Chương 11: Thủy Thần

Ngoại ô huyện Thanh Thạch là một vùng đất hoang vu kéo dài đến tận biển.

Những làng chài nhỏ lác đác dọc bờ cát, người dân sống bằng nghề đánh cá và làm muối.

Mùa đông, biển động, thuyền bè không thể ra khơi, cái đói lại bắt đầu.

A Lục nhận lệnh từ Lưu Chính:

đến làng chài phía nam điều tra tin đồn về Thủy Thần.

"Hai tháng nay, ngư dân trong vùng bắt đầu lập đền thờ một vị Thủy Thần mới.

Nói rằng cúng bái thì sóng yên biển lặng, đánh cá đầy khoang."

Lưu Chính nói, giọng lạnh tanh.

"Nhưng ta nghe được một tin khác.

Tế phẩm của chúng là trẻ em.

"A Lục nhíu mày.

"Đi xem thế nào.

Nếu chỉ là mê tín dị đoan thì dẹp đi.

Nếu có yêu quái đằng sau.

.."

Lưu Chính nhìn hắn.

".

thì xử lý.

"Hắn đến làng chài vào một buổi chiều muộn.

Bầu không khí ở đây khác hẳn trong huyện.

Không phải không khí tang thương của đói khát hay dịch bệnh – thứ đó A Lục đã quá quen.

Ở đây, có một thứ không khí khác:

sợ hãi pha lẫn cuồng tín.

Những ngôi nhà mái tranh nằm san sát dọc bờ biển.

Trên cửa nhiều nhà dán những lá bùa kỳ lạ, vẽ hình sóng nước và mắt cá.

Thấy người lạ, họ nhìn với ánh mắt dò xét, thậm chí thù địch.

A Lục bước vào một quán nước nhỏ đầu làng.

Ông lão bán nước nhìn hắn từ đầu đến chân:

"Người lạ đến đây làm gì?"

Vừa gặp mặt A Lục đã cảm nhận được sự cảnh giác đến từ Ông Lão

“Lão đã sinh sống ở đây lâu rồi” A Lục dùng tông giọng ôn hòa nhất lên tiếng hỏi thăm.

Ông lão không trả lời hắn, thứ ông lão chú ý là bên hông hắn lệnh bài khắc hai chữ “Sai Đầu”.

"Ngươi là quan phủ phái đến ưng khuyển"

Ông Lão hét lớn, thu hút tất cả mọi người xung quanh, nhìn hắn ánh mắt đầy ác ý và thù địch.

A Lục không đáp, hắn đang đánh giá nét mặt của ông lão, có sự nóng vội, hoảng hốt.

Đây vốn là biểu hiện khi ai đó muốn giấu giếm điều gì đó.

Im lặng bao trùm.

Rồi một người đàn bà từ trong góc bật ra:

"Lũ quan lại các người biết gì?

Thủy Thần phù hộ dân làng chúng tôi bao nhiêu năm nay.

Các người đến chỉ phá hỏng mọi chuyện!

"A Lục nhìn bà ta.

Mắt đỏ hoe, mặt hốc hác, nhưng giọng nói đầy căm phẫn.

"Phá hỏng chuyện tốt, Ồ xem ra là vậy"

A Lục gật gù"Bọn ta cúng tế Thủy Thần, Ngài cho bọn ta sóng yên biển lặng.

Cá đầy thuyền, không ai chết đuối.

Thế mà mấy tháng trước, có người trên huyện xuống bọn chúng định làm hại thuỷ thần.

Từ đó, chọc giận Thuỷ Thần, biển động liên miên, thuyền bè không thể ra khơi!

"“Dân chúng đói khát, ai sẽ là người giúp đỡ bọn ta, là lũ Ưng Khuyển quan lại các ngươi sao”

“Lũ đáng chết, đáng chết các ngươi”

Bà ta chỉ tay thẳng mặt A Lục quát lớn, tuôn ra những lời độc địa, nguyền rủa tóc tai bà ta rối bù, cùng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Nhất thời, A Lục cũng cảm nhận được hoàn cảnh của bọn họ.

Đúng vậy

Quan lại không lo được cho dân chúng, thì yêu quái mang cho họ miếng cơm, họ thờ phụng không phải chuyện lạ.

“Nói đi, Lũ Ưng Khuyển các ngươi tại sao, tại sao lại cứ phải can thiệp vào thôn làng bọn ta”

“Tại sao cứ phải can thiệp vào cuộc sống của bọn ta”

“Bọn ta không cần, không cần các ngươi giả nhân giả nghĩa”

“Cút, cút ngay khỏi nơi này, cút ngay”

Nghe thấy bà ta hùng hổ mắng chửi, đám người vốn còn e ngại trong tay hắn đại đao cũng lấy được dũng khí cùng kéo nhau tới mắng chửi hắn.

Đám đông bắt đầu xúm lại.

Ánh mắt họ nhìn A Lục không còn là dò xét nữa, mà là thù hận.

"Thủy Thần linh thiêng, động vào Ngài là chết!

"A Lục đứng im, nhìn quanh một vòng.

Rồi hắn hỏi:

"Đền thờ ở đâu?"

Không ai trả lời.

“Ngươi đồ đáng chết”

Bịch

Không biết từ đâu bay tới viên đá rơi thẳng vào trán hắn khiến trán hắn lập tức chảy máu

Hắn biết không thể cùng đám người nói lý, lựa chọn rời đi, tự mình tìm kiếm.

Phía sau, tiếng chửi rủa vang lên, nhưng không ai dám ngăn cản.

“.

Máu từ trán chảy xuống, A Lục không lau.

Hắn chỉ nhìn viên đá dưới chân một giây, rồi quay lưng bước đi.

Phía sau, tiếng chửi rủa vẫn vang lên:

"Đi đi!

Đừng bao giờ quay lại!"

"Thủy Thần sẽ phù hộ bọn ta!

Lũ Ưng Khuyển cút đi"A Lục không ngoái đầu.

Hắn bước dọc theo bờ biển, men theo những con đường mòn giữa các lùm cây hoang dại.

Mặt trời đã khuất sau những đám mây dày, bầu trời xám xịt như sắp đổ tuyết.

Hắn biết mình không thể hỏi đường.

Dân làng sẽ không chỉ.

Nhưng hắn có thể tìm.

Yêu khí.

Một con yêu tu luyện lâu năm, dù có ẩn nấp thế nào cũng sẽ để lại dấu vết.

A Lục vận linh khí lên mắt, nhìn về phía cuối làng, nơi mỏm đá nhô ra biển.

Quả nhiên, một luồng khí đen nhàn nhạt từ đó tỏa ra, hòa lẫn với hơi nước mặn mà.

Hắn bước về phía đó.

Con đường mòn dẫn đến một mỏm đá cao, nơi những con sóng đập vào vách đá trắng xóa.

Trên mỏm đá, một ngôi miếu nhỏ nằm co mình giữa gió biển.

Mái lợp lá dừa đã bạc màu, tường đá phủ đầy rêu xanh.

Trước miếu, một bát hương to luôn nghi ngút khói.

A Lục bước vào.

Bức tượng thờ là một khối đá đen được tạc hình người cá, mắt mở to, miệng há rộng như đang la hét.

Nhìn kỹ, những đường nét trên tượng không phải do người tạc, mà tự nhiên hình thành – dấu hiệu của yêu khí lâu ngày.

Hắn vận linh khí lên mắt.

Quả nhiên, từ bức tượng tỏa ra một luồng yêu khí nhàn nhạt, chảy thẳng xuống biển.

A Lục rút đao.

Nhưng chưa kịp bước vào, một giọng nói đầy sát khí vang lên từ phía sau:

"Ngươi không nên ở đây.

"Hắn quay lại.

Một người đàn ông trung niên, mặt mũi khô đét như da thuộc, mặc áo vải thô, đang đứng ở cửa.

Trông như ngư dân, nhưng ánh mắt thì không.

"Ngươi là ai?"

"Ta là người trông coi đền.

Thủy Thần đã chọn ta."

Người đàn ông bước vào, mắt nhìn A Lục với vẻ cảnh cáo.

"Ngươi là quan phủ phái đến?

"A Lục không nói

Người đàn ông cười, một nụ cười kỳ dị:

"Ngươi không cần lo lắng nơi đây, bọn ta ở đây rất thoải mái, có miếng ăn, có thể yên giấc ngủ mỗi đêm, có Thuỷ thần bảo vệ, các ngươi có thể đi làm nhiệm vụ ở nơi khác.

"A Lục cười nhẹ:

“Các ngươi hiến tế con cái cho yêu quái gọi là Thuỷ Thần kia, các ngươi gọi đó là yên bình”

Trung Niên Nhân giận giữ, chỉ tay thẳng mặt A Lục, khoé miệng chảy ra máu tươi, hét lớn

“Đó là lựa chọn của bọn ta, dù sướng hay khổ cuối cùng cũng là bọn ta tự chuốc lấy, ngươi lấy quyền gì quản bọn ta”

Ông ta chọc vào ngực A Lục, giọng nói rít qua kẽ răng

“Ngươi giúp bọn ta kiếm kế sinh nhai”

“Ngươi giúp bọn ta bảo vệ tính mạng”

“Hay ngươi đem tiền tặng cho chúng ta”

“Ha ha ha, ngươi nói xem, ngươi giúp bọn ta được gì?

Huyện Nha giúp được gì bọn ta?

Triều Đình giúp được gì bọn ta?

Giúp gì?

Các ngươi giúp được gì?

Nóiiii” Trung niên nhân cười điên dại, nụ cười có chút tang thương:

“ Đúng vậy, bọn ta không bằng cầm thú “ hiến tế trẻ em” nhưng đó là cách duy nhất, phương pháp duy nhất để bọn ta cầu sinh trong thế gian yêu ma này”

Vừa nói trung niên nhân vừa dậm chân xuống đất, nước mắt đỏ như máu tuôn ra, trên khuôn mặt tỏ rõ sự giận giữ, vặn vẹo không rõ vì đau khổ, hay đã dần mất hết nhân tính.

A Lục im lặng, á khẩu không nói lên lời

Trong thế yêu ma này, suy nghĩ sâu xa một chút, quả thật nếu không có Hải Yêu Thủy Thần kia, đám người này có thể đã sớm chết vì bị đám yêu thú hoang dã xâu xé.

Quả là bi ai.

A Lục im lặng hồi lâu, Nhưng trong đôi mắt hắn lại có một chút gì đó?

Như là quyết tâm, lại như một loại trách nhiệm

A Lục không nói thêm.

Hắn vung đao không chút do dự, chém thẳng vào bức tượng.

Người đàn ông hét lên, lao vào ngăn cản, nhưng bị A Lục hất văng.

Lưỡi Liệt Dương đao chém vào khối đá đen, rạch một đường dài.

Một tiếng gầm kinh hoàng từ dưới biển vọng lên.

Mặt nước biển động dữ dội.

Một cột nước cao vút phun lên, và từ trong cột nước, một bóng đen khổng lồ lao ra.

Con yêu quái cao hơn ba trượng, thân hình như người nhưng phủ đầy vảy cá, tay chân có màng, mắt lồi ra màu vàng đục, miệng đầy răng nhọn.

Nó đáp xuống bãi đá trước đền, nước biển chảy ròng ròng trên thân.

"Ngươi phá tượng thờ của ta.

"Giọng nói vừa trầm vừa the thé, như tiếng sóng biển vọng qua kẽ đá.

A Lục nhìn nó.

Linh khí trên người con yêu này – Luyện Khí kỳ tầng bốn.

"Ngươi là Thủy Thần?"

"Ta là Thủy Thần của vùng biển này.

Hai mươi năm ta phù hộ dân làng, chúng cúng tế cho ta.

Ngươi là ai mà dám phá?"

"Ta là sai đầu nha môn huyện Thanh Thạch.

Ngươi bắt dân làng cúng trẻ em.

Tội ấy, đáng chết.

"Con yêu cười lớn, tiếng cười như sóng vỗ:

"Ha ha ha!

Đáng chết?

Ngươi nghĩ ngươi giết được ta?

Nhìn xung quanh đi!

"A Lục không cần nhìn.

Hắn đã nghe thấy tiếng bước chân từ xa, tiếng la hét, tiếng khóc.

Dân làng đang kéo đến.

Họ vây kín bãi đá, hàng trăm người, già trẻ lớn bé.

Trên tay họ là cuốc, xẻng, dao chém cá, giáo mác tự chế.

Mắt họ đỏ hoe, mặt hầm hầm nhìn A Lục.

"Đừng động vào Thủy Thần!"

"Cút khỏi làng bọn ta lũ Ưng Khuyển!"

"Giết nó đi!

Bảo vệ Thủy Thần!

"Hải Yêu nhìn A Lục, mắt đầy vẻ đắc thắng:

"Thấy chưa?

Dân làng yêu quý ta.

Ngươi động vào ta, họ sẽ xé xác ngươi.

Lũ quan lại các ngươi có thể giết hết dân làng không?"

A Lục nhìn những khuôn mặt giận dữ xung quanh.

Họ không phải kẻ ác.

Họ chỉ là những người dân nghèo khổ, cố bấu víu vào sinh cơ cuối cùng.

Họ tin rằng con yêu này là thần, tin rằng cúng tế trẻ em là cách duy nhất để sống sót.

Hắn hiểu.

Nhưng hiểu không có nghĩa là hắn sẽ để chuyện này kéo dài mãi mãi.

Hắn rút tấm bia trong ngực, nhanh chóng đổi mười lá Hộ Thân Phù.

Không cần nhìn, hắn dán liền ba lá lên người.

Hải Yêu nhìn hắn, nheo mắt:

"Ngươi định làm gì?"

A Lục không trả lời.

Hắn vung đao, lưỡi đao lạnh lùng xông thẳng vào con yêu.

Dân làng lao lên chặn.

Cuốc xẻng, dao chém cá giáng xuống người hắn.

Nhưng Hộ Thân Phù sáng lên, tất cả đều bật lại.

Một người đàn ông vung cuốc bổ vào đầu hắn.

Lớp bùa sáng lên, cuốc gãy làm đôi.

Hắn ta ngã ngửa, mắt mở to kinh ngạc.

Một người đàn bà lao tới, dao chém cá chém vào lưng hắn.

Dao bật lại, suýt chém vào chính bà ta.

A Lục không dừng.

Hắn xuyên qua đám đông, đao chém thẳng vào con yêu.

Con yêu kịp né, nhưng không kịp hoàn toàn.

Mũi đao cứa vào vai nó, một vệt máu xanh đen bắn ra.

"Đồ nhân tộc đáng chết!

"A Lục vẫn không nói.

Khuôn mặt hắn lạnh lùng, lưỡi đao xông lên, phát ra kình phong chém liên hồi.

Hải Yêu nhất thời lâm vào thế yếu, cố gắng đánh trả.

Móng vuốt có màng chém vào lớp Hộ Thân Phù, lớp thứ nhất vỡ.

Lớp thứ hai vỡ.

Lớp thứ ba rung lên.

A Lục lùi, dán thêm ba lá nữa.

Dân làng lại xông vào.

Lần này họ đông hơn, hung hãn hơn.

Một người đàn ông vung giáo đâm vào bụng hắn.

Hộ Thân Phù sáng lên, mũi giáo gãy.

Một đứa trẻ – không quá mười tuổi – cầm dao chém vào chân hắn.

Dao bật lại, nó ngã lăn ra đất, khóc thét lên.

A Lục dừng lại một giây, nhìn đứa trẻ.

Rồi hắn quay sang Hải yêu ánh mắt thêm chút gì đó điên cuồng"Hay Lắm?"

Hắn nói, giọng lạnh tanh.

"Yêu Ma không ngờ lại giỏi thao túng con người đến vậy, xem ra không thể để ngươi sống được nữa.

"Con yêu lùi lại, mắt ánh lên vẻ hoang mang.

"Ngươi… đừng làm càn?"

A Lục không đáp.

Hắn lao tới, Liệt Dương Đao nóng rực, ở trung tâm càng phát ra nhiệt hoả thiêu rọi mọi hoa cỏ, thậm chí thân thể A Lục cũng xuất hiện giấu hiệu bỏng rát.

Liệt Dương Đao một đao vừa ra, Đao Khí tung hoành, như thần ma đao, nhắm thẳng Hải Yêu

xoẹt

Hải yêu né, nhưng không kịp.

Đao chém vào sườn nó, một vết thương sâu hoắm.

Máu xanh đen phun ra.

Nó gầm lên, vung móng vuốt chém liên tiếp.

Ba lớp Hộ Thân Phù vỡ tan.

A Lục lùi, lại dán thêm ba lá nữa.

Đã mười hai lá rồi.

Hắn nhìn con yêu.

Nó đã bị thương nặng, nhưng vẫn đứng vững.

Đám đông xung quanh vẫn vây chặt, nhưng không ai dám xông vào nữa.

Họ nhìn hắn, nhìn con yêu, nhìn những vết máu xanh đen loang trên đá, mắt đầy hoang mang.

Hải yêu cười, nụ cười đầy máu:

"Ngươi muốn giết ta, đâu dễ như vậy, có giỏi ngươi hãy bước qua xác chúng trước đã” Hải Yêu đắc ý, nhìn xuống A Lục

A Lục nhìn nó.

Rồi hắn nhìn đám người chắn trước mặt, trong tay Liệt Dương Đao vẫn bừng bừng khí thế.

Ngươi nghĩ bọn họ có thể cản ta ?"

Giọng hắn vang lên giữa tiếng sóng biển:

Ngươi nghĩ ta đến đây để được yêu mến?

Để được tôn thờ?"

Hắn bước tới một bước:

Ta là sai đầu.

Việc của ta là giết yêu quái, bảo vệ dân chúng và làm hài lòng chính ta.

Dân chúng có ghét ta, có nguyền rủa ta, có ném đá ta – cũng chẳng quan trọng.

Hắn giơ đao lên:

Quan trọng là ta thấy điều ta làm là đúng.

A Lục lấy đà lao tới, tốc độ nhanh tới mức đám dân làng không kịp phản ứng, đao đã nhắm chuẩn Hải Yêu chém xuống.

Hải yêu theo bản năng giơ lên vũ khí chống đỡ, nhưng trước sức nóng của Liệt Dương Đao, vũ khí của nó nhanh nhóng bị chém làm đôi, Hải Yêu gầm lên thảm thiết, vung móng vuốt cuối cùng.

Sắc bén chém vào người A Lục, phá nốt ba lớp Hộ Thân Phù.

Nhưng Liệt Dương Đao của hắn đã cắm sâu vào ngực nó.

Máu xanh đen phun trào.

Con yêu ngã xuống bãi đá, thân thể co giật, rồi từ từ tan thành nước biển.

Chỉ còn lại một viên yêu đan màu xanh lam nhạt lăn lóc giữa những vũng máu.

A Lục nhặt yêu đan, nhét vào túi.

Hắn quay lại nhìn dân làng.

Hàng trăm người đang đứng đó, im lặng.

Cuốc xẻng, dao chém cá trên tay họ vẫn còn giơ lên, nhưng không ai dám động.

Họ nhìn hắn, nhìn chỗ con yêu vừa biến mất, nhìn vũng máu xanh đen đang loang trên đá.

Trong mắt họ, sự giận dữ dần nhường chỗ cho hoang mang, rồi sợ hãi, rồi.

một thứ gì đó khác.

Một người đàn ông khụy xuống, là người đã vung cuốc vào đầu hắn lúc nãy.

Ông ta run run, cuốc trên tay hạ xuống.

Thủy Thần.

đã chết….

Chết?"

“ Sau này chúng ta phải làm sao đây

A Lục nhìn ông ta không nói

Ông ta nước mắt đầy mặt, khóc lớn:

Người đàn bà lúc nãy mắng chửi hắn giờ ngã quỵ , hai tay ôm mặt.

Tiếng khóc của bà ta vỡ òa:

“ Tại sao, tại sao đám Ưng Khuyển các ngươi cứ cố can thiệp vào cuộc sống của bọn ta “

“ Bọn ta làm sao sống tiếp đây”

Rồi người khác, rồi người khác nữa.

Tiếng khóc lan ra khắp bãi đá.

A Lục đứng đó, nhìn họ khóc.

Hắn không nói gì.

Một lúc sau, ông lão bán nước đầu làng bước tới, ông ta lắm lăm đao lớn trong tay.

Đồ chế.

t tiệt….

Ngươi đang triệt đường sống của bọn ta"

A Lục nhìn ông lão, hắn im lặng một lát.

Rồi hắn nhìn quanh những khuôn mặt đầy nước mắt, nhìn những đứa trẻ đang nép sau lưng cha mẹ, nhìn bãi đá đầy máu xanh.

Hắn quay lưng bước đi.

Hắn biết đối với những người đã rơi vào đường cùng càng cố dùng miệng lưỡi trấn an, càng vô dụng.

Vì Bụng Đói không thể được lấp đầy bởi Lời Nói.

Phía sau, tiếng khóc vẫn còn.

Hắn đi dọc bờ biển, trở về con đường mòn lúc chiều.

Tuyết bắt đầu rơi, những bông trắng xóa phủ lên vai hắn, phủ lên vết máu trên trán vẫn chưa khô.

Trong túi, viên yêu đan hơi ấm.

Trong ngực, tấm bia sáng lên:

« Diệt Hải Yêu Luyện Khí tầng tư:

Công đức +40 »

« Công đức hiện hữu:

1.

630 »

Hắn nhìn những con số, rồi nhìn về phía biển xa.

Sóng vẫn vỗ, gió vẫn thổi, tuyết vẫn rơi.

Và phía sau, tiếng khóc của một làng chài vọng theo, não nề như tiếng sóng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập