến đi hộ tống đầu tiên của Lục Trường Sinh kết thúc sau mười lăm ngày.
Đường về suôn sẻ hơn hắn tưởng.
Không có cướp, không có tai ương, chỉ có những ngày dài lặng lẽ bên những xe hàng, những đêm ngủ dưới gốc cây hay trong quán trọ ven đường.
Nhưng khi đoàn tiêu sư trở về huyện thành Lăng Vân, hắn nhận ra mọi thứ đã thay đổi.
Không khí khác lạ.
Ngay từ khi vào cổng thành, Lục Trường Sinh đã cảm thấy có điều không ổn.
Người qua lại thưa thớt hơn thường lệ, mặt mày ai cũng phờ phạc, áo quần xốc xếch.
Mấy đứa trẻ ngồi bên đường, mắt đờ đẫn, thỉnh thoảng lại có tiếng khóc vọng ra từ những căn nhà ven phố.
"Chuyện gì thế này?"
Lý Thanh Lam nhíu mày, nhìn quanh.
Một người bán hàng rong thấy họ, lắc đầu thở dài:
"Cô nương mới về hả?
Mất mùa rồi.
Hạn hán suốt ba tháng, lúa chết hết, khoai cũng không thu được gì.
Lúa gạo từ nơi khác chở đến không đủ, giá tăng vọt.
Người nghèo chết đói đầy đường.
"Lục Trường Sinh lặng người.
Ba tháng hạn hán.
Đúng lúc hắn đi vắng.
Hắn nhớ về thôn Thanh Khê, nhớ về lão Lý đầu, lão thôn trưởng, cả lão hòa thượng trên núi.
Họ có sao không?"
Về tiêu cục trước đã."
Lý Tráng lên tiếng, giọng trầm trọng.
Đoàn người vội vã quay về Thanh Phong tiêu cục.
Cảnh tượng trước cổng tiêu cục khiến họ sững sờ.
Hàng chục người đang ngồi la liệt dưới bóng râm hai bên cửa.
Họ là đàn ông, đàn bà, trẻ em, người già, ai nấy đều tiều tụy, mắt hõm sâu, áo quần rách rưới.
Thấy đoàn tiêu sư về, họ ngước lên, ánh mắt vừa hy vọng vừa sợ hãi.
Lý Thanh Phong đang đứng ở cửa, mặt ông trầm tư, tay cầm một bát cháo loãng.
Thấy con cái về, ông gật đầu, rồi chỉ vào đám người:
"Về rồi à.
Vào trong đi.
"Trong sân tiêu cục, một nồi cháo lớn đang được nấu.
Mấy người trong tiêu cục đang múc cháo vào bát, phát cho những người đến xin.
Không khí ảm đạm, chỉ có tiếng cháo sôi và tiếng trẻ con khóc thút thít.
"Phụ thân, chuyện này là sao?"
Lý Thanh Lam hỏi.
Lý Thanh Phong thở dài:
"Mất mùa.
Trong thành có kẻ tích trữ lúa gạo, đẩy giá lên cao.
Dân nghèo không mua nổi, kéo nhau đi xin khắp nơi.
Mấy hôm nay, ngày nào cũng có người đến cửa tiêu cục xin ăn.
Ta không nỡ đuổi, cho họ ít cháo cầm hơi.
"Lục Trường Sinh nhìn đám người ngoài cửa.
Có một bà lão ôm đứa trẻ gầy nhom, đứa bé khóc yếu ớt, như không còn sức.
Một người đàn ông trẻ cõng trên lưng người phụ nữ có lẽ là vợ, mặt xám ngoét như sắp chết.
Lòng hắn quặn lại.
Hắn nhớ năm đó, khi cha mẹ nguyên chủ mất, hắn cũng suýt chết đói nếu không có bà con trong thôn cho bát cháo, nắm rau.
Cảm giác đó, hắn hiểu.
"Chủ tiêu."
Lục Trường Sinh bước tới,
"Cho phép con đem ít bạc mua gạo, nấu thêm cháo.
"Lý Thanh Phong nhìn hắn một lúc, rồi gật đầu:
"Được.
Nhưng nhớ, không thể cứu hết được.
Bao nhiêu bạc cũng không đủ.
"Lục Trường Sinh gật đầu, quay người ra chợ.
Chợ huyện vắng tanh.
Hàng quán đóng cửa gần hết, chỉ còn vài sạp bán rau củ héo úa.
Hắn tìm đến tiệm gạo lớn nhất trong thành.
Trước tiệm, một dãy người xếp hàng dài, mặt mày căng thẳng, tay cầm những túi bạc vụn.
Tiếng cãi vã vọng ra từ trong tiệm.
Lục Trường Sinh chen lên phía trước, thấy một gã mặc áo gấm, mặt đầy thịt, đang đứng trên bậc cửa, tay cầm roi quất xuống mấy người đang tranh nhau mua gạo.
"Lùi hết!
Lùi hết!"
Gã quát,
"Giá gạo hôm nay tăng rồi, một đấu một lượng!
Không đủ tiền thì cút!
"Một người đàn ông gầy gò van xin:
"Chưởng quỹ, hôm qua còn hai trăm đồng một đấu, sao hôm nay lên một lượng rồi?"
Gã chưởng quỹ cười khẩy:
"Hôm qua là hôm qua, hôm nay là hôm nay.
Không mua thì đi, đừng cản trở người khác.
"Lục Trường Sinh tiến lại, nói:
"Tôi muốn mua gạo.
"Gã chưởng quỹ nhìn hắn, thấy y phục chỉnh tề, liền hỏi:
"Mua bao nhiêu?"
"Mười đấu."
"Mười lượng.
"Lục Trường Sinh lấy bạc từ trong lòng ra.
Đó là số bạc hắn kiếm được từ chuyến đi hộ tống vừa rồi, cộng với chút tiền dành dụm, tổng cộng mười lăm lượng.
Gã chưởng quỹ nhận bạc, sai người vào lấy gạo.
Đúng lúc đó, một nhóm người từ trong phố xông ra, tay cầm gậy gộc.
Họ xông vào tiệm gạo, hét lớn:
"Lấy gạo!
Chúng mày tích trữ, để dân chết đói à!
"Loạn!
Gã chưởng quỹ hét to, mấy tên sai vặt trong tiệm cầm gậy xông ra.
Hai bên đánh nhau túi bụi, người mua gạo chạy toán loạn.
Lục Trường Sinh nhận bao gạo, nhanh chóng rời khỏi đó.
Khi hắn về đến tiêu cục, trời đã xế chiều.
Trong sân, lửa bếp đã được nhóm, mấy cái nồi lớn đặt trên bếp.
Lý Thanh Lam và mấy người trong tiêu cục đang nấu cháo.
Lục Trường Sinh đổ gạo vào nồi, rồi ra ngoài cửa, nhìn đám người đang ngồi đợi.
Đứa trẻ hồi sáng vẫn khóc, giờ đã nằm im trong lòng bà lão, mắt nhắm nghiền.
Lục Trường Sinh bước lại gần, sờ tay lên trán đứa bé.
Nóng.
"Bà ơi, cháu bị sốt.
"Bà lão mếu máo:
"Nhà tôi không còn gì, chồng chết đói tuần trước, con dâu bỏ đi, chỉ còn đứa cháu này.
Lạy thần phật, cứu nó với.
"Lục Trường Sinh nhìn đứa bé, rồi quay vào tiêu cục, lấy ít bạc, chạy ra tiệm thuốc.
Tiệm thuốc vẫn mở, nhưng giá thuốc cũng tăng vọt.
Hắn mua một thang thuốc hạ sốt, mất gần một lượng.
Khi hắn về, cháo đã chín.
Mọi người xếp hàng nhận cháo, mặt mày đỡ hơn chút ít.
Lục Trường Sinh đưa thuốc cho bà lão, dặn cách sắc, rồi quay vào.
Tối đó, hắn không ngủ được.
Hắn nằm trên giường, nghe tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng ho của ai đó từ ngoài phố vọng vào.
Trong đầu hắn hiện lên những khuôn mặt đói khát, những đứa trẻ gầy nhom, những ánh mắt tuyệt vọng.
Hắn mở bảng hệ thống:
【 Ký chứ trải qua nạn đói, chứng kiến sinh ly tử biệt, tâm cảnh biến hóa.
Thu hoạch đặc biệt:
Tâm pháp 《Phổ Độ Tâm Kinh》 đột phá bình cảnh.
【 《Phổ Độ Tâm Kinh》 đột phá:
Tầng ba (1/800)
Lục Trường Sinh ngạc nhiên.
Không phải nhờ tu luyện, mà nhờ chứng kiến nỗi đau, tâm pháp của hắn lại đột phá.
Hắn nhớ lời lão hòa thượng:
"Luyện võ trước hết là luyện tâm.
"Hóa ra, cái tâm ấy, không chỉ là sự bình tĩnh, mà còn là sự thấu hiểu nỗi đau của người khác.
Ba ngày sau.
Nạn đói càng ngày càng trầm trọng.
Trong thành, đã có người chết đói.
Xác chết được khiêng ra ngoại thành, chôn vội trong những hố tập thể.
Tiếng khóc than vang lên từ nhiều nhà.
Thanh Phong tiêu cục vẫn mở cửa phát cháo, nhưng số gạo mua được ngày càng ít.
Giá gạo đã lên hai lượng một đấu, và không phải lúc nào cũng có để mua.
Chiều hôm đó, có người đến tìm Lý Thanh Phong.
Là Vương chưởng quỹ của Vọng Giang lâu.
"Lý chủ tiêu, có chuyện quan trọng."
Vương chưởng quỹ mặt mày căng thẳng,
"Ta vừa nhận được tin, quan phủ sắp trưng thu lương thực của các nhà giàu trong thành để cứu tế.
"Lý Thanh Phong nhíu mày:
"Trưng thu?
Có nghĩa là lấy không?"
"Không hẳn.
Họ trả tiền, nhưng giá rất thấp, bằng một nửa giá thị trường.
Nhà nào không nộp sẽ bị coi là đầu cơ, có thể bị tịch thu toàn bộ.
"Lý Thanh Phong trầm mặc.
"Ta đến báo cho ông biết để chuẩn bị."
Vương chưởng quỹ nói,
"Tiêu cục các ông có kho lương riêng, tốt nhất nên giấu bớt đi, nếu không quan phủ đến, họ sẽ lấy hết.
"Lý Thanh Phong gật đầu:
"Cảm ơn Vương huynh.
"Tối đó, Lý Thanh Phong tập hợp mọi người trong tiêu cục lại.
"Tình hình nguy cấp rồi."
Ông nói,
"Quan phủ sắp trưng thu lương thực.
Chúng ta không thể giữ lại nhiều, nhưng cũng không thể để mất hết.
Số gạo còn lại, ta định chia làm hai:
một nửa để phát cháo cứu người, một nửa đem giấu vào nơi bí mật trong núi.
"Mọi người gật đầu tán thành.
"Lục Trường Sinh."
Lý Thanh Phong gọi.
"Dạ."
"Con mới đến, không ai để ý.
Sáng mai, con mang một phần gạo lên núi giấu.
Lý Tráng sẽ chỉ chỗ cho con.
"Lục Trường Sinh gật đầu:
"Vâng.
"Sáng hôm sau, trời chưa sáng hẳn, Lục Trường Sinh đã cùng Lý Tráng khiêng hai bao gạo lớn ra khỏi thành.
Họ đi vào rừng sâu, men theo con đường mòn mà Lục Trường Sinh đã quen thuộc từ những lần lên núi gặp lão hòa thượng.
Đi gần hai canh giờ, họ đến một hang động nhỏ ẩn sau dây leo.
"Đây rồi."
Lý Tráng đặt bao gạo xuống,
"Chỗ này do phụ thân ta phát hiện từ mấy năm trước, rất kín đáo.
"Họ đưa gạo vào sâu trong hang, chất lên một tảng đá bằng phẳng, rồi dùng lá cây phủ lên.
Xong xuôi, Lý Tráng nói:
"Con về trước đi, ta ở lại kiểm tra xung quanh một lát.
"Lục Trường Sinh gật đầu, rời hang.
Hắn đi được một đoạn thì dừng lại.
Phía trước, trên con đường mòn, có bóng người.
Không phải một, mà là một nhóm, chừng mười mấy người.
Họ mặc áo rách, tay cầm gậy gộc, cuốc xẻng, mặt mày hung tợn.
Dân đói nổi loạn.
Lục Trường Sinh lùi nhanh vào bụi cây, nín thở quan sát.
Nhóm người đi qua, không phát hiện ra hắn.
Họ đi về phía huyện thành, miệng la hét:
"Đòi lương!
Đòi ăn!
"Lục Trường Sinh thở phào, nhưng trong lòng nặng trĩu.
Hắn biết, nạn đói này còn lâu mới kết thúc.
Và những chuyện tồi tệ hơn, sắp xảy ra.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập