Chương 23: Tu Luyện Đao Pháp

Nằm trên giường dưỡng thương, A Lục không thể cử động mạnh, nhưng đầu óc không ngừng suy nghĩ.

Trận chiến với Giao Yêu vẫn ám ảnh hắn.

Hắn nhớ từng khoảnh khắc, từng đường đao, từng lần bị đánh bay.

Hắn nhớ cảm giác bất lực khi Liệt Dương đao không thể xuyên thủng lớp vảy của con yêu.

Nếu hắn mạnh hơn.

Nếu đao pháp của hắn tinh diệu hơn.

Nếu hắn có thể phát huy hết uy lực của thanh đao.

Có lẽ hắn đã không phải nằm đây.

A Lục nhắm mắt, hồi tưởng lại những lời ông lão Trần Cương dạy năm xưa.

"Đao pháp không phải học nhiều, mà là luyện nhiều.

Một đường đao, luyện một vạn lần, sẽ thành thần."

"Ngươi có linh khí, đó là lợi thế.

Nhưng linh khí mà không có kỹ xảo, cũng như có sức mà không biết dùng."

"Đao là kéo dài cánh tay của ngươi.

Phải cảm nhận nó như một phần cơ thể.

"A Lục mở mắt, nhìn thanh Liệt Dương đao mới nằm cạnh giường.

Nó đã được nâng cấp, linh khí trong nó mạnh hơn trước.

Nhưng hắn vẫn chưa thể phát huy hết.

Hắn ngồi dậy, bất chấp vết thương còn đau.

Cầm đao lên, hắn bắt đầu những động tác cơ bản nhất.

Chém ngang.

Chém dọc.

Chém xéo.

Đâm.

Gạt.

Đỡ.

Mỗi động tác, hắn làm chậm rãi, cảm nhận từng chuyển động của cơ bắp, từng luồng linh khí chảy từ đan điền xuống cánh tay, vào đao.

Mồ hôi bắt đầu tươm ra trên trán.

Vết thương trên vai rát bỏng.

Nhưng hắn không dừng.

Một trăm lần chém ngang.

Hai trăm lần chém dọc.

Ba trăm lần chém xéo.

Đến tối, hắn ngồi phịch xuống giường, người như rã rời.

Nhưng trong lòng, hắn cảm thấy một sự gắn kết mới với thanh đao.

Nó không còn là vũ khí nữa.

Nó là một phần của hắn.

Những ngày tiếp theo, A Lục duy trì thói quen đó.

Sáng dậy sớm, luyện đao trong sân.

Trưa nghỉ ngơi, nhưng tay vẫn cầm đao, cảm nhận.

Chiều lại luyện tiếp.

Tối ngồi thiền, kết hợp linh khí với đao ý.

Vết thương dần lành.

Đao pháp dần thuần thục.

Hắn nhớ lại những bài học của ông lão, không chỉ về đao, mà còn về thân pháp, về cách di chuyển, về cách lợi dụng sức mạnh của đối phương.

Mỗi ngày, hắn tiến bộ một chút.

Buổi sáng ngày thứ năm, A Lục đang luyện đao trong sân thì nghe tiếng bước chân quen thuộc từ xa.

Tim hắn nhảy thót.

Lãnh Vô Song.

Không cần ngoái đầu, hắn biết nàng đang tiến lại gần.

Nàng đi cùng với tiếng cười khúc khích đặc trưng, và chắc chắn là đang tìm trò để trêu hắn.

A Lục không dừng đao.

Hắn vẫn tiếp tục luyện, nhưng tai vểnh lên, cảnh giác cao độ.

"A Lục!

Luyện đao hả?

Để ta xem nào!

"Nàng đã đến sau lưng hắn.

A Lục nhanh như cắt, thu đao, quay người, cúi đầu:

"Thưa tiểu thư, hạ quan đang luyện tập.

"Lãnh Vô Song nhìn hắn, mắt sáng lên:

"Ồ, khá đấy chứ.

Cho ta xem ngươi luyện thế nào?"

A Lục lúng túng:

"Thưa tiểu thư, chỉ là mấy đường đao cơ bản, không có gì hay."

"Không sao, ta thích xem."

Nàng ngồi phịch xuống bậc thềm gần đó, tay chống cằm:

"Luyện đi, ta xem.

"A Lục đứng hình.

Hắn không thể từ chối, cũng không thể bỏ đi.

Đành cắn răng, tiếp tục luyện.

Nhưng lần này, hắn không thể tập trung.

Biết có người đang nhìn, động tác của hắn trở nên gượng gạo, thiếu tự nhiên.

Lãnh Vô Song ngồi xem một lúc, rồi bật cười:

"Ha ha ha!

Ngươi luyện như vậy mà cũng gọi là đao pháp à?

Nhìn như mấy ông già tập dưỡng sinh ấy!

"A Lục mặt đỏ lên, nhưng không dám nói gì.

Lãnh Vô Song đứng dậy, bước tới:

"Để ta chỉ cho.

Ở kinh thành, ta cũng có học qua đao pháp đấy.

"Nàng giơ tay định cầm đao của hắn.

A Lục vội lùi lại:

"Thưa tiểu thư!

Đao này nặng lắm, không phù hợp với tiểu thư.

.."

"Ngươi coi thường ta?"

Lãnh Vô Song nhướng mày.

"Không phải!

Hạ quan chỉ.

"A Lục chưa kịp nói hết câu, Lãnh Vô Song đã vươn tay chộp lấy cổ tay hắn, đúng chỗ vết thương cũ.

"Á!"

A Lục kêu lên, suýt đánh rơi đao.

Lãnh Vô Song cười khoái chí:

"Đau không?

Nhớ lần sau đừng có coi thường ta.

"A Lục ôm tay, mặt nhăn nhó.

Hắn biết, nếu cứ ở lại đây, chắc chắn sẽ bị nàng tra tấn đến chết.

Hắn cúi đầu:

"Thưa tiểu thư, hạ quan xin phép.

có việc phải đi."

"Đi đâu?"

"Đi.

tuần tra ạ.

"Lãnh Vô Song mắt sáng lên:

"Tuần tra?

Cho ta đi với!

"A Lục nghe vậy mặt cắt không còn giọt máu.

Nhưng lần này, hắn đã có kinh nghiệm.

Hắn cúi đầu, giọng đầy kính cẩn:

"Thưa tiểu thư, tuần tra là công việc buồn chán.

Huống chi.

Nếu tiểu thư đi, Lãnh công tử biết được, hạ quan sẽ bị trách phạt nặng.

Hạ quan xin tiểu thư thương tình.

"Lãnh Vô Song nhìn hắn, mắt hơi nheo lại.

Rồi nàng phẩy tay:

"Thôi được, đi đi.

Nhưng nhớ, lát nữa về đây luyện tiếp cho ta xem.

"A Lục như được tha, vội vã cúi đầu rồi ba chân bốn cẳng chạy thẳng ra cổng.

Chợ đen vẫn nhộn nhịp như mọi khi.

A Lục đi dạo quanh các gian hàng, quan sát tình hình.

Hắc Hổ và Thiết Ưng thấy hắn, đều cúi đầu chào.

Mấy bang phái nhỏ cũng ngoan ngoãn như mèo.

Hắn ghé vào quán trà quen, ngồi đó uống một chén, nghỉ chân.

Ông chủ quán thấy hắn, vội chạy ra:

"Sai Đầu, uống trà ạ?

Mời ngài dùng loại ngon nhất.

"A Lục gật đầu.

Ông chủ quán vừa pha trà vừa nói:

"Nghe nói Sai Đầu vừa đại chiến với Yêu ở làng chài?

Dân tình đồn ầm lên, bảo ngài oai phong lắm.

"A Lục lắc đầu:

"Không phải ta.

Là vị công tử từ kinh thành xuống.

"Ông chủ quán cười:

"Dù sao cũng nhờ Sai Đầu mà làng chài được cứu.

Dân chúng rất biết ơn ngài.

"A Lục không nói gì, chỉ nhấp một ngụm trà.

Hắn ngồi đó, nhìn dòng người qua lại, suy nghĩ về những ngày qua.

Đao pháp của hắn đang tiến bộ, nhưng vẫn chưa đủ.

Hắn cần mạnh hơn nữa.

Trong lòng, khát khao về mảnh vỡ thứ bảy càng mãnh liệt.

Hắn đặt chén trà xuống, đứng dậy:

"Tính tiền.

"Ông chủ quán xua tay:

"Không dám, không dám.

Sai Đầu cứ dùng, tiểu nhân xin mời.

"A Lục nhìn ông ta, rồi gật đầu, bước ra ngoài.

Khi hắn về đến huyện nha, trời đã tối.

Hắn rón rén đi qua sân, nhìn về phía phòng mình.

Đèn trong phòng đã tắt.

Lãnh Vô Song chắc đã rời đi.

Hắn thở phào, nhẹ nhàng mở cửa bước vào.

Nhưng vừa đặt chân vào phòng, một giọng nói vang lên từ trong bóng tối:

"A Lục, về trễ thế?

Ta đợi mãi.

"A Lục suýt ngã ngửa.

Sau lưng hắn Lãnh Vô Song đang ngồi trên ghế cạnh giường hắn, mặt cười tươi rói trong bóng tối.

"Tiểu.

tiểu thư?

Sao ngài lại ở đây?"

"Thì đợi ngươi về để xem luyện đao tiếp chứ sao."

Nàng đứng dậy, bước tới.

"Nào, ra sân luyện đi.

"A Lục đứng hình.

Hắn muốn khóc.

Nhưng biết làm sao được?

Hắn không dám đắc tội vị tiểu tổ tông này.

Hắn đành cắn răng, cầm đao, bước ra sân cùng nàng.

Đêm đó, hắn luyện đao dưới ánh trăng, với một

"khán giả"

đặc biệt.

Và vết thương của hắn, sau đêm đó, lại thêm vài chỗ đau mới.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập