Chương 9: Ánh Sáng Sau Bóng Tối

Sáng hôm sau, tuyết ngừng rơi.

A Lục đứng giữa sân nha môn, trước mặt là hàng chục sai nha đang xếp hàng chỉnh tề.

Không khí lạnh buốt, hơi thở hóa thành khói trắng, nhưng không ai dám cử động.

Trên tay A Lục là một xấp giấy – bản khai tội của Trương Phú, Hắc Long và đám thuộc hạ, được hắn viết lại từ đầu đêm.

Bên cạnh là vài cái đầu người được bọc trong vải, máu còn chưa khô hẳn.

"Đêm qua, Trương Phú, Hắc Long, cùng với Mão và đám tàn dư của Lý Trường, đã tập kích bổn tọa.

"Đám sai nha im phăng phắc.

Mấy tên từng là đồng bọn của Mão cúi gằm mặt, không dám thở mạnh.

"Tập kích quan nhân triều đình.

Tội đáng chết.

"Hắn vứt xấp giấy xuống đất:

"Đây là bản khai tội của chúng.

Đã được xác nhận.

Tang vật, đầu lâu của kẻ cầm đầu đã ở đây.

"Một tên sai nha run run hỏi:

"Dạ.

Sai Đầu.

ý ngài là.

Trương lão bản và Hắc Long đã.

.."

"Đã chết.

Cả Mão và hơn năm mươi tên tham gia vây giết bổn tọa đêm qua.

Không còn một mống.

"Im lặng tuyệt đối.

Một lúc sau, A Lục mới nói tiếp:

"Lưu Chủ bạ đã đồng ý cho bổn tọa xử lý việc này.

Nay bổn tọa ra lệnh:

toàn bộ tài sản của Trương Phú sẽ bị tịch thu.

Gia sản, tiệm tạp hóa, các cơ sở kinh doanh – tất cả sung công.

Đám sai nha theo bổn tọa đi niêm phong ngay hôm nay.

"Hắn nhìn quanh một vòng:

"Còn chợ đen – từ nay do nha môn quản lý.

Hắc Long Bang đã không còn, bất kỳ bang phái nào muốn kinh doanh ở chợ đen, phải đến gặp bổn tọa.

Ai tự tiện chiếm địa bàn, sẽ coi như phản loạn, xử lý theo pháp luật.

"Dứt lời, hắn phất tay:

"Đi.

"Đoàn người kéo đến biệt viện Trương Phú.

Tuyết phủ trắng xóa, nhưng không thể che đi những vết máu vẫn còn loang lổ trên sân.

Xác chết đã được dọn từ đêm qua, nhưng bầu không khí vẫn nặng mùi tử khí.

Đám sai nha nhìn cảnh tượng mà rùng mình.

Hơn năm mươi xác, chết la liệt, máu nhuộm đỏ cả một góc sân.

Ai có thể làm được điều này chỉ trong một đêm?

Họ nhìn A Lục với ánh mắt khác.

Trong biệt viện, tài sản của Trương Phú nhiều hơn tưởng tượng.

Hàng trăm thỏi bạc, hàng chục rương lụa là, gấm vóc, cùng vô số đồ cổ, tranh quý.

Kho lương thực đầy ắp, đủ nuôi cả huyện mấy tháng trời.

A Lục đứng giữa kho bạc, nhìn đám sai nha đang lăng xăng kiểm kê.

Hắn gọi một tên lại:

"Bảo người mang số lương thực này phát cho dân nghèo trong huyện.

Mỗi nhà một ít, ưu tiên những nhà có người già, trẻ nhỏ.

"Tên sai nha ngạc nhiên:

"Dạ?

Sai Đầu.

ý ngài là.

phát không ạ?"

"Phát không.

Nhân danh nha môn huyện Thanh Thạch.

Có vấn đề gì không?"

"Dạ.

không ạ.

Tiểu nhân đi ngay.

"Tin Trương Phú và Hắc Long chết lan nhanh như gió.

Chỉ trong vòng một ngày, cả huyện Thanh Thạch đều biết:

Sai Đầu A Lục, một mình một đao, đã tiêu diệt hơn năm mươi tên trong một đêm, chém đầu hai đại bang chủ.

Chợ đen rúng động.

Những bang phái nhỏ, những kẻ buôn bán bất chính, những tán tu kiếm sống bằng nghề mờ ám – tất cả đều ngóng về phía nha môn, chờ đợi động tĩnh.

Tối hôm đó, A Lục ngồi trong phòng, bên cạnh là chồng công văn cần xử lý.

Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.

"Vào.

"Một người đàn ông trung niên, ăn mặc như thương gia, bước vào, cúi đầu cung kính:

"Tham kiến Sai Đầu.

Tiểu nhân là Vương Tam, chủ một sạp hàng ở chợ đen, chuyên buôn tơ lụa.

Hôm nay mạo muội đến gặp Sai Đầu, mong được.

trình bày chút tấm lòng.

"Hắn đặt lên bàn một túi bạc nặng.

A Lục nhìn túi bạc, rồi nhìn Vương Tam.

Không nói gì.

Vương Tam run run:

"Dạ.

tiểu nhân chỉ mong được Sai Đầu che chở.

Chợ đen từ nay không có chủ, anh em buôn bán lấy gì yên tâm?

Nếu Sai Đầu nhận lời, mỗi tháng tiểu nhân xin dâng lên.

.."

"Ngươi là người thứ mấy đến đêm nay?"

Vương Tam sững người:

"Dạ.

tiểu nhân.

.."

"Trả lời."

"Dạ.

tiểu nhân là người thứ.

thứ ba ạ.

"A Lục gật đầu, mở ngăn kéo, lấy ra một xấp giấy:

"Đây là quy định mới của chợ đen do nha môn quản lý.

Mỗi tháng, các ngươi đóng góp một phần lợi nhuận cho nha môn.

Có biên nhận đầy đủ, có người bảo vệ, có quy tắc xử phạt rõ ràng.

Ai gian lận, buôn bán hàng cấm như nô lệ, vũ khí cho bọn phản loạn, sẽ bị xử theo pháp luật.

"Hắn đưa xấp giấy cho Vương Tam:

"Cầm về xem.

Rồi bảo mấy người kia, ai muốn kinh doanh ở chợ đen thì đến đăng ký.

Có trật tự mới làm ăn lâu dài được.

"Vương Tam nhận xấp giấy, tay run run:

"Dạ.

Sai Đầu anh minh.

"Hắn định bỏ đi, A Lục gọi lại:

"Cầm túi bạc của ngươi về.

Lần này ta không nhận.

Từ nay, đóng góp theo quy định, không phải theo lòng tốt.

"Vương Tam ngạc nhiên, nhưng không dám cãi, vâng dạ rồi lui ra.

Trong bóng tối, ngoài cửa sổ, mấy bóng người đang đợi.

Thấy Vương Tam ra, chúng xúm lại hỏi han.

A Lục mỉm cười, lắc đầu.

Chỉ trong vòng ba đêm, hơn hai mươi bang phái, thương nhân lớn nhỏ ở chợ đen đều đến gặp A Lục.

Hắn không nhận hối lộ, không nhận quà cáp, chỉ đưa ra quy định rõ ràng.

Những kẻ từng làm ăn phi pháp, buôn bán nô lệ, vũ khí cho bọn phản loạn – đều bị hắn ghi tên vào sổ đen.

Chợ đen từ chỗ hỗn loạn bắt đầu có trật tự.

Không ai dám làm càn, vì ai cũng biết Sai Đầu A Lục chỉ một mình một đao đã tiêu diệt hơn năm mươi tên trong một đêm.

Một tháng sau.

A Lục ngồi trong phòng, trước mặt là sổ sách thu chi của chợ đen.

Số tiền đóng góp hàng tháng không nhỏ – đủ để nuôi cả nha môn và còn dư rất nhiều.

Hắn gọi một tên sai nha lại:

"Số bạc này, chia làm ba phần.

Một phần nộp lên công khố huyện.

Một phần để chi tiêu cho nha môn, tăng lương cho anh em.

Một phần mua gạo, phát cho dân nghèo.

"Tên sai nha ngạc nhiên:

"Dạ?

Lại phát ạ?

Tháng trước Sai Đầu đã phát hết mấy trăm thạch lương thực từ nhà Trương Phú rồi.

.."

"Tháng này phát tiếp.

Dân đói, không phân biệt tháng trước hay tháng sau.

Cứ làm đi."

"Dạ.

"Thế là cứ mỗi tháng, từ chợ đen, một lượng bạc lớn được chuyển thành gạo, phát cho dân nghèo trong huyện.

Lúc đầu, người ta còn nghi ngờ, sợ là bẫy.

Nhưng rồi khi thấy gạo thật, phát thật, không đòi hỏi gì, dân chúng bắt đầu tin.

Họ gọi A Lục là

"Sai Đầu cứu thế"

Và mỗi lần phát gạo, tấm bia trong ngực A Lục lại sáng lên:

« Phát lương cứu đói 100 người:

Công đức +50 »

« Phát lương cứu đói 200 người:

Công đức +100 »

« Phát lương cứu đói 500 người:

Công đức +250 »

Chỉ trong một tháng, công đức của A Lục tăng vọt từ 670 lên 1.

250.

Hắn dùng số công đức đó để mua Tụ Linh quyết tầng 3 – giá 500 công đức.

Linh khí trong người tăng mạnh, đan điền nóng rực, cơ thể như được tôi luyện lại từ đầu.

Rồi tầng 4 – giá 800 công đức.

Hắn tích lũy thêm, vừa làm việc vừa tu luyện.

Đến cuối tháng thứ hai, công đức của A Lục đã lên 2.

100.

Hắn mua tiếp Tụ Linh quyết tầng 5 – giá 1.

200 công đức.

Cảnh giới của hắn tăng nhanh chưa từng thấy.

Sau khi mọi việc tạm ổn, A Lục đến gặp Lưu Chính.

Không phải đường đường chính chính vào công đường, mà là vào một buổi tối, sau khi tan việc.

Hắn mang theo một hộp nhỏ – bên trong là mấy thỏi bạc từ chợ đen, và một lọ thuốc bổ hắn mua từ thương thành bằng công đức.

Phòng Lưu Chính nằm ở góc khuất nhất nha môn, đơn sơ đến mức khác thường đối với một Chủ bạ.

Một bộ bàn ghế cũ, một kệ sách, vài chậu cây cảnh.

Lưu Chính ngồi sau án thư, tay cầm một cuốn sách, mắt không rời trang giấy.

"Vào đi.

"A Lục bước vào, đặt hộp lên bàn, cúi đầu:

"Chủ bạ, hạ quan đến thăm ngài.

"Lưu Chính không ngẩng lên, giọng lạnh tanh:

"Ngươi bận trăm công nghìn việc, lại có thời gian đến thăm ta?"

A Lục vẫn cúi đầu:

"Hạ quan được như ngày hôm nay, nhờ Chủ bạ tiến cử.

Nếu không có ngài, hạ quan vẫn chỉ là kẻ sai dịch hạng chín sống lay lắt trong miếu hoang.

"Lưu Chính khẽ cười, vẫn không rời mắt khỏi trang sách:

"Ngươi nói vậy, nhưng trong lòng nghĩ sao?

Ngươi vừa diệt Trương Phú, vừa khống chế chợ đen, tiếng tăm lẫy lừng.

Còn nhớ ta là ai không?"

A Lục trầm giọng:

"Hạ quan chưa bao giờ quên.

Hạ quan cũng hiểu rõ:

dù hạ quan có mạnh đến đâu, cũng chỉ là một Sai Đầu nhỏ bé ở cái huyện này.

Trên còn có Chủ bạ, trên nữa có Tri huyện, trên nữa có phủ, có tỉnh, có triều đình.

Sống dưới mái hiên, biết cúi đầu mới là khôn ngoan.

"Lưu Chính ngẩng lên.

Lần đầu tiên, mắt ông ta nhìn thẳng vào A Lục.

Đôi mắt đen sâu thẳm, không lộ cảm xúc, nhưng ẩn chứa một thứ áp lực vô hình khiến người đối diện phải rùng mình.

"Ngươi hiểu thế là tốt."

Ông ta đặt cuốn sách xuống, tay cầm ấm trà, tự rót cho mình một chén

"Trên đời này, kẻ mạnh nhiều lắm.

Có những kẻ mạnh đến mức ngươi không thể tưởng tượng nổi.

Giết ngươi như giết con kiến.

"Ông ta nhấp một ngụm trà, mắt vẫn dán vào A Lục:

"Ngươi có bảo bối, có cơ duyên, nhưng đừng tưởng thế là vô địch.

Ở cái huyện nhỏ này, ngươi có thể làm mưa làm gió.

Ra ngoài kia, ngươi chỉ là con cá nhỏ trong ao lớn.

"A Lục cúi đầu:

"Hạ quan ghi nhớ.

"Lưu Chính gật đầu, tay chỉ vào hộp trên bàn:

"Cầm về đi.

Ta không cần thứ này.

"A Lục ngẩng lên:

"Đây chỉ là chút lòng thành của hạ quan.

.."

"Lòng thành của ngươi, ta nhận rồi.

Còn bạc, cất đi."

Lưu Chính nhìn hắn, giọng vẫn lạnh như băng

"Ngươi nghĩ ta giúp ngươi vì tiền?

Ngươi nghĩ ta ngồi ở cái ghế Chủ bạ này bao nhiêu năm mà thiếu mấy thỏi bạc?"

Ông ta đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn màn đêm bên ngoài:

"Ta giúp ngươi vì ta thấy ngươi có thể dùng được.

Ngươi còn trẻ, còn nhiều khả năng.

Nếu ngươi biết điều, biết cúi đầu đúng lúc, ngươi sẽ đi xa.

Còn nếu ngươi tự mãn, cho rằng mình là nhất.

.."

Ông ta quay lại, ánh mắt lạnh đến thấu xương

".

thì ta cũng không tiếc tay dẹp bỏ một kẻ không biết giữ mình.

"A Lục im lặng, đầu cúi thấp hơn.

Một lúc sau, Lưu Chính mới nói tiếp, giọng chậm rãi:

"Ngươi biết tại sao Trương Phú, Hắc Long, Lâm Hổ đều chết dưới tay ngươi không?

Vì chúng tự cho mình là nhất.

Chúng nghĩ có tiền, có thế lực, có võ công là có thể muốn làm gì thì làm.

Nhưng chúng quên mất một điều.

"Ông ta dừng lại, nhìn thẳng vào A Lục:

"Trên đầu chúng còn có trời.

Trên đời này, luôn có kẻ mạnh hơn mình.

Biết mình là ai, biết mình ở đâu, biết cúi đầu trước kẻ mạnh hơn – đó mới là sống lâu.

"A Lục cúi đầu:

"Hạ quan xin ghi nhớ lời Chủ bạ dạy.

"Lưu Chính trở lại bàn, ngồi xuống, cầm cuốn sách lên, giọng trở lại lạnh nhạt:

"Được rồi, về đi.

Lần sau đến thăm, chỉ cần mang trà là đủ.

Ta thích uống trà với người biết chuyện.

"A Lục cúi đầu, lui ra, khép cửa nhẹ nhàng.

Đứng ngoài hành lang, hắn thở ra một hơi.

Mồ hôi lạnh thấm sau lưng.

Lưu Chính không có linh khí, nhưng khí thế của ông ta khiến người ta phải run sợ.

Hắn hiểu ra một điều:

ở thế giới này, sức mạnh không chỉ đến từ tu luyện.

Có những kẻ không tu luyện, nhưng nắm trong tay quyền lực, thế lực, và sự lạnh lùng đến mức có thể tiêu diệt bất cứ ai mà không cần động thủ.

Hắn phải cẩn thận.

Một buổi chiều, Lưu Chính cho gọi A Lục lên công đường.

Không phải bàn việc công, mà là nói chuyện riêng.

Ông ta ngồi sau án thư, tay cầm một cuốn sách cổ, bìa da đã ố vàng.

Thấy A Lục, ông ta chỉ tay vào ghế:

"Ngồi.

"A Lục ngồi xuống, chờ đợi.

Lưu Chính nhìn hắn hồi lâu, rồi nói:

"Ngươi có biết thế giới tu luyện ở đây vận hành thế nào không?"

A Lục lắc đầu.

Lưu Chính gật đầu, giọng lạnh nhạt:

"Ngươi có cơ duyên, nhưng không hiểu mình đang ở đâu, cũng như người cầm đao mà không biết trận địch ở đâu.

Ta sẽ nói cho ngươi biết, để ngươi khỏi chết vì ngu dốt.

"Ông ta mở cuốn sách, giọng đều đều:

"Người tu luyện chia làm năm cảnh giới lớn.

Nhớ kỹ, vì liên quan đến mạng sống của ngươi."

"Một là Luyện Khí kỳ."

Ông ta nhìn A Lục:

"Ngươi đang ở tầng mấy?"

"Dạ.

tầng 5.

"Lưu Chính gật đầu, không lộ vẻ ngạc nhiên:

"Luyện Khí có năm tầng.

Tầng 1-2 chỉ là cảm nhận linh khí, sống lâu hơn người thường.

Tầng 3-4 đã có thể vận dụng vào chiến đấu.

Tầng 5 là đỉnh, chuẩn bị bước sang Trúc Cơ."

"Hai là Trúc Cơ kỳ."

Ông ta lật sang trang khác:

"Linh khí ngưng tụ thành nền móng.

Chia làm sơ, trung, hậu kỳ.

Người ở cảnh giới này có thể dùng pháp thuật đơn giản, tuổi thọ kéo dài đến 150 năm."

"Ba là Kim Đan kỳ."

Giọng ông ta trầm xuống:

"Linh khí ngưng tụ thành kim đan.

Cũng chia ba tầng.

Có thể ngự kiếm phi hành, pháp thuật uy lực lớn.

Tuổi thọ 300 năm."

"Bốn là Nguyên Anh kỳ."

Ông ta ngừng lại, nhìn A Lục:

"Kim đan vỡ, hóa thành nguyên anh.

Thần thức bao phủ trăm dặm.

Tuổi thọ 800 năm."

"Năm là Hóa Thần kỳ."

Ông ta khép sách lại:

"Nguyên anh hòa vào thiên địa, bất tử, nhưng vẫn có thể bị giết trong chiến đấu.

"Ông ta nhìn thẳng vào A Lục:

"Ngươi hiện ở Luyện Khí tầng 5, sắp bước vào Trúc Cơ.

Trong cái huyện nhỏ này, tạm gọi là mạnh.

Nhưng ra ngoài kia, còn vô số người mạnh hơn ngươi gấp trăm lần.

"A Lục im lặng.

Lưu Chính tiếp:

"Tán tu thì yếu, không có môn phái chống lưng.

Môn phái nhỏ có Trúc Cơ tọa trấn.

Môn phái trung có Kim Đan.

Đại phái có Nguyên Anh, Hóa Thần.

Triều đình có đội quân tu luyện riêng, người đứng đầu ít nhất cũng là Nguyên Anh kỳ.

"Ông ta dừng lại, giọng lạnh hơn:

"Ngươi hiểu chưa?

Ngươi chỉ là con kiến trong thế giới này.

Đừng tưởng giết được mấy tên côn đồ, khống chế được cái chợ đen nhỏ xíu này mà tự mãn.

"A Lục cúi đầu:

"Hạ quan hiểu.

"Lưu Chính gật đầu, phất tay:

"Đi đi.

Nhớ lấy:

biết mình ở đâu, biết cúi đầu đúng lúc.

Đó là cách sống lâu.

"A Lục đứng dậy, cúi đầu lui ra.

Ra khỏi phòng, hắn thở dài.

Những lời Lưu Chính nói khiến hắn tỉnh táo hơn.

Hắn mạnh thật, nhưng chỉ trong cái huyện nhỏ này.

Ra ngoài kia, còn vô số người có thể giết hắn dễ như trở bàn tay.

Phải cẩn thận.

Phải khiêm tốn.

Phải biết cúi đầu trước kẻ mạnh hơn.

Đó là bài học hắn vừa học được.

Ba tháng sau.

A Lục vẫn ở Luyện Khí tầng năm.

Hắn ngồi trong phòng, vận chuyển Tụ Linh quyết hết lần này đến lần khác, linh khí trong người dồn về đan điền, nhưng rồi lại tản ra như nước chảy qua kẽ tay.

Đan điền vẫn trống rỗng, không có dấu hiệu ngưng tụ thành nền móng.

Hắn dừng lại, thở dài.

Ba tháng rồi.

Ba tháng tích lũy công đức, ba tháng tu luyện không ngừng nghỉ, nhưng cánh cửa Trúc Cơ vẫn đóng chặt trước mặt hắn.

Hắn rút tấm bia trong ngực áo ra, nhìn những dòng chữ vàng nhạt:

« Công đức hiện hữu:

2.

300 »

« Mảnh vỡ:

4/7 »

Hai nghìn ba trăm công đức.

Đủ để mua rất nhiều thứ.

Nhưng không có thứ gì trong Công Đức Thương Thành có thể giúp hắn đột phá.

Hắn đã thử mua đan dược.

Những viên linh đan giá năm trăm, tám trăm công đức, uống vào linh khí tăng vọt, nhưng rồi lại trở về như cũ.

Hắn đã thử mua bùa chú.

Những lá bùa tụ linh giá ba trăm công đức, dán khắp phòng, linh khí quả thực đậm đặc hơn, nhưng đan điền vẫn không chịu ngưng tụ.

Hắn đã thử mua công pháp.

Tụ Linh quyết tầng năm đã là cao nhất hắn có.

Muốn lên tầng sáu?

Không có.

Thương thành chỉ bán đến tầng năm.

Rốt cuộc, thứ hắn cần không phải công đức, không phải đan dược, không phải bùa chú.

Thứ hắn cần là năm mảnh vỡ còn lại.

Hắn nhìn tấm bia trong tay.

Bốn mảnh đã hòa vào nó, khiến những đường nét trên mặt bia rõ ràng hơn, sáng hơn.

Hắn có cảm giác, tấm bia này vẫn chưa hoàn chỉnh.

Nó còn thiếu một thứ gì đó – thứ chỉ có ở ba mảnh cuối cùng.

Chỉ khi tập hợp đủ bảy mảnh, tấm bia mới bộc lộ uy lực thật sự.

Và chỉ khi đó, hắn mới có thể bước qua cánh cửa Trúc Cơ.

A Lục cất tấm bia vào ngực, đứng dậy bước ra sân.

Tuyết rơi.

Chợ đen vẫn hoạt động ổn định dưới sự quản lý của nha môn.

Dân nghèo trong huyện không còn chết đói hàng loạt như trước.

Mỗi tháng, hắn vẫn phát gạo, vẫn tích lũy công đức, nhưng giờ đây hắn hiểu:

công đức chỉ là phương tiện, không phải mục đích.

Thứ hắn cần là ba mảnh vỡ còn lại.

Nhưng chúng ở đâu?

Hắn đã cho người dò hỏi khắp nơi.

Các bang phái trong chợ đen, những tán tu từng lui tới huyện Thanh Thạch, thậm chí cả những thương nhân buôn bán đường dài – không ai biết gì về mảnh đá đen kỳ lạ.

Có vẻ như ba mảnh cuối cùng không nằm ở cái huyện nhỏ này.

Hắn nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi mờ ảo trong màn tuyết.

Phía bắc là kinh thành.

Phía đông là biển lớn.

Phía tây là những dãy núi trùng điệp, nơi đồn đại có yêu ma mạnh nhất.

Hắn biết, một ngày nào đó, hắn sẽ phải rời khỏi Thanh Thạch.

Nhưng chưa phải bây giờ.

Tối hôm đó, khi hắn đang ngồi trong phòng, suy nghĩ về những mảnh vỡ còn lại, một tiếng động lạ từ xa vọng lại.

Không phải yêu ma.

Là tiếng bước chân.

Rất nhiều bước chân.

Từ phía nam huyện.

A Lục mở mắt, tay nắm chặt Liệt Dương đao.

Trong khoảnh khắc, hắn nghĩ đến ba mảnh vỡ.

Liệu có phải chúng sắp xuất hiện?

Hắn đứng dậy, bước ra sân.

Tuyết lại rơi, nhẹ nhàng phủ lên mái nhà, lên những cành cây trơ trụi.

Từ xa, tiếng hú của yêu ma vọng lại, não nề trong đêm tối.

Nhưng tiếng bước chân kia, không phải yêu ma.

A Lục nhìn về phía nam, nơi bóng tối dày đặc nhất.

Tay hắn siết chặt chuôi đao.

Trong lòng, một ý nghĩ lóe lên:

có thể đêm nay, hắn sẽ tìm được manh mối về những mảnh vỡ còn lại.

Hoặc có thể, một màn đêm mới chỉ vừa bắt đầu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập