Chương 25: Rời Đi

Sáng hôm sau, cả huyện Thanh Thạch như bừng tỉnh trước một sự kiện hiếm có.

Đoàn người Lãnh Vô Ưu sẽ rời đi.

Tin tức lan nhanh như gió.

Từ trong huyện ra các thôn làng, từ những người buôn bán trong chợ đến các ngư dân ven biển, ai cũng biết:

những vị khách quý từ kinh thành sắp lên đường.

A Lục đứng trước cổng nha môn từ sáng sớm.

Hắn mặc bộ quan phục chỉnh tề nhất, Liệt Dương đao đeo bên hông.

Dù vết thương còn hành hạ, hắn vẫn đứng thẳng, mắt nhìn về phía đoàn người đang chuẩn bị hành lý.

Lưu Chính đứng bên cạnh, mặt vẫn lạnh như thường, nhưng hôm nay ông ta mặc một bộ áo dài trang trọng hơn mọi khi.

Trước cổng, dân chúng đã tụ tập đông nghẹt.

Họ đứng dọc hai bên đường, từ già đến trẻ, tay cầm đủ loại quà:

giỏ trái cây, bó rau, mấy con cá khô, những tấm vải thô tự dệt.

Người thì cúi đầu, người thì vẫy tay, người thì lau nước mắt.

Tiếng trẻ con reo hò vang lên khi đoàn người bước ra.

Lãnh Vô Ưu đi đầu, vẫn bộ áo bào xanh lịch lãm, vẫn khuôn mặt lạnh như băng.

Nhưng hôm nay, trong mắt hắn có một tia gì đó khác – có thể là xúc động, có thể là tiếc nuối.

Phía sau là Hắc Vân, mặt vẫn lạnh, nhưng thỉnh thoảng liếc nhìn đám đông với vẻ hơi ngỡ ngàng.

Tiền Đa thì cười tươi như hoa, vẫy tay chào liên tục, miệng không ngớt:

"Cảm ơn!

Cảm ơn mọi người!

"Và cuối cùng là Lãnh Vô Song.

Nàng mặc một bộ y phục màu hồng nhạt, tóc búi cao, trông rực rỡ như đóa hoa giữa biển người.

Nàng nhìn quanh, mắt tìm kiếm ai đó.

Khi thấy A Lục, mắt nàng sáng lên.

Lãnh Vô Ưu dừng lại trước mặt Lưu Chính và A Lục.

Hắn cúi đầu, một cái cúi đầu nhẹ nhưng đủ để mọi người thấy sự tôn trọng:

"Lưu Chủ bạ, tạm biệt.

"Lưu Chính cúi đầu đáp lễ:

"Lãnh công tử bảo trọng.

Mong có ngày tái ngộ.

"Lãnh Vô Ưu gật đầu, rồi quay sang A Lục.

Hắn nhìn hắn hồi lâu, rồi nói, giọng vẫn lạnh:

"Nhớ lời ta.

Nếu sống sót, đến kinh thành.

"A Lục cúi đầu:

"Hạ quan xin ghi nhớ.

"Lãnh Vô Ưu không nói thêm, bước lên ngựa.

Hắc Vân bước tới, đứng trước A Lục.

Hắn nhìn A Lục bằng đôi mắt đen sâu thẳm, rồi bất ngờ đưa ra một vật nhỏ.

Đó là một tấm lệnh bài bằng đồng đen, trên khắc chữ

"Hắc"

"Của ta."

Hắc Vân nói, giọng trầm.

"Nếu đến kinh thành, tìm ta ở Hắc gia.

Có tấm này, cửa sẽ mở.

"A Lục ngỡ ngàng nhận lấy.

Hắn không ngờ Hắc Vân – người lạnh lùng nhất trong đám – lại chủ động tặng vật cho hắn.

"Đa tạ Hắc công tử.

"Hắc Vân gật đầu, không nói thêm, quay người lên ngựa.

Tiền Đa bước tới, cười ha hả vỗ vai A Lục khiến hắn suýt ngã:

"A Lục!

Nhớ đến kinh thành chơi với ta nhé!

Ta dẫn ngươi đi ăn hết các món ngon ở kinh thành!

Nhà ta ở phố Đông, hỏi Tiền phủ là ai cũng biết!

"A Lục cười khổ, gật đầu:

"Dạ, hạ quan nhớ.

"Tiền Đa leo lên ngựa, vẫn không ngừng vẫy tay chào dân chúng.

Cuối cùng là Lãnh Vô Song.

Nàng bước tới trước mặt A Lục, tay chống nạnh, nhìn hắn từ đầu đến chân.

Rồi nàng bất ngờ giơ tay, chọc ngay vào chỗ đau trên vai hắn.

A Lục

"á"

lên một tiếng, mặt nhăn nhó.

Lãnh Vô Song cười khúc khích:

"Nhớ đau không?

Lần sau gặp lại, ta sẽ chọc thêm chỗ khác.

"A Lục ôm vai, mặt méo xệch, không biết nên khóc hay nên cười.

Lãnh Vô Song nhìn hắn, bỗng nhiên nụ cười dịu lại.

Nàng nói, giọng nhẹ hơn mọi khi:

"A Lục, ngươi phải sống đấy.

Nhất định phải đến kinh thành tìm ta.

Ta còn nhiều trò hay lắm, chưa chọc ngươi hết đâu.

"A Lục ngẩng lên, nhìn nàng.

Trong mắt nàng, có một tia gì đó – không chỉ là đùa nghịch.

Hắn cúi đầu:

"Hạ quan xin hứa.

"Lãnh Vô Song gật đầu, quay người bước lên ngựa.

Trước khi quay đi, nàng ngoái lại, nói với hắn:

"A Lục!

Đừng có chết đấy!

Nghe chưa!

"Rồi nàng quất ngựa, chạy theo đoàn người.

Đoàn người từ từ khuất dần trên con đường dẫn ra khỏi huyện.

Dân chúng vẫn đứng đó, vẫy tay, gọi tên, khóc, cười.

A Lục đứng đó, nhìn theo, tay vẫn cầm tấm lệnh bài của Hắc Vân.

Lưu Chính đứng bên cạnh, im lặng hồi lâu.

Rồi ông ta nói, giọng khàn:

"Vào thôi.

Còn nhiều việc.

"A Lục gật đầu, quay vào trong.

Phía sau, những đứa trẻ vẫn còn reo hò:

"Lãnh công tử oai quá!"

"Lúc nào lớn lên con cũng muốn như ngài ấy!"

"Con muốn học kiếm!

Con muốn đi giết yêu!

"A Lục mỉm cười.

Hắn nhớ lại mình ngày xưa – cũng từng là một đứa trẻ, cũng từng mơ ước được mạnh mẽ.

Giờ đây, hắn đã mạnh hơn xưa.

Nhưng phía trước, còn thử thách lớn hơn.

Hắn siết chặt Liệt Dương đao, bước vào nha môn.

Trong lòng, lời hứa với Lãnh Vô Song vẫn văng vẳng:

"Đừng có chết đấy.

"Hắn sẽ không chết.

Ít nhất, chưa phải bây giờ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập