Đoàn người rời đi được ba ngày.
A Lục nhận lệnh của Lưu Chính:
lên phía bắc huyện, thăm dò tình hình mấy thôn làng vùng núi.
Đã mấy tháng nay, yêu ma quấy nhiễu khiến dân chúng không dám lên núi kiếm củi, săn bắn.
Lưu Chính muốn hắn xem xét, nếu có thể thì dọn dẹp một số yêu nhỏ, để dân còn có kế sinh nhai.
A Lục đi từ sáng sớm, men theo con đường mòn ven núi.
Tuyết đã tan, nhưng mặt đất còn ẩm ướt, lầy lội.
Gió từ trên núi thổi xuống mang theo hơi lạnh thấu xương.
Hắn đi qua mấy thôn làng, ghi chép tình hình, hỏi thăm dân chúng về những nơi có yêu ma quấy phá.
Công việc tiến triển chậm nhưng đều đặn.
Đến trưa ngày thứ tư, hắn đang ngồi nghỉ dưới gốc cây bên suối thì bỗng nhiên cảm thấy một luồng yêu khí từ xa truyền tới.
Mạnh.
Rất mạnh.
A Lục đứng dậy, vận linh khí lên mắt.
Về phía đông bắc, cách đó chừng năm dặm, một luồng khí đen đặc đang cuộn lên, nhưng có vẻ không ổn định – lúc mạnh lúc yếu, như thể đang hấp hối.
Hắn nhíu mày.
Yêu khí này.
không phải loại thường.
Mạnh hơn Hải Yêu hắn từng đối phó, mạnh hơn cả yêu hồ tam vĩ.
Chẳng lẽ.
A Lục không nghĩ nhiều.
Hắn vận Tốc Hành Phù, lao về phía luồng yêu khí.
Năm dặm đường, với tốc độ của hắn, chỉ mất chưa đầy một khắc.
Hắn dừng lại trước một khe núi sâu, hai bên là vách đá dựng đứng, dưới đáy là một con suối cạn.
Luồng yêu khí tỏa ra từ trong khe núi, nồng nặc mùi máu tanh.
A Lục thận trọng tiến vào.
Càng vào sâu, yêu khí càng đậm đặc.
Hắn dán sẵn ba lá Hộ Thân Phù, Liệt Dương Đao rút ra khỏi vỏ, sẵn sàng chiến đấu.
Đến cuối khe núi, hắn nhìn thấy nó.
Một con yêu hầu khổng lồ, cao hơn hai trượng, lông đen như mực, mắt đỏ rực.
Nhưng nó đang nằm trên mặt đất, thân thể đầy vết thương, máu đen chảy ra thành vũng lớn.
Bên cạnh nó là xác của hai con yêu nhỏ hơn – có lẽ là đồng bọn – đã chết từ lúc nào.
Con yêu hầu thoi thóp thở.
Mỗi hơi thở, yêu khí lại phát ra một luồng, nhưng càng lúc càng yếu.
A Lục nhìn nó.
Trên người nó có những vết chém, vết đâm, vết bỏng – dấu vết của một trận chiến ác liệt.
Có lẽ nó đã thoát được khỏi vòng vây của đám người Lãnh Vô Ưu, nhưng cũng phải trả giá đắt.
Hắn nhìn kỹ hơn.
Trên cổ con yêu hầu, lủng lẳng một sợi dây da, đầu dây buộc một mảnh đá đen.
Mảnh vỡ.
Tim A Lục đập mạnh.
Mảnh vỡ thứ sáu.
Ngay trước mắt hắn.
Con yêu hầu dường như cảm nhận được có người đến.
Nó cố gắng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía A Lục.
Trong mắt nó không còn hung dữ, chỉ còn sự cảnh giác của một con thú bị thương.
Nó gầm nhẹ, một tiếng gầm yếu ớt nhưng vẫn đầy uy hiếp.
A Lục đứng im, đánh giá tình hình.
Con yêu hầu này dù bị thương nặng, nhưng bản chất là Luyện Khí tầng năm đỉnh, gần như sắp bước vào Trúc Cơ.
Nếu liều mạng phản kích, hắn cũng khó lòng toàn mạng.
Nhưng mảnh vỡ ở ngay trước mắt.
Hắn không thể bỏ lỡ.
Hắn quyết định.
Không do dự, không chần chừ.
A Lục vận hết linh khí vào Liệt Dương Đao, lưỡi đao nóng rực, bừng lên ngọn lửa đỏ cam.
Hắn lao tới với tốc độ nhanh nhất có thể.
Con yêu hầu gầm lên, vung tay chụp về phía hắn.
Dù bị thương, tốc độ của nó vẫn kinh người.
A Lục né, móng vuốt lướt qua vai hắn, rách lớp Hộ Thân Phù thứ nhất.
Hắn không dừng, tiếp tục lao tới.
Móng vuốt thứ hai.
Lớp Hộ Thân Phù thứ hai vỡ.
Móng vuốt thứ ba.
Lớp thứ ba vỡ.
A Lục đã ở ngay trước mặt con yêu hầu.
Hắn vung đao, chém thẳng vào cổ nó.
Con yêu hầu nghiêng người né, nhưng không kịp hoàn toàn.
Lưỡi đao cứa vào vai nó, một vết thương sâu hoắm.
Máu đen bắn ra.
Nó gầm lên đau đớn, tay trái chụp vào người A Lục.
Hắn dán thêm ba lá Hộ Thân Phù nữa, đồng thời rút chủy thủ bạc bên hông, đâm thẳng vào mắt nó.
Chủy thủ cắm sâu.
Con yêu hầu hét lên thảm thiết, lảo đảo lùi lại.
A Lục không cho nó cơ hội.
Hắn lao theo, Liệt Dương Đao vung lên liên tục.
Mỗi nhát đều nhắm vào chỗ hiểm – cổ, ngực, bụng.
Con yêu hầu cố gắng chống trả, nhưng vết thương quá nặng, máu mất quá nhiều.
Những đòn phản kích của nó ngày càng yếu, ngày càng chậm.
Đến nhát thứ mười hai, A Lục chém đứt cổ nó.
Đầu con yêu hầu lìa khỏi thân, lăn xuống đất.
Thân thể khổng lồ của nó đổ sập, rung chuyển cả khe núi.
A Lục đứng đó, thở hổn hển.
Mười lăm lá Hộ Thân Phù đã dùng hết.
Người hắn đầy máu đen của yêu hầu.
Tay run run, nhưng hắn vẫn không buông đao.
Hắn bước tới chỗ đầu con yêu hầu, cúi xuống nhặt sợi dây da.
Mảnh vỡ thứ sáu nằm gọn trong lòng bàn tay.
Nó lạnh, nặng, và phát ra một luồng khí kỳ lạ.
A Lục áp mảnh vỡ vào tấm bia trong ngực.
Một luồng sáng vàng bừng lên, ấm áp lạ thường.
« Hấp thu mảnh vỡ thứ sáu.
Công đức +60 »
« Công đức hiện hữu:
2.
140 »
« Mảnh vỡ:
6/7 »
Sáu mảnh rồi.
Chỉ còn một mảnh cuối cùng.
A Lục cất tấm bia, nhìn xuống xác con yêu hầu.
Nó nằm đó, giữa vũng máu đen, mắt vẫn mở trừng trừng.
Hắn nhặt viên yêu đan to bằng nắm tay, màu đỏ sẫm như máu khô, nhét vào túi.
Rồi hắn nhìn quanh khe núi.
Nơi này vắng vẻ, không người qua lại.
Xác con yêu hầu có thể để ở đây, hoặc đem về huyện nha báo cáo.
Nhưng nếu đem về, đám người Lãnh Vô Ưu sẽ biết.
Họ sẽ hỏi.
Họ sẽ truy.
Họ sẽ muốn biết tại sao con yêu hầu lại chết dưới tay hắn.
A Lục suy nghĩ một lát, rồi quyết định.
Hắn kéo xác con yêu hầu vào sâu trong khe núi, nhét vào một hang động nhỏ.
Dùng đá lấp kín miệng hang.
Lau sạch dấu vết máu trên mặt đất.
Con yêu hầu này sẽ không bao giờ được tìm thấy.
Và mảnh vỡ thứ sáu, sẽ là bí mật của riêng hắn.
Hai ngày sau, A Lục trở về huyện nha.
Hắn vừa bước vào cổng, đã thấy không khí khác thường.
Các sai nha đi lại rón rén, thì thầm to nhỏ.
Thấy hắn, họ chỉ trỏ, nhưng không ai dám lại gần.
A Lục vào công đường, gặp Lưu Chính.
Lưu Chính đang ngồi sau án thư, mặt lạnh hơn mọi khi.
Thấy hắn, ông ta ngẩng lên:
"Về rồi à?"
"Thưa Chủ bạ, hạ quan đã khảo sát xong các thôn làng phía bắc.
"Lưu Chính gật đầu, rồi nói tiếp:
"Có chuyện.
Đám người Lãnh Vô Ưu về rồi.
Hai người chết, một người bị thương nặng.
Và con yêu hầu.
chạy thoát.
"A Lục giả vờ ngạc nhiên:
"Chạy thoát ạ?"
"Ừ.
Nó bị thương nặng, nhưng vẫn chạy thoát khỏi vòng vây.
Đám người đó lùng sục khắp vùng núi ba ngày nay, không tìm thấy."
Lưu Chính nhìn hắn, mắt sâu thẳm:
"Ngươi đi phía bắc, có thấy gì lạ không?"
A Lục lắc đầu:
"Thưa Chủ bạ, hạ quan chỉ đi qua các thôn làng, không vào sâu trong núi.
Không thấy gì.
"Lưu Chính nhìn hắn hồi lâu.
Rồi ông ta gật đầu:
"Được.
Ngươi về nghỉ đi.
"A Lục cúi đầu lui ra.
Buổi tối, A Lục đang ngồi trong phòng thì có tiếng gõ cửa.
Hắn mở cửa.
Lãnh Vô Song đứng đó, mặt mày mệt mỏi, mắt đỏ hoe.
"Sai đầu.
ta có thể vào không?"
A Lục nhường đường:
"Mời tiểu thư.
"Nàng bước vào, ngồi xuống ghế, im lặng hồi lâu.
Rồi nàng nói, giọng nghẹn ngào:
"Hai người bạn của ta.
chết rồi.
Ta không cứu được họ.
"A Lục im lặng.
"Con yêu hầu đó.
mạnh hơn chúng ta nghĩ.
Nó giết hai người, làm bị thương ba người khác, rồi chạy thoát.
Huynh trưởng ta tức giận lắm, nói nhất định phải tìm bằng được.
"Nàng nhìn A Lục:
"Ngươi có thể giúp chúng ta không?
Ngươi là người ở đây, biết rõ vùng núi này hơn chúng ta.
"A Lục suy nghĩ một lát, rồi đáp:
"Thưa tiểu thư, hạ quan chỉ là sai đầu nhỏ, thực lực có hạn.
Nếu đám công tử còn không đối phó được, hạ quan đi cũng vô ích.
"Lãnh Vô Song thở dài:
"Ta biết.
Nhưng.
ta chỉ muốn có ai đó giúp ta tìm kiếm.
Dù chỉ là một manh mối nhỏ.
Một lúc sau, hắn nói:
"Hạ quan có thể hỏi thăm dân làng vùng núi.
Họ sống ở đó lâu năm, có thể biết vài nơi yêu thú thường ẩn náu.
"Lãnh Vô Song mắt sáng lên:
"Thật không?
Ngươi sẽ giúp ta?"
A Lục gật đầu:
"Hạ quan sẽ cố gắng.
"“.
Ba ngày sau, A Lục trở lại gặp Lãnh Vô Song.
Hắn lắc đầu:
"Thưa tiểu thư, hạ quan đã hỏi thăm khắp các thôn làng.
Không ai thấy con yêu hầu đó.
Có lẽ nó đã chết vì vết thương, hoặc bỏ đi nơi khác.
"Lãnh Vô Song nhìn hắn, mắt đầy thất vọng cùng lạnh lùng:
"Ngươi chắc không?"
"Dạ chắc.
Dân làng nói, nếu có yêu thú lớn như vậy xuất hiện, họ sẽ biết ngay.
Nhưng mấy hôm nay, không có tiếng động lạ, không có dấu vết.
"Vậy là.
chúng ta không thể tìm thấy nó nữa rồi.
"Nàng đứng dậy, bước ra cửa.
Đến ngưỡng cửa, nàng quay lại:
"Cảm ơn ngươi, Lục sai đầu.
"A Lục cúi đầu:
"Tiểu thư khách khí.
"Nàng bước đi, khuất dần trong màn đêm.
A Lục đứng đó, nhìn theo.
Trong lòng, hắn nghĩ về mảnh vỡ thứ sáu đang nằm an toàn trong tấm bia.
Hết chương 14.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập