A Lục chuẩn bị suốt ba ngày.
Từ Công Đức Thương Thành, hắn đổi lấy mười tám lá Hộ Thân Phù cấp hai, năm lá Tốc Hành Phù, ba viên Hồi Linh Đan, và một thanh chủy thủ bạc có khắc pháp trận chuyên khắc chế yêu hồ.
Tổng cộng tiêu hao gần tám trăm công đức, nhưng hắn không tiếc.
Lần trước, hắn chỉ là Luyện Khí tầng hai, may mắn thoát chết nhờ mảnh vỡ.
Lần này, hắn đã là Luyện Khí tầng năm đỉnh cao, chỉ cách Trúc Cơ một bước.
Lại có đầy đủ bùa chú, đan dược, vũ khí.
Hắn tin mình đủ sức.
Nhưng khi bước vào vườn hoang, hắn vẫn thấy lạnh sống lưng.
Không phải vì tuyết.
Tuyết đã ngừng từ hai hôm trước, mặt đất khô ráo dưới ánh trăng lờ mờ.
Cái lạnh đến từ bầu không khí – thứ không khí nặng nề, ẩm thấp, phảng phất mùi tử khí dù không có xác chết.
A Lục bước chậm, mắt đảo quanh.
Những bụi cây cao ngang đầu người, lá rậm đến nỗi ánh trăng cũng không lọt xuống.
Con đường mòn năm xưa giờ đã bị cỏ dại che lấp, nhưng hắn vẫn nhớ.
Càng vào sâu, không khí càng nặng.
Rồi hắn nghe thấy tiếng khóc.
Không phải một tiếng.
Là nhiều tiếng.
Tiếng trẻ con khóc, tiếng đàn bà than, tiếng đàn ông rên rỉ – tất cả hòa vào nhau, văng vẳng từ mọi phía, như thể hàng trăm oan hồn đang vây quanh hắn.
A Lục dừng lại, vận linh khí lên tai.
Tiếng khóc vẫn rõ, nhưng không có nguồn gốc.
Nó phát ra từ không khí, từ những bụi cây, từ mặt đất dưới chân hắn.
Hắn nhớ lại những lời đồn:
yêu hồ tam vĩ này sống ở vườn hoang đã mấy chục năm, ăn không biết bao nhiêu người.
Những nạn nhân của nó, hồn phách không siêu thoát, bị nó giam giữ để tra tấn mãi mãi.
A Lục siết chặt đao.
Hắn không sợ ma, nhưng cảnh tượng này khiến hắn rùng mình.
Hắn bước tiếp.
Đến khoảng trống năm xưa, nơi hắn gặp yêu hồ lần đầu.
Lần này, không có đứa bé áo đỏ.
Chỉ có một bóng trắng ngồi xổm giữa khoảng trống, lưng quay về phía hắn.
Bóng trắng ấy có ba cái đuôi, phất phơ trong gió.
A Lục dừng lại, cách chừng mười trượng.
Hắn rút Liệt Dương đao, linh khí vận chuyển, lưỡi đao nóng dần, sáng rực trong bóng tối.
"Yêu hồ.
"Bóng trắng từ từ quay lại.
Đó là một người phụ nữ tuyệt sắc.
Mái tóc dài đen nhánh xõa ngang lưng, làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ như máu, đôi mắt đen láy sâu thẳm.
Nàng ta mặc một bộ y phục trắng tinh, mỏng manh đến mức có thể thấy làn da ẩn hiện bên dưới.
Nếu không có ba cái đuôi sau lưng, A Lục sẽ nghĩ đây là một mỹ nhân tuyệt thế.
Yêu hồ nhìn hắn, khẽ cười.
Nụ cười quyến rũ, nhưng ánh mắt thì lạnh như băng.
"Lại là ngươi.
Người có mảnh vỡ.
"A Lục không nói, chỉ giơ đao lên.
Yêu hồ đứng dậy.
Thân hình nàng cao ráo, uyển chuyển, từng bước đi như múa.
Nàng tiến về phía hắn, chậm rãi, không chút sợ hãi.
"Ngươi mạnh hơn xưa.
Luyện Khí tầng năm, sắp Trúc Cơ rồi.
Nhưng ngươi nghĩ ngươi thắng được ta?"
A Lục vẫn im lặng.
"Ba mươi năm ta sống ở đây, ăn biết bao nhiêu người.
Có những kẻ mạnh hơn ngươi nhiều, cũng đến đây, cũng nghĩ mình thắng được ta."
Nàng dừng lại, cách hắn năm trượng, mắt ánh lên vẻ thích thú.
"Ngươi biết xương của chúng ở đâu không?"
Nàng chỉ tay về phía những bụi cây xung quanh.
A Lục nhìn theo.
Trong ánh trăng lờ mờ, hắn thấy những đống xương trắng nằm la liệt dưới gốc cây, trong bụi rậm, lẫn trong đất.
Không phải một hai bộ, mà là hàng trăm, hàng nghìn mảnh xương vụn.
Yêu hồ ăn thịt người, nhưng không ăn xương.
Nó giữ lại xương của nạn nhân, rải khắp khu vườn, như một chiến tích.
A Lục nhìn cảnh tượng đó, lòng đầy căm phẫn.
Nhưng hắn không để cảm xúc lấn át.
Hắn vận linh khí, chuẩn bị chiến đấu.
"Ta không phải bọn chúng.
"Yêu hồ cười lớn, tiếng cười lanh lảnh trong đêm:
"Ha ha ha!
Cũng có thể.
Nhưng để xem.
"Nàng vung tay.
Một luồng yêu khí đen đặc từ người nàng tỏa ra, hóa thành vô số móng vuốt lao thẳng vào A Lục.
A Lục vung đao, Liệt Dương đao rực sáng chém tan yêu khí.
Nhưng yêu khí vừa tan đã tụ lại, nhiều hơn, dày đặc hơn.
Hắn lùi lại, rút một lá Tốc Hành Phù dán lên chân.
Thân thể nhẹ bẫng, lao vút sang bên, né một đòn tấn công từ phía sau.
Yêu hồ xuất hiện ngay chỗ hắn vừa đứng, móng tay dài ngoằng xé toạc không khí.
"Chạy nhanh đấy."
Nàng cười, mắt đỏ rực.
A Lục không đáp, vung đao chém tới.
Liệt Dương đao xé gió, nhằm thẳng cổ yêu hồ.
Yêu hồ né, nhưng không kịp hoàn toàn.
Mũi đao cứa vào vai nàng, một vệt máu đen bắn ra.
Nàng kêu lên một tiếng thảm thiết, lùi nhanh.
"Ngươi làm ta đau!
"Yêu khí bùng lên dữ dội.
Yêu hồ biến hình, thân thể cao lớn hơn, lông lá mọc ra, khuôn mặt biến dạng thành mặt cáo với đôi mắt đỏ rực.
Ba cái đuôi xù lên, mỗi cái đều có thể là vũ khí chết người.
Cuộc chiến thực sự bắt đầu.
Yêu hồ lao vào với tốc độ kinh hoàng.
Móng vuốt chém liên hồi, mỗi nhát đều nhắm vào chỗ hiểm.
A Lục vừa đỡ vừa né, Liệt Dương đao vung lên không ngừng.
Nhưng yêu hồ quá nhanh.
Một nhát vuốt lướt qua vai hắn, rách áo, rách da.
Máu bắn ra.
A Lục lùi, vội dán một lá Hộ Thân Phù lên ngực.
Lá bùa sáng lên, tạo thành một lớp màng bảo vệ.
Yêu hồ cười khẩy:
"Hộ thân phù?
Bao nhiêu cho đủ?"
Nó lại xông vào.
Móng vuốt chém vào lớp màng, lớp màng rung lên nhưng không vỡ.
A Lục nhân cơ hội vung đao, chém vào sườn nó.
Máu đen lại bắn ra.
Yêu hồ gầm lên giận dữ.
Nó vung đuôi, ba cái đuôi như ba thanh kiếm quất vào A Lục.
Hai cái trúng lớp màng, lớp màng vỡ tan.
Cái thứ ba quất thẳng vào người hắn.
A Lục bay ngược, đập vào gốc cây, máu phun ra từ miệng.
Hắn rút ngay một lá Hộ Thân Phù khác dán lên, đồng thời nuốt một viên Hồi Linh Đan.
Linh khí trong người hồi phục nhanh chóng.
Yêu hồ không cho hắn thời gian.
Nó lao tới, móng vuốt chém liên tục vào lớp màng mới.
Mỗi nhát chém, lớp màng lại rung lên, mờ đi một chút.
A Lục biết không thể tránh né mãi.
Hắn vận hết linh khí vào Liệt Dương đao, chờ thời cơ.
Lớp màng vỡ.
Cùng lúc đó, đao của hắn chém tới.
Một đường chém ngang, xé toạc không gian.
Yêu hồ không kịp né, lưỡi đao cắm sâu vào ngực nó.
Máu đen phun ra như suối.
Yêu hồ gầm lên thảm thiết, lùi lại.
A Lục không bỏ lỡ cơ hội, lao theo, vung đao chém liên tục.
Mỗi nhát đều trúng đích, mỗi nhát đều cắt sâu vào thịt.
Nhưng yêu hồ vẫn chưa chết.
Nó vung đuôi, quật vào A Lục.
Hắn bay ngược, lớp Hộ Thân Phù thứ ba vỡ tan.
Hắn dán lá thứ tư.
Rồi thứ năm.
Thứ sáu.
Mười tám lá Hộ Thân Phù, hắn dùng hết mười bảy lá chỉ để chống đỡ những đòn tấn công của yêu hồ.
Mỗi khi lớp màng vỡ, hắn lại dán lá mới.
Mỗi lần dán, hắn lại lao vào chém một nhát.
Máu đen của yêu hồ vương vãi khắp nơi.
Thân thể nó đầy vết thương, nhưng nó vẫn đứng vững.
"Ngươi.
ngươi có bao nhiêu bùa?"
Nó rít lên, mắt đỏ ngầu.
A Lục không trả lời.
Hắn dán lá thứ mười tám, lao vào.
Lần này, đao của hắn nhắm thẳng vào cổ yêu hồ.
Yêu hồ vung đuôi chặn lại, nhưng lần này A Lục không né.
Hắn chịu đòn, để mặc đuôi quật vào lớp màng, và đao của hắn cắm phập vào cổ yêu hồ.
Máu đen phun trào.
Yêu hồ kêu lên một tiếng cuối cùng, rồi từ từ ngã xuống.
Thân thể nó co giật vài cái, rồi nằm im.
A Lục đứng đó, thở hổn hển.
Mười tám lá Hộ Thân Phù đã dùng hết.
Người hắn đầy máu – máu của mình và máu của yêu hồ.
Tay run run, nhưng hắn vẫn không buông đao.
Hắn nhìn xác yêu hồ đang dần tan biến thành làn khói xám.
Giống như con yêu đói năm xưa, nó để lại một viên yêu đan, to bằng nắm tay đứa trẻ, màu đen ánh tím.
Và bên cạnh yêu đan, một thứ khiến tim hắn nhảy thót.
Mảnh vỡ.
Mảnh vỡ thứ năm.
A Lục quỳ xuống, nhặt mảnh vỡ lên.
Nó lạnh, nặng, và khi chạm vào tay, tấm bia trong ngực hắn nóng ran.
Hắn áp mảnh vỡ vào tấm bia.
Một luồng sáng vàng bừng lên, ấm áp lạ thường.
« Hấp thu mảnh vỡ thứ năm.
Công đức +50 »
« Công đức hiện hữu:
1.
550 (sau khi trừ chi phí chuẩn bị)
« Mảnh vỡ:
5/7 »
Năm mảnh rồi.
Còn hai mảnh nữa.
A Lục đứng dậy, nhìn quanh.
Những đống xương trắng nằm rải rác khắp nơi, dưới ánh trăng lờ mờ, trông như một bãi tha ma khổng lồ.
Hắn bước đến gần một đống xương, cúi xuống nhìn.
Có xương người lớn, có xương trẻ con, có cả những mảnh vải vụn còn sót lại.
Một chiếc giày trẻ em nằm lẫn trong đống xương sườn, nửa đã mục nát.
A Lục nhắm mắt.
Hắn không thể tưởng tượng nổi bao nhiêu người đã chết dưới móng vuốt con yêu hồ này.
Ba mươi năm.
Hàng trăm, hàng nghìn nạn nhân.
Hắn quỳ xuống, nhặt một mảnh xương nhỏ, đặt sang một bên.
Rồi một mảnh nữa.
Hắn không thể chôn hết, nhưng ít nhất, hắn có thể nhặt chúng lại, đặt chúng vào một chỗ, để họ không còn nằm rải rác như rác rưởi.
Công việc kéo dài đến tận sáng.
Khi mặt trời lên, A Lục đã gom được một đống xương lớn, cao ngang đầu người.
Hắn đào một hố sâu dưới gốc cây già, đặt tất cả xương vào đó, lấp đất lại.
Không có bia mộ.
Không có tên tuổi.
Nhưng ít nhất, họ có một nơi an nghỉ.
A Lục đứng trước nấm mồ tập thể, cúi đầu một lúc.
Rồi hắn quay lưng bước đi, không ngoái lại.
—
Trở về nha môn, A Lục đến gặp Lưu Chính.
Lưu Chính đang ngồi uống trà trong phòng, thấy hắn, ông ta ngẩng lên:
"Ngươi đi đâu mà mặt mũi thế này?"
A Lục cúi đầu:
"Thưa Chủ bạ, hạ quan vừa diệt yêu hồ ở vườn hoang.
"Lưu Chính nhướng mày, đặt chén trà xuống:
"Yêu hồ tam vĩ?
Con yêu đã quấy nhiễu huyện này hơn ba mươi năm?"
"Vâng.
"Lưu Chính nhìn hắn hồi lâu, rồi gật đầu:
"Làm tốt lắm.
"Chỉ ba chữ.
Không khen ngợi dài dòng, không hỏi han chi tiết.
Nhưng trong mắt ông ta, ánh lên một tia hài lòng hiếm thấy.
"Con yêu đó, các đời sai đầu trước đều muốn diệt nhưng không làm được.
Có người còn bỏ mạng trong đó.
Ngươi làm được, chứng tỏ ngươi có bản lĩnh.
"A Lục khiêm tốn:
"Hạ quan chỉ làm phận sự.
"Lưu Chính cười nhạt:
"Phận sự?
Phận sự của sai đầu là quản lý sai nha, điều tra án mạng, bắt bớ tội phạm.
Diệt yêu không phải phận sự của ngươi.
Nhưng ngươi làm, vì dân trong huyện.
"Ông ta nhấp một ngụm trà:
"Từ nay, vườn hoang không còn là tử địa nữa.
Dân chúng có thể vào đó kiếm củi, đốt than.
Cả một vùng đất bỏ hoang ba mươi năm, giờ có thể sử dụng được.
"A Lục hiểu ý.
Lưu Chính không chỉ khen ngợi, mà còn nhìn thấy lợi ích thực tế.
"Hạ quan sẽ cho người thông báo để dân chúng biết.
"Lưu Chính gật đầu:
"Được.
Ngươi về nghỉ đi.
Mặt mũi như ma vậy.
"A Lục cúi đầu lui ra.
Đến cửa, hắn nghe tiếng Lưu Chính nói với theo:
"À, nhớ tắm rửa sạch sẽ.
Máu yêu hồ dính lâu ngày sinh bệnh đấy.
"A Lục dừng lại, quay đầu:
"Đa tạ Chủ bạ quan tâm.
"Lưu Chính không đáp, chỉ phất tay ra hiệu.
Ra khỏi phòng, A Lục thở phào.
Hắn biết, dù Lưu Chính lạnh lùng, nhưng ông ta đã công nhận hắn.
Và điều quan trọng hơn:
hắn có mảnh vỡ thứ năm.
Chỉ còn hai mảnh nữa thôi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập