Chương 46: Tuyệt cảnh

"Trần huynh đệ!

Trần huynh đệ có ở đây không?

"Tiếng kêu thất thanh hoảng loạn phá vỡ sự tĩnh mịch trong viện.

Trần Giang Hà giương mắt nhìn ra, chỉ thấy Chu Dũng lảo đảo nghiêng ngả lao vào đình viện.

Cánh tay trái của hắn vẫn còn quấn lớp vải băng rỉ máu, sắc mặt trắng bệch, trên trán rịn đầy mồ hôi lạnh.

"Chu huynh?"

Trần Giang Hà nhanh bước tiến lên đỡ lấy hắn,

"Xảy ra chuyện gì?"

"Tiêu cục.

Tiêu cục xảy ra chuyện rồi!"

Chu Dũng gắt gao bấu chặt cánh tay Trần Giang Hà,

"Triệu Minh Viễn.

Tên Triệu Minh Viễn chó đẻ kia, mang người bao vây toàn bộ tiêu cục!

Ép Tô gia phải giao ra toàn bộ tài sản để gán nợ!

"Đồng tử Trần Giang Hà co rụt lại:

"Chuyện từ khi nào?"

"Ngay hiện tại!"

Chu Dũng thở hồng hộc,

"Hôm trước Nhị gia giận dữ công tâm, ngất xỉu tại chỗ, đến nay vẫn chưa tỉnh.

Thiếu bang chủ mấy ngày nay bôn tẩu khắp nơi, cúi đầu cầu xin người này kẻ nọ.

Phàm là tiền trang có thể vay, bạn cũ có thể nhờ vả, hắn đều chạy vạy hết một lượt.

Nhưng cái thế đạo này.

thêu hoa trên gấm thì dễ, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi mới khó làm sao.

"Hắn ngập ngừng, thanh âm cũng hạ thấp đi:

"Vài ngày trước, ở ngay trước cổng Túy Xuân Lâu, bị cái đồ vong ân phụ nghĩa Triệu Minh Viễn kia sỉ nhục trước mặt toàn bộ khách khứa, mắng chửi thiếu bang chủ là 'chó nhà có tang'.

.."

"Mấy ngày qua, thiếu bang chủ cắn răng bán đi không ít đồ đạc trong nhà, ngay cả trang sức của tẩu tử cũng đem đi cầm cố.

Chắp vá đông tây, cuối cùng cũng chỉ gom góp được hơn hai trăm lượng hoàng kim."

Chu Dũng đưa tay vuốt mặt, trong mắt hiện lên đầy vẻ đồi phế.

Trần Giang Hà trầm mặc một hồi, bỗng nhiên xoay người đi vào phòng.

Chu Dũng ngẩn người:

"Trần huynh đệ, ngươi.

.."

"Chờ ta một lát.

"Chu Dũng sững sờ đứng nhìn hắn đi vào một lát rồi bước ra, trên tay đã cầm theo một cái tay nải bằng vải thô.

Hắn đi tới một hốc tối nhỏ dưới gầm giường, moi ra ba bọc giấy dầu.

Trong bọc thứ nhất là một tấm kim phiếu trị giá hai trăm lượng;

bọc thứ hai là mấy chục lượng bạc vụn;

bọc thứ ba, lại chính là cuốn bí tịch « Hư Ảnh Bộ » kia.

Chu Dũng ngơ ngác đi theo ra đến cửa, thấy Trần Giang Hà nhét gọn toàn bộ đồ vật vào trong ngực, kinh ngạc thốt lên:

"Trần huynh đệ, ngươi đây là.

.."

"Đi thôi."

Trần Giang Hà thắt chặt dây đai, mang thanh đao mổ heo vắt ngang bên hông,

"Đến tiêu cục."

"Nhưng thiếu bang chủ từng căn dặn.

"Trần Giang Hà trực tiếp ngắt lời hắn, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo:

"Lời của sư huynh, ta luôn nghe theo.

Nhưng đã làm sư đệ, há có thể trơ mắt nhìn sư huynh bị người ta cưỡi cổ đè đầu.

"Hắn dừng lại, quay sang nhìn Chu Dũng:

"Chu huynh còn sức đi nổi không?"

Chu Dũng cắn chặt hàm răng, đưa tay quệt ngang mồ hôi trên trán:

"Được!"

"Vậy thì đi.

"Hai người một trước một sau, phi tốc hướng về phía Tô thị tiêu cục mà chạy.

Trước cửa Tô thị tiêu cục, bầu không khí giương cung bạt kiếm đang vô cùng căng thẳng.

Hai cánh cổng lớn sơn đen tuyền đang mở toang.

Trong khoảng sân rộng lớn có đến ba bốn mươi người đứng ken đặc, chia làm hai phe rõ rệt.

Một phe là nhóm tiêu sư và tranh tử thủ của Tô gia, ước chừng hai mươi người.

Ai nấy đều lăm lăm đao côn trong tay, xếp thành đội hình bán nguyệt bảo vệ trước thềm cửa chính sảnh.

Tuy vậy, sắc mặt mỗi người đều lộ vẻ hoảng sợ, không ít kẻ trên người còn mang thương tích, khí tức phù phiếm.

Phe còn lại chỉ có mười mấy người, nhưng khí thế lại hung hăng bức người.

Cầm đầu là ba nam nhân đang đứng sóng vai nhau.

Phía bên trái là Lý Thiên, khuôn mặt nhọn hoắt, môi mỏng dính.

Hắn đang khoanh tay đứng đó, khóe miệng nhếch lên nụ cười mỉa mai trắng trợn.

Phía bên phải là một thiếu niên tầm mười tám tuổi, thân khoác cẩm bào thắt đai ngọc, khuôn mặt vô cùng lạnh lùng — kẻ đó chính là Trần Vọng Long.

Ánh mắt hắn lãnh đạm quét qua đám người Tô gia.

Kẻ đứng ngay chính giữa mặc hắc bào tối màu, bên hông đeo trường đao, khuôn mặt đầy nét lạnh lẽo cứng rắn, không ai khác chính là Triệu Minh Viễn.

Đứng chắp tay sau lưng hắn là bảy tám tên võ giả gọn gàng kính cẩn, mỗi tên đều toát ra khí tức trầm ổn, hiển nhiên tu vi ít nhất cũng đạt tới Minh Kình.

Bọn họ chắc chắn là những hảo thủ hộ viện được Triệu gia tốn công sức bồi dưỡng.

Trên những bậc thềm đá, Tô Đức Vinh chỉ đứng lẻ loi một mình.

Hôm nay, hắn diện một thân trường bào lụa màu xanh nhạt, tóc tai chải chuốt gọn gàng.

Chiếc quạt xếp trong tay vẫn đong đưa như cũ, có điều nhịp độ phe phẩy lại dồn dập hơn ngày thường vài phần.

"Triệu giáo đầu, "

Tô Đức Vinh cất giọng đều đều, không cao không thấp,

"Nợ tiền thì trả tiền, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

Tô gia tiêu cục quả thực đang gặp chút khó khăn, nhưng cũng chưa khốn cùng tới mức phải bán cả cơ nghiệp của tổ tiên.

Khoản thâm hụt bốn trăm lượng hoàng kim kia, hãy cho ta ba tháng, cả gốc lẫn lãi, ta nhất định sẽ hoàn trả sòng phẳng.

"Lý Thiên phá lên cười giễu cợt:

"Ba tháng?

Tô sư đệ à, tiêu cục bây giờ thành cái dạng gì rồi, chẳng lẽ trong lòng ngươi không nắm rõ?

Mấy hôm trước áp tiêu lại mất đi năm mạng người, đến cả tiền trợ cấp cũng không đào đâu ra mà phát.

Nghe Nhị sư huynh khuyên một lời đi, mau chóng giao cái cục diện rách nát này ra, may ra còn giữ lại được chút xíu thể diện.

"Đám người Tô gia nghe vậy, từng người đều trừng mắt giận dữ.

Vương Quý rống lên một tiếng xót xa, đang muốn xông lên thì bị Triệu Thiết Sơn đứng cạnh gắt gao kéo giật lại.

"Lý Thiên, "

nụ cười trên môi Tô Đức Vinh nhạt đi vài phần,

"Chuyện của Tô gia ta, còn chưa đến phiên một tên người ngoài như ngươi vung tay múa chân."

"Người ngoài sao?"

Lý Thiên cười như điên dại,

"Tô gia các ngươi nợ tiền, mà chủ nợ tình cờ lại chính là Tam gia thuộc bàng chi của Triệu gia ta!

Giấy trắng mực đen, điểm chỉ rõ ràng, giấy nợ sờ sờ ngay đây!

"Hắn lôi từ trong ngực áo ra một tờ giấy vay nợ, mở toang ra rồi phẩy phẩy trước mặt đám đông:

"Giấy trắng mực đen, đóng dấu mộc đỏ chót của Tô thị tiêu cục, còn có cả nét chữ đích thân Tô Cảnh Minh, Tô Nhị gia của các ngươi ký nhận!

Vay bốn trăm lượng hoàng kim, lợi tức mỗi tháng ba phần, quá hạn không trả, lấy toàn bộ tài sản của tiêu cục cấn nợ!

"Bàn tay trong tay áo của Tô Đức Vinh khẽ siết chặt, nhưng nụ cười ngoài mặt vẫn chưa từng thay đổi:

"Phải, giấy nợ hoàn toàn không sai.

Nhưng lúc đó hai bên đã thỏa thuận, nếu gặp biến cố, có thể kéo dài kỳ hạn thêm ba tháng.

Bây giờ Tô gia mắc nạn, cứ chiếu theo quy củ.

.."

"Quy củ?"

Triệu Minh Viễn vốn dĩ im lặng từ đầu tới giờ, chợt lạnh nhạt cất tiếng.

Hai chữ vừa nhả ra, cả cái sân viện bỗng nhiên tĩnh lặng như tờ.

Đôi mắt lạnh lẽo kia đâm thẳng vào Tô Đức Vinh, chậm rãi nhả ra từng chữ:

"Tô Đức Vinh, quy củ trên giang hồ là thứ chỉ dành cho kẻ có thực lực nói.

Tô gia các ngươi bây giờ, còn thừa lại chút thực lực gì nữa?"

Triệu Minh Viễn ung dung bước tới một bước, đế giày đạp mạnh xuống nền gạch xanh:

"Hôm nay ta đến đây, không rảnh đôi co quy củ với ngươi.

Ta tới đòi nợ.

"Hắn vươn tay, trỏ thẳng vào lá tiêu kỳ màu chàm cắm sau bức tường chắn trước cổng viện:

"Lá cờ này, nhổ xuống.

Trạch viện, kho bãi, xe ngựa, toàn bộ quy đổi thành tiền để gán nợ.

Nếu vẫn chưa đủ—"Ánh mắt hắn di chuyển, rơi xuống khối dương chi ngọc bội giắt bên hông Tô Đức Vinh:

"Những thứ vụn vặt linh tinh trên người ngươi, cũng đem ra gán hết vào đi.

May ra còn vớt vát lại được số chẵn.

"Tô Đức Vinh hít một hơi thật sâu.

Hắn lấy từ trong ngực ra một cái túi gấm, vung tay ném thẳng về phía Triệu Minh Viễn:

"Chỗ này là hai trăm hai mươi lượng hoàng kim!

Còn thiếu một trăm tám mươi lượng nữa, trong vòng ba tháng.

"Triệu Minh Viễn đưa tay bắt gọn túi gấm, áng chừng sức nặng một chút rồi tiện tay ném cho gã tùy tùng đứng sau.

Tên tùy tùng lập tức mở miệng túi, nương theo ánh sáng mặt trời mà cẩn thận đếm kỹ.

Một lát sau, hắn ngẩng đầu bẩm báo:

"Triệu giáo đầu, đúng là hai trăm hai mươi lượng.

"Triệu Minh Viễn khẽ gật đầu, chĩa mắt về phía Tô Đức Vinh:

"Vẫn còn thiếu một trăm tám mươi lượng."

"Ta đã nói, ba tháng.

.."

"Trước buổi trưa ngày hôm nay."

Triệu Minh Viễn cắt ngang, giọng điệu kiên quyết không cho phép làm trái,

"Giấy nợ viết rành rành:

Quá hạn không trả, lấy toàn bộ tài sản gán nợ.

Tô thiếu bang chủ hẳn là biết đọc chữ chứ hả?"

Sắc mặt Tô Đức Vinh tái xanh mét.

Bên dưới thềm đá, trong đám người Tô gia đã có những tiếng nức nở trầm thấp vang lên — đó là gia quyến của mấy lão tranh tử thủ.

Bọn họ hôm nay cũng bị gọi đến đây, đành trơ mắt ếch nhìn kế sinh nhai của gia đình bị dồn đến bước đường cùng.

Trông thấy cảnh tượng này, Lý Thiên lại càng cười cợt sảng khoái hơn:

"Tô sư đệ, cần gì phải ngoan cố gượng chống như vậy?

Giao tiêu cục ra đây, Tô gia các ngươi ít ra còn chừa lại được con đường sống.

Lỡ mà ầm ĩ đến tận cửa quan, mọi chuyện cũng khó coi lắm đấy.

"Trần Vọng Long lúc này mới thình lình lên tiếng, thanh âm trong vắt mà vô cùng lạnh lùng:

"Triệu giáo đầu, canh giờ quý giá.

"Triệu Minh Viễn gật đầu, hướng về phía sau phất tay áo:

"Vào đi, kê biên tài sản.

Nếu có kẻ nào kháng cự.

"Ánh mắt hắn sắc lẹm lướt qua đám người phe Tô gia:

".

Cứ theo tội danh tự ý xông vào dân trạch mà xử lý, sống chết không luận."

"Rõ!

"Bảy tám tên hộ viện Triệu gia đồng thanh đáp lệnh, dậm bước xông tới.

Người Tô gia cắn răng nắm chặt lấy đao côn trong tay, thế nhưng chẳng một ai dám thực sự xuất thủ — đối phương là Triệu gia, là một trong ngũ đại gia tộc của nội thành.

Một khi động thủ thật, đừng nói là bọn họ, ngay cả toàn bộ trên dưới Tô gia cũng đừng hòng trốn thoát kiếp nạn này.

Tô Đức Vinh trân trân đứng trên thềm đá, nhìn đám hộ viện kia đang từng bước áp sát, nhìn ánh mắt tuyệt vọng của người nhà, nhìn lại tòa tiêu cục do một tay tổ phụ sáng lập, phụ thân khổ tâm dốc sức kinh doanh, cũng là nơi mình sinh sống từ nhỏ đến lớn này.

Cây quạt trên tay, dần dần rủ xuống.

Hắn chậm rãi nhắm nghiền hai mắt.

Đúng ngay tại khoảnh khắc ấy—"Khoan đã.

"Một âm thanh bình tĩnh tựa mặt hồ phẳng lặng từ ngoài cổng viện truyền vào.

Cả đám người nương theo tiếng nói đồng loạt quay đầu nhìn lại.

Trần Giang Hà sải bước tiến vào đình viện.

Chu Dũng gắt gao theo sát phía sau, sắc mặt dẫu vẫn tái nhợt như cũ, nhưng sống lưng lại ưỡn thẳng tắp không hề nao núng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập